Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 101: Trở về từ u minh**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:51:57 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 101: TRỞ VỀ TỪ U MINH**

Trong khoảng không vô tận của Cấm Khu Thái Cổ, thời gian dường như không còn ý nghĩa. Nơi đây là điểm tận cùng của sự sống, là nghĩa địa của những vị thần và ma quỷ từ kỷ nguyên trước bị Thiên Đạo đào thải. Giữa trung tâm của sự hỗn loạn ấy, Hắc Uyên hiện ra như một vết sẹo đen kịt trên cơ thể của vũ trụ, lặng lẽ nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh.

Dưới đáy Hắc Uyên, nơi áp lực của không gian có thể nghiền nát một cao thủ Nguyên Anh thành bình địa trong nháy mắt, lại có một kén ánh sáng đang âm thầm vận động. Lớp vỏ kén được dệt nên từ những sợi chỉ đen nhánh pha lẫn ánh kim rực rỡ, nhìn từ xa giống như một con mắt tử thần đang nhắm nghiền giữa lòng đại dương ma khí.

“Rắc…”

Một âm thanh nhỏ bé, thanh thúy như tiếng vỏ trứng vỡ ra vang lên giữa sự im lặng vĩnh hằng. Một khe nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt chiếc kén. Ngay lập tức, từ khe nứt đó, một luồng khí tức cổ xưa, cuồng bạo nhưng lại mang theo một loại trật tự tối cao tràn ra ngoài. Ma khí xung quanh Hắc Uyên vốn đang hỗn loạn bỗng nhiên tĩnh lặng lại, giống như trăm sông gặp biển, đồng loạt cúi đầu thần phục.

Một bàn tay thon dài, tái nhợt nhưng mang theo vẻ đẹp của một tác phẩm nghệ thuật bằng ngọc thạch khẽ vươn ra khỏi vỏ kén. Những ngón tay thanh mảnh chạm vào thành đá lạnh lẽo, hằn lên đó những vết lõm sâu hoắm do sức mạnh thuần túy tỏa ra.

Lục Trầm Chu chậm rãi bước ra khỏi chiếc kén đã nuôi dưỡng mình suốt những ngày qua. Thân xác của hắn đã được tôi luyện lại toàn bộ. Làn da hắn mang một sắc trắng băng lạnh, mờ ảo như được phủ một lớp ánh trăng u ám. Mái tóc dài của hắn vốn đen tuyền, nay đã chuyển thành một màu trắng bạc, buông xõa đến tận thắt lưng, tung bay giữa dòng chảy của ma khí dù không có gió.

Đôi mắt hắn mở ra. Đó không còn là đôi mắt của một phàm nhân hay một tu sĩ bình thường. Đồng tử của hắn mang sắc tím thẫm của màn đêm vĩnh cửu, sâu thẳm và tịch mịch, dường như có thể xuyên thấu qua vạn dặm hư không để nhìn thấu mọi ngóc ngách của Cửu Tiêu.

“Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: ‘Phượng Hoàng tái sinh từ đống tro tàn của sự ghét bỏ’. Phần thưởng đã được tích hợp hoàn toàn.”

Giọng nói cơ khí lạnh lẽo của Hệ thống Phản Diện Cực Hạn vang lên trong thức hải của Lục Trầm Chu, phá tan sự im lặng.

“Đang thống kê chỉ số hiện tại…
– Chủ nhân: Lục Trầm Chu.
– Cảnh giới: Ma Thần – Phá Toái Hư Không (Tương đương Độ Kiếp kỳ đại viên mãn).
– Thể chất: Thái Sơ Đạo Thể (Sơ cấp).
– Công pháp: Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết (Tầng thứ 9).
– Trạng thái: Nghịch chuyển tử sinh, thoát khỏi nhân quả của Thiên Đạo.”

Lục Trầm Chu nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm nhận sự sống đang dạt dào chảy trong huyết quản. Nó không phải là linh lực ấm áp của chính đạo, cũng không phải là ma khí bạo ngược mà hắn từng sử dụng. Nó là một loại năng lượng thuần túy nhất, thâm trầm như lòng đất, mênh mông như trời xanh.

Hắn khẽ siết chặt nắm tay. Không gian xung quanh hắn lập tức xuất hiện những vết rạn nứt màu đen, phát ra tiếng sấm nổ âm thầm. Đây chính là sức mạnh của Phá Toái Hư Không – chỉ bằng một niệm ý có thể khiến không gian sụp đổ.

“Đã qua bao lâu rồi?” Lục Trầm Chu nhàn nhạt hỏi, giọng nói của hắn so với trước kia càng thêm lạnh lẽo, mang theo một loại uy nghiêm không thể xâm phạm.

“Báo cáo ký chủ, theo thời gian bên ngoài, đã trôi qua ba năm kể từ khi ngài ‘tử vong’ tại Vách Ngăn Không Gian.” Hệ thống trả lời. “Hiện nay, Thiên Hạ liên minh do Diệp Thần đứng đầu đã thống trị toàn bộ Trung Giới. Khí vận của Diệp Thần đã đạt đến đỉnh cao tuyệt đối, hắn đã được Thiên Đạo công nhận là ‘Vạn Cổ Đệ Nhất Thánh’.”

Lục Trầm Chu nhếch môi tạo thành một nụ cười mỉa mai. "Vạn Cổ Đệ Nhất Thánh sao? Có lẽ phải gọi là ‘Con cờ được nuôi béo nhất’ thì đúng hơn."

Hắn bước đi trên mặt nước đen kịt của Hắc Uyên. Mỗi bước chân của hắn đi qua, một đóa sen đen huyền ảo lại nở rộ, nâng đỡ thân thể hắn. Ba năm, đối với người tu tiên có lẽ chỉ là một lần bế quan ngắn ngủi, nhưng đối với thế gian ngoài kia, ba năm đủ để những lời nói dối biến thành chân lý, đủ để tên tuổi của hắn – kẻ đại ác ma Lục Trầm Chu – bị vùi lấp dưới lớp bụi của sự khinh miệt và căm hận.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc thanh kiếm của Diệp Thần đâm xuyên qua ngực mình. Lúc đó, hắn có thể né tránh, có thể phản công, nhưng hắn đã không làm vậy. Hắn cần cái chết đó để cắt đứt sợi dây nhân quả mà Thiên Đạo đã dùng để ràng buộc hắn. Hắn dùng chính sự hy sinh của mình để làm lễ vật, thực hiện một cuộc giao dịch tàn khốc với bóng tối để đổi lấy sự tái sinh hoàn hảo này.

Trong tiềm thức của hắn, bóng dáng của một thiếu nữ xuất hiện. Tô Thanh Loan.

Hắn khẽ khép mắt, cảm nhận một sợi tơ liên kết cực kỳ mong manh giữa hắn và nàng. Ba năm qua, hẳn là nàng đã chịu đựng rất nhiều. Là người duy nhất nhìn thấu được những gì hắn đã làm, nàng hẳn phải sống trong sự dằn vặt kinh hồn khi thế giới tôn vinh kẻ giả tạo và nguyền rủa người anh hùng ẩn dật.

“Hệ thống, Diệp Thần đang làm gì?”

Một tấm màn quang ảnh mờ ảo hiện lên trước mắt Lục Trầm Chu. Trong đó, Diệp Thần đang ngồi trên ngai vàng rực rỡ tại Vạn Thiên Đỉnh, xung quanh là hàng ngàn tu sĩ quỳ lạy. Hào quang của Diệp Thần chói lọi đến mức che khuất cả mặt trời. Nhưng dưới ánh mắt của Lục Trầm Chu, hắn thấy rõ những sợi tơ vô hình của Thiên Đạo đang cắm sâu vào tủy xương của Diệp Thần, không ngừng hút đi sinh khí để duy trì cái gọi là ‘hào quang chính đạo’.

“Đáng thương thay.” Lục Trầm Chu thở dài. “Hắn cho rằng mình đã đạt đến đỉnh cao, nhưng thực chất chỉ là một bình chứa khí vận chờ ngày bị Thiên Đạo thu hoạch. Khi Đại Kiếp Nạn ập đến, hắn sẽ là người đầu tiên bị nghiền nát để nuôi dưỡng Thiên Đạo mới.”

“Ký chủ có ý định gì tiếp theo?” Hệ thống hỏi. “Nhiệm vụ tiếp theo của ngài: Khai tông lập phái, tuyên chiến với toàn bộ giới tu chân. Phần thưởng: Thái Sơ Đạo Quả (Trung cấp).”

Lục Trầm Chu thu hồi ánh mắt, nhìn về phía lối ra của Cấm Khu, nơi có một lớp sương mù xám xịt và những cơn bão không gian không ngừng gào thét.

“Trước khi tuyên chiến, ta cần phải lấy lại một thứ.”

Hắn giơ tay ra, một thanh kiếm gãy, đen đúa và xù xì xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Đó chính là Thánh Tội. Thanh kiếm từng bị coi là phế phẩm, từng bị thiên hạ phỉ nhổ là ma kiếm hung tàn. Lúc này, Thánh Tội cảm nhận được sự hiện diện của chủ nhân, nó rung lên bần bật, những mảng rỉ sét rơi xuống, lộ ra cốt kiếm lấp lánh như những vì sao rơi rụng.

“Ba năm qua, thế gian này có vẻ đã quên mất nỗi sợ hãi mà tên của ta mang lại.” Lục Trầm Chu lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn và kiên định chưa từng có. “Họ gọi ta là ma, vậy ta sẽ cho họ thấy sự cứu rỗi của ma là như thế nào. Diệp Thần, vinh quang của ngươi mượn từ trời, hôm nay, ta sẽ đích thân lên trời và đòi lại tất cả.”

Bóng dáng của Lục Trầm Chu đột nhiên biến mất. Một luồng uy áp cực đại bùng phát, khiến toàn bộ sinh vật trong Cấm Khu Thái Cổ đều phải rạp mình xuống đất trong nỗi kinh hoàng. Những quái vật ngàn năm, những linh hồn tà ác vốn hung hãn là thế, nay lại run rẩy như đứng trước một vị thần của bóng tối.

Từ sâu thẳm trong bóng tối u minh, kẻ bị thế gian ruồng bỏ đã trở lại. Không phải dưới hình dạng một tên phản diện nhỏ bé làm theo nhiệm vụ, mà là một vị tổ của vạn đạo – người sẽ dùng bóng tối để che lấp ánh sáng giả dối của Thiên Đạo.

Bước ra khỏi Hắc Uyên, Lục Trầm Chu đi qua những đống xương khô vạn trượng, mỗi bước chân đều vang vọng tiếng gào thét của các thời đại cũ. Hắn không nhìn lại phía sau.

Trận chiến thực sự, lúc này mới bắt đầu. Thiên Đạo muốn ép hắn trở thành Đạo Tổ của chúng? Vậy thì hắn sẽ trở thành Đạo Tổ – nhưng là Đạo Tổ kẻ trị vì lên chính cái đầu của Thiên Đạo.

Gió lạnh từ lối ra của Cấm Khu tạt vào mặt, mang theo mùi hương của linh khí loãng và sự ồn ào của trần thế. Lục Trầm Chu khẽ mỉm cười, một nụ cười cô độc và kiêu ngạo.

"Thanh Loan, đợi ta. Ngày mai, hoa đào ở Dao Trì sẽ lại nở vì nàng. Nhưng trước đó, ta phải tưới nó bằng máu của những vị thánh nhân trước đã."

Bóng trắng bạc chớp mắt đã vượt qua nghìn trùng núi đá, lao thẳng về phía bầu trời trong xanh kia – nơi đang chứa đựng một sự thối nát sắp được dọn dẹp sạch sẽ. Thế gian rồi sẽ phải bàng hoàng, vì kẻ phản diện tàn độc nhất lịch sử, kẻ đã chết dưới kiếm của chính nghĩa ba năm trước, nay đã trở về từ cõi u minh vĩnh hằng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8