Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 92: Tô Thanh Loan hóa điên**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:47:25 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 92: TÔ THANH LOAN HÓA ĐIÊN**

Tiếng chuông vàng tại đỉnh Vạn Tiên vang vọng khắp chín tầng mây, dư âm thanh thoát, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của sự thái bình và chính nghĩa. Khói hương nghi ngút từ những chiếc lư đồng khổng lồ bay lên, quyện cùng linh khí dày đặc tạo nên một khung cảnh tựa chốn bồng lai. Hôm nay là ngày đại lễ công đức, ngày mà giới tu chân Trung Giới hội tụ để tôn vinh vị anh hùng cứu thế: Diệp Thần.

Dưới bóng râm của những cây tùng cổ thụ nghìn năm, hàng vạn tu sĩ từ khắp các đại tông môn đang hân hoan chúc tụng. Trên đài cao, Diệp Thần vận một bộ đạo bào trắng tinh khôi, khí chất phi phàm, trên đầu thấp thoáng ánh kim quang của Khí Vận Chi Tử. Hắn mỉm cười, một nụ cười bao dung nhưng ẩn chứa sự kiêu ngạo tột cùng.

"Kẻ ác đồ Lục Trầm Chu đã đền tội, ma khí tan biến, thiên hạ từ nay thái bình!" Một lão giả râu tóc bạc phơ, vốn là trưởng lão của Minh Nguyệt tông, dõng dạc tuyên bố.

"Đúng vậy! Nhớ lại cái ngày hắn ở Vách Ngăn Không Gian, bộ dạng thảm hại như một con chó hoang bị truy đuổi, thật khiến người ta hả dạ!" Một tên đệ tử trẻ tuổi đứng bên cạnh cười lớn, giọng điệu đầy vẻ châm biếm. "Hắn tự xưng Ma Quân, hóa ra cũng chỉ có thế. Một kiếm của Minh chủ Diệp Thần đâm xuyên tim, chẳng phải đã biến hắn thành tro bụi đó sao?"

"Các vị không biết đó thôi." Một vị mỹ phụ thuộc phái Ngọc Nữ cũng góp lời, che miệng cười khẩy. "Ta nghe nói trước khi chết, hắn còn nắm chặt một mảnh vải rách của Tô Thánh nữ. Chậc chậc, thật là một kẻ si tâm vọng tưởng, một con cóc mà đòi ăn thịt thiên nga. Một tên ma đầu đầy tay máu tanh như hắn, chết đi là phúc phần của chúng sinh."

Tiếng cười nhạo báng, mỉa mai vang lên rộn rã khắp đỉnh núi. Họ thi nhau kể về những "tội ác" của Lục Trầm Chu, thi nhau thêu dệt nên những câu chuyện hèn hạ về kẻ vừa nằm xuống. Không một ai trong số họ nhớ rằng, chính lúc "ma đầu" ấy vung kiếm ở Vách Ngăn Không Gian, khe nứt vạn trượng đáng lẽ đã nuốt chửng tông môn của họ đã bị khép lại. Họ chỉ nhớ, hắn là kẻ phản diện, và kẻ phản diện thì không có quyền được tôn trọng sau khi chết.

Giữa những âm thanh huyên náo ấy, một bóng người chậm rãi bước lên bậc thang đá dẫn tới quảng trường chính.

Tiếng cười lịm dần. Một luồng hàn khí thấu xương bắt đầu lan tỏa, khiến sương mù chung quanh đóng băng thành những bông tuyết đen kịt.

Tô Thanh Loan.

Nàng không còn mặc bộ tiên y trắng muốt thuần khiết của Dao Trì Thánh Địa. Trên người nàng là một bộ đồ đen rách rưới, loang lổ những vết máu khô khốc. Mái tóc dài từng là niềm tự hào của đệ nhất mỹ nhân nay xõa rượi, che khuất nửa khuôn mặt tái nhợt. Nhưng đáng sợ nhất chính là đôi mắt của nàng. Đôi mắt vốn dĩ thanh trong như nước mùa thu, giờ đây đỏ ngầu như chứa đựng một biển máu, sâu thẳm và điên dại.

"Thanh Loan? Muội sao lại ăn mặc thế này vào ngày trọng đại?" Diệp Thần nhíu mày, bước tới một bước, giọng điệu vẫn giữ vẻ quan tâm giả tạo. "Lục Trầm Chu đã chết rồi, muội không cần phải ám ảnh bởi tên ma đầu đó nữa. Đến đây, đứng bên cạnh ta, chúng ta sẽ cùng…"

*Vút!*

Một đường kiếm khí màu xám xịt chém thẳng xuống chân Diệp Thần, khiến mặt đất nứt toác thành một khe sâu hoắm. Diệp Thần giật mình lùi lại, sắc mặt hơi biến đổi.

"Ma đầu?" Tô Thanh Loan cất tiếng. Giọng nói của nàng không còn chút tình cảm nào, nó lạnh lẽo, khô khốc như tiếng cành khô gãy vụn dưới trời đông. "Ngươi gọi huynh ấy là ma đầu?"

Nàng nhìn quanh một lượt. Những vị tiền bối chính trực, những đồng đạo nghĩa hiệp, những kẻ vừa rồi còn cười nói vui vẻ.

"Tại sao các ngươi lại cười?" Nàng hỏi, giọng run lên nhưng không phải vì sợ, mà vì một sự uất nghẹn đang tàn phá linh hồn. "Hắn dùng thân xác ngăn chặn thiên địa sụp đổ, các ngươi ở đâu? Hắn bị vạn kiếm xuyên tâm để giữ lấy một chút linh cơ cuối cùng cho Trung Giới, các ngươi đã làm gì?"

"Thanh Loan! Ngươi điên rồi sao?" Trưởng lão Minh Nguyệt tông hét lớn. "Ngươi bị tên ma đầu đó bỏ bùa mê thuốc lú rồi! Hắn giết người vô số, diệt tận tông môn, thiên hạ đều thấy!"

"Thiên hạ thấy?" Tô Thanh Loan cười thê lương. Nàng cười mỗi lúc một lớn, tiếng cười vang vọng khắp đỉnh Vạn Tiên, nghe như tiếng khóc của quỷ lệ giữa đêm khuya. "Các ngươi chỉ thấy những gì Thiên Đạo muốn các ngươi thấy. Các ngươi thấy hắn giết người, nhưng có thấy kẻ hắn giết là những tên tu sĩ chính đạo dùng trẻ em làm lò đỉnh không? Các ngươi thấy hắn cướp bóc, nhưng có thấy hắn đem linh thạch rải khắp những vùng đất bị hạn hán khô cằn không?"

Nàng rút ra từ trong ngực áo một mảnh vải cũ kỹ dính máu. Đó là thứ duy nhất còn sót lại của Lục Trầm Chu sau khi hắn tan biến vào hư không.

"Huynh ấy bảo vệ thế giới này bằng cách biến mình thành kẻ thù của nó. Còn các ngươi… các ngươi hưởng thụ sự hy sinh của huynh ấy, rồi dùng cái miệng bẩn thỉu đó để sỉ nhục huynh ấy?"

Ánh mắt nàng bỗng nhiên dừng lại ở tên đệ tử vừa cười to nhất lúc nãy. Hắn run rẩy, lén lút trốn sau lưng sư phụ.

"Ngươi… lúc nãy ngươi nói huynh ấy là chó hoang?"

"Ta… ta nói thì sao?" Tên đệ tử lấy hết can đảm gào lên. "Hắn là phản diện! Phản diện thì phải…"

Từ ngữ của hắn chưa kịp dứt, Tô Thanh Loan đã biến mất. Một cơn gió hắc ám quét qua, mạnh đến mức làm lung lay cả đại điện.

*Phập!*

Không ai kịp phản ứng. Khi họ nhìn thấy Tô Thanh Loan lần nữa, nàng đã đứng ngay trước mặt tên đệ tử đó. Bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo của nàng hiện đang bóp nghẹt cổ họng hắn, nhấc bổng hắn lên không trung.

"Thanh Loan! Dừng tay!" Diệp Thần gầm lên, tay nắm chặt cán kiếm.

Tô Thanh Loan không nhìn Diệp Thần. Nàng nhìn vào đôi mắt đầy sợ hãi của tên đệ tử. "Lưỡi của ngươi… rất hôi."

Nàng cử động tay. Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên, nhưng nàng không chỉ bẻ gãy cổ hắn. Kiếm ý của nàng hóa thành hàng ngàn lưỡi dao li ti, chui vào khoang miệng của hắn, băm vằm cái lưỡi ấy thành thịt vụn trước khi đầu hắn hoàn toàn lìa khỏi cổ.

Máu bắn lên mặt Tô Thanh Loan. Nàng không lau đi, mà dùng lưỡi liếm nhẹ một giọt máu trên khóe môi, vẻ mặt vừa thỏa mãn, vừa điên cuồng đến cực độ.

"Ma! Nàng ta hóa Ma rồi!" Đám đông bắt đầu nháo nhào.

"Giết nàng ta! Nàng ta là đồng bọn của Lục Trầm Chu!"

Tô Thanh Loan đứng giữa vòng vây, xung quanh là hàng ngàn thanh kiếm của chính đạo chỉa về phía mình. Nàng khẽ vung tay, mảnh áo của Lục Trầm Chu bay lơ lửng trên không trung, được nàng dùng linh lực bảo bọc cẩn thận.

"Huynh ấy nói, huynh ấy muốn làm một người tốt." Nàng lẩm bẩm, ánh mắt dịu dàng một cách lạ lùng khi nhìn mảnh vải rách, nhưng khi quay lại nhìn giới tu chân, nó lập tức biến thành vực thẳm vĩnh hằng. "Nhưng giới tu tiên này… không xứng để huynh ấy làm người tốt."

"Hôm nay, ta sẽ đóng vai phản diện thay huynh ấy."

Nàng giẫm mạnh chân xuống đất. Một vòng tròn trận pháp màu đen lan rộng, mặt đất bắt đầu rên rỉ. Từ dưới kẽ nứt, những đóa hoa sen máu bắt đầu nở rộ. Đây không phải công pháp của Dao Trì, đây là *Ngịch Mệnh Thần Ma Quyết* – một phần công pháp mà Lục Trầm Chu đã từng âm thầm truyền vào thức hải của nàng để bảo mạng. Nàng đã lĩnh ngộ nó, không phải theo cách của Đạo, mà theo cách của sự hận thù cực hạn.

"Giết!" Diệp Thần hạ lệnh. Hắn biết, nếu không giết Tô Thanh Loan lúc này, danh tiếng và sự thống trị của hắn sẽ lung lay.

Hàng trăm tu sĩ lao vào. Đủ loại pháp bảo, bùa chú tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng đầy sát khí bao phủ lấy bóng dáng mảnh mai ấy.

Thanh Loan vung kiếm. Thanh kiếm của nàng đã gãy một nửa, nhưng nửa đoạn còn lại lại sắc lạnh hơn bất cứ thần binh nào trên đời. Mỗi nhát chém của nàng không chỉ cắt rời da thịt, mà còn nghiền nát cả hồn phách của kẻ địch.

"Kẻ này vừa rồi nói huynh ấy si tâm vọng tưởng?" Nàng bước qua xác của vị mỹ phụ phái Ngọc Nữ, nhát kiếm chẻ đôi người bà ta ngay từ đỉnh đầu.

"Kẻ kia… vừa rồi cười nhạo mảnh vải huynh ấy cầm?" Nàng xoay người, bàn tay trực tiếp thọc vào ngực một lão già, bóp nát trái tim của hắn rồi ném xuống đất như một thứ rác rưởi.

Máu tuôn rơi như mưa trên đỉnh Vạn Tiên. Quảng trường vốn trắng sạch giờ đây nhuốm một màu đỏ lòm gớm ghiếc. Tô Thanh Loan như một tử thần áo đen khiêu vũ giữa đám đông. Nàng không phòng thủ, không tránh né. Mỗi lần một thanh kiếm đâm vào vai nàng, nàng lại đáp lại bằng việc chặt đứt một bộ phận trên cơ thể kẻ đó.

Nàng điên rồi.

Nàng không còn cảm thấy đau đớn thể xác. Mỗi vết thương chỉ càng khiến nàng thêm tỉnh táo, một sự tỉnh táo tàn nhẫn để nhận diện rõ từng gương mặt đã sỉ nhục Lục Trầm Chu.

"Lùi lại! Tất cả lùi lại!" Các trưởng lão hoảng sợ kêu lên. Họ chưa từng thấy một ai tu luyện công pháp này. Càng chiến đấu, tu vi của nàng lại càng tăng tiến. Càng bị căm ghét, sát ý của nàng càng trở nên nồng đậm.

Diệp Thần rốt cuộc không ngồi yên được nữa. Hắn vung thanh Thiên Đạo Kiếm của mình lên, một đạo kim long vạn trượng quấn quanh thân kiếm, chém thẳng về phía Tô Thanh Loan.

"Chính nghĩa sẽ chiến thắng!" Hắn hô lớn, thanh âm lẫm liệt đầy hào khí.

Tô Thanh Loan ngẩng đầu. Nàng không dùng kiếm đỡ, mà dùng đôi bàn tay trần lao thẳng vào đạo kim long ấy.

*Rắc!*

Kim quang vỡ tan. Tô Thanh Loan bị đánh lui hàng trăm mét, đập mạnh vào cột đá lớn của đại điện. Khóe miệng nàng trào máu, nhưng nàng lại cười. Một cái cười đầy vẻ khinh miệt nhìn về phía Diệp Thần.

"Chính nghĩa của ngươi là dùng mạng người khác để thế mạng cho mình sao?" Nàng khàn giọng hỏi. "Diệp Thần, ngươi có dám nói với cả thiên hạ này rằng, cái danh Minh chủ của ngươi là có được từ đâu không?"

Sắc mặt Diệp Thần đại biến. Hắn vội vàng điều động toàn bộ lực lượng của Thiên Đạo, định một chiêu kết liễu Tô Thanh Loan để bịt đầu mối.

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng động lạ từ phía sau đám đông vang lên.

*Cộp… cộp… cộp…*

Đó là tiếng bước chân của một thiếu niên lầm lì. Khương Ngân.

Hắn lặng lẽ xuất hiện từ phía sau bóng tối của dãy núi, tay cầm một chiếc đầu người rỉ máu – đầu của tên giám sát mà Thiên Đạo Minh phái đi canh giữ khu vực của Lục Trầm Chu.

"Chủ nhân chưa chết." Khương Ngân chỉ nói một câu, giọng đặc quánh như chì.

Hắn nhìn Tô Thanh Loan, người phụ nữ đang đứng giữa vũng máu với tâm hồn đã vỡ nát. Hắn nhìn thấy sự điên cuồng của nàng, và hắn gật đầu như một sự thấu hiểu đồng điệu.

Tô Thanh Loan nghe thấy ba chữ "Chủ nhân chưa chết", cơ thể nàng run rẩy dữ dội. Nàng nhìn mảnh vải trong tay, ánh mắt điên dại bỗng có một giây phút lóe lên tia hy vọng, nhưng rồi lại lập tức chìm vào bóng tối sâu thẳm hơn.

"Đúng… huynh ấy chưa chết. Huynh ấy đang nhìn các ngươi từ địa ngục." Nàng đứng dậy, sát khí không những không giảm mà còn bùng nổ lên một tầm cao mới, trực tiếp đột phá lên cảnh giới Hóa Thần ngay tại chỗ.

Bầu trời đỉnh Vạn Tiên bỗng nhiên tối sầm lại. Mây đen cuồn cuộn kéo đến, che khuất ánh nắng của "bình minh giả tạo". Những tia sét màu đen xé toạc không gian.

"Nếu thiên hạ đều coi huynh ấy là ác, thì ta sẽ là con quỷ đồ sát cái thiện giả tạo này!"

Nàng lao lên lần nữa. Lần này, mục tiêu của nàng không còn là những kẻ yếu ớt. Nàng lao thẳng về phía Diệp Thần và các tông chủ của những thánh địa danh giá nhất.

Máu tiếp tục đổ. Tiếng la hét thảm khốc át cả tiếng chuông vàng. Những kẻ từng sỉ nhục Lục Trầm Chu bắt đầu phải trả giá bằng cách đau đớn nhất. Họ bị chặt lưỡi, bị phế tu vi, bị giẫm đạp bởi chính người phụ nữ mà họ từng gọi là "Thánh nữ thanh cao".

Giây phút đó, giới tu hành mới nhận ra một sự thật kinh hoàng: Kẻ phản diện mạnh nhất không phải là Lục Trầm Chu.

Lục Trầm Chu dù có "ác", hắn vẫn còn có một chút xót thương cho nhân gian này, nên hắn mới tự nguyện gánh chịu tội danh và chết đi để bảo vệ quy tắc.

Còn người phụ nữ đang hóa điên trước mặt họ, nàng không quan tâm đến thế giới này nữa.

Trong lòng nàng lúc này chỉ có một màu đen, và mục đích duy nhất của sự sống là dùng máu của giới tu tiên để tế cho linh hồn của người đàn ông đã bị cả thế gian phản bội.

Trận thảm sát tại đỉnh Vạn Tiên hôm ấy trở thành cơn ác mộng vĩnh viễn không thể xóa nhòa của Cửu Tiêu. Một mình một kiếm, Tô Thanh Loan đã giết sạch một phần ba tu sĩ cấp cao có mặt tại buổi lễ. Nàng để lại một bãi chiến trường đầy xác ướp và những tiếng rên rỉ u linh, rồi biến mất vào sâu trong Cấm Khu cùng với mảnh vải dính máu, bỏ lại sau lưng một Diệp Thần đang run rẩy giữa đống đổ nát của vinh quang giả dối.

Kẻ phản diện đã đi, nhưng ác mộng mà hắn để lại thông qua một người đàn bà điên tình, mới thực sự chỉ vừa bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8