Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 84: Bí mật về các Đạo Tổ tiền nhiệm**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:42:54 | Lượt xem: 3

Chương 84: Bí mật về các Đạo Tổ tiền nhiệm

Trong màn sương mù dày đặc của Táng Đạo Nhai, không khí dường như đặc quánh lại thành một thứ chất lỏng lạnh lẽo, thấm qua lớp hộ thể linh lực của Lục Trầm Chu, trực tiếp đóng băng cả cảm giác của hắn. Đây là vùng đất cấm kỵ nhất của Cửu Tiêu Vạn Giới, nơi mà ngay cả ánh sáng của các vì sao cũng không dám chiếu tới.

Lục Trầm Chu bước đi trên mặt đất gồ ghề, dưới chân hắn không phải là sỏi đá thông thường, mà là những mảnh vỡ của binh khí thần cấp đã mất đi thần tính, xám xịt và tàn lụi. Mỗi bước chân của hắn đều vang vọng một tiếng "rắc" khô khốc, giống như đang dẫm lên bộ xương khô của một thời đại đã bị lãng quên.

"Hệ thống, nơi này chính là nơi ngươi nói sao?" Lục Trầm Chu lãnh đạm cất lời. Giọng nói của hắn trong hư không này không hề có tiếng vang, nó bị màn sương nuốt chửng ngay lập tức.

【 Đinh! Ký chủ đã tiến vào 'Khâu Mộ Thời Gian'. Vui lòng giữ vững tâm trí. Sự thật có thể khiến linh hồn ngài bị vẩn đục. 】

Tiếng cơ khí của Hệ thống hôm nay không còn vẻ cà khịa thường ngày, thay vào đó là một sự trầm mặc kỳ lạ, tựa như một kẻ dẫn đường đang run rẩy trước cánh cổng địa ngục.

Trước mặt Lục Trầm Chu, một vách đá đen kịt cao sừng sững hiện ra. Trên vách đá đó, hàng nghìn cái tên được khắc bằng vàng ròng, nhưng thứ vàng đó lại đang rỉ ra những dòng máu đen ngòm, hôi thối.

"Thiên Huyền Đạo Tổ, vạn năm bất bại…"
"Thái Hư Đạo Tổ, trấn áp chư thiên…"
"Linh Quang Đạo Tổ, phổ độ chúng sinh…"

Lục Trầm Chu nheo mắt lại, đọc từng dòng chữ. Đây đều là những cái tên lừng lẫy trong thần thoại, là những người đã đứng trên đỉnh cao nhất của tu chân giới qua hàng triệu năm. Theo ghi chép của thế gian, họ đều đã phi thăng thượng giới, đạt được trường sinh bất tử, vĩnh hằng cùng nhật nguyệt.

"Ngươi muốn ta xem cái này?" Lục Trầm Chu hừ lạnh, "Những kẻ chiến thắng của thời đại, liên quan gì đến kẻ 'phản diện' như ta?"

Hệ thống không trả lời trực tiếp. Một luồng sáng đỏ rực từ trong cơ thể Lục Trầm Chu bắn ra, rọi thẳng vào vách đá. Đột nhiên, bức tường đá rung chuyển dữ dội, lớp phù điêu bằng vàng ròng bong tróc ra, lộ ra bên dưới là một khung cảnh khiến người ta phải sởn gai ốc.

Sau bức tường danh dự kia, không phải là tiên cảnh hay thượng giới, mà là những bộ hài cốt khổng lồ bị xích bởi những sợi dây xích màu tím sẫm – lôi điện của Thiên Đạo. Những Đạo Tổ oai phong lẫm liệt trong truyền thuyết, lúc này chỉ còn là những xác khô bị đóng đinh trên vách đá. Xuyên qua lồng ngực của mỗi người là một cái vòi không gian trong suốt, đang chậm rãi hút ra những tia linh quang cuối cùng từ nguyên thần tàn tạ của họ.

Lục Trầm Chu khựng lại, đồng tử co rút. Hắn thấy được gương mặt của Linh Quang Đạo Tổ – người được vạn dân tôn thờ là thánh nhân từ bi nhất lịch sử. Lúc này, khuôn mặt ấy méo mó vì đau đớn, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía hư vô, đôi môi khô héo dường như vẫn đang lầm bầm những lời nguyền rủa tuyệt vọng.

"Đây là… phi thăng sao?" Lục Trầm Chu cảm thấy cổ họng khô khốc.

【 Đinh! Bí mật cấp SSS được tiết lộ: Thiên Đạo không phải là quy luật. Thiên Đạo là một sinh vật ký sinh cấp cao. 】

Hệ thống bắt đầu phát ra những âm thanh nhiễu loạn: 【 Cửu Tiêu Vạn Giới giống như một trang trại. Linh khí là phân bón, sinh linh là mầm non, và 'Khí vận chi tử' là những hạt giống tốt nhất được Thiên Đạo chọn lựa. Khi những hạt giống này vượt qua kiếp nạn, đạt đến cảnh giới Đạo Tổ, đó là lúc quả đã chín. 】

【 Cái gọi là phi thăng, thực chất là được mời vào bàn tiệc của Thiên Đạo. Nhưng họ không phải là khách khứa, họ chính là món chính trên đĩa. 】

Lục Trầm Chu lặng người nhìn những hài cốt vĩ đại kia. Hắn chợt hiểu ra tại sao hằng năm cứ có Đại Kiếp Nạn. Mỗi khi một Đạo Tổ ra đời, thế gian lại rơi vào một cuộc thanh tẩy tàn khốc. Hóa ra đó không phải là thử thách, mà là quá trình thu hoạch. Thiên Đạo cần oán khí của chúng sinh để làm gia vị, cần khí vận của Đạo Tổ để duy trì sự tồn tại của nó.

Hắn tiến lên một bước, chạm vào một sợi dây xích. Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí hắn.

Lục Trầm Chu thấy Thiên Huyền Đạo Tổ của mười vạn năm trước, ngay giây phút phi thăng, ông ta đã cười vang trời đất, tin rằng mình đã nắm giữ vận mệnh. Nhưng giây sau đó, một bàn tay khổng lồ từ tầng mây vô tận thò xuống, bóp nát thân xác ông ta như bóp một con sâu. Linh hồn của ông ta bị xé ra làm hàng vạn mảnh, nhét vào vách đá này để từ từ nhấm nháp.

Sự phản kháng? Có chứ. Thái Hư Đạo Tổ từng dùng một kiếm chém rách bầu trời, định tiêu diệt ý chí Thiên Đạo. Nhưng Thiên Đạo chỉ cần cử ra một "Khí vận chi tử" khác, mượn danh nghĩa "Chính nghĩa" để vây sát kẻ phản nghịch. Cuối cùng, Thái Hư bị chính những đệ tử, những người hắn bảo vệ đâm sau lưng, rồi bị gông xiềng này khóa chặt đời đời kiếp kiếp.

"Tất cả đều bị cắn nuốt…" Lục Trầm Chu lẩm bẩm, nụ cười trên môi hắn càng lúc càng mang vẻ điên cuồng và lạnh lẽo, "Chính đạo thì sao? Ma đạo thì sao? Kết cục cũng chỉ là một miếng thịt dai hơn hay mềm hơn một chút mà thôi."

Hắn đột nhiên nghĩ đến Diệp Thần. Diệp Thần lúc này đang đắc chí vì được Thiên Đạo sủng ái, đang nghĩ mình là cứu tinh của thế giới. Hắn nào biết rằng cái hào quang trên đầu mình chính là cái vòng cổ của súc vật chờ ngày mổ thịt.

【 Đinh! Nhiệm vụ chính tuyến cập nhật: Ngăn chặn quá trình 'Chín' của Khí vận chi tử Diệp Thần. 】

【 Lời nhắc nhở: Nếu Diệp Thần đạt đến Đạo Tổ, Thiên Đạo sẽ hồi phục trạng thái đỉnh phong, toàn bộ thế giới sẽ bị tái khởi động (Reset). Ký chủ và tất cả người thân sẽ tan biến thành bụi trần. 】

Lục Trầm Chu nhìn xuống đôi bàn tay mình, những vệt đen của ma khí cuộn xoáy giữa những tia sáng thánh khiết. Hắn cười, một điệu cười đầy vẻ mỉa mai dành cho số phận.

"Hóa ra, làm kẻ ác chính là cách duy nhất để cứu lấy thế giới này?"

Hắn nhớ lại những lời hệ thống ép hắn làm. Đánh đập Diệp Thần, cướp đoạt cơ duyên của hắn, sỉ nhục thanh danh của hắn… Lúc trước hắn nghĩ hệ thống chỉ là một cái máy ác độc. Giờ hắn mới nhận ra, mỗi lần hắn cướp đi một phần khí vận của Diệp Thần, là hắn đang cắt bớt đi một phần "dinh dưỡng" của Thiên Đạo, khiến "quả ngọt" kia bị héo úp, không đạt tiêu chuẩn để thu hoạch.

Hắn phải khiến Diệp Thần tàn phế, nhưng không được chết hẳn. Hắn phải khiến thế gian căm ghét mình, để mọi sự chú ý của Thiên Đạo đổ dồn lên một "ma đầu" là hắn, thay vì hoàn thiện quy luật vận hành.

"Khương Ngân nói đúng, ta nên chuẩn bị một bộ quan tài cho chính mình." Lục Trầm Chu ánh mắt sắc lạnh, nhìn lên đỉnh vách đá, nơi có một vị trí còn trống, dường như đang chờ đợi cái tên tiếp theo.

"Nhưng vị trí đó, ta sẽ dành cho chính Thiên Đạo."

Hắn quay lưng bước ra khỏi sương mù của Táng Đạo Nhai. Sau lưng hắn, tiếng gào rú thê lương của những tàn hồn Đạo Tổ vẫn vang vọng. Họ dường như đang gửi gắm hy vọng vào cái bóng dáng hắc y cô độc kia – kẻ duy nhất dám lấy danh nghĩa của quỷ dữ để tuyên chiến với ông trời.

Hệ thống vang lên một tiếng "tinh" nhỏ, thanh khí vận màu xám trên đầu Lục Trầm Chu bắt đầu biến đổi, trung tâm khối màu xám ấy nảy sinh một tia tử khí huyền ảo – màu sắc của Thái Sơ, của thời đại trước khi Thiên Đạo ký sinh ra đời.

Trong bóng tối bao trùm, một giọng nói xa xưa và uy nghiêm bất chợt vang lên trong tâm linh Lục Trầm Chu, không phải là tiếng máy móc của hệ thống, mà là tiếng thở dài của người tiền nhiệm đầu tiên:

"Hậu bối… hãy nhớ kỹ… đừng trở thành Đạo mà nó mong muốn… Hãy trở thành cái Đạo mà nó phải sợ hãi…"

Lục Trầm Chu không dừng bước, tay hắn nắm chặt chuôi kiếm Thánh Tội.

Thế gian gọi ta là Ma, ta liền nhuộm đỏ trời xanh.
Thế gian gọi ta là Ác, ta liền sát tận thánh nhân.

Bí mật này, hắn sẽ chôn chặt trong lòng. Sự cô độc này, hắn sẽ một mình gánh chịu. Vì hắn biết, ngày Diệp Thần cầm kiếm đâm vào ngực hắn tại Vách Ngăn Không Gian, đó sẽ là nhát kiếm đau đớn nhất mà hắn phải chịu đựng, nhưng cũng là nhát kéo cắt đứt sợi tơ hồng của Thiên Đạo.

Chương 84 khép lại trong màn đêm tĩnh mịch của Ma Uyên, nhưng bên trong trái tim của kẻ bị xua đuổi nhất tu chân giới, một ngọn lửa nghịch thiên đã bắt đầu rực cháy, nóng hổi và tàn nhẫn hơn bao giờ hết.

Dưới vực sâu, bộ hài cốt của Linh Quang Đạo Tổ bỗng nhiên rớt xuống một giọt nước mắt khô khốc. Phải chăng, chu kỳ hàng vạn kiếp bị cắn nuốt, cuối cùng cũng đã thấy được một tia biến số?

Lục Trầm Chu đã biết sự thật. Và từ khoảnh khắc này, hắn không còn là quân cờ thực hiện nhiệm vụ. Hắn là một tay chơi cờ, lấy cả thiên hạ làm bàn, lấy chính sinh mạng mình làm quân tốt, quyết đánh một trận cờ tàn với trời xanh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8