Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 152: Khương Ngân hy sinh**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:00:18 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 152: KHƯƠNG NGÂN HY SINH**

Tuyết trên đỉnh Vạn Tiên không còn màu trắng tinh khôi của tiên gia khí phái. Nó bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm đến rợn người, cái lạnh buốt giá của phong sương bị hơi thở sực nụi mùi máu loãng lấn át.

Lục Trầm Chu quỳ một gối trên nền tuyết rơi, thanh kiếm Thánh Tội cắm sâu xuống mặt đất để làm điểm tựa cho cơ thể tơi tả. Vai trái của hắn bị Thiên Long Kiếm của Diệp Thần đâm xuyên, máu chảy dọc theo sống kiếm, nhỏ xuống lách tách. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với tiếng gầm thét của Hệ thống trong đại não:

*【 Cảnh báo! Cảnh báo! Chỉ số nghịch mệnh dao động cực đại. Thiên Đạo đang thanh trừng dị số quanh ký chủ. Khí vận chi tử phát động đòn chí mạng trong 10 giây… 】*

Lục Trầm Chu ngước mắt lên, mái tóc trắng của hắn bay loạn trong cuồng phong. Đối diện với hắn, Diệp Thần tay cầm thần kiếm, hào quang vàng kim tỏa ra vạn trượng, chân đạp tường vân, trông giống như một vị thần thực thụ đang hành hình một con quỷ dữ. Xung quanh đó, hàng ngàn tu sĩ chính đạo đang kết trận, ánh sáng từ linh khí huyễn lệ như muốn xé toác bầu trời đêm.

"Lục Trầm Chu, kết thúc rồi!" Diệp Thần gầm lên, giọng nói vang vọng khắp mười phương tam thế. "Vì sự bình yên của Cửu Tiêu, vì linh hồn của vạn dân, hôm nay ta thay trời hành đạo!"

Một kiếm chém xuống, kiếm quang khổng lồ rộng tới trăm trượng mang theo sức mạnh thái sơn áp đỉnh. Không gian xung quanh Lục Trầm Chu bị khóa chết, hắn cảm giác như mỗi tấc xương thịt mình đều đang bị nghiền nát dưới sức ép của ý chí Thiên Đạo.

Giây phút ấy, Lục Trầm Chu định buông xuôi, định dùng nốt chút tàn lực cuối cùng để kích hoạt đạo quả cấm kỵ. Nhưng đúng lúc đó, một bóng đen nhỏ bé, gầy guộc và im lặng đến lạ thường bất ngờ chắn ngang trước mặt hắn.

Khương Ngân.

Vị "Ảnh Tử" luôn đứng sau lưng hắn như một cái bóng, chưa bao giờ nói quá mười câu trong một ngày, kẻ mà thế nhân gọi là "con chó săn trung thành của Ma đầu", lúc này lại dang rộng đôi tay, quay lưng về phía Lục Trầm Chu, đối mặt với vầng mặt trời rực cháy của Diệp Thần.

"Cút ngay, tên nô lệ hạ đẳng!" Diệp Thần hừ lạnh, lực đạo trên thanh kiếm không hề giảm sút.

"Khương Ngân! Tránh ra!" Lục Trầm Chu gầm lên, đồng tử co rút lại. Hắn muốn đẩy cậu thiếu niên ra, nhưng toàn thân kinh mạch đã bị khóa chặt.

Khương Ngân không quay đầu lại. Giọng nói của hắn bình thản như mặt nước hồ thu, nhưng ẩn chứa một sự kiên định có thể lay chuyển cả thiên hạ:

"Chủ thượng, người từng nói… đời này người chưa từng được sống theo ý mình. Mọi việc ác người làm đều là vì đại cuộc, mọi tội lỗi người gánh đều là vì cứu thế."

"Nô tài không thông minh như Thánh nữ, không mạnh mẽ như người. Nô tài chỉ biết một việc…"

Khương Ngân đột ngột cắn rách đầu lưỡi, hai tay kết ấn một cách điên cuồng. Máu trong người hắn bắt đầu bốc cháy, hóa thành từng sợi xích đen kịt cuồn cuộn xung quanh cơ thể. Đó là cấm thuật cổ xưa nhất của Ma đạo, một loại thần thông lấy sinh mệnh và linh hồn làm mồi nhửa để đổi lấy sức mạnh nhất thời: **Huyết Ảnh Tế Thiên.**

"Dù là Thiên Đạo… cũng đừng hòng đụng tới người!"

*Ầm!*

Một tiếng nổ rung trời chuyển đất. Kiếm quang của Diệp Thần đập mạnh vào bức tường máu mà Khương Ngân tạo ra. Mặt đất đỉnh Vạn Tiên vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh. Sóng xung kích hất văng hàng loạt tu sĩ ở gần đó.

Tô Thanh Loan ở phía xa thét lên một tiếng kinh hoàng. Nàng thấy trong đống đổ nát của linh khí và ma khí, cơ thể của Khương Ngân đang dần tan rã. Đòn tấn công của "Khí vận chi tử" chứa đựng sức mạnh thanh trừng của quy tắc thế giới, nó không chỉ giết xác thân mà còn muốn xóa sổ sự tồn tại của kẻ dám can ngăn.

"Khương Ngân…" Lục Trầm Chu ngẩn người nhìn bóng lưng trước mắt.

Cơ thể Khương Ngân giờ đây đã mờ ảo, giống như một lớp khói đen sắp tan biến trong ánh bình minh. Hắn lảo đảo xoay người lại, khóe miệng không ngừng trào ra máu đen, nhưng đôi mắt hốc hác ấy lại ánh lên một nụ cười thanh thản nhất mà Lục Trầm Chu từng thấy.

"Chủ thượng… đừng… đừng buồn."

"Ở đấu trường năm đó… khi người đưa tay ra… thế giới của nô tài đã bắt đầu rồi."

"Bây giờ… thế giới của nô tài kết thúc… để thế giới của người được sinh ra…"

Hắn vươn tay ra, dường như muốn chạm vào vạt áo của Lục Trầm Chu, nhưng bàn tay ấy đã hóa thành tro bụi trước khi kịp làm điều đó. Khương Ngân ngã quỵ xuống tuyết, đôi mắt từ từ khép lại. Không có hào quang, không có sấm chớp chúc tụng, kẻ trung thành nhất thế gian cứ thế tan biến vào hư không, không để lại một mảnh tàn hồn.

*【 Đinh! Nhân vật phụ quan trọng "Khương Ngân" đã tử vong. Ký chủ nhận được 5.000.000 Điểm Nghịch Mệnh. 】*

*【 Đinh! Cảm xúc "Đại bi cực hạn" được chuyển hóa. Tiến độ thức tỉnh Đạo Tổ tăng thêm 15%. 】*

Tiếng thông báo của Hệ thống lạnh lùng và khô khốc vang lên giữa không gian im lặng đến nghẹt thở.

Lục Trầm Chu nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Khương Ngân vừa biến mất. Một cơn gió tuyết thổi qua, cuốn trôi đi những hạt bụi cuối cùng.

Diệp Thần hạ xuống, ánh mắt vẫn lạnh lùng và đầy kiêu ngạo: "Một con sâu cái kiến chết thay cho ngươi, cũng chỉ trì hoãn cái chết thêm được vài nhịp thở. Lục Trầm Chu, hãy đi theo hắn đi!"

Lúc này, Lục Trầm Chu đột nhiên bật cười.

Tiếng cười ban đầu nhỏ thấp, rồi dần dần lớn hơn, vang dội khắp đỉnh núi, mang theo một nỗi thê lương và ác ý cực độ khiến người nghe phải lạnh sống lưng.

"Thiên Đạo…" Lục Trầm Chu ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn không còn chút trắng nào, hoàn toàn hóa thành một vùng hắc ám thăm thẳm. "Ngươi ép ta làm ác, ta đã làm. Ngươi muốn ta gánh tội, ta đã gánh."

"Nhưng tại sao…"

Một luồng khí đen đậm đặc chưa từng có từ cơ thể Lục Trầm Chu bùng phát ra ngoài, trực tiếp đánh bật vạn đạo kim quang xung quanh. Mặt đất dưới chân hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngòm, từ đó mọc lên những đóa sen đen thối rữa.

"TẠI SAO CẢ ĐẾN MỘT NGƯỜI CHƯA TỪNG LÀM ÁC NHƯ HẮN, NGƯƠI CŨNG KHÔNG BUÔNG THA?"

Lục Trầm Chu gầm lên, thanh kiếm Thánh Tội vốn đã gãy đôi đột nhiên ngân vang một tiếng kinh thiên động địa. Máu của Lục Trầm Chu bắt đầu cháy ngược lên thân kiếm, hàn gắn những vết nứt bằng một loại năng lượng tà dị và thánh khiết đan xen.

Hệ thống điên cuồng cảnh báo:

*【 Cảnh báo! Ký chủ đang cưỡng ép đốt cháy Nghịch Mệnh Đạo Quả! Trạng thái này sẽ khiến người mất đi nhân tính vĩnh viễn! 】*

"Nhân tính?" Lục Trầm Chu lầm bầm, bước một bước về phía trước.

Mỗi bước chân của hắn đi qua, tuyết đỏ dưới chân lập tức hóa thành hư vô. Không khí bắt đầu đông cứng lại bởi một loại áp lực đáng sợ vượt xa khỏi phạm vi tu vi thông thường.

"Hóa ra làm anh hùng chính đạo như Diệp Thần chính là nhìn người vô tội chết trước mắt mà miệng vẫn niệm chú vãng sinh. Còn làm Ma như ta… lại là nhìn người thân yêu biến mất mà chẳng thể làm gì?"

Hắn ngước nhìn hàng ngàn tu sĩ đang đứng trên cao kia, nhìn Diệp Thần đang tái mặt vì kinh hãi.

"Nếu cái thế gian này vận hành theo cách đó, vậy thì cần gì thiên lý? Cần gì đạo đức giả?"

"Hôm nay, ta sẽ không vì cứu thế mà giết các ngươi."

Lục Trầm Chu đưa tay lên, nắm chặt chuôi kiếm. Một vòng tròn đen lớn khổng lồ bao phủ toàn bộ đỉnh Vạn Tiên, bóng tối nuốt chửng ánh mặt trời, biến ban ngày thành vĩnh dạ.

"Ta giết các ngươi, chỉ đơn giản là vì ta muốn các ngươi… PHẢI ĐỀN MẠNG CHO HẮN!"

Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết tầng thứ chín – **Vạn Giới Đồng Bi.**

Bầu trời đỉnh Vạn Tiên sụp đổ. Những tiếng la hét thảm thiết bắt đầu vang lên khi hàng vạn tu sĩ nhận ra, con quỷ dữ thật sự trong thâm tâm của Lục Trầm Chu vừa được giải phóng bởi cái chết của một cậu thiếu niên nô lệ.

Đạo Tổ? Ma Quân?

Vào giây phút này, Lục Trầm Chu chẳng quan tâm nữa. Hắn chỉ biết, hắn cần phải dìm toàn bộ thế gian giả dối này vào biển máu, để tế điện linh hồn đã tan biến của người duy nhất từng yêu thương hắn không điều kiện.

Trận chiến thực sự, lúc này mới bắt đầu trong cơn cuồng nộ vô biên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8