Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 98: Nghịch chuyển nhân quả**
**CHƯƠNG 98: NGHỊCH CHUYỂN NHÂN QUẢ**
Tiếng sấm rền vang trên bầu trời Vạn Tiên Đảo không phải là âm thanh của cơn mưa thường lệ, mà là tiếng gầm thét của Thiên Đạo đang phẫn nộ. Giữa những phế tích đổ nát của Thiên Cơ Các – nơi từng được coi là thánh địa thông tuệ nhất Tu chân giới, Lục Trầm Chu đứng đó, hắc y phần phật trong gió lộng, thanh kiếm Thánh Tội cắm sâu xuống mặt đất, máu tươi từ lưỡi kiếm chảy xuống, nhuộm đỏ những hoa văn trận pháp cổ xưa.
Dưới chân hắn, hàng vạn tu sĩ đang quỳ rạp, hơi thở yếu ớt. Phía xa, các vị trưởng lão của chính đạo đang đồng loạt chỉ trích, những lời mắng nhiếc "ma đầu", "kẻ phản bội", "nghịch tặc" vang lên như sóng triều, muốn nhấn chìm hắn trong sự phỉ nhổ của thế gian.
Lục Trầm Chu không đáp lại. Đôi mắt hắn u uất nhìn vào hư không, nơi mà chỉ mình hắn thấy được một bảng giao diện xanh mờ ảo đang nhấp nháy liên hồi với những dòng chữ đỏ như máu:
*【 Nhiệm vụ Phản diện cấp SSS: Hủy diệt Thiên Cơ Các, đồ sát toàn bộ trưởng lão bảo vệ Thiên Cơ Đồ. 】*
*【 Trạng thái: Đã hoàn thành 99%. 】*
*【 Nhắc nhở: Hãy ra đòn cuối cùng, giết chết Thiên Cơ Tử để vĩnh viễn xóa sổ sợi dây nhân quả nối liền quá khứ và tương lai của thế giới này. Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn câu diệt. 】*
Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ tự giễu đầy đắng cay. Hắn biết, chỉ cần một nhát kiếm này hạ xuống, hắn sẽ thực sự trở thành kẻ thù số một của nhân loại, kẻ đã chặt đứt con đường nhìn thấu thiên cơ của toàn giới tu hành. Nhưng có ai biết, bên dưới tòa tháp này, Thiên Cơ Tử đã sớm bị một loại tà linh từ thượng giới chiếm xác? Nếu hắn không ra tay, chỉ trong ba ngày nữa, toàn bộ linh mạch của Cửu Tiêu Vạn Giới sẽ bị hút cạn để làm lễ vật tế tế cho một vị ác thần ngoại giới.
"Lục Trầm Chu! Ngươi còn tính hành ác đến bao giờ?"
Một tiếng thét lanh lảnh nhưng đầy uy lực vang lên. Từ giữa đám đông, Diệp Thần – Khí Vận Chi Tử, với vầng hào quang vàng rực bao quanh, đang bay tới trên một thanh tiên kiếm lấp lánh. Bên cạnh hắn là Tô Thanh Loan, người phụ nữ mà Lục Trầm Chu đã từng dùng mọi cách để đẩy nàng ra xa, bảo vệ nàng khỏi cái hố đen mà hắn đang lún sâu vào.
Ánh mắt Tô Thanh Loan phức tạp vô cùng. Nàng nhìn vết máu trên áo Lục Trầm Chu, nhìn sự hoang tàn xung quanh, rồi nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không đáy của hắn. Nàng muốn tin hắn, nhưng bằng chứng quá rõ ràng, tội ác của hắn đã chồng chất thành núi.
"Trầm Chu đại sư huynh…" Nàng khẽ gọi, giọng run rẩy. "Dừng lại đi, hãy nói với ta… tất cả những điều này đều có lý do, có đúng không?"
Lục Trầm Chu nhìn nàng, trái tim thắt lại một nhịp, nhưng ngay lập tức bị sự lạnh lẽo của công pháp nghịch thiên đóng băng. Hắn trầm giọng, thanh âm khàn đặc:
"Lý do? Lý do chính là ta muốn đứng trên đỉnh cao nhất, và những kẻ ngáng đường đều phải chết. Thanh Loan, đừng ngây thơ như vậy. Thế giới này chỉ có kẻ mạnh mới có quyền viết nên đạo lý."
"Ngươi im đi!" Diệp Thần gầm lên, Kim Long Kiếm trong tay phát ra tiếng rồng ngâm định giới. "Hôm nay, ta sẽ đại diện cho công lý, đại diện cho Thiên Đạo để trảm sát ngươi, trả lại thái bình cho nhân gian!"
*【 Cảnh báo: Khí Vận Chi Tử đang phát động công kích bộc phá. Khí vận của hắn đã tăng vọt lên mức tối đa. Ký chủ hãy lập tức thực hiện hành vi "Phản diện cực đoan" để nghịch chuyển thế trận. 】*
Tiếng cơ giới của Hệ thống vang lên trong đầu Lục Trầm Chu, lạnh lùng và thúc giục. Hắn hít một hơi sâu, nhìn về phía Thiên Cơ Tử đang nằm thoi thóp dưới chân mình – thực chất là một cái vỏ rỗng chứa đựng mầm mống hủy diệt.
Nếu hắn giết lão, hắn là ma đầu. Nếu hắn không giết, thế giới diệt vong.
Và nếu hắn giết theo cách bình thường, Thiên Đạo sẽ phục hồi nhân quả đó. Hắn cần một cái gì đó điên rồ hơn.
"Nghịch chuyển nhân quả… nếu cái ác là con đường duy nhất để chạm đến chân lý, vậy thì ta sẽ là kẻ ác nhất lịch sử."
Lục Trầm Chu đột ngột buông Thánh Tội kiếm ra. Hắn không dùng kiếm, mà dùng đôi bàn tay trần lao thẳng vào Thiên Cơ Tử. Một luồng hắc khí cuồn cuộn trào ra từ lỗ chân lông của hắn, đó không phải ma khí thông thường, mà là "Hỗn Độn Ác Ý" tích lũy từ hàng trăm nhiệm vụ phản diện trước đó.
Hắn bóp nát yết hầu của Thiên Cơ Tử, đồng thời cưỡng ép hút toàn bộ tà linh ngoại giới vào chính cơ thể mình.
*Oành!*
Một cột sáng màu đen đâm thẳng lên chín tầng mây, xé rách tầng bình chướng của bầu trời. Cả thế gian rung chuyển. Diệp Thần bị đánh bật ra sau hàng trăm trượng. Mọi người kinh hoàng nhìn thấy Lục Trầm Chu như một vị thần ma xuất thế, gánh lấy mọi tội lỗi, mọi oán khí của vạn năm qua.
*【 Đinh! Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ theo cách thức không thể cứu vãn. Điểm Phản Diện đạt mức kịch trần: 9,999,999. 】*
*【 Đạt điều kiện ẩn: Vật cực tất phản. Ác tận cam lai. 】*
*【 Đang bắt đầu quá trình Nghịch Chuyển Nhân Quả… 】*
Lục Trầm Chu cảm thấy linh hồn mình như bị xé làm hàng tỷ mảnh. Hắn nhìn thấy dòng thời gian đang quay ngược, nhìn thấy những sinh mạng đã mất do tay mình (thực ra là để cứu vạn người khác) đang được âm thầm kết nối lại bằng một sợi dây nhân quả mới. Những tội lỗi mà hắn gánh vác đang biến chuyển, từ màu đen thẫm dần hóa thành một loại ánh sáng rực rỡ, tinh khiết mà thế gian này chưa bao giờ được thấy.
"Cái gì đang xảy ra?" Diệp Thần ngơ ngác nhìn lên không trung. Hào quang của hắn đang mờ nhạt dần, trong khi khí chất của Lục Trầm Chu – kẻ mà hắn gọi là ma đầu – đang dần trở nên thiêng liêng, bao dung và vĩ đại đến mức khiến người ta muốn quỳ lạy.
*【 Hệ Thống Phản Diện Cực Hạn bắt đầu tiến hóa… 】*
*【 Loại bỏ cơ chế ép buộc hành ác. Tích hợp Đạo Quả Thái Sơ. 】*
*【 Chúc mừng ký chủ Lục Trầm Chu, ngài đã lấy thân ma tu thành Đạo tâm. 】*
*【 Hệ thống mới được kích hoạt: HỆ THỐNG ĐẠO TỔ. 】*
Luồng sáng đen kịt ban nãy bỗng hóa thành vạn đạo kim quang rực rỡ. Những tu sĩ đang bị thương dưới mặt đất cảm thấy thương thế của mình lành lại trong nháy mắt. Những linh hồn oan khuất bị xua tan. Thậm chí cả bầu không khí thối nát của Tu chân giới cũng được gột rửa bởi một cơn mưa linh khí cam lộ.
Lục Trầm Chu đứng lơ lửng trên không trung, mái tóc đen tung bay, đôi mắt u buồn đã biến mất, thay vào đó là sự thông tuệ nhìn thấu vạn vật. Thánh Tội kiếm không còn mang sát khí, mà tỏa ra hơi thở của sự cứu rỗi.
Lúc này, một đạo ý chí khổng lồ từ trên cao truyền xuống, đó là giọng nói của chính Thiên Đạo – vốn là kẻ luôn muốn tiêu diệt Lục Trầm Chu:
"Nghịch mệnh giả… ngươi đã bẻ gãy ý chí của ta, dùng cái ác để hoàn thiện cái thiện mà ta không thể làm được. Từ nay về sau, vạn đạo trong thiên hạ, lấy ngươi làm tổ."
Tô Thanh Loan nhìn bóng lưng cô độc nhưng vĩ đại trên bầu trời, những giọt lệ chảy dài trên má. Nàng hiểu rồi. Nàng cuối cùng đã hiểu tại sao hắn luôn phải im lặng, tại sao hắn lại chấp nhận để cả thế giới quay lưng. Hắn không cần sự thấu hiểu của thiên hạ, hắn chỉ cần thế giới này còn tồn tại.
Khương Ngân ở góc khuất của quảng trường, lặng lẽ thu lại dao găm, quỳ thụp xuống, đầu chạm đất, giọng run lên vì xúc động: "Chủ nhân… ngài đã làm được."
Lục Trầm Chu đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy một tia nắng sớm đang xuyên qua đám mây đen. Hắn cảm nhận được sức mạnh mới trong cơ thể – không phải sức mạnh của sự tàn sát, mà là sức mạnh định đoạt vận mệnh của vạn vật.
Nhưng, giá phải trả là cực lớn. Hệ thống báo hiệu:
*【 Để duy trì trật tự Đạo Tổ, ký chủ phải vĩnh viễn mang trên mình danh nghĩa của kẻ phản diện. Thiên hạ sẽ hưởng thái bình dưới sự cai trị bí mật của ngài, nhưng họ sẽ vẫn đời đời truyền tụng về sự độc ác của ngài. 】*
*【 Ngài có chấp nhận không? 】*
Lục Trầm Chu nhìn xuống Tô Thanh Loan, thấy nàng đang nhìn mình bằng ánh mắt tràn đầy tình yêu và sự đau xót. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản nhất kể từ khi xuyên không đến thế giới này.
"Nếu để thế gian thái bình mà ta phải mang danh vạn thế ma đầu, thì đã sao?"
"Ta chấp nhận."
Tiếng nói của hắn nhẹ tênh nhưng lại vọng khắp mười phương tám hướng. Trong khoảnh khắc đó, linh hồn hắn chính thức thăng hoa, vượt qua giới hạn của tiên và ma, đặt chân vào cảnh giới mà ngay cả Thiên Đạo cũng phải cúi đầu.
Trên bầu trời, những hàng chữ nhiệm vụ cuối cùng của Hệ thống Phản Diện mờ đi, nhường chỗ cho một hàng chữ vàng kim duy nhất, lấp lánh như vĩnh hằng:
*【 Chương khởi đầu: Đạo Tổ Giá Lâm. Kế hoạch thanh trừng những vị thánh nhân giả tạo bắt đầu. 】*
Lục Trầm Chu hạ xuống đất, tà áo đen lướt qua Diệp Thần đang run rẩy. Hắn không liếc nhìn Khí Vận Chi Tử lấy một lần, mà đi thẳng về phía Tô Thanh Loan. Trước sự ngỡ ngàng của hàng vạn người, hắn vươn tay lau đi giọt lệ trên mặt nàng, rồi lạnh lùng nói lớn để toàn bộ thiên hạ cùng nghe thấy:
"Trò chơi chính nghĩa của các ngươi kết thúc rồi. Từ nay, luật chơi… do ta định đoạt."
Bầu trời hoàn toàn bừng sáng, nhưng trái tim của giới tu chân mới chính thức run sợ trước một vị "Đạo Tổ" bước ra từ hầm ngục của tội lỗi. Nhân quả đã nghịch chuyển, và một kỷ nguyên mới – nơi bóng tối bảo vệ ánh sáng – đã thực sự bắt đầu.