Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 141: – 150: Xây dựng Thiên Đạo mới** – Trầm Chu bắt đầu viết lại luật lệ cho Cửu Tiêu.
**CHƯƠNG 141: HOÀNG HÔN CỦA THẦN QUYỀN**
Gió rít gào trên đỉnh Vạn Tiên, mang theo mùi của tro tàn và máu khô. Bầu trời Cửu Tiêu không còn màu xanh biếc, mà bị nhuộm bởi một sắc tím đen u uất, đó là tàn tích sau khi ý chí Thiên Đạo cũ bị Lục Trầm Chu chém đứt. Những mảnh vỡ quy luật rơi lả tả như mưa sao băng, mỗi mảnh vỡ chạm đất lại tạo ra một cơn chấn động không gian kinh hoàng.
Lục Trầm Chu đứng đó, hắc y tung bay, thanh kiếm Thánh Tội cắm sâu vào mặt đá cứng. Cánh tay hắn rướm máu, những vết thương do quy luật phản phệ vẫn đang âm ỉ cháy, nhưng đôi mắt hắn lại bình thản đến lạ lùng.
“Ký chủ, Thiên Đạo cũ đã tan rã. Ngài có mười giây để dung hợp mảnh vỡ Thái Sơ, nếu không Cửu Tiêu sẽ sụp đổ hoàn toàn vào hư không.”
Tiếng nói của Hệ thống Phản Diện vang lên trong đầu hắn, vẫn lạnh lẽo và máy móc như ngày đầu, nhưng lần này ẩn chứa một sự thúc giục chưa từng có.
Lục Trầm Chu không đáp, hắn đưa mắt nhìn xuống dưới chân núi. Ở đó, hàng vạn tu sĩ – những người mới một giờ trước còn hô hào “diệt ma bảo đạo” – nay đang quỳ rạp, run rẩy trước sự sụp đổ của thế giới. Diệp Thần, vị “Khí Vận Chi Tử” lừng lẫy một thời, nay chỉ còn là một kẻ tàn phế, ánh mắt dại khờ nhìn lên bầu trời đang nứt vỡ.
Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự mỉa mai vô hạn.
“Lũ sâu bọ này… cả đời tôn thờ Thiên Đạo, để rồi khi Thiên Đạo sụp đổ, bọn chúng lại chẳng biết phải sống sao.”
Hắn chậm rãi giơ tay lên. Một luồng hắc khí cuồn cuộn từ cơ thể hắn tuôn ra, bao phủ lấy toàn bộ đỉnh núi. Đó không phải là ma khí thuần túy, mà là hỗn hợp giữa oán khí vạn đời và ý chí nghịch mệnh của hắn.
“Bắt đầu đi.”
**CHƯƠNG 142: LẤY MA THÂN THẾ THIÊN ĐẠO**
Dung hợp quy luật là một quá trình đau đớn mà không ngôn từ nào tả xiết. Lục Trầm Chu cảm thấy linh hồn mình như bị xé ra thành hàng triệu mảnh nhỏ, mỗi mảnh lại bị ném vào một dòng sông thời gian khác nhau. Hắn nhìn thấy quá khứ, hiện tại và những tương lai khả dĩ của Cửu Tiêu.
Ở đó, hắn thấy mình liên tục đóng vai kẻ ác. Hắn thấy mình đốt cháy tông môn, giết chóc thiên tài, cướp đoạt thánh nữ… Nhưng dưới góc nhìn của một “Đạo Tổ” tương lai, hắn chợt nhận ra những hành động ấy đều là những đường kéo sắc lạnh, cắt bỏ những khối u nhọt đang hoại tử của thế gian này.
“Cảnh báo: Ý chí của thế giới đang phản kháng. Chúng cho rằng ngài không xứng đáng. Chúng muốn một Đạo Tổ thuần khiết.” Hệ thống cảnh báo.
Lục Trầm Chu gầm lên một tiếng, chân nguyên trong người nổ tung, ép buộc các mảnh vỡ quy luật phải phục tùng.
“Thuần khiết?” Hắn nghiến răng, giọng nói vang vọng khắp mười phương tám hướng. “Thế gian này vốn dĩ đã mục nát dưới sự thuần khiết giả tạo của các ngươi. Nếu muốn cứu thế phải mang danh Ma, vậy thì ta nguyện làm Ma Tổ đứng đầu Vạn Đạo!”
Khương Ngân ở phía xa, quỳ một chân trên đất, thanh đao của hắn đã gãy đôi nhưng ánh mắt nhìn về phía Lục Trầm Chu vẫn tràn đầy sự sùng bái điên cuồng. Với Khương Ngân, dù thế giới này có sụp đổ, chỉ cần Lục Trầm Chu còn đứng đó, hắn vẫn sẽ có chỗ để quay về.
Tô Thanh Loan đứng cạnh Khương Ngân, tà áo trắng của nàng loang lổ vết máu. Nàng nắm chặt lấy chuỗi hạt đeo tay, môi khẽ mấp máy: “Lục Trầm Chu… cuối cùng huynh cũng chọn con đường cô độc nhất sao?”
**CHƯƠNG 143: ĐIỀU LUẬT THỨ NHẤT: BÌNH ĐẲNG CHI KHÍ**
Lục Trầm Chu đã hoàn tất việc hấp thụ. Hắn hiện giờ là điểm tựa duy nhất của không gian Cửu Tiêu. Hắn ngồi xếp bằng giữa hư không, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng bàn tay hắn đang vẽ ra những ký tự vàng kim rực rỡ lên màn đêm.
Hắn bắt đầu viết lại quy luật.
“Tân Đạo điều thứ nhất: Khí vận không phải là ban phát bừa bãi. Từ nay về sau, Cửu Tiêu không còn ‘Khí Vận Chi Tử’. Vận mệnh của mỗi chúng sinh, do chính họ tranh lấy.”
Ngay khi lời nói thốt ra, một cơn sóng xung kích vô hình lan tỏa. Những tu sĩ vốn mang thiên phú dị bẩm, được “trời ưu ái” bỗng cảm thấy linh căn mình rung động. Khí vận vàng kim vốn bao phủ trên đầu họ tan rã thành muôn vàn hạt nhỏ, rải rác vào đất đai, vào rừng sâu, vào cả những phàm nhân vốn bị coi là kiến hôi.
“Hắn đang làm gì vậy?” Một trưởng lão tông môn thét lên. “Hắn đang tước đoạt thiên phú của chúng ta!”
“Không.” Tô Thanh Loan nhìn thấy những hạt khí vận thấm vào một đứa trẻ mồ côi đang run rẩy dưới chân núi, nàng lẩm bẩm: “Huynh ấy đang trả lại công bằng cho những kẻ không được chọn.”
**CHƯƠNG 144: ĐIỀU LUẬT THỨ HAI: NHÂN QUẢ HIỆN HỮU**
“Tân Đạo điều thứ hai: Ác giả ác báo, nhân quả không đợi kiếp sau.”
Lục Trầm Chu phẩy tay, một tấm gương khổng lồ hiện ra trên bầu trời, soi rõ tâm can của tất cả mọi người. Dưới trật tự cũ, những kẻ tu vi cao có thể giết người đoạt bảo rồi dùng bí thuật che giấu nhân quả, trốn tránh lôi kiếp.
Nhưng giờ đây, quy luật mới được thiết lập.
Một kẻ vừa định xuống tay sát hại đồng môn để cướp đan dược lập tức bị một đạo lôi điện hắc ám từ hư không giáng xuống, tan thành mây khói ngay tức khắc. Nhân quả giờ đây là một lực lượng vật lý, phản ứng tức thì với sát ý và ác niệm.
Lục Trầm Chu nhìn vào gương thần, thấy chính mình cũng đang bị những sợi xích nhân quả đen đặc quấn lấy. Đó là cái giá cho những mạng người hắn đã tước đi để hoàn thành nhiệm vụ hệ thống. Hắn không hề trốn tránh, mà ngược lại, hắn để những sợi xích đó thắt chặt vào da thịt mình.
Hắn dùng chính nỗi đau của mình để làm thước đo cho công lý mới.
**CHƯƠNG 145: HỆ THỐNG HAY LÀ DI SẢN?**
“Ký chủ, hành động của ngài đang làm giảm ‘Điểm Phản Diện’ nghiêm trọng. Ngài đang đi ngược lại tôn chỉ ban đầu.” Giọng Hệ thống có chút biến điệu, như thể nó đang gặp lỗi nghiêm trọng.
Lục Trầm Chu lạnh lùng đáp: “Tôn chỉ của ngươi là biến ta thành Đạo Tổ thông qua việc đóng vai ác. Ta đã làm được. Giờ đây, quy luật là do ta định đoạt, ngay cả ngươi… cũng phải nghe lệnh ta.”
Hắn vươn tay vào sâu trong thần thức, nắm chặt lấy lõi năng lượng của Hệ thống. Trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy chân tướng. Hệ thống này thực chất là tàn hồn của vị Đạo Tổ đầu tiên, người đã chứng kiến thế giới suy tàn vì sự ích kỷ của thần linh và muốn chọn ra một kẻ đủ tàn nhẫn để phá hủy, nhưng cũng đủ trắc ẩn để xây dựng lại.
“Ngài thắng rồi, ký chủ… à không, Đạo Tổ tiền nhiệm.” Hệ thống lần đầu tiên thay đổi cách xưng hô. “Hệ thống tự hủy bắt đầu. Toàn bộ năng lượng sẽ được chuyển hóa thành ‘Trật Tự Chi Lực’.”
Một luồng ánh sáng chói lòa bùng phát từ cơ thể Lục Trầm Chu, xua tan hoàn toàn bóng tối cuối cùng của Cửu Tiêu.
**CHƯƠNG 146: THẾ GIAN TỈNH NGỘ**
Khi ánh sáng bao phủ thế giới, một điều kỳ diệu xảy ra. Mọi hành động “ác” trước đây của Lục Trầm Chu được trình chiếu lại trong tâm trí của mọi sinh linh, nhưng không phải là những mảnh cắt rời rạc, mà là toàn bộ sự thật ẩn giấu đằng sau.
Người ta thấy hắn phế đi tu vi của Diệp Thần để giúp hắn phá vỡ gông xiềng của Thiên Đạo. Người ta thấy hắn cướp dâu Tô Thanh Loan để giải trừ ấn ký ký sinh. Người ta thấy hắn diệt môn các thánh địa là để ngăn chặn những lễ tế máu tàn khốc.
Tiếng khóc vang lên khắp nơi. Không phải vì sợ hãi, mà vì hối hận.
Hóa ra, kẻ bị cả thế giới phỉ nhổ lại là kẻ lặng lẽ gánh chịu mọi đau đớn để bảo vệ họ. Hắn bước đi trong bùn đen để giữ cho thế giới một khoảng trắng.
Lục Trầm Chu nhìn những giọt nước mắt của thế gian, lòng hắn vẫn lạnh nhạt như băng. Hắn không cần sự tha thứ, hắn chỉ cần trật tự.
**CHƯƠNG 147: TÁI LẬP LUÂN HỒI**
“Tân Đạo điều thứ ba: Linh hồn bất tử, luân hồi công minh.”
Trước đây, khi tu sĩ chết đi, linh hồn họ sẽ bị Thiên Đạo hấp thụ để duy trì năng lượng. Phàm nhân chết đi là hết sạch.
Lục Trầm Chu mở ra một cõi không gian mới – U Minh giới. Hắn dùng thanh kiếm Thánh Tội làm trục xoay, tạo ra vòng xoáy Luân Hồi.
“Người thiện được an nghỉ, kẻ ác phải đền tội trước khi đầu thai. Kể từ nay, cái chết không phải là kết thúc, mà là sự thanh toán cuối cùng.”
Bàn tay hắn vẫy nhẹ, những tàn hồn của những người đã chết oan dưới thời kỳ hỗn loạn bắt đầu bay về phía vòng xoáy. Hắn thấy hình bóng của gia đình mình ở hạ giới, thấy những đệ tử Thanh Vân Tông đã ngã xuống… Hắn khẽ gật đầu, một lời chào biệt thầm lặng.
Khương Ngân nhìn cảnh tượng đó, run rẩy hỏi: “Chủ nhân… ngài muốn làm chủ cả sự sống và cái chết sao?”
Lục Trầm Chu đáp giọng trầm buồn: “Ta chỉ muốn mỗi người đều có cơ hội bắt đầu lại.”
**CHƯƠNG 148: CÁI GIÁ CỦA NGÔI VỊ ĐẠO TỔ**
Cửu Tiêu dần ổn định. Bầu trời đã trở lại màu xanh, nhưng là một màu xanh sâu thẳm và uy nghiêm hơn trước. Những vết nứt không gian đã được vá lại bằng quy luật mới.
Tuy nhiên, cơ thể Lục Trầm Chu bắt đầu mờ nhạt dần.
Dùng sức một mình để thay đổi Thiên Đạo là nghịch thiên hành đạo ở mức độ cao nhất. Cái giá là bản thân hắn phải trở thành một phần của quy luật, không thể có thực thể, không thể có dục vọng, không thể rời khỏi đỉnh thế giới.
Tô Thanh Loan bay lên không trung, định nắm lấy tay hắn nhưng bàn tay nàng chỉ xuyên qua một làn sương mù đen trắng.
“Lục Trầm Chu! Huynh định bỏ đi như thế sao? Thế giới này đã biết huynh là người tốt rồi, huynh không cần phải trốn tránh nữa!” Nàng thét lên, nước mắt rơi lã chã.
Hắn nhìn nàng, ánh mắt có một chút dao động hiếm hoi, nhưng rồi lại biến thành sự tĩnh lặng của đại dương.
“Thanh Loan, Đạo Tổ không phải là một danh hiệu… Nó là một bản án chung thân. Ta phải canh giữ những luật lệ này, để đảm bảo không có vị ‘Thiên Đạo’ nào khác mọc ra để hút máu thế gian một lần nữa.”
**CHƯƠNG 149: ĐẠI ĐẠO CHI ĐỈNH**
Thời gian trôi qua, mười năm, trăm năm, hay có lẽ là một khoảnh khắc của thần linh.
Cửu Tiêu giờ đây đã là một thế giới mới. Tu sĩ không còn kiêu ngạo, phàm nhân không còn lầm than. Diệp Thần sống nốt đời mình như một lão nông bình thường, trước khi chết lão nhìn về phía đỉnh Vạn Tiên và mỉm cười thanh thản.
Khương Ngân trở thành vị Thần Thủ hộ đứng gác dưới chân núi Vạn Tiên, thanh đao gãy của hắn năm xưa giờ đã được rèn lại, uy chấn bát phương.
Tô Thanh Loan không quay về Dao Trì. Nàng dựng một mái nhà tranh ngay lưng chừng núi. Nàng biết, hắn vẫn ở đó, đang nhìn xem những mầm non quy luật mà hắn trồng xuống đang lớn lên như thế nào.
Lục Trầm Chu ngồi trên ngai vàng của ý chí, bao quanh là hàng triệu dòng chảy thông tin của thế giới. Hắn cảm nhận được niềm vui của một đứa trẻ vừa sinh ra, nỗi đau của một lão già vừa khuất núi. Hắn là tất cả, nhưng cũng không là gì cả.
“Hệ thống?” Hắn khẽ gọi trong tâm tưởng.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rì rào qua những kẽ lá của cây Đạo Thụ đang đâm chồi.
**CHƯƠNG 150: VẠN ĐẠO QUY TÂM**
Một ngày nọ, khi tuyết phủ trắng xóa đỉnh Vạn Tiên, một hình bóng quen thuộc bước lên đỉnh núi. Đó là Tô Thanh Loan, nay tóc đã lốm đốm bạc nhưng đôi mắt vẫn trong trẻo như thuở ban đầu.
Nàng đặt một vò rượu xuống bên cạnh thanh kiếm Thánh Tội nay đã hóa thành đá.
“Huynh đã làm người tốt được mấy trăm năm rồi. Có mệt không?” Nàng nhẹ nhàng hỏi.
Không gian rung động, một bóng người hư ảo mặc hắc y hiện ra ngồi bên cạnh nàng. Lục Trầm Chu của hiện tại không còn sát khí, không còn sự lạnh lùng tàn nhẫn, chỉ còn lại sự bao dung của kẻ đã thấu hiểu vạn vật.
Hắn cầm lấy vò rượu, dù không thể uống nhưng hắn vẫn áp lòng bàn tay vào đó cảm nhận hơi ấm.
“Làm người tốt… quả thực rất mệt.” Hắn khẽ cười, nụ cười nhẹ nhàng như gió xuân. “Độ khó thực sự là cấp SSS như hệ thống từng nói.”
“Nhưng huynh đã làm được.” Nàng tựa đầu vào vai hắn, dù chỉ là tựa vào một luồng ý chí không có thực thể.
Lục Trầm Chu nhìn xuống thế gian, nơi ánh đèn dầu của vạn gia đình đang thắp sáng màn đêm. Ở đó, người ta không còn kể về một Ma Quân tàn bạo, mà kể về một Đạo Tổ đã hy sinh bản thân để mang lại bình minh.
Quy luật vẫn vận hành, nhân quả vẫn luân hồi. Lục Trầm Chu nhắm mắt lại, cảm nhận sự yên bình của thế giới mà hắn đã dùng cả đời làm “kẻ phản diện” để đánh đổi.
Thiên Đạo mới, đã thực sự hoàn thành.
**(HẾT)**