Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 151: Trận quyết chiến tại Đỉnh Vạn Tiên bắt đầu.**
CHƯƠNG 151: ĐỈNH VẠN TIÊN, HUYẾT NHUỘM BẦU TRỜI
Gió trên đỉnh Vạn Tiên rét lạnh như dao cạo, mang theo hơi thở của vạn năm tuyết phủ vĩnh hằng. Thế nhưng, cái lạnh của thiên nhiên dường như chẳng thấm thía gì so với sát khí ngút trời đang ngưng tụ trên tầng không.
Đỉnh Vạn Tiên – nơi cao nhất của Trung Giới, vốn là chốn thánh địa để các tu sĩ đàm đạo về thiên cơ, nay lại trở thành một cái thòng lọng khổng lồ sẵn sàng siết chặt lấy cổ một người.
Dưới vòm trời xám xịt, hàng vạn luồng ánh sáng đủ màu sắc đại diện cho phi kiếm và pháp bảo lơ lửng, tạo thành một thiên la địa võng. Đứng đầu là hơn mười vị lão tổ của các đại tông môn, ai nấy đều khí thế bất phàm, râu tóc bạc phơ, trong mắt ánh lên vẻ công chính nghiêm minh. Thế nhưng, vị trí trung tâm không thuộc về những lão quái vật nghìn năm ấy, mà lại dành cho một thiếu niên mặc kim y, tay cầm Thiên Long Kiếm tỏa ánh quang rực rỡ.
Khí Vận Chi Tử — Diệp Thần.
Hắn đứng đó, hào quang vạn trượng, chân đạp thanh long hư ảnh, nhìn chằm chằm vào bóng dáng đơn độc trên vách đá cao nhất kia.
"Lục Trầm Chu! Ngươi còn gì để nói không?" Giọng nói của Diệp Thần vang lên như sấm động, truyền khắp vạn dặm, chứa đựng sức mạnh thanh tẩy của Thiên Đạo. "Đồ sát mười đại tông môn, cướp đoạt thánh nữ Dao Trì, luyện chế huyết đan đại tội… Tội ác của ngươi, dù đổ cả nước biển bốn bể cũng không rửa sạch!"
Đối diện với thiên binh vạn mã, đối diện với lời buộc tội của cả thế giới, Lục Trầm Chu chỉ khẽ nâng mắt.
Hắn mặc một bộ hắc y thêu chỉ vàng tung bay trong gió lớn. Gương mặt thanh tú ấy không hề có vẻ điên cuồng của một ma đầu, trái lại bình thản đến lạ kỳ. Chỉ có đôi mắt u buồn như chứa cả đêm đen vĩnh hằng là khẽ lay động khi nhìn về phía một bóng hồng đang đứng lặng lẽ phía sau Diệp Thần.
Tô Thanh Loan. Nàng đứng đó, thanh kiếm trong tay run rẩy, đôi mắt vốn dĩ trong veo giờ đây lại mịt mờ sương khói. Nàng muốn nói gì đó, nhưng lại thấy trái tim mình thắt lại.
Âm thanh cơ khí lạnh lẽo vang lên trong đầu Lục Trầm Chu. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười ấy trong mắt vạn dân chính là sự khinh thường tột độ, là biểu hiện của một kẻ tâm tính đã thối nát đến tận cùng.
"Nói?" Lục Trầm Chu khẽ mở lời, giọng hắn trầm thấp nhưng đủ khiến không gian phải rung chuyển. "Thế gian này vốn chỉ nhìn thấy những gì họ muốn thấy. Diệp Thần, ngươi nói ta đồ sát tông môn, vậy có ai trong số các ngươi từng hỏi tại sao dưới lòng đất của mười tông môn đó lại chất đầy hài cốt nhi đồng không? Ngươi nói ta luyện huyết đan, vậy có ai biết huyết đan ấy dùng để vá lại vết nứt không gian sắp sụp đổ kia không?"
Hắn chỉ tay về phía chân trời, nơi có một vết rách mờ nhạt mà mắt thường không thể thấy, nhưng trong mắt kẻ mang Thần Ma Nhãn như hắn, đó là tử huyệt của toàn bộ thế giới này.
"Im miệng!" Một lão tổ của Thiên Minh Tông bước ra, sắc mặt đỏ bừng vì giận dữ. "Yêu ngôn hoặc chúng! Đến tận lúc này ngươi vẫn còn muốn bôi nhọ chính đạo chúng ta? Diệp Minh chủ, không cần nhiều lời với loại ma đầu này, xin hãy hạ lệnh giết chết hắn để tế linh hồn những người đã khuất!"
"Giết! Giết! Giết!"
Tiếng hô vang dội cả một vùng trời, chấn động đến mức tuyết trên những đỉnh núi lân cận bắt đầu lở xuống.
Diệp Thần siết chặt chuôi kiếm, trong lòng hắn hiện lên một cảm giác đắc thắng không gì sánh kịp. Từ một kẻ phế vật bị Lục Trầm Chu chà đạp, giờ đây hắn đã đứng trên đỉnh cao, được vạn dân tôn sùng. Hào quang của hắn chính là dựa trên đống xương tàn của danh tiếng Lục Trầm Chu mà dựng nên.
"Lục Trầm Chu, thanh kiếm Thánh Tội trong tay ngươi không xứng đáng với chữ Thánh." Diệp Thần vung kiếm, Thiên Long gầm thét. "Hôm nay, ta thay trời hành đạo!"
"Thay trời hành đạo sao?" Lục Trầm Chu bật cười, tiếng cười tràn đầy vẻ tịch mịch và mỉa mai. "Nếu ông trời đã mù, thì ta chính là kẻ cầm đuốc đi trong đêm tối. Dù có bị lửa của chính mình thiêu chết, ta cũng phải thiêu rụi cái thiên đạo thối nát này!"
Hắn bước lên một bước. Chỉ một bước thôi, nhưng dưới chân hắn, một trận đồ đen kịt như mực đột ngột lan rộng ra, bao phủ toàn bộ đỉnh Vạn Tiên. Sát khí từ thanh kiếm gãy Thánh Tội bộc phát, hóa thành những con hắc long hung tàn gầm rống hướng về phía liên minh.
"Cản hắn lại!"
Trận chiến nổ ra.
Hàng vạn đạo thuật pháp bay lượn trên trời cao như những ngôi sao băng rụng xuống. Tiếng nổ oanh oanh phá vỡ sự tĩnh lặng của vạn năm. Lục Trầm Chu như một tia chớp đen, lao vào giữa bầy hổ báo.
Hắn không lùi, trái lại còn tiến. Mỗi nhát kiếm chém ra đều mang theo đạo vận của sự diệt vong, nhưng lạ thay, kiếm khí ấy lại né tránh mọi sinh mạng yếu ớt, chỉ nhắm vào những bảo khí cường đại đang âm thầm hút lấy linh khí của đại địa.
Diệp Thần gầm lên một tiếng, Thiên Long Kiếm hóa thành một đạo kim quang dài vạn trượng chém xuống đầu Lục Trầm Chu.
"Oanh!"
Lục Trầm Chu đưa thanh kiếm gãy lên đỡ. Dư chấn khiến những tu sĩ cấp thấp xung quanh bị đánh văng xa hàng dặm. Khóe miệng Lục Trầm Chu chảy ra một dòng máu đen sậm, nhưng ánh mắt hắn lại rực sáng.
Bên dưới trận chiến kịch liệt, không một ai chú ý rằng, từng giọt máu của Lục Trầm Chu rơi xuống đều thấm vào mặt đất, bắt đầu khởi động một trận pháp cứu thế âm thầm.
Tô Thanh Loan lao đến, thanh kiếm của nàng đâm về phía ngực hắn, nhưng tay nàng lại run rẩy dữ dội.
"Lục Trầm Chu… tại sao?" Nàng nghẹn ngào hỏi giữa tiếng gào thét của chiến trường. "Tại sao không giải thích? Huynh biết là ta sẽ tin huynh mà!"
Lục Trầm Chu nhìn nàng, trong giây phút ấy, sự lạnh lùng trên mặt hắn nứt vỡ, hiện ra một chút dịu dàng tan nát trái tim. Hắn khẽ truyền âm, giọng nói chỉ mình nàng nghe thấy:
"Thanh Loan, nếu cả thế gian này không có kẻ ác, thì anh hùng như Diệp Thần lấy gì để chứng minh sự vĩ đại? Nếu không có máu của ta làm chất dẫn, trận pháp che giấu ý chí Thiên Đạo này không cách nào hoàn thành. Đừng khóc… hãy ghét ta đi. Sự căm ghét của nàng là mảnh ghép cuối cùng."
Tô Thanh Loan sững sờ, thanh kiếm trong tay nàng rơi xuống.
Nhưng đúng lúc đó, Diệp Thần từ trên cao đánh lén xuống. Hắn không muốn nghe bất cứ lời nào, hắn chỉ muốn Lục Trầm Chu phải chết ngay lập tức để vĩnh viễn chôn vùi những sự thật có thể làm lung lay địa vị của hắn.
"Chết đi, Ma đầu!"
Thiên Long Kiếm xuyên qua vai Lục Trầm Chu, ghim chặt hắn xuống vách đá. Máu bắn tung tóe lên mặt Tô Thanh Loan, nóng hổi và đầy vị mặn chát.
Lục Trầm Chu không rên rỉ một tiếng, hắn chỉ nhìn lên bầu trời đang bắt đầu rạn nứt vì áp lực của Thiên Đạo. Hắn cảm nhận được sức mạnh Ma đạo trong cơ thể đang điên cuồng nghịch chuyển, phá nát mọi kinh mạch, oán khí của vạn tu sĩ xung quanh đang tràn vào cơ thể hắn như thủy triều.
"Vẫn… chưa… đủ!" Lục Trầm Chu gầm lên, mái tóc đen dài hóa thành một màu trắng bạc trắng xóa. "Các ngươi muốn giết ta sao? Vậy hãy nhìn cho kỹ, thế nào mới thực sự là Ma!"
Hắn đột ngột buông kiếm Thánh Tội ra, hai tay vươn lên trời, bắt đầu cưỡng ép hấp thụ toàn bộ lôi kiếp đang cuồn cuộn phía trên. Hắn muốn dùng thân xác phàm trần này, làm cột thu lôi cho cả thế giới, gánh chịu cơn thịnh nộ của Thiên Đạo vốn dành cho chúng sinh.
Tuyết trên đỉnh Vạn Tiên từ trắng chuyển sang đỏ thẫm. Giữa biển người đang gào thét đòi giết mình, Lục Trầm Chu đứng đó, cô độc, ngạo nghễ, và mang một nỗi buồn vạn cổ không ai thấu.
Trận quyết chiến, giờ đây mới thực sự là bắt đầu cho sự kết thúc._