Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 94: Thiên Đạo lộ diện bản chất**
**CHƯƠNG 94: THIÊN ĐẠO LỘ DIỆN BẢN CHẤT**
Trên đỉnh Vạn Tiên, ánh hào quang vạn trượng vẫn chưa tan đi. Diệp Thần đứng đó, thanh kiếm trong tay nhỏ xuống những giọt máu đen – thứ máu mà hắn và cả thiên hạ tin rằng chính là dòng máu dơ bẩn của Ma quân Lục Trầm Chu. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí nồng đậm đang cuộn trào trong cơ thể.
Chưa bao giờ Diệp Thần cảm thấy mình mạnh mẽ đến thế. Sự tung hô của hàng vạn tu sĩ bên dưới như những liều thuốc phiện bóp nghẹt lý trí, khiến hắn tin rằng mình thực sự là cứu thế chủ, là vị thần mới của Cửu Tiêu.
"Ma quân đã phục tùng! Thiên Đạo vĩnh hằng!"
Tiếng hô vang dội rung chuyển cả mây trời. Từ trên chín tầng không, một luồng ánh sáng vàng ròng, thuần khiết đến mức khiến người ta muốn quỳ lạy, từ từ giáng xuống. Đó là "Thiên Đạo Chúc Phúc" trong truyền thuyết, là phần thưởng dành cho kẻ đã tiêu diệt được "Dị số" lớn nhất thế gian.
Diệp Thần dang rộng hai tay, ánh mắt cuồng nhiệt nhìn lên vầng thái dương vàng rực đang hạ xuống gần sát đỉnh đầu mình.
Nhưng, trong đám đông đang cuồng si ấy, Tô Thanh Loan là người duy nhất cảm thấy có điều bất ổn. Nàng đứng ở rìa linh đài, đôi mắt nhòe lệ nhìn vào khoảng không nơi Lục Trầm Chu vừa tan biến. Kiếm ý của nàng – thứ kiếm ý mà chính Lục Trầm Chu đã dùng "cái ác" để mài giũa cho nàng – đang run rẩy. Không phải vì sợ hãi, mà là vì cảnh báo.
"Không đúng…" Tô Thanh Loan lẩm bẩm, bàn tay nàng chạm vào ngực áo, nơi vẫn còn hơi ấm từ mảnh ngọc vỡ mà Lục Trầm Chu đã âm thầm nhét vào tay nàng trước khi ngã xuống. "Ánh sáng kia… không có sinh khí."
Đúng lúc đó, sự biến đổi bắt đầu.
Vầng hào quang vàng rực khi chạm vào đỉnh Vạn Tiên không hề tan ra thành linh khí để ban phát cho mọi người. Ngược lại, nó hóa thành hàng vạn, hàng triệu sợi chỉ vàng mỏng manh nhưng sắc lẹm, lan tỏa như một tấm lưới nhện khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ tu sĩ có mặt.
Diệp Thần là kẻ đầu tiên nhận được "chúc phúc". Hắn rên rỉ một tiếng, nhưng đó không phải là tiếng rên của sự sung sướng. Gân xanh trên trán hắn nổi lên cuồn cuộn, đôi mắt vốn tràn đầy đắc ý đột nhiên trợn ngược, đồng tử co rút lại thành một điểm nhỏ xíu.
"Đây… đây là cái gì?" Diệp Thần gầm lên, hắn cố gắng vận chuyển công pháp để hấp thụ luồng sức mạnh này, nhưng hắn bàng hoàng nhận ra, công pháp của mình vốn dĩ được Thiên Đạo ban cho, giờ đây đang phản phệ.
Những sợi chỉ vàng kia không phải truyền linh lực vào, mà là đang cắm sâu vào từng huyệt đạo, từng kinh mạch, và cuối cùng là đâm thẳng vào Nguyên Anh của hắn.
"Aaaa!"
Một tiếng hét thảm thiết xé toạc bầu không khí vốn đang tràn ngập không khí lễ hội. Một vị trưởng lão của Thái Thượng Giáo, người vừa nãy còn lớn tiếng sỉ nhục Lục Trầm Chu, đột nhiên đổ rụp xuống. Da thịt lão nhanh chóng khô héo, mái tóc bạc trắng rụng xuống từng mảng. Từ đỉnh đầu lão, một đốm sáng trắng – chính là linh hồn và tu vi cả đời – bị sợi chỉ vàng kia kéo mạnh ra ngoài, hút ngược lên không trung.
Cảnh tượng ấy bắt đầu diễn ra đồng loạt trên quy mô lớn.
Hàng vạn tu sĩ, từ Trúc Cơ đến Hóa Thần, đều trở thành những con rối đáng thương bị treo trên lưới nhện vàng kim. Họ quằn quại, la hét, nhưng không thể thoát ra. Càng vùng vẫy, sợi chỉ vàng càng siết chặt, thâm nhập vào tận cùng cốt tủy.
"Thiên Đạo… Ngài đang làm gì?" Diệp Thần run rẩy quỳ sụp xuống. Hắn thấy Khí Vận bấy lâu nay mình tự hào – cái bóng rồng vàng rực bao quanh cơ thể – giờ đây đang bị xé nhỏ ra, hóa thành những miếng mồi ngon lành cho vầng thái dương trên cao.
Một giọng nói vô hồn, lạnh lẽo như vạn năm băng giá, vang vọng trực tiếp trong tâm trí của mọi sinh linh, không phải từ miệng của một ai đó, mà là sự rung động của quy tắc thế giới:
**"Kỷ nguyên đã tận. Quả đã chín. Đến lúc thu hoạch."**
Mọi người bàng hoàng nhận ra một sự thật tàn khốc: Thế gian này, đối với Thiên Đạo, thực chất chỉ là một vườn dược thảo. Tu sĩ chúng ta, dốc lòng tu luyện, giành giật tài nguyên, đột phá cảnh giới… cuối cùng cũng chỉ là để khiến bản thân trở thành một viên "linh đan" căng tròn và mọng nước hơn.
Và Lục Trầm Chu – "Ma quân" bị cả thế giới truy sát – thực chất là cái rào chắn duy nhất ngăn cản bàn tay hái thuốc của Thiên Đạo. Hắn đóng vai kẻ ác để kìm hãm sự phát triển của các "dược thảo" này, hắn phá hủy trật tự để làm rối loạn chu kỳ thu hoạch. Hắn chết, rào chắn sụp đổ.
"Trần Chu…" Tô Thanh Loan quỵ xuống, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt tái nhợt. "Thì ra… đây là lý do chàng bảo ta hãy đi thật xa, hãy phế đi tu vi để làm một người phàm…"
Nàng nhìn quanh, những người bạn đồng môn của nàng đang hóa thành những xác khô. Những vị tông chủ uy nghiêm giờ đây trông không khác gì những con lợn chờ bị chọc tiết. Thiên Đạo không có lòng từ bi, Thiên Đạo chỉ có sự vận hành tàn nhẫn của quy tắc cân bằng. Khi linh khí của thế giới bị tiêu hao quá nhiều cho việc tu luyện, cách tốt nhất để hồi phục là tiêu diệt những kẻ đang nắm giữ nó.
"Không! Ta là Thiên Mệnh Chi Tử! Ta không thể chết thế này!" Diệp Thần gầm thét, hắn dùng thanh kiếm báu chém loạn xạ vào những sợi chỉ vàng. Nhưng mỗi khi một sợi đứt ra, hàng trăm sợi khác lại sinh ra, quấn chặt lấy hắn.
Hắn quay sang nhìn đám đông, ánh mắt điên dại: "Cứu ta! Các ngươi mau hiến dâng linh lực cho ta! Ta mạnh lên mới có thể cứu các ngươi!"
Ngay cả lúc này, hắn vẫn muốn hy sinh người khác để cứu lấy bản thân. Bản chất ích kỷ dưới cái lốt chính nghĩa được lột trần sạch sễ dưới áp lực của cái chết. Tuy nhiên, chẳng ai nghe hắn nữa. Tất cả đều bận rộn với nỗi đau đớn tận cùng của mình.
Bầu trời Cửu Tiêu vốn xanh thẳm nay chuyển sang một màu đỏ tía của máu hòa quyện với vàng kim. Đó là một vẻ đẹp chết chóc. Hàng triệu đốm sáng linh hồn như những con đom đóm bị hút vào cái miệng khổng lồ của hư không.
Trong lúc tuyệt vọng nhất, giữa cơn đại nạn thu hoạch ấy, mảnh ngọc vỡ trong tay Tô Thanh Loan đột ngột phát ra một luồng hắc khí u uất nhưng ấm áp kỳ lạ. Nó lan tỏa ra, bao bọc lấy nàng, ngăn cách những sợi chỉ vàng của Thiên Đạo.
Trong hắc khí ấy, nàng dường như nghe thấy giọng nói quen thuộc của Lục Trầm Chu, âm trầm và mang theo chút nhạo báng thường lệ:
*"Đã nói với nàng rồi, làm anh hùng mệt lắm. Cứ để ta đóng vai kẻ ác là được… Thế gian này không đáng để cứu, nhưng nàng thì có."*
Tô Thanh Loan nghẹn ngào, nàng áp mảnh ngọc vào tim. Trong khi cả thế giới đang gào khóc cầu xin Thiên Đạo từ bi, thì kẻ bị họ coi là Ma quân đã dùng chút hơi tàn cuối cùng để để lại cho nàng một con đường sống.
Trận thu hoạch vẫn tiếp tục. Khí vận của Diệp Thần đã cạn kiệt, da mặt hắn nhăn nheo như một lão già trăm tuổi, tu vi Đại Thừa kỳ sụt giảm nghiêm trọng xuống còn Hóa Thần, rồi Nguyên Anh… Mỗi một cảnh giới rơi xuống, hắn lại già đi mười tuổi.
"Lục Trầm Chu… Lục Trầm Chu! Ngươi biết trước chuyện này! Tại sao không nói cho ta biết? Tại sao ngươi không cứu thế giới này?" Diệp Thần gào lên trong cay đắng và hối hận muộn màng.
Ở một không gian song song nào đó, thanh âm của Hệ thống vang lên đều đặn trong ý thức mờ nhạt của Lục Trầm Chu:
*[Thông báo: Toàn cầu oán niệm đã đạt đỉnh. Chân tướng bắt đầu phát tán.]*
*[Lượng tích lũy 'Nghịch Mệnh' đạt 90%.]*
*[Đang khởi động tiến trình 'Nghịch Chuyển Tử Sinh'…]*
*[Ký chủ, ngài đã sẵn sàng để trở thành người duy nhất định đoạt quy tắc chưa?]*
Lúc này, trên đỉnh Vạn Tiên, một sự thay đổi kỳ lạ khác lại xảy ra. Giữa hàng vạn thi thể và linh hồn bị hút đi, xác của Lục Trầm Chu – vốn dĩ đã tan biến – đột ngột ngưng tụ lại từ những hạt bụi li ti nhất của hư không.
Những hạt bụi ấy mang màu đen của mực, nhưng lại lấp lánh ánh sáng như những vì sao. Chúng không đi lên cao để cho Thiên Đạo thu hoạch, mà chúng đi xuống, bám vào mặt đất, bám vào những kẻ còn đang thoi thóp.
Thiên Đạo dường như cảm nhận được sự thách thức. Một tia sét màu vàng kim to lớn như một ngọn núi từ trên trời giáng xuống, muốn đánh tan những đốm đen này.
"ẦM!"
Mặt đất rung chuyển, nhưng đốm đen không tan biến. Chúng kết lại thành một bóng hình. Một thanh niên với hắc y rách nát, mái tóc đen bay lộn xộn trong gió bão, tay cầm một thanh kiếm gãy nhưng khí thế lại chấn động bát hoang.
Lục Trầm Chu mở mắt. Đôi mắt hắn lúc này không còn u buồn, mà là một màu sâu thẳm như hố đen vũ trụ, đủ sức nuốt chửng cả Thiên Đạo vào trong.
Hắn nhìn lên vầng thái dương trên cao, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ:
"Thu hoạch xong chưa? Nếu xong rồi… thì đến lượt ta."
Tiếng nói của hắn không vang dội, nhưng nó át đi tất cả tiếng sấm sét của trời cao, át đi tiếng la hét của vạn vật. Diệp Thần nhìn thấy Lục Trầm Chu, đôi mắt mờ đục của hắn lóe lên tia sáng cuối cùng: "Ngươi… ngươi chưa chết?"
Lục Trầm Chu không thèm nhìn Diệp Thần lấy một cái. Đối với hắn, con cờ này đã hoàn thành nhiệm vụ. Hắn giơ thanh kiếm gãy *Thánh Tội* lên. Một luồng sức mạnh chưa từng xuất hiện ở thế giới này – không phải linh lực, không phải ma khí, mà là sức mạnh của sự phản kháng tận cùng, sức mạnh của "Nghịch Mệnh" – bùng nổ.
"Thiên Đạo coi sinh linh là rơm rác, ta coi Thiên Đạo là con mồi."
Lục Trầm Chu nhẹ nhàng bước lên hư không. Mỗi bước chân của hắn khiến tấm lưới nhện vàng kim vỡ vụn. Những linh hồn đang bị hút đi bỗng chốc được giải phóng, họ không còn bay về phía bầu trời nữa, mà hội tụ lại sau lưng Lục Trầm Chu, hình thành một đôi cánh ánh sáng mang theo hy vọng tột cùng trong cơn tuyệt vọng.
Đây mới là lúc cuộc chiến thực sự bắt đầu. Không phải chiến đấu giữa chính và tà, mà là chiến đấu giữa cái tôi cá nhân vĩ đại và cái quy tắc thối nát đã vận hành vạn năm.
Bản chất của Thiên Đạo đã lộ diện. Và bản chất của Đạo Tổ – người sẽ dẫn dắt chúng sinh vượt qua cái lồng giam này – cũng đã chính thức xuất hiện trong hình hài của kẻ mang danh Ma Quân.