Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 107: Thiên hạ bàng hoàng**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:55:09 | Lượt xem: 5

Chương 107: Thiên hạ bàng hoàng

Gió trên đỉnh Vạn Tiên chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế.

Sau cú chém kinh thiên động địa của Lục Trầm Chu vào sợi dây nhân quả của Thiên Đạo, bầu trời vốn đang sụp đổ đột ngột đứng khựng lại. Những mảng không gian vỡ nát bắt đầu được chắp vá bởi một thứ ánh sáng tím huyền ảo. Nhưng cái bóng dáng hắc y cô độc kia, người đã dùng một thân tu vi ma đạo để chống đỡ cả bầu trời, nay đã không còn đứng đó nữa.

Không gian im lặng đến mức đáng sợ. Hàng vạn tu sĩ của "Liên Minh Diệt Ma", những kẻ vừa mới giây trước còn hò hét đòi "trảm yêu trừ ma", lúc này đều ngơ ngác nhìn vào hư không.

Đột nhiên, từ tâm chấn của vụ nổ, một luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa ra, bao trùm lấy toàn bộ Cửu Tiêu Vạn Giới. Đó không phải là sát khí ma đạo, mà là "Minh Kính Chiếu Ảnh" – thuật pháp hồi quang phản chiếu của trời đất khi một vị Đạo Tổ ra đời.

Trên bầu trời, những hình ảnh bắt đầu hiện ra như một cuộn tranh chậm rãi mở ra trước mắt chúng sinh.

"Nhìn kìa! Đó là Thanh Vân Tông năm đó!" Một vị trưởng lão thốt lên, giọng run rẩy.

Trong hình ảnh, Lục Trầm Chu trẻ tuổi đang đứng trên lôi đài, vẻ mặt lạnh lùng, tàn nhẫn dẫm nát đan điền của Diệp Thần. Thế gian từng chửi rủa hắn vì ghen ghét tài năng mà ra tay tàn độc. Nhưng ở góc độ của thuật pháp chiếu ảnh này, người ta kinh hoàng thấy được điều mà mắt thường không thể thấy: Một làn khói đen kịt của "Thiên Đạo Ký Sinh" đang ngọ nguậy trong kinh mạch Diệp Thần, chuẩn bị nuốt chửng linh hồn hắn. Cú dẫm của Lục Trầm Chu trông thì tàn nhẫn, nhưng thực chất là truyền vào một đạo Hỗn Độn khí để đánh tan ký sinh, dùng bạo lực để khai mở khiếu huyệt bị bế tắc, giúp Diệp Thần có được cơ hội "phá nhi hậu lập".

"Hắn… hắn không phải phế bỏ Diệp Thần… hắn đang cứu mạng và tạo cơ duyên cho hắn?" Một đệ tử trẻ tuổi lắp bắp, đôi mắt trợn ngược vì sốc.

Hình ảnh lại chuyển.

Đó là đêm mười đại tông môn bị đồ sát. Máu chảy thành sông, Lục Trầm Chu tay cầm Thánh Tội kiếm, bước ra từ trong đống đổ nát, lưng bị nghìn người chỉ trích. Nhưng camera thiên đạo chuyển dịch, đi sâu vào tầng hầm bí mật dưới các tông môn đó. Ở đó không phải là thánh địa tu luyện, mà là những hố xác khổng lồ, nơi các "vị thánh nhân" chính đạo đang luyện chế Huyết Đan từ trẻ sơ sinh để cống nộp cho Thiên Đạo nhằm đổi lấy tuổi thọ.

Mỗi một nhát kiếm của Lục Trầm Chu năm đó không phải là sát nhân, mà là hành đạo. Hắn một mình giết sạch những kẻ mang danh chính đạo nhưng lòng dạ dạ xoa, gánh chịu tiếng ác "đồ tể" để bảo vệ hàng vạn gia đình phàm nhân mà không một lời giải thích.

"Trời ơi… Vạn Kiếm Môn, Linh Ảnh Tông… hóa ra bấy lâu nay chúng ta tôn sùng một lũ ác quỷ, và truy sát người cứu mạng mình?" Một tán tu quỳ thụp xuống đất, ôm đầu đau đớn.

Càng về sau, những hình ảnh càng khiến trái tim của chúng sinh thắt lại.

Cảnh Lục Trầm Chu "bắt cóc" Tô Thanh Loan, hóa ra là để dùng tu vi bản thân ép độc tố Thiên Đạo ra khỏi người nàng mỗi đêm, khiến hắn tóc bạc trắng chỉ sau một lần trị liệu.

Cảnh hắn đứng trong bóng tối, nhìn về phía Liên Minh Diệt Ma đang tiến tới với ánh mắt u buồn, lặng lẽ lẩm bẩm: "Chỉ cần các ngươi sống sót, ta làm ma thì có sao?"

Tất cả sự thật trần trụi và đau đớn hiện ra như những cái tát nảy lửa vào mặt những kẻ tự xưng là anh hùng.

Dưới đỉnh Vạn Tiên, Diệp Thần nhìn lên bầu trời, gương mặt "Chính nghĩa" bấy lâu nay giờ chỉ còn lại sự tái nhợt và vặn vẹo. Hắn nhìn vào bàn tay mình – bàn tay vừa mới đâm vào ngực Lục Trầm Chu cách đây ít phút.

"Không… không phải như vậy! Hắn là Ma! Hắn phải là Ma!" Diệp Thần gào lên như điên dại, nhưng giọng hắn lạc đi giữa tiếng gào khóc của thiên hạ.

Hắn nhận ra, tất cả những gì hắn có: tu vi, danh tiếng, ngay cả cơ hội báo thù, đều là do người đàn ông kia lặng lẽ sắp đặt để hắn đủ mạnh mà sống sót qua kiếp nạn này. Hắn không phải là Khí Vận Chi Tử do trời chọn, hắn là con chim non được Lục Trầm Chu dùng đôi tay vấy máu che chở khỏi bão tố.

Tô Thanh Loan bước tới, gương mặt nàng không còn giọt nước mắt nào, chỉ còn lại sự bình thản đến cực hạn. Nàng nhìn Diệp Thần, ánh mắt khinh bỉ khiến hắn lạnh thấu xương:

"Diệp Thần, ngươi nói mình vì chính nghĩa? Chính nghĩa của ngươi là dẫm lên xác của người duy nhất thực lòng tốt với ngươi sao? Ngươi nhìn xem, cái 'Thiên Đạo' mà ngươi bảo vệ, nó đang định nuốt chửng cả thế gian này đấy."

Ngay lúc đó, bầu trời lại một lần nữa chấn động. Ánh sáng từ hồi ức tan biến, thay vào đó là một cơn mưa linh khí cam lộ rưới xuống mặt đất. Những vết thương của các tu sĩ tự lành lại, những người phàm bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến đều cảm thấy tràn đầy sức sống.

Đây là món quà cuối cùng của một Đạo Tổ – sau khi tước đoạt quyền năng từ Thiên Đạo cũ, hắn đã đem nó trả lại cho thế gian, không giữ lại một chút gì cho bản thân.

"Hắn chết rồi sao?" Có người run rẩy hỏi.

"Chúng ta… chúng ta đã giết chết Đạo Tổ của mình…"

Nỗi hối hận tràn lan như dịch bệnh. Từ những cường giả Hóa Thần đến những tiểu tu luyện khí, ai nấy đều cúi đầu. Có người tát vào mặt mình liên tục, có người quỳ lạy về phía vị trí Lục Trầm Chu tan biến.

Tiếng chuông Thiên Đạo đột nhiên vang lên chín tiếng, trầm hùng và cổ xưa.

Bỗng nhiên, giữa đám tàn tro của sự hủy diệt, một sợi tơ tím li ti bắt đầu xoay tròn. Nó hấp thụ tất cả lòng thành kính, oán hận và hối lỗi của chúng sinh đang quỳ dưới đất. Khí vận của toàn bộ Cửu Tiêu đột ngột chuyển hướng, không còn phân tán vào những "đứa con cưng" giả tạo nữa, mà tụ hội về một điểm duy nhất.

Một đạo nhân ảnh mờ ảo bắt đầu ngưng tụ giữa vầng hào quang tím.

Vẫn là hắc y thêu chỉ vàng ấy, vẫn là đôi mắt u buồn nhìn thấu vạn cổ. Lục Trầm Chu đứng đó, lơ lửng giữa ranh giới của thực và ảo. Hắn không còn là "Ma Quân" đáng sợ, cũng không phải là vị "Đạo Tổ" cao cao tại thượng, mà chỉ như một lãng khách vừa đi ngang qua cơn mộng dài.

Trong đầu Lục Trầm Chu, âm thanh hệ thống vốn khô khốc giờ đây mang theo một chút run rẩy:

【 Ting! Nhiệm vụ ẩn: 'Nhân quả hoàn trả' đã hoàn thành. Chúc mừng ký chủ từ bỏ ma đạo, nghịch chuyển thành Đạo. Hiện tại, ngài chính là Quy tắc. 】

Lục Trầm Chu nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm nhận sự liên kết giữa bản thân và mỗi ngọn cỏ cây trên thế giới này. Hắn thấy Tô Thanh Loan đang mỉm cười trong nước mắt, thấy Khương Ngân đang siết chặt thanh đao trung thành, và thấy cả thiên hạ đang phủ phục dưới chân mình với lòng thành kính chưa từng có.

Hắn chậm rãi hạ cánh xuống đỉnh Vạn Tiên. Mỗi bước chân của hắn đi đến đâu, hoa sen tím nở rộ đến đó, gột rửa đi toàn bộ hắc ám và máu tanh.

Diệp Thần bò về phía trước, lắp bắp: "Lục… Lục tiền bối, ngài chưa chết?"

Lục Trầm Chu không nhìn hắn, ánh mắt lướt qua như nhìn một hạt bụi. Hắn không còn cần phải diễn vai phản diện, cũng chẳng cần phải tính toán khí vận nữa. Thiên địa trong tay hắn, thiện ác tại tâm hắn.

"Ta mệt rồi."

Lục Trầm Chu chỉ nói một câu đơn giản, nhưng thanh âm vang vọng khắp mười phương thế giới. Hắn quay sang nhìn Tô Thanh Loan, đưa tay ra.

"Thanh Loan, đi thôi. Hệ thống nói ta phải làm người tốt, nhưng ở đây đông người quá, ta không quen."

Tô Thanh Loan bật cười, nụ cười đẹp nhất trong cuộc đời nàng, nàng đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn.

Dưới ánh mắt bàng hoàng và tôn sùng của hàng triệu tu sĩ, vị tân nhiệm Đạo Tổ vĩ đại nhất – người từng bị cả thế giới phỉ nhổ – lững thững bước vào đám mây tím, để lại phía sau một thời đại mục nát đã bị hắn đập tan, và mở ra một kỷ nguyên nơi vận mệnh thực sự thuộc về con người.

Cửu Tiêu ngày hôm đó, trời trong vắt như gương, dường như cũng để chứng kiến một huyền thoại mới bắt đầu. Ngôi vị Đạo Tổ ấy, hắn vốn không cầu, nhưng thế gian nợ hắn một danh phận chân chính.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8