Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 97: Trong bóng tối của hư vô**
CHƯƠNG 97: TRONG BÓNG TỐI CỦA HƯ VÔ
Gió rít gào qua những khe đá hẹp của đỉnh Thiên Diệt, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi vị mục nát của những tàn tích cổ xưa. Đây là nơi nằm ở rìa biên giới giữa Trung Giới và những vùng Cấm Khu chưa được khai phá, một nơi mà ngay cả những tu sĩ Hóa Thần cảnh cũng không dám đặt chân đến nếu không có việc cần kíp.
Lục Trầm Chu đứng đó, bóng dáng cao gầy của hắn bị kéo dài dưới ánh trăng mờ đục, hòa lẫn vào bóng tối bao trùm. Hắc y thêu chỉ vàng tung bay trong gió, tạo nên những tiếng phần phật khô khốc. Phía sau hắn, Khương Ngân đứng im lìm như một pho tượng, hơi thở thu liễm đến mức tối đa, tựa như một cái bóng trung thành không bao giờ rời xa chủ nhân.
"Khương Ngân, canh giữ lối vào. Đừng để bất kỳ sinh vật nào đến gần trong vòng mười dặm." Giọng nói của Lục Trầm Chu bình thản nhưng mang theo một uy áp không thể chối từ.
"Tuân lệnh, chủ nhân." Khương Ngân cúi đầu, rồi biến mất vào trong bóng tối nhanh như một làn khói.
Lục Trầm Chu đi sâu vào trong lòng hang động Thiên Diệt. Càng vào sâu, không khí càng trở nên đặc quánh, một loại năng lượng hư vô bao trùm lấy vạn vật, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Đây chính là địa điểm lý tưởng nhất mà Hệ thống đã gợi ý cho hắn để rèn luyện lại thanh kiếm của mình.
*“Đinh! Nhắc nhở ký chủ: Môi trường Hư Vô đã đạt yêu cầu. Tỉ lệ rèn đúc thành công tăng thêm 5%, tỉ lệ nảy sinh thuộc tính Ma đạo tăng 20%. Khuyến cáo ký chủ giữ vững tâm trí, tránh để ác niệm nuốt chửng.”*
Tiếng cơ khí của Hệ thống vang lên trong đầu, mang theo một chút châm chọc quen thuộc. Lục Trầm Chu nhếch môi cười nhạt, đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên một tia sáng lạnh lẽo: "Ngươi bắt ta làm phản diện, lại còn khuyên ta đừng để ác niệm nuốt chửng? Ngươi không thấy bản thân mình mâu thuẫn lắm sao?"
Hệ thống giữ im lặng, không đáp lời. Lục Trầm Chu cũng chẳng để tâm, hắn phất tay nhẹ một cái. Một thanh kiếm gãy nát, cũ kỹ hiện ra trước mặt, lơ lửng trong không trung. Đó chính là *Thánh Tội*.
Bề mặt thanh kiếm rỉ sét, lưỡi kiếm chỉ còn lại một nửa, phần còn lại bị đứt đoạn gồ ghề. Nhìn qua, nó chẳng khác gì một phế phẩm bị vứt bỏ trong các lò rèn rách nát. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ bằng linh nhãn, người ta sẽ thấy ẩn sâu dưới lớp rỉ sét kia là những mạch máu li ti màu đỏ thẫm như đang đập nhịp nhàng, mang theo một thứ sát khí cổ xưa có thể khiến những kẻ tâm chí yếu ớt phát điên ngay lập tức.
"Ngươi đã cùng ta trải qua biết bao nhiêu kiếp nạn, gánh chịu biết bao nhiêu ô uế của thế gian." Lục Trầm Chu đưa ngón tay thon dài lướt nhẹ dọc theo sống kiếm. *Thánh Tội* khẽ run lên, phát ra tiếng kêu ong ong như một con dã thú đang bị xiềng xích lâu ngày nghe thấy tiếng gọi của đồng loại.
Lục Trầm Chu ngồi xuống, hai chân xếp bằng. Hắn bắt đầu vận chuyển *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết*. Trong nháy mắt, ma khí đen kịt từ lỗ chân lông hắn tuôn ra như thác lũ, đổ về phía thanh kiếm gãy. Hang động vốn đã tối tăm nay lại càng trở nên u ám hơn, áp lực tăng lên gấp bội, khiến những vách đá xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti.
Hắn vẫy tay, từ trong không gian nhẫn, hàng loạt thiên tài địa bảo được lấy ra. Đó là kết quả của những lần "vơ vét" tàn nhẫn khi thực hiện nhiệm vụ phản diện: *Cốt Tủy của Thâm Uyên Ma Long*, *Lệ của U Minh Hải*, và quý giá nhất chính là một miếng *Hỗn Độn Nguyên Thạch* vốn là bảo vật trấn phái của một thánh địa phương Bắc nay đã trở thành chiến lợi phẩm trong tay hắn.
"Cháy lên!"
Lục Trầm Chu quát khẽ. Một ngọn lửa màu tím đen đột ngột bùng phát từ lòng bàn tay hắn, bao bọc lấy *Thánh Tội*. Đây không phải linh hỏa thông thường, mà là *Nghịch Mệnh Tâm Hỏa* được tôi luyện từ những đau đớn, uất ức và oán hận của hắn suốt bao năm qua khi phải đóng vai một kẻ ác độc.
Lửa tâm hỏa bốc cao, thiêu rụi lớp rỉ sét bên ngoài thanh kiếm, để lộ ra thân kiếm bằng kim loại màu đen huyền ảo, lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà chết chóc bên trong. Lục Trầm Chu bắt đầu đưa từng món vật liệu vào. *Cốt Tủy Ma Long* tan chảy, len lỏi vào những vết nứt trên sống kiếm, mang đến sức mạnh phòng ngự và lực tàn phá kinh thiên. *Lệ U Minh Hải* thì trung hòa bớt tính hỏa, giữ cho thanh kiếm không bị gãy nứt dưới sức nóng kinh hồn.
Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Lục Trầm Chu. Việc rèn luyện một thần khí cổ xưa trong trạng thái hư vô này tiêu tốn linh lực và thần thức một cách khủng khiếp. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng kinh mạch của mình như đang bị xé toạc ra rồi ghép lại.
Đột nhiên, từ trong thanh kiếm truyền đến một tiếng gầm phẫn nộ. Những ảo ảnh của quá khứ bắt đầu hiện về. Hắn thấy lại cảnh mình cầm kiếm đâm vào ngực một thiếu niên thiên tài, nghe thấy tiếng khóc thét của thân nhân kẻ đó, thấy cả ánh mắt thất vọng của đồng môn… Tất cả những tội lỗi mà hắn gánh vác, tất cả những tiếng chửi rủa của thế gian bỗng chốc hóa thành những xiềng xích đen ngòm, quấn chặt lấy linh hồn hắn.
*“Giết sạch chúng đi!”*
*“Thế giới này bất công, sao ngươi phải gánh chịu?”*
*“Hãy trở thành Ma Thần thật sự, tiêu diệt cái Thiên Đạo giả dối kia!”*
Những tiếng thì thầm ma quái vang lên bên tai, như muốn kéo hắn rơi xuống vực thẳm của sự điên loạn. Đôi mắt Lục Trầm Chu bắt đầu đỏ rực, gân xanh nổi đầy trên cổ. Hệ thống liên tục phát ra âm thanh cảnh báo:
*“Đinh! Tâm ma xâm nhập! Cảnh báo độ rủi ro 90%! Ký chủ, tỉnh lại ngay!”*
Lục Trầm Chu nghiến răng, một dòng máu đỏ tươi chảy xuống từ khóe môi. Hắn không lùi bước, trái lại càng đẩy mạnh ma khí vào trong thanh kiếm.
"Ta không cần ngươi cứu tỉnh!" Hắn gầm lên trong tâm trí. "Ác thì đã sao? Phản diện thì đã sao? Nếu cái thế giới này cần một kẻ ác để gánh chịu mọi oán hận nhằm cứu lấy cái chân chính thanh tịnh, thì ta chính là kẻ đó! *Thánh Tội*, nghe lệnh của ta, thu nạp vạn tội, đúc thành Đạo tâm!"
Tiếng quát như sấm sét nổ tung trong hư không. Một luồng hào quang đen trắng đan xen đột ngột bùng lên từ trọng tâm thanh kiếm, đánh tan mọi ảo ảnh tâm ma. Miếng *Hỗn Độn Nguyên Thạch* cuối cùng cũng tan chảy hoàn toàn, bao phủ lên vị trí đứt đoạn của thanh kiếm. Một lưỡi kiếm mới được hình thành, nhưng nó không phẳng lỳ như kiếm thường, mà uốn lượn như một con rồng đang vươn mình, cạnh kiếm lởm chởm như những chiếc răng cưa sắc lẹm của quỷ dữ.
Cả hang động rung chuyển dữ dội. Một cột sáng màu đen tím lao thẳng lên trời, xuyên qua mây mù, khiến toàn bộ tu sĩ trong vòng trăm dặm đều cảm thấy tim mình thắt lại vì một nỗi sợ hãi vô hình.
Tại đỉnh Thiên Diệt, mây đen kéo đến ùn ùn, sấm sét màu huyết sắc chằng chịt trên bầu trời như muốn giáng xuống sự trừng phạt cho vật báu nghịch thiên này. Thế nhưng, Lục Trầm Chu lại đứng dậy, bước từng bước một ra khỏi vùng trung tâm vụ nổ.
Trong tay hắn là *Thánh Tội*.
Nó không còn là một thanh kiếm gãy rỉ sét nữa. Giờ đây, nó dài khoảng năm thước, thân kiếm đen bóng như mực, dọc theo lưỡi kiếm là những hoa văn màu đỏ máu chảy dài. Một nửa thanh kiếm mang hơi thở của sự hủy diệt ma đạo, nửa kia lại ẩn chứa một tia chí dương chí thuần cực kỳ kín kẽ. Đó là một sự mâu thuẫn tuyệt đẹp, một sự cân bằng mong manh giữa bóng tối và ánh sáng.
Lục Trầm Chu vung nhẹ kiếm. Một đường kiếm khí màu đen vạch nát không gian trước mặt, để lại một vết rách đen ngòm mãi không biến mất.
*“Đinh! Chúc mừng ký chủ rèn luyện thành công bản mệnh thần khí: Thánh Tội (Cấp độ: Thần Khí Chuẩn – Giai đoạn 1). Kích hoạt kỹ năng bị động: Thôn Phệ Tội Nghiệt (Càng bị căm ghét, kiếm ý càng sắc bén).”*
"Tội nghiệt sao?" Lục Trầm Chu nhìn vào hình bóng của mình phản chiếu trên lưỡi kiếm sắc lạnh. "Vậy thì cứ để cả thiên hạ này căm ghét ta đi."
Hắn thu kiếm vào vỏ, một âm thanh thanh thúy vang lên như dấu chấm hết cho sự im lặng kéo dài của hư vô. Từ trong bóng tối, Khương Ngân hiện ra, quỳ một gối xuống, vẻ mặt tràn đầy sự sùng kính không giấu diếm. Hắn cảm nhận được, sau lần rèn kiếm này, chủ nhân của hắn dường như đã lột xác, trở nên sâu lường và đáng sợ hơn bội phần.
"Chúc mừng chủ nhân có được thần binh!"
Lục Trầm Chu ngước nhìn bầu trời đang bắt đầu tạnh dần sấm sét. Ở một hướng khác xa xăm, hắn cảm nhận được một luồng khí vận bàng bạc đang trỗi dậy – đó là hướng của Diệp Thần, vị "Khí Vận Chi Tử" được ông trời yêu ái.
"Đi thôi, Khương Ngân." Lục Trầm Chu bước ra ngoài hang động, tà áo đen lướt trên những phiến đá xám xịt. "Sắp đến ngày diễn ra đại hội của Thiên Đạo Minh rồi. Ta có một món quà lớn cần gửi tặng cho bọn họ… và cho cả vị 'Chính đạo chi quang' của chúng ta nữa."
Ánh trăng phía trên bị mây đen che khuất hoàn toàn, để lại thế gian trong sự tịch mịch đến nghẹt thở. Trong bóng tối ấy, Lục Trầm Chu và Khương Ngân bước đi, như hai linh hồn từ cõi chết trở về, gieo rắc nỗi kinh hoàng nhưng cũng đồng thời gieo xuống hạt mầm duy nhất của hy vọng cho một thế giới đang mục rỗng từ bên trong.
Nghịch mệnh mà đi, làm ác để cứu thế. Thanh kiếm *Thánh Tội* trên lưng hắn dường như cũng đang mỉm cười trước tấn thảm kịch mà nó sắp sửa tạo ra cho cả giới tu chân. Chuyến đi đến đại hội Thiên Đạo Minh lần này, chắc chắn sẽ là một hồi phong vân thay đổi, nhuộm hồng cả giang san bằng máu và những giọt nước mắt hối hận của những kẻ tự xưng là đại diện cho chính nghĩa.
Và Lục Trầm Chu, sẽ đứng trên đỉnh cao nhất của cái ác đó, nhìn xuống và mỉm cười – nụ cười của một Đạo Tổ trong hình hài Ma đầu.