Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 86: Nhiệm vụ: Tàn sát đồng môn cũ**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:44:12 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 86: NHIỆM VỤ: TÀN SÁT ĐỒNG MÔN CŨ**

Gió rít gào qua những rặng thông già trên đỉnh Thanh Vân, âm thanh ấy như tiếng khóc than của một linh hồn bị lãng quên từ nghìn năm trước. Tuyết bắt đầu rơi, những bông tuyết trắng xóa mỏng manh đậu trên vai áo hắc bào thêu chỉ vàng của Lục Trầm Chu, rồi nhanh chóng tan chảy trước sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ cơ thể hắn.

Lục Trầm Chu đứng đó, trên vách đá ngắm mây nơi mười năm trước hắn từng cùng các sư đệ, sư muội tọa thiền mỗi sớm mai. Cảnh cũ còn đó, nhưng người thì đã khác. Trước mặt hắn, trận pháp hộ tông của Thanh Vân Tông đang tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa, yếu ớt như một ngọn đèn trước gió.

Trong thức hải, thanh âm cơ khí lãnh khốc của Hệ thống vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng u buồn:

【 Đinh! Nhiệm vụ phản diện bắt buộc: Huyết tẩy Thanh Vân Tông, đoạn tuyệt tiền duyên. 】

【 Yêu cầu: Triệt để phá hủy nền móng của Thanh Vân Tông, không để lại bất kỳ tu sĩ nào có khả năng đe dọa đến vị thế Ma Quân. 】

【 Thời hạn: Trong vòng 2 canh giờ. 】

【 Phần thưởng: Một mảnh vỡ "Thái Sơ Đạo Quả" và 500.000 Điểm Nghịch Mệnh. 】

【 Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị nghiền nát trong U Minh Chi Hỏa vĩnh viễn. 】

Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, một nụ cười mang theo sự tự giễu đầy cay đắng. "Huyết tẩy? Hệ thống, ngươi thật sự biết cách chọn thời điểm. Ngươi sợ ta vẫn còn một chút lòng trắc ẩn cuối cùng sao?"

【 Hệ thống: Ký chủ cần phải hiểu, sự tồn tại của Thanh Vân Tông hiện tại là mục tiêu hàng đầu của Thiên Đạo nhằm bồi dưỡng thêm khí vận cho Diệp Thần. Chỉ có tiêu diệt nó, ngài mới có thể cắt đứt sợi dây nhân quả này. 】

Lục Trầm Chu không đáp lại. Hắn khẽ đưa tay lên, một đạo ma khí màu đen đậm đặc tụ lại trên đầu ngón tay, nhẹ nhàng búng vào màn sương hộ tông.

*Rắc!*

Một tiếng rạn nứt giòn tan vang lên. Trận pháp hộ tông mà hàng thế hệ tiền nhân Thanh Vân Tông dày công xây dựng, dưới ngón tay của "Trầm Chu Ma Quân" hiện tại, chẳng khác nào một lớp vỏ trứng mỏng manh.

"Ai?! Kẻ nào dám to gan phạm vào Thanh Vân Tông!"

Một tiếng quát đầy phẫn nộ vang lên từ phía sâu trong tông môn. Ngay sau đó, hàng chục đạo kiếm quang xé rách màn đêm lao vút tới. Dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, thanh kiếm trong tay tỏa ra linh khí thanh khiết của chính đạo. Đó là Đại trưởng lão – người từng dạy Lục Trầm Chu những đạo thuật nhập môn đầu tiên.

Theo sau lão là một nhóm đệ tử, trong đó có những khuôn mặt mà Lục Trầm Chu chỉ cần nhắm mắt cũng có thể gọi tên. Kia là Lục sư đệ thật thà, kia là Minh sư muội thích hờn dỗi… và ở phía sau cùng, một thiếu nữ mặc áo xanh, đôi mắt đẫm lệ đang nhìn hắn với sự bàng hoàng tột độ. Đó là Linh Nhi, tiểu sư muội từng chạy theo sau hắn đòi ăn kẹo hồ lô mười năm về trước.

"Lục… Lục sư huynh?" Linh Nhi thốt lên, giọng nói run rẩy hòa vào tiếng gió tuyết.

Lục Trầm Chu đứng chắp tay sau lưng, gương mặt hắn lạnh lùng như được tạc từ băng đá, không một chút gợn sóng. Ánh mắt hắn quét qua từng người, cuối cùng dừng lại trên người Đại trưởng lão.

"Hóa ra là Đại trưởng lão." Giọng nói của hắn trầm thấp, vang vọng giữa không trung, mang theo một áp lực khủng khiếp khiến những đệ tử tu vi thấp cảm thấy ngực mình như bị đá tảng đè nặng. "Mười năm không gặp, Thanh Vân Tông vẫn rách nát như vậy."

"Nghịch đồ! Ngươi còn dám vác mặt về đây sao?" Đại trưởng lão gầm lên, tay cầm kiếm run rẩy vì giận dữ. "Ngươi phản bội tông môn, giết hại đồng đạo, hóa thân thành Ma Quân tàn ác. Hôm nay ta sẽ thay mặt sư tổ khai trừ ngươi khỏi thế gian này!"

"Thay mặt sư tổ?" Lục Trầm Chu bật cười, tiếng cười ngông cuồng và cô độc. "Sư tổ các người nếu có linh thiêng, sớm đã bóp chết các người từ lâu rồi. Để các người sống trên đời này, chỉ là làm mồi cho Thiên Đạo, làm đá lót đường cho kẻ khác mà thôi."

Hắn bước lên một bước, không gian dưới chân như bị bóp méo.

"Khương Ngân, ra tay đi. Những kẻ phản kháng… giết không tha."

Từ trong bóng tối phía sau Lục Trầm Chu, một bóng đen mảnh khảnh vụt hiện ra. Khương Ngân mang theo chiếc mặt nạ quỷ, đôi mắt sắc lạnh như dao nhìn về phía nhóm người Thanh Vân Tông. Hắn không nói một lời, chỉ rút ra đoản đao rực rỡ sát khí.

"Chậm đã!" Lục Trầm Chu đột ngột đưa tay chặn Khương Ngân lại. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của Đại trưởng lão, trong thâm tâm thầm nhủ: *“Lão già bướng bỉnh, nếu hôm nay ta không làm kẻ ác, ngày mai các người sẽ bị 'Đại Kiếp' của Thiên Đạo hút khô linh hồn, đến luân hồi cũng không được tham gia. Thà để ta biến các người thành phàm nhân, sống nốt vài chục năm yên ổn, còn hơn trở thành chất dinh dưỡng cho Thiên Đạo giả trá.”*

Nhưng lời nói phát ra khỏi miệng lại tàn nhẫn vô cùng: "Để ta tự tay xử lý chúng. Loại rác rưởi này, không cần làm bẩn đao của ngươi."

"Lục Trầm Chu! Ta liều mạng với ngươi!" Lục sư đệ tính tình nóng nảy nhất, không nhịn được uất ức, hét lớn một tiếng rồi lao kiếm về phía hắn.

Lục Trầm Chu nhìn thanh kiếm ấy, trong mắt hắn, nó chậm chạp và đầy sơ hở. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa hai ngón tay lên kẹp lấy mũi kiếm.

*Xoảng!*

Thanh linh kiếm quý giá gãy vụn. Trước khi Lục sư đệ kịp phản ứng, Lục Trầm Chu đã áp sát, một lòng bàn tay ấn mạnh vào vùng đan điền của đối phương.

"A…!"

Một tiếng thét xé lòng vang dội cả đỉnh núi. Một luồng hắc khí hung bạo luồn vào kinh mạch, phá tan khí hải, đánh nát đạo cơ mà Lục sư đệ đã khổ luyện bấy lâu.

"Lục sư đệ!" Đám người phía sau kinh hoàng hét lớn.

Lục Trầm Chu ném cái xác rũ rượi của sư đệ mình xuống đất như ném một túi rác. Hắn lạnh lùng nói: "Phế vật. Tiếp theo là ai?"

Hắn bắt đầu di chuyển. Mỗi lần hắn ra tay, đều là một màn bạo lực cực hạn. Hắn không giết người ngay lập tức, mà dùng "Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết" để tháo rời từng đoạn kinh mạch của họ. Trong mắt người ngoài, đó là sự tra tấn tàn ác nhất của ma đầu, nhưng thực tế, mỗi luồng ma khí hắn đưa vào đều âm thầm phong ấn lấy điểm sinh mệnh cuối cùng, đồng thời đẩy hết linh lực ô nhiễm của Thiên Đạo ra ngoài cơ thể họ.

Đại trưởng lão điên cuồng lao tới: "Thanh Vân Kiếm Trận! Giết hắn cho ta!"

Tất cả đệ tử còn lại cùng kết ấn. Hàng vạn đạo kiếm quang chói lòa quy tụ lại một chỗ, tạo thành một con rồng ánh sáng khổng lồ lao về phía Lục Trầm Chu. Đây là tuyệt kỹ trấn tông, là niềm kiêu hãnh cuối cùng của Thanh Vân Tông.

Lục Trầm Chu nhìn con rồng ấy, trong lòng thầm thở dài: *"Kiếm trận của các người toàn là sơ hở. Nếu Thiên Đạo muốn các người chết, các người chỉ cần cử động cũng đủ để tự sát."*

Hắn vươn tay ra, kiếm gãy "Thánh Tội" xuất hiện. Hắn không dùng chiêu thức phức tạp, chỉ là một nhát chém ngang đơn giản nhưng mang theo ý chí "Nghịch Mệnh".

*Ầm!*

Con rồng ánh sáng bị chém làm hai nửa. Dư chấn kinh hồn đẩy lui tất cả đệ tử. Lục Trầm Chu như bóng ma hiện ra giữa đám đông, lòng bàn tay hắn liên tục vỗ vào ngực họ.

Mỗi một cú đánh là một tiếng xương gãy, là một tiếng hét thất thanh. Từng người một, những đệ tử tài hoa nhất của Thanh Vân Tông bị phế bỏ hoàn toàn tu vi, nằm la liệt trên tuyết, gương mặt tái nhợt và tuyệt vọng.

"Huynh là ác quỷ… huynh không phải là đại sư huynh của chúng muội nữa…" Linh Nhi ngã ngồi trên mặt đất, nhìn Lục Trầm Chu tiến lại gần với đôi mắt vô hồn.

Lục Trầm Chu dừng bước trước mặt nàng. Gương mặt hắn sầm sì, bàn tay đẫm máu (thực chất là máu của những kẻ tà tu hắn đã giết trước khi lên núi, dùng thuật che mắt để tạo hiện trường) đưa lên định vuốt tóc nàng, nhưng rồi dừng lại giữa chừng.

"Đại sư huynh của muội đã chết mười năm trước rồi." Hắn lạnh lùng nói, rồi bất ngờ ra tay.

Một chưởng giáng xuống đan điền của Linh Nhi. Nàng trợn trừng mắt, cảm giác linh lực mà nàng khổ công tích lũy bấy lâu tan biến sạch sành sanh như tuyết gặp ánh mặt trời. Cơn đau thấu xương khiến nàng ngất đi ngay lập tức.

Cuối cùng, chỉ còn lại Đại trưởng lão đứng đó. Lão nhìn khung cảnh tiêu điều chung quanh, nhìn những đệ tử nằm la liệt, nước mắt già nua chảy dài trên má.

"Lục Trầm Chu… ngươi rốt cuộc muốn cái gì? Sao ngươi không giết sạch chúng ta đi?"

Lục Trầm Chu đứng đối diện lão, ánh mắt chợt trở nên sâu thẳm. Hắn dùng truyền âm vào thẳng thần thức của lão, một giọng nói khác hẳn với vẻ cuồng ngạo lúc nãy:

*"Trưởng lão, hãy sống tiếp như những người phàm. Đừng bao giờ tìm cách tu luyện lại. Đại kiếp nạn sắp tới, Thiên Đạo sẽ thu hoạch linh hồn của tất cả tu sĩ. Chỉ có những kẻ vô công như người phàm mới có thể sống sót qua thời loạn thế này. Đây là cách duy nhất ta có thể giữ lại huyết mạch của Thanh Vân Tông."*

Đại trưởng lão sững sờ. Lão nhìn vào mắt Lục Trầm Chu, thấy trong đôi mắt u buồn ấy là một nỗi khổ tâm thiên cổ mà không lời nào diễn tả được. Lão run rẩy, định nói gì đó, nhưng Lục Trầm Chu đã vung tay.

Một luồng kình lực cực đại đánh bay Đại trưởng lão vào sâu trong chính điện, đồng thời đánh nát đạo căn của lão.

【 Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ: Huyết tẩy Thanh Vân Tông. 】

【 Đánh giá nhiệm vụ: Hoàn hảo. Ngài đã phá hủy hoàn toàn hy vọng của một tông môn chính đạo, khiến hàng trăm đệ tử rơi vào cảnh tuyệt vọng cùng cực. Điểm ác ý tăng cao. 】

【 Phần thưởng đang được chuyển vào kho đồ… 】

Hệ thống vừa dứt lời, Lục Trầm Chu cảm thấy một luồng sức mạnh mới tuôn trào trong cơ thể. Nhưng lòng hắn lại trống rỗng đến lạ kỳ.

"Khương Ngân, đốt nơi này đi." Hắn ra lệnh, giọng nói khàn khàn.

Khương Ngân khựng lại một chút, nhìn hàng trăm người đang nằm bất tỉnh, rồi nhìn sang chủ nhân mình. Cậu ta dường như hiểu ra điều gì đó, gật đầu, vung tay phóng ra những đạo hỏa cầu. Nhưng đó không phải là ma hỏa thiêu xác, mà là loại hỏa diễm chỉ thiêu rụi công trình kiến trúc.

Trong ánh lửa bập bùng, Lục Trầm Chu quay lưng đi. Tuyết vẫn rơi, nhưng ngọn lửa đã soi rõ bóng lưng đơn độc của hắn kéo dài trên mặt đất.

Dưới chân núi, các môn phái chính đạo khác đã bắt đầu nhận thấy biến động. Tiếng chuông báo động vang lên liên hồi từ các ngọn núi lân cận. Một lần nữa, danh hiệu "Ma Quân tàn bạo, đồ sát cả đồng môn" của Lục Trầm Chu sẽ lại được khắc sâu vào tâm trí thế gian.

Bước chân Lục Trầm Chu nặng nề giẫm lên lớp tuyết dày. Hắn nghe thấy tiếng kêu cứu, tiếng khóc của những sư đệ, sư muội đã tỉnh lại. Họ sẽ hận hắn đến tận xương tủy. Họ sẽ dùng cả đời còn lại để nguyền rủa kẻ đã cướp đi tương lai tu tiên của họ.

Nhưng trong màn đêm mịt mù, chỉ có Lục Trầm Chu biết, hắn vừa tặng cho họ món quà quý giá nhất: Một cuộc đời bình thường và sự an toàn giữa một thế giới sắp sụp đổ.

"Hệ thống, nhiệm vụ tiếp theo là gì?" Hắn hỏi, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi ý chí của Thiên Đạo đang lảng vảng trên chín tầng trời.

【 Hệ thống: Tiếp theo… hãy đến Dao Trì Thánh Địa, cướp đi 'Tiên Thiên Linh Căn' của họ. Đó là sinh mệnh của Tô Thanh Loan. 】

Lục Trầm Chu dừng bước. Một cơn gió lạnh thổi qua làm tung bay vạt áo bào máu.

"Được. Nếu thế giới này muốn ta ác, ta sẽ ác đến cùng."

Hắn bước vào hư không, bóng hình biến mất trong bóng tối, để lại sau lưng một Thanh Vân Tông đang bốc cháy – một vết sẹo lớn trên tấm bản đồ của giới tu tiên, và cũng là khởi đầu cho một huyền thoại về Đạo Tổ cô độc nhất lịch sử.

Hắn đi rồi, không để lại bất cứ lời giải thích nào. Bởi hắn biết, trên con đường Nghịch Mệnh này, sự thấu hiểu là một điều xa xỉ mà hắn không bao giờ có được. Kẻ đứng trên đỉnh cao của Vạn Đạo, vốn dĩ phải là kẻ đứng giữa nghìn trùng hiểu lầm và oán hận của cả thế gian.

Tuyết mỗi lúc một dày, dần dần lấp đầy những vết chân hắn để lại trên con đường rời núi. Dấu vết về một kẻ mang tên Lục Trầm Chu của Thanh Vân Tông đã bị xóa sạch, chỉ còn lại Trầm Chu Ma Quân khiến vạn giới run rẩy.

Trong đám cháy phía sau, Linh Nhi khẽ tỉnh dậy, nàng nhìn bóng lưng mờ ảo biến mất ở chân trời, đôi môi nhợt nhạt mấp máy:

"Sư huynh… tại sao…?"

Câu trả lời, có lẽ phải đợi đến khi Thiên Đạo sụp đổ, mới có ngày sáng tỏ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8