Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 93: Diệp Thần lên ngôi Minh chủ**
Hơi thở của tử thần vẫn còn lảng bảng trên đỉnh Vạn Tiên, quyện chặt lấy mùi nhang trầm bị dập tắt sớm và vị tanh nồng của máu tươi chưa kịp đông lại. Trên những bậc thềm bằng ngọc thạch trắng muốt của linh đài, dấu vết từ những đường kiếm điên cuồng của Tô Thanh Loan vẫn còn hằn sâu, như những vết sẹo gớm ghiếc xẻ dọc lên tôn nghiêm của chính đạo.
Quang cảnh xung quanh tiêu điều đến mức rợn người. Những lá cờ thêu phù văn của các đại tông môn rách tả tơi, rủ xuống trong làn gió lạnh lẽo. Những vị trưởng lão, những thiên tài kiệt xuất từng ngẩng cao đầu tự hào về huyết thống chính nghĩa, giờ đây kẻ thì nằm rạp dưới đất, kẻ thì run rẩy bó gối, ánh mắt vẫn chưa thoát khỏi nỗi ám ảnh về "Thánh nữ hóa ma".
Giữa đống đổ nát của vinh quang ấy, một bóng hình chậm rãi bước lên linh đài cao nhất.
Diệp Thần.
Hắn mặc một bộ trường bào màu trắng tinh khôi, thêu kim tuyến lấp lánh như lôi cuốn toàn bộ ánh sáng ít ỏi của ngày tàn vào người mình. Gương mặt hắn anh tuấn, đôi mày kiếm cương trực, nhưng nếu nhìn kỹ vào đáy mắt, người ta sẽ thấy một tia cuồng nhiệt không bình thường đang nhảy múa. Phía sau lưng hắn, vòng hào quang từ "Thiên Đạo Chúc Phúc" vẫn tỏa ra áp lực kinh hồn, khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy.
"Chúng vị đạo hữu…" Diệp Thần cất tiếng. Giọng hắn không lớn, nhưng nhờ tu vi hùng hậu và sự gia trì của Thiên Đạo, nó vang vọng khắp vạn dặm, xuyên thấu vào màng nhĩ của từng tu sĩ đang hiện diện. "Ngày hôm nay, vốn dĩ là ngày vui nhất của giới tu chân chúng ta. Chúng ta đã trừ được đại họa Lục Trầm Chu, trả lại thái bình cho thiên hạ. Nhưng…"
Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua những thi thể nằm ngổ ngang, vẻ mặt lộ rõ sự đau xót giả tạo:
"Nhưng không ai ngờ, Ma quân dù chết vẫn để lại mầm mống tai họa. Tô Thanh Loan – người mà chúng ta từng tôn kính – đã bị ma tâm của hắn làm vấy bẩn, hóa thành quỷ dữ sát hại đồng môn. Đây không chỉ là sự mất mát về sinh mệnh, mà còn là nỗi nhục nhã của chính đạo!"
Một vị tông chủ già nua của Phù Dao Tông, tay vẫn còn ôm cánh tay đứt lìa, run rẩy đứng dậy hỏi: "Diệp tiểu hữu… à không, Diệp công tử. Bây giờ chính đạo tổn thương nguyên khí, ma chướng lại khởi. Theo ý ngài, chúng ta phải làm sao?"
Diệp Thần nhìn lão già ấy, trong lòng thoáng qua một sự khinh bỉ. Hắn đã chờ đợi giây phút này quá lâu rồi. Hắn vốn chỉ là một kẻ đi lên từ bùn lầy, chịu đủ mọi nhục nhã dưới tay Lục Trầm Chu. Giờ đây, khi "kẻ phản diện" kia đã tan thành tro bụi, thiên hạ này chỉ còn lại một mình hắn là nhân vật chính.
Hắn vung tay áo, một đạo kim quang từ thiên không hạ xuống, bao phủ lấy toàn bộ đỉnh Vạn Tiên. Đó là hơi thở của Thiên Đạo, thứ áp lực khiến vạn vật phải quỳ phục.
"Trong lúc hoảng loạn này, rắn không thể không có đầu. Nếu các vị tin tưởng, Diệp mỗ nguyện ý gánh vác trách nhiệm nặng nề này, thống lĩnh 'Liên Minh Diệt Ma', đổi tên thành 'Thiên Đạo Vệ Tông'. Kể từ hôm nay, ta sẽ đích thân thiết lập lại trật tự cho Cửu Tiêu!"
Tiếng xì xào vang lên như sóng triều. Thống lĩnh toàn bộ giới tu chân? Đây là việc mà ngay cả các Đạo Tổ thượng cổ cũng chưa chắc làm được. Diệp Thần muốn trở thành một vị vua không vương miện của giới tu tiên!
"Diệp Thần! Ngươi nói vậy là có ý gì?" Một gã kiếm tu từ Kiếm Hải đứng ra, gương mặt đầy vẻ bất khuất. "Các đại tông môn chúng ta vốn tự quản, ngươi dựa vào cái gì mà đòi thống lĩnh?"
Diệp Thần không giận, hắn mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lạnh thấu xương. Hắn nhẹ nhàng búng ngón tay.
*Đoàng!*
Một tia sét màu vàng kim từ trên chín tầng trời đánh thẳng xuống đầu vị kiếm tu kia. Tốc độ nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Khi khói bụi tan đi, vị kiếm tu nọ đã hóa thành tro bụi, ngay cả nguyên anh cũng không kịp chạy thoát.
Không gian chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
"Thiên đạo vốn không khoan nhượng cho kẻ phản nghịch." Diệp Thần nhàn nhạt nói, như thể hắn vừa làm một việc tầm thường là phủi bụi trên áo. "Kẻ vừa rồi là gian tế của ma đạo ẩn nấp trong chúng ta, ta chỉ thay trời hành đạo. Còn ai có ý kiến khác không?"
Hàng vạn tu sĩ đồng loạt cúi đầu. Họ sợ hãi. Họ nhận ra Diệp Thần lúc này đã không còn là vị thiếu niên chính nghĩa trong lời đồn. Hắn đang dùng sức mạnh của Thiên Đạo để áp đặt sự phục tùng tuyệt đối.
"Bái kiến Diệp Minh chủ!"
"Minh chủ uy vũ, thống nhất Cửu Tiêu!"
Tiếng tung hô bắt đầu từ một vài kẻ nhát gan, sau đó lan rộng ra như một căn bệnh truyền nhiễm. Những kẻ từng sùng bái Lục Trầm Chu vì sức mạnh, giờ đây lại quỳ dưới chân Diệp Thần vì nỗi sợ.
Diệp Thần đứng trên đỉnh cao, thu trọn tất cả sự quy phục vào mắt. Hắn cảm nhận được khí vận trong cơ thể mình đang bùng nổ, rực rỡ như một mặt trời thật sự. Hệ thống trong đầu hắn (mà hắn vẫn lầm tưởng là ý chí của ông trời) đang liên tục báo những dòng thông báo xanh biếc:
*[Đã đoạt được toàn bộ khí vận của Thanh Vân Tông…]*
*[Địa vị của ký chủ đạt mức Đỉnh Phong Phàm Giới…]*
*[Đang bắt đầu chuyển hóa nhân quả của Lục Trầm Chu sang cho ký chủ…]*
Diệp Thần siết chặt nắm tay. Hắn nhìn về hướng Cấm Khu sâu thẳm, nơi Tô Thanh Loan vừa biến mất, thầm nghĩ: *"Thanh Loan, rồi nàng sẽ phải quay về quỳ dưới chân ta. Còn Lục Trầm Chu… ngươi có tài giỏi đến đâu, cũng chỉ là tảng đá kê chân cho ta bước lên ngôi vị Đạo Tổ mà thôi."*
Ngày hôm đó, buổi lễ vốn để tế trời đã biến thành lễ đăng cơ của một bạo chúa mới. Diệp Thần lập tức ban bố những mật lệnh đầu tiên:
Thứ nhất: Xóa sổ toàn bộ hồ sơ, thư tịch liên quan đến Thanh Vân Tông và tên tuổi của Lục Trầm Chu. Kẻ nào nhắc đến cái tên ấy sẽ bị coi là đi theo ma đạo, giết không tha.
Thứ hai: Truy thu tất cả tài nguyên từ các tông môn để tập trung về "Thiên Đạo Thành". Ai không cống nộp đủ sẽ bị coi là thiếu trung thành với Thiên Đạo.
Thứ ba: Thành lập "Tuần Tra Sứ", do chính tay Diệp Thần đào tạo, đi khắp các châu lục để tìm bắt Tô Thanh Loan và xóa sổ bất kỳ tàn dư nào của ma đạo (thực chất là những kẻ chống đối).
Trong bóng tối dưới chân linh đài, giữa những kẻ đang quỳ rạp, có một bóng người lầm lì, đôi mắt lạnh lùng như sói đang nhìn trân trân vào Diệp Thần. Đó là Khương Ngân.
Hắn đang nắm chặt cán kiếm trong tay, máu từ lòng bàn tay rỉ ra vì nắm quá chặt. Hắn nghe thấy những lời sáo rỗng của Diệp Thần, thấy những kẻ chính nghĩa đang tranh nhau liếm gót chân bạo chúa mới.
Trong lòng hắn chỉ có một niềm tin duy nhất. Chủ nhân của hắn chưa chết. Người chưa bao giờ bỏ rơi hắn.
Lục Trầm Chu đã từng nói với hắn: *"Nếu có một ngày thế gian này đều đi về hướng sáng mà giả dối, hãy cứ đứng lại trong bóng tối, vì ở đó, ta sẽ thấy ngươi."*
Khương Ngân lặng lẽ lùi lại, bóng dáng hắn tan vào trong những vách đá, đi về phía ngược lại với ánh hào quang của Diệp Thần. Hắn đi về phía Cấm Khu, đi tìm câu trả lời cho sự hy sinh của chủ nhân mình.
Trên cao, Diệp Thần đang say sưa với bài diễn văn về một "Kỷ nguyên mới". Hắn không hay biết rằng, chính giây phút hắn bước lên đỉnh vinh quang này, cũng là giây phút sợi dây nhân quả của hắn bị Lục Trầm Chu hoàn toàn thâu tóm từ trong bóng tối của luân hồi.
Màn đêm buông xuống đỉnh Vạn Tiên. Bình minh giả tạo của Diệp Thần bắt đầu, nhưng bóng tối thực sự của Cửu Tiêu cũng đã chính thức lộ diện. Thế giới này không hề tốt đẹp lên sau cái chết của một "Ma quân", mà trái lại, nó đang chìm vào một vũng lầy tham vọng đen ngòm mang tên "Chính nghĩa".
Và ở một góc khuất nào đó của không gian, nơi linh hồn gặp gỡ hư vô, một đôi mắt u uẩn bỗng mở ra, khẽ thở dài một tiếng:
"Chỉ bấy nhiêu thôi sao… Diệp Thần, ngươi quả thực không làm ta thất vọng về sự hèn hạ của mình."
Hệ thống của Lục Trầm Chu vang lên âm thanh lạnh lẽo:
*[Nhiệm vụ: Để Khí vận chi tử rơi vào trạng thái cực lạc giả tạo đã hoàn thành.]*
*[Tiến độ 'Đạo Tổ Nghịch Mệnh': 30%.]*
Màn kịch này, bây giờ mới là lúc vén màn cho vở diễn tàn khốc nhất.