Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 131: – 140: Diệp Thần tìm kiếm sự chuộc lỗi** – Hắn quyết định hy sinh bản thân để giúp Trầm Chu.

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:58:44 | Lượt xem: 4

### CHƯƠNG 131: THẾ GIỚI TRÊN BỜ VỰC SỤP ĐỔ

Trời cao Cửu Tiêu không còn màu xanh biếc thường nhật. Thay vào đó là một màu đỏ thẫm như máu đặc, những vết nứt không gian chằng chịt như mạng nhện khổng lồ đang hút cạn linh khí của vạn vật. Tiếng gào thét của các tu sĩ, tiếng khóc than của bình dân trăm họ vang vọng khắp đại lục.

Tại phế tích của một thành trì đã từng huy hoàng, Diệp Thần — người từng được xưng tụng là "Thiên kiêu đệ nhất", "Khí vận chi tử" — đang ngồi gục bên một bức tường đổ nát. Thanh kiếm đạo quang lấp lánh của hắn giờ đây xám xịt, loang lổ vết rỉ sét do bị khí tức hôi thối của Thiên Đạo gặm nhấm.

Diệp Thần nhìn đôi bàn tay mình, đôi bàn tay vốn dĩ nên dùng để cứu thế, nhưng thực chất lại là công cụ để Thiên Đạo rút cạn tinh huyết của giới tu chân. Hắn cười khổ, tiếng cười khàn đục như tiếng giấy nhám chà sát vào nhau:
"Lục Trầm Chu… rốt cuộc là ngươi điên, hay là cả cái thế giới này đều điên rồi?"

Những ngày qua, khi đi qua từng thánh địa bị hủy diệt, Diệp Thần mới cay đắng nhận ra sự thật. Những kẻ mà hắn từng gọi là "Ma đạo", những kẻ bị Lục Trầm Chu tàn sát, thực chất đều là những quân cờ của Thiên Đạo dùng để duy trì một trật tự giả tạo. Và Lục Trầm Chu, kẻ mang danh đại ma đầu, lại đang một mình gánh vác thiên tai, ngăn chặn Thiên Đạo thực hiện bước cuối cùng của cuộc "Đại Thu Hoạch".

### CHƯƠNG 132: TÌM KIẾM DẤU VẾT NGHỊCH MỆNH

Diệp Thần bắt đầu dấn thân vào những vùng đất chết. Hắn không còn đi tìm cơ duyên, không còn tranh đoạt bí bảo. Hắn đi tìm những mảnh ký ức còn sót lại của Lục Trầm Chu. Tại Ma Cung vắng lặng, Diệp Thần tìm thấy một mật thất ẩn sâu dưới lòng đất.

Ở đó, không có những dụng cụ tra tấn tàn bạo như thế gian vẫn đồn đại. Chỉ có những hàng dài lệnh bài trường sinh của những đệ tử tiểu tông môn đã bị Lục Trầm Chu "diệt môn". Ánh sáng yếu ớt của pháp trận bảo vệ hồn phách bên trong các lệnh bài ấy vẫn đang nhấp nháy.

Diệp Thần bàng hoàng. Hắn hiểu ra rồi. Lục Trầm Chu không giết họ, hắn "phong ấn" họ vào một không gian giả chết để che mắt Thiên Đạo, bảo vệ mầm mống cuối cùng của nhân loại khỏi sự truy quét của ý chí trời cao.

"Ngươi chịu tiếng xấu cả đời, chỉ để đổi lấy một cơ hội sống cho kẻ khác sao?" Diệp Thần run rẩy quỳ xuống. Càng biết nhiều, sự tự tôn của một "Chính đạo thiên kiêu" trong hắn càng tan nát bấy nhiêu.

### CHƯƠNG 133: SỰ GIẰNG XÉ CỦA LINH HỒN

Trong thức hải của Diệp Thần, một tiếng nói cổ quái và uy nghiêm vang lên. Đó là Thiên Đạo Chi Nhãn, thứ đã luôn đồng hành và ban tặng khí vận cho hắn từ thủa sơ khai.

"Diệp Thần, ngươi đang làm gì? Hãy đi tìm Lục Trầm Chu, dùng thanh kiếm của ta đâm xuyên trái tim hắn. Hắn là vật cản cuối cùng để thế giới này đạt đến 'Sự hoàn mỹ'. Sau khi hắn chết, ngươi sẽ là vị thần duy nhất!"

Diệp Thần ôm lấy đầu, gào thét đau đớn. Ánh sáng vàng kim của Thiên Đạo bắt đầu thiêu đốt kinh mạch hắn, ép buộc hắn phải tuân mệnh. Nhưng ngay lúc này, bóng dáng của Tô Thanh Loan hiện lên trong trí nhớ hắn. Nàng đã bỏ đi từ lâu, nàng đi theo "Ma đầu" Lục Trầm Chu không chút do dự.

Lúc đó hắn nghĩ nàng bị mê hoặc, nhưng giờ hắn hiểu, nàng không bị mê hoặc bởi vẻ ngoài, nàng bị lay động bởi cái tâm thuần khiết nhất giấu dưới lớp vỏ ma quỷ.

### CHƯƠNG 134: HỘI NGỘ TRÊN ĐỈNH VẠN TIÊN

Tại Đỉnh Vạn Tiên, trận chiến cuối cùng đang diễn ra trong thinh lặng. Lục Trầm Chu mặc một bộ hắc y rách rưới, đứng giữa vòng vây của hàng vạn ảo ảnh Thiên Đạo. Mỗi nhát kiếm của hắn chém ra đều mang theo sự mục nát và oán khí của thế gian, dùng cái "ác" nhất để chống lại cái "giả thiện" của trời xanh.

Diệp Thần xuất hiện từ phía xa, bay đến như một tia chớp.

"Lục Trầm Chu! Ta đến để giết ngươi!" Diệp Thần hét lớn, kiếm quang trên tay sáng rực rỡ, làm lóa mắt tất cả những tu sĩ còn sống sót đang quan sát từ xa.

Lục Trầm Chu không quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng đến xương tủy: "Diệp Thần, ngươi vẫn ngu xuẩn như ngày đầu. Làm quân cờ của Thiên Đạo vui lắm sao?"

Nhưng Lục Trầm Chu không thấy được, ánh mắt của Diệp Thần lúc này không hề có sát ý, chỉ có một sự thanh thản lạ lùng.

### CHƯƠNG 135: MÀN KỊCH GIẢ, CHÂN TÂM THẬT

Kiếm của Diệp Thần đâm tới, tốc độ nhanh đến mức không gian vỡ vụn. Lục Trầm Chu xoay người, thanh *Thánh Tội* vung lên đỡ đòn. Tiếng va chạm chấn động cả thiên địa.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hai lưỡi kiếm chạm nhau, Diệp Thần truyền âm vào tai Lục Trầm Chu:
"Đừng chống trả, Lục huynh… Nghe ta nói. Ta là 'Khí Vận Chi Tử', là sợi dây xích liên kết giữa Thiên Đạo và thế giới này. Chỉ có cái chết của ta dưới tay một 'Ma đầu' như ngươi mới có thể làm đứt gãy sự thao túng của nó."

Lục Trầm Chu khựng lại, đôi mắt u uẩn của hắn lần đầu tiên hiện lên sự dao động mạnh mẽ. "Ngươi định làm gì?"

Diệp Thần mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất kể từ khi hắn bước chân vào con đường tu tiên: "Ta muốn làm một người tốt… một lần duy nhất."

### CHƯƠNG 136: TRẢ LẠI TRỜI XANH

Diệp Thần đột ngột thu hồi toàn bộ phòng ngự, lao thẳng vào mũi kiếm của Lục Trầm Chu. Thanh *Thánh Tội* mang theo ma khí ngút trời xuyên thấu qua ngực hắn.

Cả thế gian như đóng băng.

Thiên Đạo gầm lên kinh hãi. Nó nhận ra kế hoạch của Diệp Thần. Diệp Thần đang dùng linh hồn của mình như một mồi lửa, thiêu đốt toàn bộ "Khí vận" mà Thiên Đạo đã ban cho hắn để tạo ra một lỗ hổng trong quy luật vận hành.

"Lục Trầm Chu, đây là tất cả những gì ta có thể làm cho ngươi, và cho thế giới này!" Diệp Thần hét lên, máu vàng ròng chảy xuống dọc theo lưỡi kiếm hắc ám.

### CHƯƠNG 137: SỰ CHUỘC LỖI CUỐI CÙNG

Cơ thể Diệp Thần bắt đầu hóa thành vô số đốm sáng nhỏ li ti. Những đốm sáng ấy không biến mất mà bay về phía các vết nứt không gian, vá lại những nơi đang sụp đổ.

Trong làn ánh sáng ấy, Diệp Thần thấy lại những sai lầm của mình. Hắn thấy những lúc mình kiêu ngạo, những lúc mình để lòng tham che mờ lý trí. Hắn thấy ánh mắt khinh bỉ của mình dành cho những tu sĩ cấp thấp. Mỗi đốm sáng tan biến là một phần nghiệp chướng của hắn được gột rửa.

Lục Trầm Chu tay nắm chặt chuôi kiếm, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết và mãnh liệt nhất đang chuyển hóa vào thanh kiếm của mình. Hệ thống trong đầu hắn vang lên liên tục:
*[Cảnh báo: Khí vận chi tử đang tự nguyện hiến tế!]*
*[Phát hiện năng lượng Nghịch Mệnh đạt mức cực hạn!]*

### CHƯƠNG 138: ĐỘT PHÁ CỦA MA QUÂN

Sự hy sinh của Diệp Thần đã mang lại cho Lục Trầm Chu một cơ hội nghìn năm có một. Khí vận của Diệp Thần giống như một chiếc chìa khóa, mở ra phong ấn cuối cùng của *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết*.

Cơ thể Lục Trầm Chu phát ra tiếng gào thét của vạn ma, nhưng khí chất lại trở nên trang nghiêm như một vị thần thượng cổ. Hắn đứng trên hư không, chứng kiến thân xác Diệp Thần hoàn toàn tan biến.

"Ngươi đã chọn con đường này, vậy thì ta sẽ không để sự hy sinh đó vô ích." Lục Trầm Chu lẩm bẩm. Hắn giơ tay ra, tóm lấy tàn hồn cuối cùng của Diệp Thần, nhét vào trong trái tim mình, dùng tu vi của bản thân để nuôi dưỡng nó, ngăn không cho hắn thực sự hồn phi phách tán.

### CHƯƠNG 139: TRẬN CHIẾN THÁI CỔ

Mất đi quân cờ trung tâm là Diệp Thần, Thiên Đạo điên cuồng lộ diện. Một con mắt khổng lồ, vô tình và tàn nhẫn che kín cả bầu trời. Những tia sét đỏ ngòm từ con mắt ấy phóng xuống, muốn san bằng tất cả những kẻ phản loạn.

Lục Trầm Chu ngẩng đầu, thanh *Thánh Tội* lúc này đã chuyển thành màu trắng bạc của thái sơ. Hắn không còn trốn tránh, không còn giấu diếm sức mạnh.

"Trời muốn diệt nhân loại, ta liền diệt trời!"

Hắn tung mình lên cao, một kiếm chém ra chia đôi bầu trời. Sự hy sinh của Diệp Thần đã giúp Lục Trầm Chu nhìn thấu được "điểm chết" của Thiên Đạo — đó chính là sự thiếu hụt tình cảm và sự hy sinh chân chính.

### CHƯƠNG 140: KHỞI ĐẦU CỦA ĐẠO TỔ

Khi ánh sáng của trận chiến tan đi, Đỉnh Vạn Tiên chỉ còn lại một mình Lục Trầm Chu đứng vững. Bầu trời đã lấy lại màu sắc tự nhiên của nó, tuy linh khí có phần mỏng manh nhưng đã không còn vẻ chết chóc.

Lục Trầm Chu hạ xuống đất, lòng bàn tay hắn vẫn còn lưu lại hơi ấm cuối cùng của khí vận Diệp Thần. Tô Thanh Loan từ xa chạy tới, nước mắt nàng rơi lã chã khi nhìn thấy bóng lưng cô độc của hắn.

Hệ thống vang lên âm thanh trầm mặc:
*[Nhiệm vụ hoàn thành: Sự cứu rỗi của Phản diện. Điểm Nghịch Mệnh: Vô hạn.]*
*[Chúc mừng ký chủ, ngài đã bước nửa chân vào vị trí Đạo Tổ.]*

Lục Trầm Chu không trả lời hệ thống. Hắn nhìn về hướng chân trời, nơi mặt trời đang dần ló dạng. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, một kỷ nguyên không có Thiên Đạo thao túng, một kỷ nguyên được đánh đổi bằng máu của kẻ bị coi là "anh hùng" và sự mang tiếng của kẻ bị coi là "ma đầu".

Trong lồng ngực hắn, tàn hồn của Diệp Thần dường như vừa rung động nhẹ, như một lời chào tạm biệt với quá khứ và sự khởi đầu cho một hành trình chuộc tội mới trong vòng luân hồi. Lục Trầm Chu nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của thế giới đang dần hồi sinh. Trách nhiệm của một Đạo Tổ, giờ đây chính thức đặt lên vai hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8