Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 99: Tiếng gọi từ tương lai**
**CHƯƠNG 99: TIẾNG GỌI TỪ TƯƠNG LAI**
Vạn Tiên đỉnh, nơi vốn dĩ là biểu tượng cho sự uy nghiêm tột đỉnh của giới tu hành, giờ đây chỉ còn là một phế tích hoang tàn. Gió rít qua những khe đá nứt nẻ, mang theo mùi nồng đậm của máu xám — thứ máu của những kẻ đã dâng hiến linh hồn cho Thiên Đạo mục nát.
Lục Trầm Chu đứng đó, hắc y phần phật trong gió lộng. Thanh kiếm "Thánh Tội" cắm ngược xuống mặt đất bên cạnh hắn, lưỡi kiếm gãy vẫn còn rỉ ra những luồng ma khí đen đặc, nhưng ẩn sâu bên trong cốt lõi lại phát ra ánh sáng vàng kim thuần khiết đến lạ lùng.
Hắn vừa hoàn thành một việc mà từ cổ chí kim chưa một ai dám nghĩ tới: Trảm Thiên.
Ánh mắt Lục Trầm Chu lạnh nhạt lướt qua phía xa, nơi hàng vạn tu sĩ đang quỳ rạp, người thì run rẩy vì sợ hãi, kẻ thì gào khóc vì tín ngưỡng sụp đổ. Trong mắt họ, hắn vẫn là "Trầm Chu Ma Quân" — kẻ đại gian đại ác đã hủy diệt trật tự thế giới. Họ không biết, và có lẽ sẽ không bao giờ được biết, rằng nếu không có đường kiếm nghịch thiên kia, tất cả bọn họ đã trở thành linh dược cho một Thiên Đạo đã hóa điên.
"Ký chủ, ngài đang cảm thấy gì?" – Tiếng nói của Hệ thống vang lên trong đầu hắn, không còn sự cà khịa hay máy móc thường lệ, mà mang theo một sự trầm mặc cổ xưa.
Lục Trầm Chu không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại.
Đột nhiên, một cơn địa chấn tâm linh bùng nổ. Thế giới quan của một Đạo Tổ bắt đầu dung hợp hoàn toàn với linh hồn hắn. Cảm quan của hắn không còn bị giới hạn bởi không gian và thời gian của hiện tại.
Hắn nghe thấy.
Ban đầu chỉ là những tiếng xì xào nhỏ như tiếng kiến bò, nhưng chỉ trong chớp mắt, nó trở thành một cơn triều dâng bão cuộn. Đó là hàng triệu, hàng tỷ tiếng nói đan xen vào nhau.
"Cầu xin Thiên Tổ ban cho con một con đường sống… mẹ con sắp không xong rồi…" – Một tiếng khóc non nớt của một đứa trẻ ở ngàn năm sau, tại một sơn thôn xa xôi nào đó.
"Lục Trầm Chu… ngươi là đồ ma đầu… tại sao ngươi lại cướp đi sư phụ ta?" – Một lời nguyền rủa đầy oán hận vang vọng từ quá khứ, lại như đang lảng vảng ở tương lai.
"Vận mệnh… tại sao vận mệnh lại tàn khốc đến thế? Chẳng lẽ sinh ra là kiến cỏ thì mãi mãi là kiến cỏ sao?" – Một tiếng thở dài đầy tuyệt vọng của một thiên tài bị vùi dập bởi trật tự cũ.
Lục Trầm Chu run nhẹ. Đây chính là "Tiếng gọi từ tương lai" — sự cộng hưởng của nhân quả mà bất kỳ vị Đạo Tổ nào cũng phải gánh vác. Khi Thiên Đạo cũ sụp đổ, tất cả những lời cầu nguyện, oán hận, và khát khao của chúng sinh không còn nơi nương tựa, chúng đổ dồn về phía hắn — thực thể duy nhất vừa chinh phục được quy luật của vũ trụ.
Hắn thấy một mảnh ký ức lạc loài từ dòng thời gian phía trước: Một thế giới mà ở đó, các tông môn chính đạo lại một lần nữa thối nát, nơi những "Khí Vận Chi Tử" mới lại trỗi dậy, giẫm đạp lên xương máu của kẻ yếu để thành danh. Hắn thấy bản thân mình ngồi trên tòa sen cao ngất, cô độc và lạnh lẽo, nhìn thế gian lặp lại vòng lặp đau thương mà hắn đã từng cố gắng phá bỏ.
"Độ khó cấp SSS: Làm một người tốt." – Lục Trầm Chu lẩm bẩm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy cay đắng. – "Hóa ra, làm người tốt không phải là cứu thế một lần, mà là phải cứu thế vạn vạn lần, dưới vô vàn hình hài khác nhau."
Bàn tay hắn khẽ nắm chặt lấy chuôi kiếm Thánh Tội. Một luồng lực lượng nhu hòa nhưng uy nghiêm lan tỏa, bao trùm lấy toàn bộ Vạn Tiên đỉnh.
Cách đó không xa, Tô Thanh Loan khẽ bước tới. Nàng không quỳ lạy như những người khác, nàng chỉ đứng đó, đôi mắt nhuốm màu u buồn nhìn vào bóng lưng của người đàn ông mà nàng vừa yêu vừa hận, nhưng cũng là người nàng hiểu rõ nhất.
"Chàng nghe thấy chúng rồi phải không?" – Giọng nàng trong trẻo như tiếng chuông ngân, xoa dịu đi những tạp âm trong tâm trí hắn.
Lục Trầm Chu quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây thấp thoáng những vòng xoáy của vạn đạo.
"Thanh Loan, ta vốn dĩ chỉ muốn sống sót trong cái trò chơi này." – Hắn nhìn xuống đôi bàn tay nhuốm đầy máu của mình. – "Nhưng khi ngồi vào vị trí này, ta mới nhận ra… tiếng khóc của thế gian này quá lớn. Lớn đến mức dù ta có b bịt tai lại, linh hồn vẫn thấy nhói đau."
Hắn bước một bước về phía trước, không gian dưới chân hắn vặn xoắn, tạo thành những đóa hoa sen đen lá vàng. Mỗi bước đi, một quy luật mới của trời đất được thiết lập.
"Hệ thống, nhiệm vụ tiếp theo là gì?"
*【 Tinh… Cảnh báo: Ký chủ đã tự mình kích hoạt ẩn giấu nhiệm vụ: 'Đạo Tổ Chi Biện'. 】*
*【 Nội dung: Ngài phải gieo xuống hạt giống 'Ma trong Đạo, Đạo trong Ma' vào mọi dòng thời gian. Để tương lai không còn một kẻ độc tôn, để chúng sinh tự tìm lấy thiên đạo của chính mình. 】*
*【 Phần thưởng: Sự cô độc vĩnh cửu. 】*
*【 Hình phạt: Không. (Vì ngài chính là luật pháp rồi). 】*
Lục Trầm Chu bật cười, tiếng cười vang động cả cửu tiêu, làm mây mù tan biến, lộ ra bầu trời đầy sao lấp lánh vốn đã bị che khuất hàng triệu năm bởi lớp sương mù của Thiên Đạo cũ.
Hắn nhìn thấy Diệp Thần đang nằm sõng soài trên mặt đất, hào quang trên đầu hắn đã tắt ngấm, chỉ còn là một kẻ phàm trần đầy hèn nhát. Lục Trầm Chu phẩy tay một cái, một tia khí vận mỏng manh nhưng dẻo dai bay vào giữa trán Diệp Thần.
"Diệp Thần, ta trả lại cho ngươi một đời bình yên. Đừng làm anh hùng nữa, làm một con người đi."
Hắn lại quay sang Khương Ngân, người đang quỳ bất động như một pho tượng đá phía sau mình.
"Khương Ngân, từ hôm nay, ngươi không cần phải là 'Ảnh Tử' của ta nữa. Ngươi sẽ là người canh giữ cánh cổng tương lai, ngăn chặn bất cứ kẻ nào muốn tái lập cái thiên đạo giả tạo kia."
Khương Ngân cúi đầu thật thấp, vai hắn run rẩy: "Chủ nhân… còn ngài?"
Lục Trầm Chu không trả lời. Hắn ngước nhìn lên cao, nơi những tiếng gọi từ tương lai đang ngày một rõ rệt hơn. Có tiếng cười, có tiếng khóc, có cả tiếng rít của những quái vật chưa được sinh ra. Hắn biết, hành trình làm "Phản Diện" của hắn chưa bao giờ kết thúc, nó chỉ vừa mới chuyển sang một hình thái cao cấp hơn.
Hắn phải đi vào những dòng thời gian đó, đóng vai kẻ ác để thanh lọc những kẻ tự xưng là thiện, dùng ma đạo để giữ gìn chính đạo thực sự.
"Thanh Loan, nàng có dám đi cùng ta không?" – Hắn đưa tay ra. – "Con đường này sẽ không có hoa hồng, không có sự tôn vinh. Chúng ta sẽ là những cái tên bị người đời phỉ nhổ trong sử sách, là bóng ma ám ảnh giấc mộng của các vị thánh nhân."
Tô Thanh Loan không do dự, nàng đặt bàn tay trắng ngần vào lòng bàn tay to lớn, thô ráp của hắn.
"Ma đầu hay Đạo Tổ, đối với thiếp không quan trọng. Thiếp chỉ quan trọng… chàng là Lục Trầm Chu."
Ngay khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, một luồng ánh sáng hắc – kim bùng nổ, quét qua toàn bộ Cửu Tiêu Vạn Giới. Hình bóng của họ bắt đầu mờ dần, tan vào hư không, hóa thành hàng vạn đốm sáng bay về phía những chân trời xa xôi nhất của thực tại.
Dưới Vạn Tiên đỉnh, mọi người ngơ ngác nhìn lên. Ma khí đã tan, áp lực nghẹt thở đã biến mất, thay vào đó là một sự tự do thuần túy chưa từng có. Họ nhìn thấy trên bầu trời, thanh kiếm Thánh Tội gãy đôi đang từ từ tan chảy, biến thành những dòng linh khí mát lành mưa xuống thế gian, chữa lành những vết thương của chiến tranh.
Họ gọi hắn là Ma, nhưng hắn đã ban cho họ sự sống.
Họ gọi mình là Chính, nhưng họ đã suýt hủy diệt thế giới.
Trong một góc tối của lịch sử bắt đầu được viết lại, tiếng gọi từ tương lai dần trở nên êm dịu. Lục Trầm Chu đã đi vào giấc mơ của vạn vật, bắt đầu nhiệm vụ khó khăn nhất của một kẻ phản diện: Ép buộc cả thế giới này phải trở nên tốt đẹp hơn, dù chúng có muốn hay không.
Chương 99 kết thúc trong sự tĩnh lặng huy hoàng, mở ra một kỷ nguyên nơi bóng tối thực chất lại là lớp vỏ bọc vĩ đại nhất của ánh sáng chân chính._