Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 85: Trầm Chu chuẩn bị cho cái chết**
**CHƯƠNG 85: TRẦM CHU CHUẨN BỊ CHO CÁI CHẾT**
Gió ở Ma Uyên chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng hôm nay, tiếng gió rít qua những khe đá hẹp mang theo một âm hưởng thê lương, tựa như tiếng khóc than của vạn cổ anh linh.
Lục Trầm Chu bước ra khỏi màn sương mù dày đặc của Táng Đạo Nhai. Hắc bào thêu chỉ vàng của hắn khẽ bay trong gió, vạt áo nhuốm một chút bụi trần xám xịt của vùng đất chết. Trên tay hắn, thanh kiếm gãy "Thánh Tội" đang rung lên nhè nhẹ, lớp sát khí ma đạo bao phủ bên ngoài vẫn đặc quánh, nhưng sâu trong lõi kiếm, một tia sáng hoàng kim của thần khí thái cổ đang âm thầm thức tỉnh.
【 Tinh! Hệ thống nhắc nhở: Khí vận của "Khí Vận Chi Tử" Diệp Thần đã đạt đến ngưỡng bùng phát cấp đại lục. Liên Minh Diệt Ma đang tiến gần đến Vách Ngăn Không Gian. 】
【 Nhiệm vụ cuối cùng của chương hồi phản diện: "Vạn Tiễn Xuyên Tâm, Ma Quân Tịch Diệt". 】
【 Yêu cầu: Để Diệp Thần dùng thánh kiếm của Thiên Đạo đâm xuyên tâm mạch trước sự chứng kiến của vạn tiên. Ngài phải gánh chịu toàn bộ ác danh để hoàn thành quá trình "Tẩy Lễ Oán Khí". 】
【 Phần thưởng: Khai mở Ma Thần Đạo Quả, nghịch chuyển Thái Sơ. Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị Thiên Đạo cắn nuốt, trở thành chất dinh dưỡng vĩnh viễn cho thế giới mục nát này. 】
Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười ấy lãnh đạm đến mức khiến không gian xung quanh như đóng băng lại. Hắn không nhìn bảng điều khiển ảo trước mắt, mà nhìn vào đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đã nhuốm máu của vô số người, từ kẻ ác thật sự cho đến những "đạo đức giả" mang danh chính nghĩa.
"Đến lúc rồi sao?" Hắn lẩm bẩm.
Hắn vung tay, một luồng hắc khí cuộn trào, bóng dáng gầy gò nhưng rắn rỏi của Khương Ngân hiện ra từ trong bóng tối, quỳ một chân xuống đất, đầu cúi thấp:
"Chủ nhân."
Lục Trầm Chu nhìn vào thuộc hạ trung thành nhất của mình, người duy nhất chưa bao giờ nghi ngờ dù chỉ một lần những mệnh lệnh tàn độc nhất của hắn. Hắn lấy từ trong kẽ tay ra một mảnh ngọc giản màu huyết dụ và một chiếc nhẫn không gian, ném nhẹ về phía Khương Ngân.
"Sau ngày hôm nay, bất luận nhìn thấy gì, nghe thấy gì, cũng không được quay đầu lại. Ngươi mang theo 'Ảnh Bộ' rời đi, tìm đến cực Bắc hoang dã, ở đó có một trận pháp ta đã bố trí sẵn. Hãy đợi ở đó mười năm."
Khương Ngân run lên, đôi mắt vốn lặng lẽ như mặt nước hồ thu bỗng gợn sóng: "Chủ nhân… ngài muốn tự mình đối diện với Liên Minh sao? Để thuộc hạ đi theo ngài, dù có phải dùng xác này làm khiên…"
"Đây là mệnh lệnh." Lục Trầm Chu ngắt lời, giọng nói không chút ấm áp, "Ảnh Tử không có tư cách chất vấn chủ nhân. Biến đi."
Khương Ngân cắn chặt môi đến bật máu, hắn biết tính cách của Lục Trầm Chu. Một khi hắn đã quyết định, dù là Thiên Đạo cũng không thể thay đổi. Hắn dập đầu mạnh xuống đá cứng, sau đó hóa thành một làn khói đen biến mất trong không trung.
Lục Trầm Chu thở dài. Hắn thà rằng thuộc hạ căm ghét mình còn hơn phải chứng kiến cảnh họ nhìn hắn chết.
Bước chân hắn tiếp tục tiến về phía đỉnh núi, nơi giao thoa giữa Ma Uyên và bầu trời rực sáng phía trên. Đột nhiên, hắn khựng lại.
Dưới gốc một cây tùng già khô héo, một bóng hình yểu điệu đứng đó. Tô Thanh Loan mặc một bộ váy lụa trắng đơn sơ, giữa vùng đất ma đạo u ám này, nàng hiện ra như một bông sen tuyết lạc lõng giữa bãi lầy. Đôi mắt nàng đỏ hoe, rõ ràng đã đứng đây chờ đợi từ rất lâu.
"Ngươi quả nhiên sẽ đi con đường này." Thanh âm của nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sự đau đớn xé lòng.
Lục Trầm Chu liếc nhìn nàng, ánh mắt lập tức trở nên tàn nhẫn và đầy vẻ mỉa mai: "Thánh nữ Dao Trì lại lén lút đến địa bàn của Ma Quân, chẳng lẽ còn muốn ta bắt cóc thêm một lần nữa? Tiếc thay, lần này ta không có hứng thú với bình hoa."
Tô Thanh Loan không lùi bước, nàng tiến lại gần, đối mặt với luồng sát khí hung bạo đang tỏa ra từ người hắn: "Lục Trầm Chu, đừng diễn nữa! Ta đã đến nơi ở cũ của ngươi, ta đã thấy những mật thư, ta đã thấy những việc ngươi âm thầm làm cho các gia tộc ở Trung Giới bị oan khuất… Tại sao? Tại sao phải ép mình vào con đường tuyệt lộ này? Nếu ngươi muốn cứu thế giới, tại sao không đứng ra nói rõ với Diệp Thần, với vạn tiên?"
Lục Trầm Chu cười lớn, tiếng cười sảng khoái nhưng lại lạnh đến thấu xương: "Nói rõ? Với lũ ngu xuẩn tự cho mình là đại diện cho chính nghĩa kia sao? Tô Thanh Loan, ngươi quá ngây thơ rồi. Thế giới này không cần một anh hùng thanh cao. Nó cần một kẻ ác đủ mạnh để tất cả bọn chúng phải đoàn kết lại, và cần một vật tế đủ trọng lượng để 'ơn trên' cảm thấy thỏa mãn."
Hắn đột ngột thu hẹp khoảng cách, bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cằm nàng, buộc nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình: "Nhớ cho kỹ, ta là Lục Trầm Chu, kẻ giết sư diệt tổ, kẻ cướp hôn thánh địa. Hôm nay ta ra đi là để chinh phục đỉnh cao nhất, không phải để làm thánh nhân cứu thế. Đừng tự tô vẽ thêm cho ta."
Tô Thanh Loan nhìn thấy trong đồng tử sâu thẳm của hắn một tia tử khí u buồn. Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào ngực trái của hắn – nơi trái tim vẫn đang đập những nhịp đập của một con người.
"Trái tim ngươi… đang rất đau, đúng không?"
Tay Lục Trầm Chu run lên một chút. Hắn thô bạo hất tay nàng ra, quay lưng đi, bóng lưng hắc y như hòa vào bóng tối vĩnh hằng.
"Tránh xa ta ra. Trận chiến tại Vách Ngăn Không Gian, nếu ngươi xuất hiện, ta sẽ tự tay giết ngươi."
Tô Thanh Loan đứng lặng người giữa cơn gió lạnh. Nàng biết, hắn đang đuổi nàng đi để bảo vệ nàng. Nếu nàng ở bên cạnh hắn khi trận chiến xảy ra, Thiên Đạo sẽ coi nàng là đồng phạm của Ma Quân, và nàng sẽ tan thành mây khói dưới "Thiên Phạt".
Lục Trầm Chu bước đi, từng bước, từng bước, cảm nhận tu vi trong người đang sôi trào một cách mất kiểm soát. Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết đang vận chuyển ở mức cực hạn. Càng bị thế gian căm ghét, sát ý tích tụ trên thanh kiếm Thánh Tội càng cường đại.
Trên bầu trời xa xa, mây tím đang hội tụ. Đó là điềm báo của Khí Vận Chi Tử. Diệp Thần chắc chắn đã đột phá, mang theo toàn bộ sự ủng hộ của Thiên Đạo để tới lấy mạng hắn.
Lục Trầm Chu lấy ra một bình rượu nhỏ, uống một hơi cạn sạch, rồi ném bình xuống vực sâu.
"Hệ thống, ngươi nói xem, nếu sau khi ta chết, họ phát hiện ra người họ gọi là Ma Quân thực ra đã cứu lấy vận mạch của toàn bộ lục địa này, vẻ mặt họ sẽ ra sao?"
【 Hệ thống: Phản hồi của ký chủ sẽ mang tính chất châm biếm sâu sắc. Theo tính toán, 99% sinh linh sẽ rơi vào trạng thái đạo đức sụp đổ. Tuy nhiên, Thiên Đạo sẽ xóa sạch ký ức của họ để duy trì sự ổn định. 】
"Ha ha… Xóa ký ức? Vậy thì ta sẽ để lại cho chúng một dấu ấn không bao giờ có thể xóa nhòa."
Lục Trầm Chu đứng trước bờ vực không gian, phía trước là một khe nứt lớn ngăn cách hai thế giới. Ở đó, hàng vạn chiến thuyền của chính đạo đã sẵn sàng. Diệp Thần đứng ở vị trí trung tâm, lộng lẫy trong bộ giáp bạc, tay cầm thanh kiếm tỏa sáng rực rỡ, xung quanh là những tiếng hô vang: "Trừ ma vệ đạo! Giết Lục Trầm Chu!"
Lục Trầm Chu chỉnh lại cổ áo hắc bào, gương mặt u buồn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt cuồng ngạo, bá đạo và đầy ác ý của một đời Ma Vương.
Hắn giơ thanh kiếm gãy lên trời, âm thanh như sấm động, truyền khắp nghìn dặm:
"Diệp Thần! Ngươi nói muốn giết ta để bảo vệ nhân gian? Tới đây! Hãy dùng toàn lực của ngươi, dùng cả khí vận của thế giới này mà đâm vào tim ta! Nếu không, ngày hôm nay, Lục mỗ sẽ huyết tẩy Cửu Tiêu!"
Khí thế ma đạo kinh thiên động địa phát ra từ người Lục Trầm Chu khiến bầu trời đêm rung chuyển. Không ai biết, bên trong lớp sát khí đen đặc kia, linh hồn của Lục Trầm Chu đang lặng lẽ mỉm cười.
Bữa tiệc kết thúc rồi. Sân khấu đã dựng xong. Nhân vật phản diện lớn nhất lịch sử sắp hạ màn.
Và khi hắn nhắm mắt lại, một trật tự mới sẽ bắt đầu nảy mầm từ trong chính xác thân đã nát bấy của hắn.
"Nghịch mệnh… chưa bao giờ dễ dàng như vậy."
Hắn bước tới, hiên ngang đi vào tử địa mà mình đã dày công thiết kế, hắc y phiêu dập giữa vô vàn tia chớp chính nghĩa đang bổ xuống đầu. Lúc này, hắn không còn là người xuyên không cô đơn nữa. Hắn là Đạo Tổ, người đang lấy cái chết để dạy cho thế giới này biết, thế nào là Đạo thật sự.