Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 88: Trận chiến tại Thiên Ma Phong**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:45:14 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 88: TRẬN CHIẾN TẠI THIÊN MA PHONG**

Thiên Ma Phong đêm nay không có trăng.

Mây đen đặc quánh như mực đổ từ đỉnh trời xuống, che lấp toàn bộ ánh sáng của tinh tú. Gió rít qua những khe đá hẹp, tạo thành chuỗi âm thanh u uất tựa như tiếng khóc của hàng vạn oan hồn đang vất vưởng nơi ranh giới của tử sinh. Thế nhưng, sự tĩnh lặng chết chóc ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi hàng vạn đạo quang mang chói lòa đang xé rách màn đêm, bao vây lấy ngọn núi cô độc này từ bốn phương tám hướng.

Liên Minh Diệt Ma đã đến.

Dưới chân núi, hạo nhiên chính khí ngưng tụ thành một vầng hào quang vàng rực, đối lập hoàn toàn với ma khí thâm trầm đang cuồn cuộn trên đỉnh núi. Đứng ở vị trí dẫn đầu trên một phi thuyền khổng lồ được chạm trổ tinh xảo bằng bạch ngọc, Diệp Thần – "Khí Vận Chi Tử" của thời đại này – đang khoanh tay đứng nhìn về phía đỉnh phong.

Diệp Thần khoác lên mình bộ đạo bào trắng tinh khôi không chút bụi trần, mái tóc đen được búi gọn trong vương miện ngọc, thanh "Thừa Thiên Kiếm" đeo bên hông tỏa ra từng đợt uy áp nhàn nhạt nhưng khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy. Hắn nhìn về phía ma khí cuồn cuộn kia, giọng nói trầm hùng mang theo tu vi Hóa Thần cảnh vang dội khắp trăm dặm:

"Lục Trầm Chu! Ngươi đã cùng đường bí lối rồi. Ngày hôm nay, toàn bộ Tu chân giới Chính đạo tụ hội về đây để thay trời hành đạo, nhổ tận gốc mầm mống ma đạo là ngươi. Nếu còn chút lương tri, hãy ra đây chịu trói, ta sẽ niệm tình đồng môn xưa kia mà cho ngươi được luân hồi một cách thống khoái!"

Tiếng quát như sấm sét nổ vang giữa tầng mây, đánh vào trận pháp phòng hộ của Thiên Ma Phong khiến mặt đất rung chuyển. Ngay lập tức, hàng ngàn tu sĩ phía sau Diệp Thần đồng loạt hô vang:

"Sát ma! Thay trời hành đạo!"
"Sát ma! Thay trời hành đạo!"

Khí thế hung hãn ấy đủ để làm bất cứ kẻ gan dạ nào cũng phải run sợ. Thế nhưng, trên đỉnh Thiên Ma Phong, bóng dáng hắc y vẫn bất động như một bức tượng đá.

Lục Trầm Chu ngồi xếp bằng trên một mỏm đá chênh vênh nhất, đôi mắt nhắm nghiền. Thanh kiếm gãy Thánh Tội đặt ngang đầu gối, dù gãy mất phần mũi nhưng những hoa văn cổ xưa trên thân kiếm vẫn âm thầm lưu chuyển một thứ ánh sáng đỏ sậm như máu tươi.

【 Đinh! Nhiệm vụ phản diện khởi động: "Cửu Tiêu Huyết Nhục Đồ". 】
【 Yêu cầu: Ngăn cản Liên Minh Diệt Ma xâm nhập Thiên Ma Phong bằng mọi giá. Sát khí tích lũy càng cao, phần thưởng càng lớn. Nếu để bất kỳ ai đặt chân lên đỉnh núi trước giờ Tý, hệ thống sẽ thực thi hình phạt: Hồn bay phách tán. 】
【 Gợi ý của hệ thống: Ký chủ nên sử dụng "Thiên Ma Huyết Tế Trận", dùng sinh mạng của ba nghìn đệ tử phe Chính đạo dưới chân núi làm vật dẫn để cưỡng ép thăng cấp tu vi. Đừng nhân nhượng, bọn họ đều là sâu kiến đối với con đường Đạo Tổ của ngài. 】

Tiếng nói lạnh lùng của Hệ thống vang vọng trong tâm trí Lục Trầm Chu. Hắn khẽ mở mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, đầy vẻ mỉa mai.

Làm vật dẫn sao? Tàn sát ba nghìn người để giữ mạng mình sao?

Hắn nhìn xuống bàn tay mình, nơi những sợi ma khí đang vờn quanh kẽ ngón tay. Trong mắt thiên hạ, hắn là một ma đầu giết người không ghê tay, là kẻ phản đồ đã phế bỏ sư đệ, bắt cóc Thánh nữ. Nhưng chỉ có hắn mới thấy được, bên dưới chân núi Thiên Ma Phong này chính là nơi mỏng manh nhất của phong ấn Thái Cổ Vực Ngoại Ma Tộc.

Thiên Đạo mà bọn họ tôn thờ thực chất đang mục nát từ bên trong, cố tình nới lỏng phong ấn để mượn tay Ma tộc thanh tẩy thế giới. Nếu đêm nay Thiên Ma Phong thất thủ, phong ấn sẽ sụp đổ, và Cửu Tiêu sẽ thực sự biến thành địa ngục. Diệp Thần không biết điều đó, hoặc giả hắn biết nhưng với tâm thế của một "con cưng", hắn tin rằng mình sẽ lại nhặt được một cơ duyên nào đó từ thảm họa này.

"Hệ thống, ngươi quả thật lúc nào cũng biết cách ép người khác vào chân tường." Lục Trầm Chu lẩm bẩm trong lòng. "Nhưng giết bọn chúng theo cách ngươi muốn thì quá tầm thường rồi."

Lục Trầm Chu đứng dậy. Tà áo đen bay phấp phới trong cơn cuồng phong. Hắn cầm lấy Thánh Tội, bước từng bước chậm rãi ra đến mép vực. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn thấy Tô Thanh Loan đang đứng trên phi thuyền của Dao Trì Thánh Địa, cách Diệp Thần không xa. Nàng đứng đó, thanh trường kiếm trong tay run lên nhè nhẹ, đôi mắt nhìn hắn đầy vẻ phức tạp – có hận, có oán, nhưng dường như sâu thẳm trong đó còn có cả một tia nghi hoặc mà chính nàng cũng chưa dám khẳng định.

"Nào, lũ đạo đức giả các người." Lục Trầm Chu cất lời. Giọng nói của hắn không lớn, nhưng dưới tác dụng của *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết*, nó xuyên qua tầng tầng lớp lớp trận pháp, rót thẳng vào tai của mỗi người có mặt.

"Muốn thay trời hành đạo? Chỉ sợ cái 'Trời' này của các người không gánh nổi mạng của Lục Trầm Chu ta!"

Vừa dứt lời, Lục Trầm Chu vung kiếm gãy. Một đường kiếm khí màu đen rực lửa chém ngang không gian, chia cắt ranh giới giữa đỉnh núi và chân núi. Đất đá bắn tung tóe, không gian tại nơi kiếm khí đi qua bị xé ra một vệt đen dài.

"Khương Ngân, kẻ nào vượt qua vệt đen này, giết không tha!"

"Tuân mệnh, chủ nhân."

Từ trong bóng tối phía sau Lục Trầm Chu, một bóng dáng gầy gò nhưng rắn chắc như thép nguội bước ra. Khương Ngân mang theo đôi mắt lạnh lẽo không cảm xúc, đôi đoản đao trên tay biến ảo khôn lường. Hắn lao xuống như một con chim ưng săn mồi, rơi thẳng vào giữa đám đông tu sĩ đang rục rịch tiến lên.

Cuộc chiến bùng nổ ngay lập tức.

Khương Ngân như một tử thần giữa chốn nhân gian, mỗi bước chân đi qua đều mang theo một đóa hoa máu nổ rộ. Hắn không nói, không gào thét, chỉ có những nhát chém chuẩn xác và tàn nhẫn đến cực điểm. Tiếng gào thét của các đệ tử tông môn vang lên xé lòng, máu tươi nhuộm đỏ những tảng đá phủ tuyết.

"Đồ ma đầu hung ác! Ngay cả người phe chính đạo cũng giết không nương tay!" Diệp Thần nhìn thấy các môn đồ bị sát hại, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo, nhưng sâu trong lòng hắn lại cảm thấy thỏa mãn. Lục Trầm Chu càng ác, danh tiếng "Đại anh hùng" của hắn sẽ càng vang xa sau trận chiến này.

"Thanh Loan sư muội, nàng thấy rõ chưa? Hắn không còn là sư huynh mà nàng từng quen nữa. Hắn là quỷ, là ma!" Diệp Thần quay sang Tô Thanh Loan, giọng nói đầy vẻ đau xót giả tạo.

Tô Thanh Loan không trả lời. Nàng đang nhìn chăm chăm vào vết đen mà Lục Trầm Chu vừa chém ra. Nàng là người mang Tiên Thiên Linh Căn, mẫn cảm với linh khí và quy luật không gian hơn bất kỳ ai. Nàng chợt nhận ra, vệt kiếm đó không đơn giản là một ranh giới địa lý. Tại vị trí đó, ma khí của Lục Trầm Chu đang không ngừng thấm vào lòng đất, dường như đang âm thầm gia cố một thứ gì đó vô cùng to lớn bên dưới.

"Tại sao hắn lại dùng toàn bộ bản nguyên ma lực của mình để trấn áp lòng đất?" Nàng tự hỏi, lòng bàn tay rịn ra mồ hôi lạnh.

Lúc này, trận chiến đã đến giai đoạn gay cấn nhất. Mười đại trưởng lão của Liên Minh đồng loạt ra tay, thi triển tuyệt kỹ vây sát Khương Ngân. Lục Trầm Chu biết Khương Ngân không thể trụ vững lâu trước sức ép của mười vị lão quái Hóa Thần.

Hắn thở dài, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn bước lên hư không, mỗi bước chân như giẫm lên một bậc thang vô hình.

"Diệp Thần, không phải ngươi muốn đầu của ta sao? Vậy thì lên đây, đừng để bọn kiến cỏ này đi chịu chết thay ngươi nữa."

Diệp Thần cười lạnh một tiếng, thân hình hóa thành một đạo kim quang, bay thẳng về phía Lục Trầm Chu: "Ngươi muốn chết sớm, ta thành toàn cho ngươi!"

Thừa Thiên Kiếm thoát vỏ, tỏa ra hạo nhiên chính khí kinh người, biến thành một vầng mặt trời nhỏ xé toang màn đêm. Diệp Thần dốc toàn bộ khí vận chi lực vào một chiêu này. Cả bầu trời như sụp xuống theo hướng mũi kiếm.

"Thiên Đạo Trừng Phạt!"

Lục Trầm Chu nhìn đòn tấn công mãnh liệt ấy, trong lòng không hề gợn sóng. Hắn biết, nếu hắn giết Diệp Thần ngay tại đây, Thiên Đạo sẽ điên cuồng sụp đổ sớm hơn dự kiến. Hắn phải đóng trọn vẹn vai phản diện này – bị đánh bại, nhưng vẫn kịp hoàn thành mục đích của mình.

Hắn nâng thanh kiếm gãy Thánh Tội lên, ma khí trên người hắn đột ngột co rút lại, chuyển hóa thành một thứ sức mạnh xám xịt, hỗn độn. Đó không phải ma, cũng không phải tiên, đó là sức mạnh vượt ngoài tầm kiểm soát của quy tắc thế giới này.

"Rầm!!!"

Hai đạo sức mạnh va chạm giữa không trung, tạo thành một vụ nổ kinh thiên động địa. Sóng xung kích hất văng tất cả các tu sĩ đang giao chiến dưới đất. Thiên Ma Phong bắt đầu nứt toác.

Giữa màn khói bụi mù mịt, Lục Trầm Chu phun ra một ngụm máu lớn, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực. Nhân lúc chấn động, hắn lén truyền một luồng bản nguyên thần thức xuống lòng đất, cắm thẳng vào tâm nhãn của phong ấn Thái Cổ.

【 Cảnh báo! Ký chủ đang hy sinh 500 năm thọ nguyên để thực hiện hành vi 'Cứu thế' trong danh nghĩa 'Phản diện'. Hệ thống đánh giá hành động này là: ĐẠI GIAN HÙNG! Tặng thưởng: 100.000 Điểm Nghịch Mệnh. 】

Tiếng chuông hệ thống reo lên liên hồi như một lời mỉa mai đau đớn. Lục Trầm Chu bị lực phản chấn của Thừa Thiên Kiếm đánh văng vào vách núi, máu nhuộm đỏ cả tấm hắc y thêu chỉ vàng.

"Lục Trầm Chu, ngươi bại rồi!" Diệp Thần lơ lửng giữa trời, uy phong lẫm liệt như một vị thần.

Bên dưới, các tu sĩ Chính đạo hò reo cổ vũ. Bọn họ nhìn ma đầu đang gục ngã với ánh mắt khinh bỉ và căm hận. Không ai hay biết, nếu không có ngụm máu bản nguyên của Lục Trầm Chu vừa thấm xuống phong ấn, Thiên Ma Phong lúc này đã sụp đổ và nuốt chửng tất cả bọn họ.

Tô Thanh Loan lúc này rốt cuộc đã không nhịn được nữa, nàng bay đến gần vách đá nơi Lục Trầm Chu đang gục. Nhìn thấy vết thương xuyên thấu ngực của hắn, tim nàng chợt nhói lên một cơn đau xé lòng. Nàng nhìn thấy đôi mắt u buồn của hắn đang nhìn mình, không có oán hận, chỉ có một sự bình thản đến lạ lùng.

"Trầm Chu sư huynh… Tại sao huynh không giải thích?" Nàng thì thầm, nước mắt đọng lại trên mi.

Lục Trầm Chu cười khổ, ho ra một họng máu tươi. Hắn đưa tay lên, dường như muốn lau giọt nước mắt trên mặt nàng, nhưng rồi hắn khựng lại, tay hắn quá nhiều máu, hắn không muốn làm bẩn nàng. Hắn quay mặt đi, giọng nói trở nên khàn đặc và tàn nhẫn như cũ:

"Cút đi… Tô Thanh Loan. Ngươi tưởng ta làm vậy là vì thế gian này sao? Ta chỉ là muốn nuốt chửng sức mạnh của phong ấn để đột phá cảnh giới cuối cùng mà thôi. Chỉ tiếc là… lũ chính đạo các ngươi lại quá phiền phức."

Hắn gằn giọng, khuôn mặt méo mó vì đau đớn nhưng cố tỏ ra điên cuồng: "Đợi ta trở lại… ta sẽ khiến Cửu Tiêu này phải phục dưới chân ta!"

Diệp Thần từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng vung kiếm chuẩn bị tung ra đòn kết liễu: "Ngươi sẽ không có cơ hội đó nữa đâu!"

Ngay khi mũi kiếm của Diệp Thần chỉ còn cách đỉnh đầu Lục Trầm Chu một tấc, một đạo sấm sét đen từ trong Thiên Ma Phong đánh thẳng lên trời, tạo thành một lốc xoáy không gian khổng lồ.

"Chủ nhân, đi!"

Khương Ngân không biết từ lúc nào đã xuất hiện, liều mạng chặn lại đòn của Diệp Thần, kéo Lục Trầm Chu lao thẳng vào vòng xoáy đen ngòm kia.

"Muốn chạy? Đứng lại!" Diệp Thần tức giận truy đuổi, nhưng lốc xoáy ma khí quá mạnh, đánh bật hắn trở lại.

Chỉ trong nháy mắt, Lục Trầm Chu và Khương Ngân biến mất tăm hơi.

Thiên Ma Phong dần trở lại trạng thái yên tĩnh, nhưng ngọn núi đã nát tan một nửa. Liên Minh Diệt Ma vang dội khúc khải hoàn. Diệp Thần đứng trên đỉnh núi, hưởng thụ sự tôn sùng của vạn người. Hắn cảm nhận được khí vận của mình lại tăng thêm một bậc sau chiến tích "đánh bại Ma quân".

Duy chỉ có Tô Thanh Loan vẫn đứng yên tại nơi Lục Trầm Chu từng ngã xuống. Nàng nhìn xuống những vệt máu tươi đang từ từ thấm vào kẽ đá, sau đó nhìn vào sâu thẳm trong lòng đất. Tại nơi đó, một nguồn sức mạnh tà ác đang bị một sợi dây xích màu đen – tạo ra từ chính linh hồn của Lục Trầm Chu – trói chặt lại.

Nàng run rẩy đưa tay chạm vào vách đá. Một cảm giác lạnh lẽo và cô độc thấu xương truyền vào lòng bàn tay nàng.

"Thế gian này… nợ huynh một mạng."

Nàng khẽ nói, âm thanh tan biến trong gió tuyết của Thiên Ma Phong.

Xa xa, Diệp Thần vẫn đang say sưa phát biểu về chính nghĩa và tương lai của giới tu tiên. Không ai hay biết rằng, ở một nơi sâu thẳm nhất của Cấm Khu, vị "Phản diện" vừa trốn thoát kia đang phải chịu đựng nỗi đau xé xác để tái tạo lại kinh mạch, chuẩn bị cho một cuộc lột xác tàn khốc hơn.

Con đường trở thành Đạo Tổ của Lục Trầm Chu, thực chất, chỉ mới bắt đầu. Mỗi một bước đi của hắn, đều được trải bằng những lời phỉ báng và những vết thương không bao giờ lành, để đổi lấy một sự bình yên giả dối cho những kẻ đang hò reo vì cái chết hụt của chính mình.

Thiên Ma Phong sụp đổ, nhưng linh hồn của Ma Quân vẫn còn đó, ngạo nghễ nhìn về phía bầu trời xa xăm, nơi Thiên Đạo đang âm thầm run rẩy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8