Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 87: Sự cô độc của kẻ tiên phong**
**CHƯƠNG 87: SỰ CÔ ĐỘC CỦA KẺ TIÊN PHONG**
Tuyết rơi mỗi lúc một nặng hạt, từng bông tuyết trắng muốt như muốn che lấp đi vệt máu loang lổ trên sườn núi Thanh Vân. Lục Trầm Chu bước đi, tiếng ủng da giẫm trên lớp tuyết dày phát ra âm thanh lạo xạo, đều đặn đến đáng sợ. Hầu hết các đệ tử Thanh Vân Tông đã bất tỉnh, tu vi của họ bị hắn phế bỏ, linh căn bị hắn nghiền nát, nhưng chỉ có hắn biết, hạt giống của một loại sinh mệnh mới đã được hắn bí mật gieo vào trong đan điền đổ nát của họ.
Dưới sự truy quét của "Thiên Đạo Chúc Phúc" sắp tới, những kẻ có linh căn truyền thống đều sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho Thiên Đạo thu hoạch. Việc hắn làm, nhìn bề ngoài là tuyệt diệt tiền đồ của họ, nhưng thực chất là lách qua khe hở của tử thần để để lại cho họ một con đường sống trong thân xác người phàm.
【 Đinh! Nhiệm vụ: "Trảm đứt hy vọng của Thanh Vân Tông" hoàn thành. 】
【 Phần thưởng: 50.000 Điểm Phản Diện, mảnh vỡ công pháp "Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết" (Tầng 4). 】
【 Đánh giá của Hệ thống: Ký chủ ra tay tàn nhẫn, không lưu tình chút nào với đồng môn, độ phù hợp với vai phản diện đạt 95%. Chúc mừng ngài, danh tiếng "Trầm Chu Ma Quân" đã lan xa vạn dặm, bị vạn người phỉ nhổ. 】
Lục Trầm Chu khựng lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cay đắng. Cay đắng đến mức cổ họng hắn dâng lên vị chát của máu.
"Phải… vạn người phỉ nhổ."
Hắn khẽ lẩm bẩm, hơi thở trắng xóa phả ra giữa không trung rồi nhanh chóng tan biến. Áo bào đen của hắn thêu chỉ vàng tung bay trong gió lộng, thanh kiếm gãy "Thánh Tội" đeo sau lưng dường như cũng đang cảm nhận được tâm trạng của chủ nhân mà khẽ ngân vang một tiếng trầm buồn. Hắn đứng đó, giữa trời đất mênh mông tuyết phủ, như một bóng ma cô độc bị thế gian ruồng bỏ.
Đúng lúc này, từ trong bóng tối của những rặng thông già, một bóng người gầy gò, lặng lẽ xuất hiện. Người đó như hòa làm một với bóng đêm, không có hơi thở, không có dao động linh lực, chỉ có đôi mắt lạnh lùng như sói hoang nhưng khi nhìn thấy Lục Trầm Chu lại ẩn chứa một sự sùng bái tuyệt đối.
Đó là Khương Ngân – kẻ duy nhất thế gian gọi là "Chó săn của Ma Quân".
"Chủ thượng." Khương Ngân quỳ một gối xuống lớp tuyết lạnh giá, giọng nói khản đặc nhưng kiên định. "Vết thương trên vai người… cần xử lý."
Lục Trầm Chu không quay đầu lại, đôi mắt u buồn vẫn nhìn về phía rặng núi đang bốc cháy xa xa. "Ngươi không sợ sao? Khương Ngân, ngươi tận mắt chứng kiến ta phế đi sư phụ, đánh nát đan điền của sư muội, thiêu rụi nơi ta sinh ra. Cả thiên hạ nói không sai, ta chính là một kẻ đại gian ác, vong ơn phụ nghĩa."
Khương Ngân cúi đầu thấp hơn, giọng nói không chút gợn sóng: "Chủ thượng làm gì cũng có lý do của mình. Nếu thế giới này sai, người sửa lại thế giới. Nếu Thiên Đạo bất công, người chém đứt Thiên Đạo. Khương Ngân không hiểu đại đạo, không hiểu chính tà. Khương Ngân chỉ biết, nếu không có người, tôi đã chết trong vũng bùn từ lâu rồi."
Hắn dừng lại một chút, rồi trầm giọng nói thêm một câu mà có lẽ cả giới tu tiên không ai dám nói: "Người không phải là ác quỷ. Người là người cô đơn nhất mà tôi từng thấy."
Lục Trầm Chu sững người. Hàng vạn lời chửi rủa, nguyền rủa ngoài kia không làm hắn lung lay, nhưng một câu nói giản đơn của thiếu niên lầm lì này lại đâm xuyên qua lớp vỏ bọc băng giá trong lòng hắn.
Hắn từ từ xoay người lại, nhìn thuộc hạ trung thành của mình. Khương Ngân luôn đứng ở phía sau hắn, nhìn thấy những lúc hắn ho ra máu sau mỗi lần "lách luật" của Hệ thống, nhìn thấy đôi bàn tay hắn run rẩy khi phải tự tay phá hủy danh dự của bản thân để cứu lấy mạng sống của những kẻ đang căm ghét mình.
Lục Trầm Chu đưa tay lên, một luồng ma khí đen kịt bao phủ lấy vết thương trên vai, cưỡng ép ép những tia sét tàn dư của Thiên Đạo ra ngoài. Mỗi một tia sét bị rút ra là một lần da thịt hắn bị nung đỏ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
"Kẻ tiên phong luôn phải đi trong bóng tối, Khương Ngân ạ." Lục Trầm Chu khàn giọng nói. "Muốn khai phá một con đường mới, phải có kẻ dám dọn dẹp đống rác rưởi của trật tự cũ. Thiên Đạo này đã mục nát rồi. Những kẻ tự xưng là 'Khí Vận Chi Tử' như Diệp Thần, thực chất chỉ là những con ký sinh trùng hút máu của chúng sinh để làm giàu cho bản thân và cho cái gọi là 'Công lý' giả tạo."
Hắn bước tới, đặt tay lên vai Khương Ngân. Luồng sức mạnh của *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết* lưu chuyển, giúp Khương Ngân chữa lành những vết thương cũ trong trận chiến bảo vệ vòng ngoài tông môn lúc nãy.
"Ngươi có biết tại sao ta lại phế bỏ họ không?" Lục Trầm Chu nhìn vào mắt Khương Ngân.
"Vì họ quá yếu? Để họ khỏi vướng chân người?" Khương Ngân phỏng đoán theo lối tư duy tàn khốc của mình.
Lục Trầm Chu lắc đầu, đôi mắt phản chiếu ánh lửa đỏ từ Thanh Vân Tông: "Vì chỉ khi không còn tu vi, họ mới thoát khỏi sự giám sát của Thiên Đạo. Khi Đại Kiếp Nạn thực sự ập đến, khi Thiên Đạo bắt đầu thu hoạch 'trái chín' là những tu sĩ chính đạo, những 'người phàm' mà ta vừa tạo ra sẽ là những hạt giống duy nhất còn lại của nhân loại. Ta chấp nhận để họ hận ta một đời, còn hơn để họ trở thành tro bụi mà vẫn mang ơn kẻ đã giết mình."
Khương Ngân lặng đi. Hắn chưa bao giờ nghĩ sâu xa đến thế, nhưng hắn cảm nhận được một nỗi đau mênh mông tỏa ra từ người nam nhân trước mặt. Đó là nỗi đau của kẻ nhìn thấy sự thật nhưng không thể nói ra, là sự cô độc của người anh hùng bị ép phải mang mặt nạ của một tên sát nhân.
"Lòng tốt của người… quá nặng nề." Khương Ngân thầm nghĩ.
Gió tuyết lại nổi lên, gào thét như tiếng oán than của những oan hồn. Hệ thống lại vang lên thanh âm lạnh lùng, máy móc, cắt ngang khoảnh khắc yên lặng ngắn ngủi:
【 Cảnh báo: Mục tiêu tiếp theo – Dao Trì Thánh Địa. Nhiệm vụ: "Cướp đoạt Tiên Thiên Linh Căn" của Thánh nữ Tô Thanh Loan. Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị trấn áp dưới Cửu U vạn năm. 】
Đôi mắt Lục Trầm Chu sa sầm xuống. Tô Thanh Loan… Nàng là người duy nhất từng đối xử tốt với hắn khi hắn mới xuyên không tới thế giới này, cũng là người duy nhất từng hỏi hắn: "Trầm Chu sư huynh, huynh có mệt không?".
Và giờ, Hệ thống muốn hắn cướp đi thứ quan trọng nhất của nàng, thứ duy trì sinh mệnh và niềm kiêu hãnh của nàng.
"Mệt sao?" Lục Trầm Chu khẽ siết chặt thanh kiếm gãy. "Ta làm gì có tư cách để mệt."
Hắn bước qua Khương Ngân, tà áo bào lướt trên mặt tuyết.
"Đi thôi. Mục tiêu tiếp theo: Dao Trì."
Khương Ngân đứng dậy, lập tức tan vào bóng tối, bám theo sau như một chiếc bóng không bao giờ rời bỏ. Trên con đường đi về phía Bắc, tuyết trắng vẫn rơi, xóa sạch mọi dấu chân. Chỉ còn lại hai bóng người, một trước một sau, lặng lẽ đi vào tâm bão của giới tu tiên.
Thế giới này không biết, một Đạo Tổ đang sinh ra từ trong đống tro tàn của sự sỉ vả. Và cũng chẳng ai biết rằng, vị thần tương lai của họ, lúc này đây, chỉ là một thanh niên với trái tim đầy sẹo, đang run lên vì cái lạnh của sự cô độc tột cùng.
Lục Trầm Chu không ngoảnh đầu lại. Phía trước là Dao Trì xinh đẹp, nhưng trong mắt hắn, đó là một chiến trường mới, nơi hắn sẽ lại một lần nữa bị người con gái hắn trân trọng nhất vung kiếm đâm xuyên qua ngực.
Và hắn, sẽ lại mỉm cười đóng vai ác nhân đến phút cuối cùng.
"Nếu không có ai làm kẻ xấu để bảo vệ thế gian này, vậy thì cứ để ta."
Lời thầm thì tan biến trong gió tuyết, chỉ có đỉnh núi Thanh Vân vẫn cháy rực, minh chứng cho một sự hy sinh tàn khốc mà nghìn năm sau, hậu thế mới có thể thấu hiểu hết tâm tư của kẻ mang danh Ma Quân.