Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 153: Ma Thần hóa Đạo Tổ**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:00:49 | Lượt xem: 4

Chương 153: Ma Thần hóa Đạo Tổ

Không khí trên đỉnh Vạn Tiên như đặc quánh lại, đông cứng thành những khối băng màu đen kịt. Tiếng thét gào của gió không còn là gió, mà là tiếng khóc than của vạn linh hồn bị xé rách trong cơn thịnh nộ của Lục Trầm Chu.

Thanh kiếm Thánh Tội trong tay hắn không còn hình dạng của một món binh khí bình thường. Nó chảy ra thành từng dòng kim loại lỏng màu đỏ sậm, quấn quýt lấy cánh tay đầy vết nứt của Lục Trầm Chu, thấm sâu vào từng thớ thịt, xương tủy. Hắn không còn là người đang cầm kiếm, mà hắn chính là thanh kiếm ấy — một thanh kiếm gãy mang theo tội nghiệt của cả thiên hạ.

"Giết! Mau giết hắn! Hắn điên rồi!" Diệp Thần gầm lên, giọng run rẩy không giấu giếm được sự kinh hoàng.

Hào quang của "Khí Vận Chi Tử" trên đầu Diệp Thần lúc này điên cuồng lóe sáng, tựa như một ngọn đèn cầy trước gió bão, cố gắng chống chọi với bóng tối đang nuốt chửng mọi thứ. Mười đại tông môn, hàng vạn tu sĩ được gọi là "tinh anh chính đạo" đang kết thành Thiên La Địa Võng trận, nhưng ngay khi Lục Trầm Chu bước tới bước thứ hai, trận pháp ấy vỡ tan như bọt xà phòng.

*【 Cảnh báo! Cấp độ oán khí vượt quá giới hạn dung chứa của thực thể! Linh hồn ký chủ đang tan rã với tốc độ 1% mỗi giây! 】*

Hệ thống phát ra âm thanh máy móc chói tai, nhưng Lục Trầm Chu chẳng thèm để ý. Đôi mắt hắn chỉ còn một màu đen thuần túy, không có tròng trắng, cũng chẳng có nhân tính. Hắn nhìn xuống dưới chân, nơi thi thể lạnh lẽo của Khương Ngân đang dần bị tuyết đỏ vùi lấp. Đứa trẻ ấy, người thân duy nhất luôn trung thành tuyệt đối với hắn mà không màng đến việc hắn là ma hay thần, đã chết. Chết dưới danh nghĩa "trảm yêu trừ ma" của lũ người cao thượng này.

"Vạn Giới… Đồng Bi."

Giọng Lục Trầm Chu khàn đục, vang lên từ cõi hư vô. Một vòng sóng chấn động màu đen xám lan tỏa từ tâm là bàn chân hắn. Tất cả những tu sĩ đứng trong phạm vi mười dặm bỗng nhiên khựng lại. Họ không chết ngay lập tức. Họ bắt đầu khóc.

Họ thấy lại tất cả những tội lỗi hèn hạ nhất mà mình từng che giấu. Những vị trưởng lão đạo mạo nhìn thấy cảnh mình mưu hại đồng môn; những thiên tài kiêu ngạo thấy lại lúc mình dẫm đạp lên kẻ yếu để đoạt tài nguyên. Tất cả những ác niệm, những nỗi đau mà họ từng gây ra cho người khác, nay bị chiêu thức này phản chiếu lại toàn bộ vào linh hồn họ.

"Áaaaa! Không phải ta! Là Thiên Đạo ép ta!" Một vị trưởng lão Hóa Thần kỳ tự cào rách mặt mình, đôi mắt đỏ ngầu lồi ra vì điên loạn.

Lục Trầm Chu đi xuyên qua đám đông đang quằn quại ấy như một bóng ma. Mỗi nơi hắn đi qua, sinh mệnh đều héo úa. Hắn tiến thẳng về phía Diệp Thần.

"Diệp Thần, ngươi nói ngươi là đại diện cho ý trời?" Lục Trầm Chu đứng trước mặt kẻ thù, giọng nói trầm xuống như từ dưới cửu u vọng về. "Vậy hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy ý trời thực sự trông như thế nào."

Diệp Thần vung kiếm, một chiêu "Thiên Đạo Trảm" mang theo sức mạnh kinh người bổ xuống. Nhưng Thánh Tội chỉ nhẹ nhàng đưa lên, không tiếng động, không linh áp rầm rộ, thanh kiếm mang theo vận mệnh của "Chính đạo" trong tay Diệp Thần trực tiếp gãy vụn thành bụi cám.

"Hệ thống, thiêu đốt toàn bộ Điểm Nghịch Mệnh." Lục Trầm Chu thì thầm trong lòng.

*【 Ký chủ, nếu làm vậy, ngài sẽ không còn đường lui. Nghịch chuyển thành Đạo Tổ cần một trái tim thánh thiện nhất, mà hiện tại ngài đang là hiện thân của Ma… 】*

"Ta nói, thiêu đốt hết!"

Một luồng lửa màu tím đen bùng lên từ linh hồn Lục Trầm Chu. Sức mạnh này quá lớn, khiến không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ, để lộ ra những sợi tơ vàng li ti — đó chính là Thiên Đạo Chi Lực đang thao túng thế giới này.

Lúc này, trên bầu trời cao vút, một con mắt khổng lồ lạnh lùng hé mở. Ý chí của Thiên Đạo cuối cùng đã bị ép phải lộ diện. Nó cảm nhận được sự đe dọa từ "dị số" mang tên Lục Trầm Chu. Một cột sáng thần phạt từ thiên không dội xuống, nhắm thẳng vào đỉnh đầu hắn.

"Trầm Chu!" Một tiếng gọi xé lòng vang lên từ phía xa.

Tô Thanh Loan đang hốt hoảng lao tới, bất chấp áp lực từ hiện trường có thể khiến nàng nổ tung. Nàng nhìn thấy Lục Trầm Chu đang đứng giữa tâm bão, trông hắn vừa cô độc vừa bi tráng đến lạ lùng. Trong tay hắn không chỉ là thanh kiếm, mà dường như hắn đang gánh vác cả bầu trời đang sụp xuống.

Lục Trầm Chu nghiêng đầu nhìn nàng, trong đôi mắt đen đặc bỗng hiện lên một tia sáng yếu ớt, ấm áp như ánh hoàng hôn cuối cùng của nhân gian. Hắn mỉm cười.

"Thanh Loan, đừng đến đây. Thế giới này bẩn thỉu quá, ta phải dọn dẹp nó một chút."

Nói đoạn, Lục Trầm Chu quay đầu lại, nhìn lên con mắt Thiên Đạo kia. Hắn vươn tay ra, không phải để chống trả, mà là để… ôm lấy cái cột sáng thần phạt ấy.

"Hệ thống nói không sai, để trở thành Đạo Tổ, cần một trái tim thánh thiện nhất. Nhưng Thiên Đạo đời trước đã lầm. Trái tim thánh thiện không phải là trái tim không biết đến bóng tối. Mà là trái tim đi qua bóng tối sâu thẳm nhất, gánh chịu mọi oán hận nặng nề nhất, nhưng vẫn chọn bảo vệ thế gian."

Bùng!

Sức mạnh oán hận trong Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết bỗng nhiên chuyển hóa. Đen biến thành trắng, đục biến thành trong. Toàn bộ điểm Nghịch Mệnh tích lũy từ những việc "ác" bấy lâu nay bỗng nhiên phát huy tác dụng thực sự của chúng.

Mỗi một lần Lục Trầm Chu sỉ nhục Diệp Thần là một lần hắn phá vỡ rào cản Thiên Đạo bọc quanh kẻ này. Mỗi một tông môn hắn diệt, là một cái hang quỷ bị triệt tiêu chân tướng. Toàn bộ "Ác Ý" mà thế giới dành cho Lục Trầm Chu bỗng chốc trở thành chất xúc tác mạnh mẽ nhất.

Lục Trầm Chu dùng thân thể của một Ma Thần để lọc sạch mọi nhơ nhớp của Thiên Đạo cũ.

Hào quang ma quái rẫy chết trên người hắn bắt đầu rụng xuống như những mảnh vẩy, lộ ra bên trong là một lớp ánh sáng lộng lẫy, huy hoàng không thể nhìn trực diện.

*【 Đinh! Ký chủ đã hoàn thành điều kiện ẩn: "Lấy thân táng Ma, lấy tâm hóa Đạo". 】*
*【 Tiến trình hóa Đạo Tổ: 10%… 50%… 100%! 】*

Vạn Tiên đỉnh bỗng nhiên im bặt. Mọi âm thanh từ tiếng gào thét của các tu sĩ đến tiếng sấm rền trên trời đều biến mất. Một luồng thanh khí thanh khiết chưa từng có từ trong người Lục Trầm Chu lan tỏa ra, gột rửa toàn bộ tuyết đỏ, chữa lành vết thương cho những người sống sót, và quan trọng nhất, nó định vị lại linh hồn của những kẻ vừa tử trận.

Lục Trầm Chu bay lên, y phục hắc y rách nát biến mất, thay vào đó là một bộ trường bào đơn giản nhưng mang theo hơi thở của vạn pháp tự nhiên. Đôi mắt hắn trở lại vẻ thanh tú như thuở ban đầu, nhưng sâu trong đó là cả một bầu trời sao lấp lánh.

"Thiên Đạo bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu (Coi vạn vật như chó rơm). Hôm nay Lục mỗ mượn danh Ma Thần, táng đi Thiên Đạo cũ, dựng lại kỷ nguyên mới."

Hắn đưa ngón tay chỉ vào không trung. Con mắt Thiên Đạo trên trời lập tức nổ tung, biến thành vô số hạt sáng xanh li ti rơi xuống thế gian như cơn mưa cam lộ. Những "Khí Vận Chi Tử" như Diệp Thần lập tức mất đi hào quang, trở về làm một tu sĩ bình thường. Sự bất công đã tồn tại hàng vạn năm bỗng chốc tan biến.

Dưới đất, Diệp Thần bàng hoàng nhìn tay mình, sau đó ngước nhìn kẻ mà mình hận thấu xương đang ngồi trên đỉnh mây xanh. Hắn muốn hét lên, muốn chửi rủa, nhưng cổ họng lại đắng ngắt. Hắn chợt nhận ra, nếu không có "đại ma đầu" này chịu đựng mọi tai kiếp, chính hắn và cái thế giới này đã sớm bị Thiên Đạo thu hoạch như lúa chín.

Lục Trầm Chu từ từ hạ xuống. Hắn đứng trước thi thể của Khương Ngân. Với tu vi Đạo Tổ lúc này, hắn chỉ cần một ý niệm là có thể hồi sinh cậu bé. Nhưng hắn không làm vậy ngay lập tức. Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu đứa trẻ, ánh mắt đầy xót xa.

"Ngân nhi, con không cần phải làm cái bóng trong bóng tối nữa. Thế giới mới này, ánh sáng thuộc về tất cả mọi người."

Một luồng linh khí nhu hòa bao bọc lấy Khương Ngân, đưa linh hồn cậu bé vào một giấc ngủ sâu, chờ đợi một kiếp luân hồi hoàn mỹ nhất.

Tô Thanh Loan tiến lại gần, nàng nhìn Lục Trầm Chu, ánh mắt vừa mừng rỡ vừa có chút xa lạ. Hắn giờ đây đã là Đạo Tổ, người đứng đầu cả vũ trụ, cao cao tại thượng.

"Trầm Chu… là huynh sao?" Nàng khẽ hỏi.

Lục Trầm Chu quay lại, mỉm cười, nụ cười vẫn mang nét u buồn cố hữu nhưng đã bớt đi sự sắc lạnh. Hắn bước đến, nắm lấy tay nàng.

"Vẫn là ta. Chỉ là… từ nay về sau, có lẽ ta không cần phải đóng kịch làm người xấu nữa rồi."

*【 Đinh! Nhiệm vụ tối thượng hoàn thành. Hệ thống Phản Diện chính thức chuyển đổi thành Hệ Thống Quản Lý Trật Tự Thế Giới. Ký chủ có muốn đặt ra quy tắc đầu tiên cho thế gian không? 】*

Lục Trầm Chu nhìn ra xa xăm, nơi chân trời đang rạng đông rực rỡ. Hắn im lặng hồi lâu rồi nhàn nhạt đáp:

"Quy tắc duy nhất: Vận mệnh của mỗi người, thuộc về chính họ. Trời không có quyền can thiệp, ta cũng không."

Phía sau hắn, hàng vạn tu sĩ đồng loạt quỳ xuống. Tiếng hô vang dậy cả bầu trời: "Bái kiến Đạo Tổ!"

Trong đám đông ấy, không ai còn nhớ đến một "Ma Quân" tàn độc nữa. Nhưng Lục Trầm Chu biết, vết sẹo của thanh kiếm gãy trên linh hồn hắn sẽ mãi còn đó. Đó là minh chứng cho việc hắn từng vì cái thiện mà không ngại đắm mình trong cái ác cực cùng.

Gió thổi qua đỉnh Vạn Tiên, mang theo hơi thở mới của một thời đại vừa bắt đầu. Ma Thần đã chết, và từ đống tro tàn ấy, một Đạo Tổ mang theo tình thương của phàm nhân đã sinh ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8