Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 121: – 130: Thu phục các cường giả cổ đại** – Trầm Chu dùng sức mạnh tuyệt đối để ép họ phục tùng.

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:58:14 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 121: VẠN CỔ PHẦN TRƯỜNG – TIẾNG CHUÔNG GỌI HỒN**

Gió rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Vạn Cổ Phần Trường, mang theo mùi của sự mục nát và oán niệm tích tụ từ vạn năm trước. Nơi đây, ánh sáng mặt trời không bao giờ có thể xuyên qua lớp sương mù xám xịt đậm đặc linh chất bị vẩn đục. Đây là nấm mồ của những cường giả thời đại Thượng Cổ, những người từng vỗ tay chẻ núi, thở hắt thành mây, nhưng nay chỉ còn là những tàn hồn vật vờ hoặc những thây ma bất tử giữ chặt lấy chút tôn nghiêm cuối cùng của mình.

Lục Trầm Chu đứng trên một mỏm đá nhô ra, hắc y của hắn bay phần phật trong cuồng phong lạnh lẽo. Gương mặt hắn lãnh đạm như mặt hồ mùa đông, nhưng trong đôi mắt lại ánh lên những tia sáng tính toán.

“Ký chủ, phát hiện mười hai luồng khí tức cường giả cổ đại bậc Hóa Thần đỉnh phong trở lên trong bán kính mười dặm.”

Âm thanh cơ giới của Hệ thống vang lên trong đầu hắn, vẫn khô khốc và khó ưa như cũ:
“Nhiệm vụ Phản diện mới: Nghịch Thiên Chinh Phạt. Yêu cầu: Dùng thủ đoạn tàn khốc nhất trấn áp và nô dịch ít nhất năm cường giả cổ đại. Phương thức: Không giới hạn ác ý, chà đạp tôn nghiêm, ép buộc ký kết Nô khế. Phần thưởng: 50.000 điểm Nghịch Mệnh, một mảnh vỡ Ma Thần Chân Thân. Hình phạt nếu thất bại: Linh căn đứt đoạn, vĩnh thế không thể thăng tiến.”

Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút mỉa mai. Hệ thống này lúc nào cũng vậy, luôn ép hắn vào con đường bị người đời phỉ nhổ. Nô dịch tiền bối? Đây chẳng phải là hành vi đại nghịch bất đạo nhất giới tu hành sao? Nhưng hắn hiểu, những cường giả đang thoi thóp dưới kia, nếu không có một thế lực đủ mạnh mẽ để vực dậy, họ sẽ vĩnh viễn tan biến theo thời gian hoặc trở thành chất dinh dưỡng cho Thiên Đạo thu hoạch.

“Khương Ngân.” Lục Trầm Chu cất giọng lạnh lùng.

Từ trong cái bóng của hắn, một thiếu niên lầm lì hiện ra, quỳ một gối xuống đất, giọng nói không chút cảm xúc: “Chủ nhân, thuộc hạ có mặt.”

“Cắm thanh kiếm này vào tâm điểm của đại trận. Kẻ nào dám ngăn cản, giết không tha.” Lục Trầm Chu ném ra một thanh kiếm đen ngòm, tỏa ra luồng ma khí khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

Khương Ngân nhận kiếm, thân hình biến mất vào trong làn sương mù như một bóng ma. Lục Trầm Chu nhắm mắt lại, cảm nhận sự dao động của đất trời. Hắn biết, trò hay chỉ mới bắt đầu.

**CHƯƠNG 122: HUYẾT ĐỘC LÃO MA XUẤT THẾ**

“Ầm!”

Một tiếng nổ chấn động bầu trời Vạn Cổ Phần Trường. Đất đá bắn tung tóe, một luồng máu đặc quánh như nham thạch từ dưới lòng đất phun trào lên cao hàng trăm trượng. Trong biển máu đó, một bộ xương khô khoác lớp da nhăn nheo, đỏ rực như được tẩm huyết từ từ đứng dậy.

Đó là Huyết Độc Lão Ma, một ma đầu khét tiếng từ ba vạn năm trước, kẻ từng bị cả giới tu tiên vây sát nhưng vẫn kịp phong ấn bản thân vào lòng đất để chờ ngày hồi sinh.

“Kẻ nào… kẻ nào dám quấy rầy giấc ngủ của lão phu!” Thanh âm khản đặc, chói tai vang vọng, khiến những tu sĩ yếu ớt nếu có mặt ở đây hẳn sẽ bị chấn vỡ màng nhĩ mà chết.

Huyết Độc Lão Ma đảo mắt, nhìn thấy Lục Trầm Chu đang thản nhiên đứng trên cao. Lão cười sằng sặc, tay vung lên, một bàn tay máu khổng lồ che trời nện xuống: “Chỉ là một hậu bối Nguyên Anh mà dám nghênh ngang? Làm huyết thực cho ta!”

Lục Trầm Chu không thèm nhìn, chỉ đưa một ngón tay lên. *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết* vận chuyển, một luồng hắc ám lực lượng cuồn cuộn hóa thành một mũi tên sắc lẹm, xuyên thủng lòng bàn tay máu kia trong nháy mắt.

“Hừ, rác rưởi cổ đại.” Lục Trầm Chu khinh bỉ nhả ra bốn chữ.

Hệ thống lập tức vang lên: “Ký chủ thể hiện sự khinh miệt đối với bậc tiền bối, điểm phản diện +2000. Đề nghị ký chủ tiếp tục sỉ nhục để gia tăng hiệu quả nhiệm vụ.”

**CHƯƠNG 123: DẪM LÊN KIÊU NGẠO**

Trận chiến nổ ra dữ dội. Huyết Độc Lão Ma tuy chỉ còn là tàn hồn cộng với một cơ thể mục nát, nhưng sức mạnh vẫn vô cùng đáng sợ. Lão triệu hồi hàng ngàn con quỷ máu, tạo thành một biển sát ý bao vây Lục Trầm Chu.

Tuy nhiên, Lục Trầm Chu của hiện tại đã không còn là kẻ có thể dễ dàng bị bắt nạt. Hắn vung tay, kiếm gãy *Thánh Tội* xuất hiện. Mỗi nhát kiếm chém ra không phải là linh lực, mà là tội nghiệt thuần túy. Những con quỷ máu kia chạm vào kiếm khí liền tan chảy như tuyết gặp lửa hồng.

Chỉ trong mười nhịp thở, Lục Trầm Chu đã áp sát Huyết Độc Lão Ma. Hắn dùng một tay bóp nghẹt cổ bộ xương khô kia, ấn mạnh xuống đất.

“Cái gì ma đầu? Cái gì cường giả? Trước mặt ta, ngươi chỉ là một con chó già không nơi nương tựa.” Lục Trầm Chu dẫm lên ngực lão, sức nặng của *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết* khiến xương sườn lão vỡ vụn từng hồi “răng rắc”.

“Ngươi… ngươi muốn làm gì?” Huyết Độc Lão Ma run rẩy. Lão cảm nhận được, hơi thở của kẻ thanh niên này không phải là người, mà là một thứ gì đó vượt lên trên cả ma đạo.

“Làm nô lệ của ta, hoặc là biến thành tro bụi thực sự.” Lục Trầm Chu lạnh lùng nói, trong tay hiện ra một tấm bùa chú màu tím đen – Nô Lệ Chi Ấn.

**CHƯƠNG 124: BĂNG NGUYỆT MA NỮ – CÁI LẠNH TỪ ĐỊA NGỤC**

Sự chấn động từ trận chiến với Huyết Độc Lão Ma đã đánh thức một sự hiện diện khác. Không khí vốn đã lạnh nay đột nhiên hạ thấp xuống mức đóng băng cả linh khí. Một luồng ánh trăng xanh biếc, lạnh lẽo chiếu rọi qua sương mù, lộ ra hình dáng một nữ tử mặc cung trang màu trắng, nhưng đôi mắt nàng lại hoàn toàn không có nhãn cầu, chỉ có một màu xanh thẳm của băng giá vĩnh cửu.

Băng Nguyệt Ma Nữ.

Nàng không nói lời nào, chỉ phẩy nhẹ tay áo, hàng vạn đóa hoa tuyết sắc lạnh như dao cạo hướng về phía Lục Trầm Chu bay đến. Nàng không cứu Huyết Độc Lão Ma, nàng chỉ muốn giết chết kẻ xâm phạm lãnh địa này.

Lục Trầm Chu liếc mắt nhìn, vẫn giữ tư thế dẫm lên Huyết Độc Lão Ma, tay kia đưa lên hư không: “Cấm!”

Sức mạnh thời gian bị bóp nghẹt trong một phạm vi nhỏ. Những đóa hoa tuyết khựng lại giữa không trung. Lục Trầm Chu sải bước đi tới, mỗi bước chân đều tạo ra những vết nứt đen ngòm trên không gian.

“Một linh hồn bị đóng băng trong nỗi hận tình, thật đáng thương.” Hắn vươn tay ra, trực tiếp xuyên qua lớp phòng hộ băng giá của nàng, bóp lấy cằm nữ tử: “Nhìn vào mắt ta, nói cho ta biết, ngươi có muốn thấy kẻ đã phản bội mình bị Thiên Đạo nghiền nát không?”

Ánh mắt Băng Nguyệt Ma Nữ dao động mạnh mẽ. Câu nói này đánh trúng vào điểm yếu nhất trong tâm hồn nàng.

Hệ thống: “Ký chủ dùng lời lẽ đánh vào tâm lý, thực hiện hành vi thao túng tinh thần thần cấp, điểm phản diện +5000.”

**CHƯƠNG 125: ĐIỆN CHỦ THIÊN KIẾM – KIÊU HÙNG THẤT THẾ**

Trong trung tâm của Vạn Cổ Phần Trường, nơi có một thanh kiếm khổng lồ bằng đá đâm xuyên qua lòng đất, có một nam nhân trung niên ngồi xếp bằng. Tóc lão bạc trắng, kiếm ý xung quanh lão mạnh đến mức tạo thành một khu vực chân không, không thứ gì có thể lọt vào.

Thiên Kiếm Thần Tôn, từng là đệ nhất kiếm tu của chính đạo mười vạn năm trước. Nhưng lão đã bị chính đồng môn phản bội, bị Thiên Đạo coi là "dị số" và giáng xuống lôi kiếp hủy diệt khi lão đang định đột phá Đạo Tổ.

Lục Trầm Chu kéo theo Huyết Độc Lão Ma và Băng Nguyệt Ma Nữ (nay đã bị đóng dấu ấn) bước tới.

Thiên Kiếm Thần Tôn mở mắt, kiếm quang rực rỡ khiến sương mù tan biến: “Hậu bối, ngươi đã đi quá giới hạn. Thu phục hai kẻ tà ma kia chưa đủ, còn muốn động đến ta sao?”

Lục Trầm Chu buông tay, để hai kẻ kia quỳ rạp dưới chân mình như những con súc vật ngoan ngoãn. Hắn nhìn Thiên Kiếm Thần Tôn, trầm giọng: “Lão tiền bối, công lý của ngài là gì? Là để bản thân mục nát ở đây sao? Thiên Đạo mà ngài tôn thờ đã vứt bỏ ngài như một mảnh giẻ rách. Còn ta, ta cho ngài một cơ hội báo thù.”

“Bằng cách làm nô cho ngươi?” Thiên Kiếm Thần Tôn cười lạnh, kiếm ý dâng trào.

“Sai rồi.” Lục Trầm Chu lắc đầu, đôi mắt đỏ rực ma khí: “Bằng cách trở thành lưỡi kiếm sắc bén nhất của ta để chém đứt cái Thiên Đạo thối nát kia. Nhưng trước hết, ngài phải bại dưới tay ta.”

**CHƯƠNG 126: TRẬN CHIẾN TRÊN ĐỈNH VẠN CỔ**

Một trận chiến giữa hai thế hệ kiếm tu nổ ra. Thiên Kiếm Thần Tôn dùng *Thiên Ngân Kiếm Pháp*, mỗi chiêu đều mang theo hơi thở của vạn vật, quang minh lỗi lạc. Ngược lại, Lục Trầm Chu dùng *Thánh Tội*, chiêu thức quỷ dị, mang theo sự thống khổ và oán hận của thế gian.

Mặt đất rung chuyển, những ngôi mộ cổ xung quanh nổ tung. Thiên Kiếm Thần Tôn càng đánh càng kinh hãi. Kẻ thanh niên này dường như không hề có giới hạn về linh lực. Hơn nữa, mỗi khi lão dùng chính khí để trấn áp, đối phương lại càng trở nên mạnh mẽ hơn.

“Nghịch Mệnh!” Lục Trầm Chu gầm nhẹ một tiếng. Hắn không thủ nữa, hoàn toàn là lối đánh đổi mạng. Kiếm gãy *Thánh Tội* xuyên qua bả vai Thiên Kiếm Thần Tôn, đồng thời lão cũng chém một đường vào ngực hắn.

Nhưng Lục Trầm Chu không lùi lại, hắn cười điên cuồng, mặc cho máu chảy đầm đìa: “Sợ sao? Kiếm của ngài run rẩy rồi! Ngài sợ cái ác của ta, hay sợ bản thân mình cũng sẽ trở thành một con quỷ như ta?”

**CHƯƠNG 127: LỜI NGUYỀN CỦA THIÊN CHÚC**

Giữa cuộc chiến, Lục Trầm Chu đột ngột thu kiếm. Hắn chỉ vào giữa trán Thiên Kiếm Thần Tôn, nơi có một ký hiệu mờ nhạt hình bông sen vàng.

“Ngài nghĩ đó là vinh quang do Thiên Đạo ban tặng? Không, đó là ‘Thiên Chúc’ – một loại ký sinh sẽ hút cạn tiềm năng của ngài để nuôi dưỡng cái ý chí huyễn hoặc trên kia. Ngài sở dĩ không thể đột phá, là vì ngài quá ‘sạch sẽ’.”

Thiên Kiếm Thần Tôn khựng lại. Lão biết điều đó, nhưng lão không có cách nào hóa giải.

Lục Trầm Chu tiến lại gần, giọng nói đầy cám dỗ nhưng cũng đầy uy áp: “Ta có thể giúp ngài phá vỡ nó. Nhưng cái giá là sự tự do của ngài. Ta cần những kẻ điên, những kẻ hận đời, những kẻ dám nhuốm máu đôi tay để xây dựng lại trật tự mới. Ngài có dám không?”

Hệ thống cảnh báo: “Ký chủ đang có hành vi tiết lộ thiên cơ vượt quá thẩm quyền, trừ 10.000 điểm Nghịch Mệnh. Tuy nhiên, hành động ép buộc cường giả chính đạo sa đọa mang lại 30.000 điểm phản diện.”

**CHƯƠNG 128: KHẾ ƯỚC NGHỊCH MỆNH**

Dưới sức mạnh tuyệt đối và sự thật tàn khốc mà Lục Trầm Chu phơi bày, Thiên Kiếm Thần Tôn cuối cùng cũng hạ xuống thanh kiếm cao ngạo của mình. Lão quỳ một gối, không phải vì sợ hãi, mà là vì đã tìm thấy một tia hy vọng trong bóng tối của Lục Trầm Chu.

Lục Trầm Chu không hề nhân nhượng. Hắn bắt Thiên Kiếm Thần Tôn phải mở ra thần thức, tự tay đặt vào đó Nô Lệ Chi Ấn mạnh nhất.

“Từ nay về sau, các ngươi không còn là cường giả cổ đại nữa. Các ngươi là ‘Bóng Tối’ của ta.”

Bên cạnh hắn, ngoài Huyết Độc Lão Ma, Băng Nguyệt Ma Nữ và Thiên Kiếm Thần Tôn, còn có thêm hai bóng người nữa đang dần hiện ra từ trong làn sương. Đó là Tà Vương Cổ Độc và Cự Phủ Chiến Thần. Năm cường giả cổ đại, những kẻ từng đứng đầu một phương, nay đều phủ phục dưới chân một kẻ hậu bối.

Lục Trầm Chu nhìn năm kẻ này, trong lòng không có chút vui mừng, chỉ có sự lạnh lẽo tột cùng. Hắn biết, để cứu thế giới này, hắn phải trở thành kẻ tàn bạo nhất thế giới này.

**CHƯƠNG 129: SỰ HOẢNG LOẠN CỦA THIÊN ĐẠO MINH**

Tin tức về việc Vạn Cổ Phần Trường bị một kẻ bí ẩn đánh phá, và các tàn hồn cường giả biến mất, đã nhanh chóng truyền đến tai các đại tông môn ở Trung Giới.

Tại nghị sự điện của Thiên Đạo Minh, những vị tông chủ đang ngồi trên cao đứng ngồi không yên.

“Trầm Chu Ma Quân! Chắc chắn là hắn!” Một vị trưởng lão gầm lên, tay đập mạnh xuống bàn: “Hắn dám nô dịch tiền nhân, điều này là xúc phạm nghiêm trọng đến tôn nghiêm của toàn bộ giới tu tiên!”

“Diệp Thần, ngươi nghĩ sao?” Minh chủ Thiên Đạo Minh nhìn về phía vị thiếu niên đang tỏa ra hào quang chính nghĩa ở phía dưới.

Diệp Thần đứng dậy, ánh mắt cương nghị nhưng ẩn chứa một sự đố kỵ sâu sắc: “Lục Trầm Chu đã hoàn toàn rơi vào ma đạo. Hắn thu thập các cường giả cổ đại là muốn lật đổ chúng ta. Ta xin dẫn quân tiến đánh Vạn Cổ Phần Trường, trừ hại cho dân!”

Ở một góc tối, Tô Thanh Loan nghe những lời này, lòng nàng đau nhói. Nàng biết, nếu Lục Trầm Chu làm vậy, chắc chắn hắn có lý do của riêng mình, một lý do mà không ai trong cái căn phòng tràn ngập hơi thở đạo đức giả này muốn hiểu.

**CHƯƠNG 130: QUÂN ĐOÀN BÓNG ĐÊM THÀNH LẬP**

Trở lại Vạn Cổ Phần Trường, sương mù đã bắt đầu tản đi, nhưng một luồng uy áp còn khủng khiếp hơn đang bao trùm lấy nơi này.

Lục Trầm Chu đứng trước năm cường giả cổ đại. Cơ thể hắn hiện giờ đã hoàn toàn khôi phục nhờ điểm thưởng của Hệ thống, thậm chí khí chất còn trở nên thâm trầm hơn bao giờ hết.

“Nhiệm vụ hoàn thành. Ký chủ nhận được mảnh vỡ Ma Thần Chân Thân (1/3).”

Hắn cảm thấy sức mạnh trong cơ thể mình đang sôi sục. Những mảnh vỡ ký ức về Đạo Tổ đời trước bắt đầu hiện về. Hắn nhìn năm vị cường giả dưới trướng, giọng nói vang vọng khắp không gian:

“Thiên hạ gọi các ngươi là tà ma, là kẻ bị bỏ rơi. Vậy thì hãy dùng thân xác tà ma này, dùng sự hận thù này mà nghiền nát những kẻ tự xưng là công lý kia. Trận chiến tiếp theo, chúng ta sẽ tấn công Dao Trì Thánh Địa.”

Khương Ngân, Huyết Độc Lão Ma, Băng Nguyệt Ma Nữ, Thiên Kiếm Thần Tôn, Tà Vương Cổ Độc, Cự Phủ Chiến Thần cùng đồng thanh hô lớn: “Tuân lệnh Chủ thượng!”

Tiếng hô chấn động tầng mây, báo hiệu cho một cuộc đại biến sắp quét sạch Cửu Tiêu Vạn Giới. Lục Trầm Chu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, thầm nghĩ: *Thiên Đạo, trò chơi này, ta mới là kẻ nắm giữ quyền chủ động.*


**HẾT PHÂN ĐOẠN 121 – 130**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8