Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 100: Kết thúc hồi hai: Cái chết là sự khởi đầu mới.**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:51:30 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 100: KẾT THÚC HỒI HAI: CÁI CHẾT LÀ SỰ KHỞI ĐẦU MỚI**

Gió rít gào qua những kẽ nứt của không gian tại Vách Ngăn Không Gian, mang theo mùi vị của máu và sự lụi tàn. Bầu trời nơi đây không có mây, chỉ có những quầng sáng hỗn loạn màu tím ngắt và đen kịt, giống như một vết thương hở của thái cổ đang rỉ mủ.

Giữa tâm điểm của sự hỗn loạn đó, một bóng người mặc hắc y thêu chỉ vàng đứng hiên ngang trên một mảnh vỡ lục địa trôi nổi. Áo bào của hắn đã rách mướp, máu từ bả vai thấm đẫm vạt áo, chảy xuống chuôi thanh kiếm gãy "Thánh Tội". Lục Trầm Chu khẽ ho một tiếng, bọt máu đỏ tươi bắn lên gò má tái nhợt, nhưng đôi mắt hắn vẫn lạnh lùng như vạn năm băng tuyết, nhìn chằm chằm vào đám đông bát ngát phía đối diện.

Đó là "Liên Minh Diệt Ma". Hàng vạn tu sĩ từ các thánh địa, tông môn chính đạo danh giá nhất Cửu Tiêu đều tề tựu tại đây. Đứng đầu bọn họ chính là Diệp Thần – vị "Khí Vận Chi Tử" được cả Thiên Đạo sủng ái. Lúc này, Diệp Thần mặc một bộ hoàng kim chiến giáp, hào quang vạn trượng tỏa ra từ sau lưng hắn như một vị thần giáng thế, tương phản hoàn toàn với sự tàn tạ, u ám của Lục Trầm Chu.

– Lục Trầm Chu! Ngươi đã cùng đường bí lối rồi! – Giọng của Diệp Thần vang lên như sấm động, chứa đựng sức mạnh giáo hóa và sự phán xét tối thượng. – Ngươi đồ sát tông môn, bắt cóc Thánh nữ, luyện hóa ma công, tội ác tày trời! Hôm nay, trước mặt hàng vạn anh linh chính đạo, ta sẽ thay trời hành đạo, trả lại sự thanh bình cho giới tu tiên!

Lục Trầm Chu nhếch môi cười, một nụ cười đầy sự giễu cợt và cô độc. Hắn liếc nhìn ra sau lưng Diệp Thần. Ở đó, những "vị tông chủ đạo mạo" đang nhìn hắn bằng ánh mắt thèm khát. Hắn biết, họ không chỉ muốn giết hắn, họ muốn đoạt lấy bí mật về công pháp "Nghịch Mệnh Thần Ma" của hắn, muốn chiếm hữu thanh kiếm Thánh Tội dù nó đã gãy.

"Đinh! Hệ thống nhắc nhở: Độ căm phẫn của thế gian đạt 99.9%. Nhiệm vụ cuối cùng của Hồi 2: 'Tử Diệt Hóa Thần'. Ký chủ phải để Khí Vận Chi Tử hạ sát thủ, mượn lôi kiếp Thiên Đạo khi hắn ra tay để đánh nát Ma căn, tái tạo Thần căn."

"Phần thưởng: Thăng hoa lên cảnh giới Ma Thần (ngụy), kích hoạt con đường dẫn vào Cấm Khu Thái Cổ."

"Hình phạt: Nếu phản kháng dẫn đến sống sót, tu vi toàn phế, bị Thiên Đạo cắn trả."

Lục Trầm Chu trong lòng thầm thở dài: "Ngươi thực sự không cho ta một đường sống nào sao, Hệ Thống?"

Hệ thống vẫn giữ tông giọng máy móc, nhưng phảng phất một chút u uất: "Đây là con đường ngắn nhất để trở thành Đạo Tổ. Đạo Tổ của tương lai cần một quá khứ sạch sẽ. Cái chết của 'Trầm Chu Ma Quân' là món quà duy nhất giúp 'Thái Sơ Đạo Tổ' ra đời."

– Lục Trầm Chu, sao không nói gì? – Diệp Thần tiến lên một bước, Thiên Kim Kiếm trong tay hắn rung lên bần bật, khí thế áp đảo cả một vùng hư không. – Ngươi có lời trăng trối nào không?

– Lời trăng trối? – Lục Trầm Chu cất giọng khàn khàn. – Diệp Thần, ngươi cho rằng ngươi thắng sao? Ngươi nhìn xem, Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, nó đang ban cho ngươi sức mạnh, nhưng nó cũng đang rút cạn thọ nguyên của đại lục này. Những kẻ đứng sau ngươi, bọn họ có thực sự vì chính nghĩa không, hay chỉ chờ ngươi giết ta xong để chia chác linh hồn của ta như lũ kền kền?

– Câm miệng! Yêu ngôn hoặc chúng! – Diệp Thần gầm lên, lòng tự tôn của hắn không cho phép bất kỳ ai vạch trần lớp vỏ bọc thánh thiện mà hắn đang mang.

Đúng lúc đó, một tia sáng màu lam nhạt lướt qua hàng ngũ tu sĩ, lao thẳng về phía trung tâm chiến trường. Đó là Tô Thanh Loan. Nàng đứng chắn giữa hai người, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây đầy nước mắt và sự tuyệt vọng.

– Dừng lại đi! Làm ơn hãy dừng lại! – Nàng hét lên, giọng run rẩy. – Diệp Thần, Lục Trầm Chu không phải như các người nghĩ! Những người phàm mà các người nói hắn giết, thực chất là do ôn dịch ma đạo do chính Thiên Cơ Các gieo rắc, hắn giết bọn họ để ngăn chặn tai ương lan rộng… Nàng nhìn sang Lục Trầm Chu, ánh mắt chứa đựng một nỗi đau khôn cùng. – Trầm Chu, hãy nói cho họ biết sự thật đi! Hãy đưa ra các minh chứng! Chàng không cần phải gánh chịu điều này một mình!

Lục Trầm Chu nhìn nàng, trong mắt hắn thoáng qua một tia nhu tình hiếm hoi, nhưng rất nhanh đã bị sự sắt đá thay thế. Hắn phải đẩy nàng ra khỏi vũng bùn này. Nếu nàng liên quan đến một "Ma đầu" như hắn, cả đời nàng sẽ không thể ngẩng đầu lên được.

– Tô Thanh Loan! – Hắn gầm lên lạnh lùng, cánh tay phất mạnh. – Đừng có tự đa tình. Ta bắt ngươi theo chỉ vì muốn luyện hóa nguyên âm của Thánh nữ Dao Trì. Tiếc là thời gian không đủ, ngươi giờ chẳng khác gì một con cờ hỏng đối với ta. Cút đi, nếu không ta sẽ giết luôn cả ngươi!

Nói xong, Lục Trầm Chu tung ra một chưởng mang theo ma khí cuồn cuộn, không đánh vào người nàng mà đánh vào khoảng không bên cạnh, mượn sức gió đẩy nàng bay ngược về phía sau, rơi vào vòng bảo vệ của các trưởng lão Dao Trì.

Tô Thanh Loan chết lặng. Nàng không tin những lời đó. Nàng đã thấy hắn ngồi một mình dưới đêm trăng, lặng lẽ dùng tu vi của mình để sưởi ấm cho những linh hồn cô hồn dã quỷ. Nàng đã thấy hắn ho ra máu tím sau khi âm thầm đẩy lùi một đợt sóng triều ma quái để cứu lấy một ngôi làng phàm nhân.

– Thấy chưa? Đến phút cuối hắn vẫn bộc lộ bản chất tàn độc! – Diệp Thần nắm lấy cơ hội, thân hình hắn hóa thành một đạo cầu vồng vàng chói. – Chết đi, Lục Trầm Chu! Vạn Kiếm Quy Tông – Thiên Đạo Trừng Phạt!

Từ phía sau Diệp Thần, hàng vạn thanh kiếm quang hư ảo ngưng tụ thành một cơn bão khổng lồ, lao về phía Lục Trầm Chu. Mỗi thanh kiếm đều mang theo ý chí của Thiên Đạo, có khả năng phong ấn linh hồn, hủy diệt xác thịt.

Lục Trầm Chu đứng đó, không hề tránh né. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của tử thần đang cận kề.

"Khương Ngân, sau khi ta chết, hãy đưa nàng ấy đến nơi chúng ta đã ước hẹn." – Hắn truyền âm trong bóng tối.

"Chủ nhân… tuân mệnh!" – Từ một góc tối khuất của không gian, một bóng đen khẽ run rẩy rồi biến mất.

Bùm!

Cả không gian như nổ tung. Sức mạnh của Diệp Thần dưới sự gia trì của Thiên Đạo đạt đến mức độ khủng khiếp. Lục Trầm Chu giống như một con thuyền lá giữa cơn bão biển, cơ thể hắn bắt đầu rạn nứt.

Nhưng kỳ lạ thay, ngay khoảnh khắc Thiên Kim Kiếm đâm xuyên qua trái tim của Lục Trầm Chu, không có máu đen của ma đầu chảy ra. Một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, mang theo hơi thở của khởi nguyên, bùng phát từ chính vết thương của hắn.

Mắt Lục Trầm Chu mở trừng trừng, hắn không nhìn Diệp Thần, mà nhìn thẳng lên bầu trời cao tít tắp, nơi ý chí của Thiên Đạo đang ngự trị.

– Ta dùng máu của ma, tế cho đạo của chính mình! Nghịch mệnh – Thành tổ!

Hắn đột ngột buông kiếm Thánh Tội. Hai tay hắn nắm chặt lấy thanh kiếm đang cắm trong lồng ngực mình, kéo Diệp Thần vào sát gần.

Diệp Thần kinh hoàng nhìn thấy nụ cười trên môi Lục Trầm Chu. Đó không phải là nụ cười của kẻ thất bại, mà là sự giải thoát.

– Ngươi… ngươi đã làm gì? – Diệp Thần lắp bắp.

– Ta đang giúp ngươi trở thành 'anh hùng' của cả thế gian này… – Lục Trầm Chu thì thầm vào tai đối thủ. – Hãy tận hưởng vinh quang ngắn ngủi đi, vì sau hôm nay, sự thật sẽ bắt đầu nuốt chửng các ngươi.

Ầm!!!

Một vụ nổ năng lượng khổng lồ diễn ra tại tâm điểm của Vách Ngăn Không Gian. Một luồng khí đen cuồn cuộn bay ra, lan tỏa khắp nơi, che khuất mọi tầm nhìn. Các tu sĩ liên minh phải lùi lại hàng dặm để không bị cuốn vào vòng xoáy năng lượng đó.

Khi khói bụi tản đi, chỉ còn lại Diệp Thần đứng bàng hoàng, trên tay hắn là thanh kiếm rướm máu. Trước mặt hắn, không còn Lục Trầm Chu. Chỉ còn lại những mảnh vỡ của hắc y đang tan thành tro bụi trong hư không. Thanh kiếm gãy Thánh Tội rơi xuống vực thẳm không đáy của Vách Ngăn.

– Giết được rồi! Ma đầu chết rồi!

Tiếng reo hò bùng nổ khắp nơi. Các tông chủ tươi cười hớn hở, những tu sĩ trẻ tuổi tung hô danh tự của Diệp Thần như một vị thánh sống. Chỉ có Tô Thanh Loan quỳ sụp xuống giữa hư không, đôi bàn tay nhỏ bé cào cấu vào không khí như muốn níu giữ chút dư tàn cuối cùng của hắn.

– Không… Trầm Chu… không… – Tiếng khóc của nàng bị vùi lấp trong tiếng vỗ tay tung hô vĩ đại.

Diệp Thần nhìn đôi tay mình. Hắn đã thắng, nhưng tại sao hắn cảm thấy trong lòng trống rỗng vô cùng? Một cảm giác bất an dấy lên khi hắn nhận ra Thiên Đạo vừa rồi đã rút đi một lượng khí vận cực lớn của đại lục để tung ra nhát kiếm cuối cùng đó.

Nhưng lúc này, vinh quang đã làm hắn mờ mắt. Diệp Thần giơ cao thanh kiếm rướm máu của Lục Trầm Chu lên:

– Ma đạo đã tận! Từ nay về sau, Cửu Tiêu chỉ còn một mình chính đạo vĩnh hằng!

Tại một nơi nào đó sâu thẳm trong "Cấm Khu" – nơi được mệnh danh là nấm mồ của chư thần, một vùng đất vĩnh viễn không có ánh mặt trời và Thiên Đạo không thể vươn tay tới.

Trong một hồ nước đen kịt gọi là Hắc Uyên, một kén ánh sáng hắc – kim đang trôi nổi dập dềnh.

Bỗng nhiên, chiếc kén nứt ra một vết nhỏ. Một bàn tay thon dài, không chút sẹo, mang theo khí chất thoát tục nhẹ nhàng vươn ra, bám vào thành đá.

Lục Trầm Chu từ trong lòng hồ bước ra. Thân xác cũ đã mất, hiện tại hắn mang một cơ thể hoàn mỹ như được tạc từ linh ngọc tối cổ. Mái tóc dài của hắn chuyển sang màu trắng bạc, phản chiếu chút ánh sáng mờ ảo của Cấm Khu.

"Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. 'Cái chết của Ma Quân' đã hoàn tất nhân quả cũ."

"Ký chủ đã rũ bỏ Ma đạo, ngưng tụ Thái Sơ Đạo Thể sơ cấp. Chào mừng đến với cảnh giới Ma Thần thực thụ: Phá Toái Hư Không."

Lục Trầm Chu hít một hơi sâu, không khí ở Cấm Khu lạnh lẽo và hỗn loạn, nhưng đối với hắn lúc này lại vô cùng thân thuộc. Hắn cảm nhận được sức mạnh chảy trong huyết quản, nó không còn bạo liệt như trước, mà thâm trầm, mênh mông như biển cả.

Hắn nhìn lại lòng bàn tay mình, nơi vẫn còn đọng lại một chút tàn dư hơi ấm từ sợi tóc của Tô Thanh Loan lúc ở trên Vách Ngăn Không Gian.

– Đợi ta, Thanh Loan. – Hắn nói, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng ý chí sắt đá. – Đợi khi ta bước ra khỏi Cấm Khu này, thế gian này sẽ không còn Thiên Đạo thối nát, cũng sẽ không còn những anh hùng giả tạo. Ta sẽ ép cả thiên hạ này phải quỳ xuống trước Đạo của ta.

Lục Trầm Chu xoay người, bước sâu vào bóng tối của Cấm Khu Thái Cổ. Phía trước hắn, những quái vật vĩ đại đang gầm thét đón chào sự trở lại của kẻ phản diện vĩ đại nhất lịch sử.

Hồi hai kết thúc tại đây, trong tiếng vỗ tay của lũ ngu muội và bước chân cô độc của kẻ thức tỉnh.

Màn đêm trùm xuống, nhưng trong đôi mắt của Lục Trầm Chu, ánh sáng của Đạo Tổ đã bắt đầu bùng cháy. Một sự khởi đầu mới thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8