Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 89: Diệp Thần đâm một kiếm chí mạng**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:45:48 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 89: KIẾM ĐÂM CHÍ MẠNG**

Gió trên đỉnh Thiên Ma Phong gào rú như tiếng khóc than của hàng vạn vong linh. Mây đen cuồn cuộn đổ dồn về phía đỉnh núi, sấm sét màu tím thỉnh thoảng xé toạc bầu trời, chiếu rọi những gương mặt đang vặn vẹo vì hưng phấn của nhóm người tự xưng là "Chính đạo".

Lục Trầm Chu đứng đó, trên một mỏm đá đã nứt toác. Bộ hắc y thêu chỉ vàng vốn dĩ cao quý nay đã rách mướp, thấm đẫm máu tươi — có của hắn, cũng có của những kẻ vừa ngã xuống dưới lưỡi kiếm của hắn. Thanh kiếm gãy "Thánh Tội" cắm ngược xuống đất, tay hắn run rẩy tựa vào chuôi kiếm để giữ cho cơ thể không đổ rụp xuống.

"Lục Trầm Chu, ngươi đã tận đường rồi!"

Một giọng nói hào sảng, tràn đầy tinh thần chính nghĩa vang lên. Diệp Thần bước ra từ đám đông, toàn thân tỏa ra hào quang vàng kim rực rỡ của vị "Khí Vận Chi Tử". Thanh Thiên Mệnh Kiếm trong tay hắn rung lên từng hồi bần bật, như thể cũng đang hân hoan trước giây phút được trảm yêu trừ ma, lập công đức cho trời đất.

Sau lưng Diệp Thần là hàng ngàn tu sĩ, ánh mắt ai nấy đều rực lửa căm hờn. Họ nhìn Lục Trầm Chu như nhìn một con quái vật cần phải băm vằn.

"Đồ ma đầu! Hôm nay chúng ta sẽ lấy đầu ngươi tế vong linh những đồng môn đã khuất!"
"Đánh chết hắn! Loại súc sinh giết người không gớm tay này không xứng đáng có một nấm mồ!"

Những tiếng chửi rủa vang dội cả một vùng trời, lấn át cả tiếng sấm rền. Lục Trầm Chu khẽ ngẩng đầu, lọn tóc đen rối bời che khuất một bên mắt, chỉ để lộ ra một con mắt đỏ thẫm vì kiệt sức nhưng tĩnh lặng đến lạ kỳ.

Hắn không nhìn đám đông điên cuồng kia, mà nhìn lên tầng mây đen kịt trên cao. Ở nơi đó, hắn cảm nhận được một con mắt vô hình đang nhìn xuống. Đó là ý chí của Thiên Đạo, là thứ đã sắp đặt cho hắn cái vai diễn "vật hy sinh" này để làm bàn đạp cho Diệp Thần bước lên đỉnh cao.

"Hệ thống, đã sẵn sàng chưa?" Lục Trầm Chu thầm hỏi trong lòng.

Âm thanh máy móc lãnh lẽo vang lên trong thức hải:
【 Đinh! Nhiệm vụ: "Toàn Diệt Niết Bàn" đã đi đến bước cuối cùng. Yêu cầu: Tiếp nhận kiếm chí mạng từ Diệp Thần tại huyệt vị Linh Căn, mượn sức mạnh của Thiên Đạo Chúc Phúc trên kiếm của hắn để chặt đứt Nhân Quả Xiềng Xích. 】
【 Cảnh báo: Tỉ lệ tử vong thực tế là 99%. Ký chủ có chắc chắn thực hiện? 】

Lục Trầm Chu khóe miệng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nhàn nhạt đầy trào phúng. Hắn đã đóng vai kẻ phản diện này quá lâu, lâu đến mức hắn suýt quên mất mình từng là ai. Hắn giết mười tông môn là vì trong lòng mười tông môn đó đang nuôi dưỡng một loại độc cổ có thể tiêu diệt cả trung giới. Hắn cướp vị hôn thê của Diệp Thần là vì để cứu nàng khỏi cái bẫy đoạt xá của Thiên Đạo. Hắn gánh chịu mọi tiếng ác, để lại sau lưng một con đường bình an cho thế gian, nhưng thế gian lại chỉ muốn hắn chết.

"Thú vị lắm… Đằng nào cũng chết, sao không chết cho oanh liệt một chút."

"Lục Trầm Chu, ngươi cười cái gì?" Diệp Thần nhìn thấy nụ cười của hắn, cảm giác như mình bị sỉ nhục, lửa giận trong mắt bùng cháy. "Đến lúc chết còn cố chấp! Ngươi xem, ngay cả người phụ nữ ngươi từng yêu nhất cũng đứng về phía ta để trừ khử ngươi!"

Lục Trầm Chu chuyển dời tầm mắt. Phía sau Diệp Thần, Tô Thanh Loan đứng đó, tà áo trắng tung bay trong gió dữ. Nàng cầm trường kiếm, đôi mắt vốn trong vắt như hồ nước mùa thu nay tràn đầy sự phức tạp và đau thương. Nàng nhìn hắn, đôi môi run rẩy như muốn nói điều gì đó, nhưng trước áp lực của ngàn vạn đồng đạo, nàng chỉ có thể im lặng.

Lục Trầm Chu thấy lòng mình khẽ nhói, nhưng hắn nhanh chóng trấn áp nó xuống. Hắn không thể để nàng liên lụy. Nếu hôm nay nàng đứng ra bảo vệ hắn, nàng sẽ là mục tiêu tiếp theo của cả thiên hạ này.

"Thanh Loan… đứng cho vững." Hắn thầm nhủ, rồi bất ngờ cất tiếng cười to.

Giọng cười vang dội, đầy vẻ cuồng ngạo và khinh bạc: "Diệp Thần, một kẻ dựa vào sự bố thí của trời xanh như ngươi mà cũng xứng nói lời chính nghĩa sao? Ngươi muốn giết ta? Tới đây! Để ta xem, cái gọi là Khí Vận Chi Tử có bao nhiêu cân lượng!"

"Ngông cuồng!" Diệp Thần hét lớn.

Hắn đạp mạnh xuống đất, mặt đất nứt toác. Thiên Mệnh Kiếm hóa thành một đạo cầu vồng vàng rực, mang theo sức mạnh dời non lấp bể, nhắm thẳng về phía ngực Lục Trầm Chu.

Chiêu này, Diệp Thần không hề nương tay. Hắn muốn dùng sự sỉ nhục lớn nhất để kết thúc mạng sống của đối thủ lớn nhất đời mình.

Thời gian như ngừng trôi.

Trong mắt những người xung quanh, Lục Trầm Chu dường như đã sức cùng lực kiệt, hắn giơ kiếm gãy lên định chống đỡ nhưng lại chậm mất một nhịp. Động tác của hắn vụng về và đầy sơ hở, để lộ hoàn toàn vùng ngực trái.

Nhưng trong mắt Lục Trầm Chu, thế giới lại đang trôi chậm đến vô cùng. Hắn thấy rõ từng hạt bụi li ti bị kiếm khí hất văng, thấy rõ sự tàn nhẫn và hưng phấn điên cuồng trên gương mặt của Diệp Thần. Hắn khẽ điều chỉnh vị trí cơ thể, chỉ một li cũng không thể lệch.

*Xoẹt!*

Tiếng thép sắc bén xuyên qua da thịt vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của đỉnh núi.

Thanh Thiên Mệnh Kiếm vàng rực xuyên thấu qua lồng ngực Lục Trầm Chu. Máu đỏ tươi bắn lên, bắn cả vào mặt Diệp Thần, bắn vào tà áo trắng của Tô Thanh Loan đang đứng cách đó không xa.

"A!" Tô Thanh Loan thét lên một tiếng nhỏ, thanh kiếm trong tay nàng rơi choang xuống đất. Cả người nàng đổ sụp xuống, đôi mắt trân trân nhìn về phía bóng dáng hắc y đang bị đóng đinh trên mũi kiếm.

Lục Trầm Chu cảm thấy một luồng lạnh lẽo tột cùng tràn vào cơ thể, ngay sau đó là cảm giác nóng bỏng như bị nung đỏ. Thiên Đạo lực từ trong thanh kiếm cuồng bạo tàn phá kinh mạch của hắn, định nghiền nát linh căn và linh hồn của hắn thành tro bụi.

Nhưng đúng lúc đó, từ sâu trong tâm khảm hắn, những xiềng xích màu đen vốn trói buộc số mệnh của hắn bao lâu nay bỗng nhiên hiện hình. Chúng gặp phải lực lượng chí thuần chí chính của Thiên Đạo liền bắt đầu rạn nứt.

*Rắc! Rắc!*

Một tiếng động mà chỉ mình Lục Trầm Chu nghe thấy vang lên. Một xiềng xích linh hồn bị chặt đứt. Hắn cảm thấy mình như một con chim cuối cùng cũng được tháo bỏ lồng sắt, bay vút lên bầu trời bao la.

Máu từ miệng Lục Trầm Chu trào ra, nhưng hắn không lùi bước, trái lại, hắn tiến lên một bước, khiến mũi kiếm của Diệp Thần càng đâm sâu hơn, xuyên hẳn ra sau lưng.

Hắn ghé sát vào tai Diệp Thần, lúc này đang đứng hình vì sững sờ.

"Ngươi… ngươi thắng rồi." Lục Trầm Chu thào thào, giọng nói cực nhỏ, chỉ có hai người nghe thấy. "Nhưng Diệp Thần à… hãy nhớ kỹ… cái ghế 'Chính đạo' đó… ngồi lâu sẽ lạnh lắm đấy."

Diệp Thần trố mắt nhìn hắn: "Ngươi…"

Lục Trầm Chu bất chợt nở một nụ cười thật sự. Không phải nụ cười khinh bạc của Ma Quân, mà là nụ cười thanh thản của một người đã hoàn thành tâm nguyện.

"Trò chơi này, ta không chơi nữa."

Ngay lập tức, một luồng ma khí đen kịt từ cơ thể Lục Trầm Chu bùng phát ra, giống như một vụ nổ hạt nhân tại chỗ. Sức mạnh khổng lồ hất văng Diệp Thần ra xa, đồng thời che phủ toàn bộ đỉnh Thiên Ma Phong trong bóng tối mịt mù.

Trong màn sương đen đó, tiếng của Hệ thống vang lên dồn dập:
【 Đinh! Nhân Quả Xiềng Xích đã đứt! 】
【 Phát động cơ chế "Nghịch Chuyển Tử Sinh"! 】
【 Tích lũy 89 tỷ điểm Nghịch Mệnh đang chuyển hóa thành Đạo Quả… 】
【 Bắt đầu đưa ký chủ vào trạng thái chết giả, tiến vào Cấm Khu để tái tạo thân thể… 】

Tô Thanh Loan bất chấp tất cả lao vào màn sương đen: "Lục Trầm Chu! Không!!!"

Nàng chỉ kịp chụp lấy một mảnh vạt áo rách nát thấm đầy máu. Trong không gian chỉ còn lại dư âm của ma khí và mùi máu tanh nồng nặc. Bóng dáng cao lớn, cô độc của vị Ma Quân ấy đã biến mất, như thể hắn chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

Bầu trời bỗng chốc lặng gió. Sấm sét biến mất.

Mây đen tản ra, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống đỉnh Thiên Ma Phong, chiếu lên vũng máu đỏ thẫm trên mỏm đá.

Đám tu sĩ chính đạo ngẩn ngơ giây lát, rồi bắt đầu hò reo.
"Ma quân đã chết rồi! Thiên hạ thái bình rồi!"
"Diệp minh chủ vạn tuế! Diệp minh chủ vô địch!"

Diệp Thần đứng giữa ánh nắng, Thiên Mệnh Kiếm trong tay vẫn còn nhỏ máu của Lục Trầm Chu. Hắn cảm thấy mình đã đạt được đỉnh cao danh vọng, cảm thấy khí vận trong người dâng trào mạnh mẽ chưa từng có.

Thế nhưng, nhìn vào vũng máu dưới chân, không hiểu sao tim hắn đập nhanh một cách bất thường. Hắn đưa tay lên sờ vết máu trên mặt mình, nó không hề nóng hổi như hắn tưởng, mà lạnh thấu xương tủy.

Ở một góc khuất, Tô Thanh Loan ôm chặt mảnh áo rách trong lòng, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Nàng nhìn thấy trên mặt đất, nơi Lục Trầm Chu vừa biến mất, có khắc vài chữ rất nhỏ bằng kiếm khí:

*"Nghỉ ngơi thôi."*

Nàng bỗng hiểu ra điều gì đó, bàn tay siết chặt mảnh áo. Giữa tiếng tung hô vạn tuế của nghìn vạn người, nàng nghe thấy trái tim mình đang tan nát, nhưng trong đống tro tàn của nỗi đau, một mầm mống hy vọng kỳ lạ đang trỗi dậy.

Lục Trầm Chu đã chết trong mắt thế gian. Nhưng Ma Quân — hay đúng hơn là Đạo Tổ tương lai — vừa thực sự được sinh ra từ chính nhát kiếm chí mạng kia.

Xa xa trong bóng tối, Khương Ngân thu lại ánh mắt sắc lạnh, im lặng lui vào hư không, chuẩn bị cho ngày đón chủ nhân trở lại để nghiền nát cái "Chính đạo" thối nát này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8