Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 154: – 160: Chém đứt 7 sợi dây nhân quả của Thiên Đạo cũ.**
Trên đỉnh Vạn Tiên, bầu trời không còn màu xanh. Những đám mây đen đặc như mực lộn nhào, sấm chớp đỏ rực như những con mãng xà khổng lồ đang xâu xé hư không. Phía dưới, hàng vạn tu sĩ từ các đại tông môn, thánh địa đang tạo thành một trận pháp bao vây khổng lồ, ánh sáng pháp bảo chói lòa cả một vùng trời.
Trung tâm của vòng vây ấy là Lục Trầm Chu.
Hắn đứng đó, hắc y rách nát bay phần phật trong cuồng phong, thanh kiếm gãy "Thánh Tội" trong tay nhỏ xuống từng giọt máu đen đặc. Quanh thân hắn, oán khí cuồn cuộn hóa thành những bóng ma gào thét, khiến hắn trông không khác gì một vị Ma thần vừa bước ra từ cửu u địa ngục.
"Lục Trầm Chu! Ngươi đồ sát đồng đạo, mưu toan nghịch thiên, hôm nay chính là ngày tàn của ngươi!" Diệp Thần đứng trên chín tầng mây, toàn thân bao phủ bởi kim quang rực rỡ, thanh kiếm chính nghĩa trong tay chỉ thẳng vào Lục Trầm Chu. Giọng nói của hắn được Thiên Đạo gia trì, vang dội khắp thiên hạ, khiến hàng vạn sinh linh run rẩy bái lạy.
Lục Trầm Chu không đáp. Hắn nhìn sâu vào khoảng không hư vô trên đầu Diệp Thần. Ở đó, bảy sợi dây xích vô hình mờ ảo, xuyên qua mây mù, cắm sâu vào mạch máu của thế giới này. Đó là "Nhân Quả Chi Xiềng", là thứ mà Thiên Đạo dùng để nuôi nhốt chúng sinh như nuôi lợn trong chuồng.
【 Đinh! Nhiệm vụ cuối cùng: Chặt đứt Thất Thủ Nhân Quả. Tiến độ: 0/7. Lưu ý: Mỗi sợi dây đứt gãy, ký chủ sẽ phải gánh chịu phản phệ tương đương với một kỷ nguyên hủy diệt. Ngài có chắc chắn muốn tiếp tục đóng vai kẻ thù của thế gian? 】
"Tiếp tục." Lục Trầm Chu thì thầm, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
**Sợi dây thứ nhất: Khí Vận.**
Lục Trầm Chu đột ngột bay vút lên, Thánh Tội kiếm vung ra một đường bán nguyệt đen kịch. Nhát kiếm này không hướng về phía Diệp Thần, mà hướng vào khoảng không phía trên đầu hắn.
"Rắc!"
Một tiếng động khô khốc vang lên sâu trong linh hồn của mọi sinh linh. Hào quang kim sắc trên người Diệp Thần đột nhiên mờ đi. Những tu sĩ đang hò hét bỗng cảm thấy một sự hụt hẫng vô hình, như thể cái gọi là "vận may" vừa vĩnh viễn rời bỏ họ.
"Ngươi làm gì vậy?" Diệp Thần hãi hùng nhận ra tu vi của mình đang dao động.
"Ta đang lấy lại thứ không thuộc về ngươi." Lục Trầm Chu lạnh lùng đáp, lồng ngực hắn nứt ra, máu tươi phun trào. Phản phệ đầu tiên: Hắn mất đi toàn bộ vận may, từ nay về sau, mỗi bước đi của hắn sẽ là trắc trở, mỗi hơi thở sẽ là tai họa.
**Sợi dây thứ hai và thứ ba: Sinh Tử và Công Đức.**
Lục Trầm Chu điên cuồng lao vào giữa đám đông tu sĩ. Mỗi nhát kiếm hắn vung ra đều bị vạn người chửi rủa là tàn độc, nhưng lạ thay, những kẻ ngã xuống đều là những lão quái vật đã sống hàng ngàn năm bằng cách hút tinh huyết của hậu bối, những "Thánh nhân" ngoài miệng giảng đạo đức nhưng tay nhuộm đầy máu người phàm.
"Trảm!"
Kiếm mang xé toạc tầng mây thứ hai.
Mọi người bàng hoàng nhận ra, những bia đá công đức tại các tông môn bỗng chốc vỡ vụn. Sự thật trần trụi lộ ra: Công đức mà họ hằng tôn thờ chỉ là một trò đùa, kẻ càng "ác" theo quy chuẩn của Thiên Đạo mới chính là kẻ đang cứu thế.
Lục Trầm Chu nôn ra một ngụm huyết đen. Thọ nguyên của hắn đang bốc hơi. Để chặt đứt sự kiểm soát sinh tử, hắn chấp nhận đứng ngoài vòng luân hồi, trở thành một kẻ không có kiếp sau.
**Sợi dây thứ tư và thứ năm: Không Gian và Linh Khí.**
Bầu trời nứt toác, linh khí nồng đậm bắt đầu rò rỉ ra ngoài vũ trụ.
"Hắn muốn hủy diệt thế giới này!" Một vị trưởng lão hét lên. "Ngăn hắn lại!"
Hàng ngàn đạo sấm sét diệt thế giáng xuống đầu Lục Trầm Chu. Hắn không né tránh, mà dùng chính nhục thân Ma Thần của mình để hứng chịu. Hắn hấp thụ toàn bộ oán khí của thiên hạ vào cơ thể mình. Thế gian chửi hắn, hắn nhận. Thế gian hận hắn, hắn mang.
Khi sợi dây linh khí bị chặt đứt, trật tự tu hành cũ sụp đổ. Những kẻ cậy mạnh hiếp yếu bỗng thấy mình trở nên yếu ớt. Linh khí không còn là đặc quyền của kẻ mạnh, mà bắt đầu phân tán đều cho vạn vật cỏ cây.
Lục Trầm Chu quỳ sụp xuống không trung, xương cốt toàn thân vỡ vụn.
"Trầm Chu! Dừng lại đi!" Từ phía xa, Tô Thanh Loan điên cuồng lao đến, nước mắt nhòa lệ. Nàng đã nhìn thấy, nàng đã nhìn thấy hết thông qua sợi dây nhân quả mỏng manh còn sót lại giữa hai người. Hắn không phải đang phá hủy thế giới, hắn đang hiến tế chính mình để cắt đứt sợi dây thừng đang thắt cổ chúng sinh.
Lục Trầm Chu nhìn nàng, ánh mắt chỉ còn lại sự dịu dàng thoáng qua, rồi nhanh chóng bị sự lạnh lẽo bao phủ. "Cút đi! Ta là Ma, ngươi là Thánh nữ, giữa chúng ta chỉ có một người được sống!"
Hắn phất tay, một luồng sức mạnh thô bạo đẩy nàng ra xa vạn dặm, bảo vệ nàng khỏi vụ nổ kinh thiên động địa sắp tới.
**Sợi dây thứ sáu: Ý Chí.**
Đây là sợi dây cứng chắc nhất. Nó được dệt từ sự tôn thờ mù quáng của chúng sinh đối với Thiên Đạo.
"Các ngươi tôn sùng một thứ thần linh coi các ngươi là cỏ rác sao?" Lục Trầm Chu gầm lên. Giọng nói của hắn lúc này không còn là của một con người, mà là tiếng gầm của kẻ thức tỉnh.
Hắn dùng chính tàn hồn của mình làm mồi lửa, đốt cháy sự sợ hãi trong lòng nhân thế. Thánh Tội kiếm gãy nát hoàn toàn, hóa thành hàng vạn mảnh vụn găm vào không trung.
"Bùm!"
Ý chí của Thiên Đạo bị rung chuyển. Những tu sĩ dưới kia bỗng ngẩn ngơ. Họ bắt đầu tự hỏi: Tại sao mình phải giết người này? Tại sao mình phải nghe theo "ông trời"?
**Sợi dây thứ bảy: Nhân Quả cuối cùng.**
Đây chính là sợi dây liên kết giữa Lục Trầm Chu và cái thế giới đã ruồng bỏ hắn. Nó cũng là sợi dây ràng buộc cuối cùng giữ cho thế giới cũ không bị tan biến hoàn toàn thành hư vô.
Lục Trầm Chu đứng giữa hư không, xung quanh là những mảnh vỡ của không gian. Hệ thống trong đầu hắn vang lên tiếng cảnh báo đỏ rực:
【 Đinh! Cảnh báo: Chặt đứt sợi dây thứ bảy, ngài sẽ biến mất khỏi ký ức của vạn vật. Ngài sẽ không được tôn thờ như một vị thần, mà sẽ chết đi như một kẻ tội đồ vạn cổ. Ngài… vẫn muốn thực hiện chứ? 】
Lục Trầm Chu mỉm cười. Một nụ cười chân thành nhất từ khi hắn xuyên không đến thế giới này.
"Đạo Tổ không cần sự tôn sùng. Đạo Tổ… chỉ cần Đạo tồn tại."
Hắn nắm lấy đoạn kiếm gãy còn lại, đâm thẳng vào tim mình.
Máu của hắn hóa thành một con đường ánh sáng, nối liền quá khứ và tương lai, chém đứt sợi dây nhân quả cuối cùng của Thiên Đạo cũ.
Vào khoảnh khắc đó, bầu trời vỡ tan như gương. Một luồng ánh sáng tinh khôi, chưa từng có từ thuở khai thiên lập địa, bắt đầu tràn ngập khắp Cửu Tiêu. Thiên Đạo mục nát gào thét trong đau đớn rồi tan biến. Diệp Thần mất đi toàn bộ sức mạnh, ngã xuống như một phàm nhân bình thường, ánh mắt đầy sự ngơ ngác và sợ hãi.
Mọi vết thương của nhân thế bắt đầu lành lại. Những người đã chết vì tai kiếp được hồi sinh trong một trật tự mới. Linh khí mới trào dâng, ôn hòa và công bằng hơn.
Nhưng, trên đỉnh Vạn Tiên, hình bóng hắc y kia đã không còn.
Thanh kiếm Thánh Tội chỉ còn lại những mảnh sắt rỉ, rơi xuống khe núi.
Thế gian đột nhiên tĩnh lặng lạ kỳ. Hàng vạn tu sĩ đứng đó, họ cảm thấy trái tim mình nhẹ đi một cách kỳ lạ, nhưng đồng thời lại cảm thấy dường như mình vừa quên mất một điều gì đó vô cùng quan trọng. Một cái tên, một hình bóng, một kẻ mà lẽ ra họ phải đời đời khắc cốt ghi tâm.
Tô Thanh Loan quỳ trên mặt đất, nàng nhìn vào lòng bàn tay trống rỗng, trái tim đau thắt lại nhưng lại không biết tại sao mình khóc. Nàng lẩm bẩm một cái tên, nhưng âm thanh phát ra chỉ là tiếng gió thổi.
"Vận mệnh… từ nay nằm trong tay chính mình…" Một giọng nói mơ hồ như từ cõi vĩnh hằng vang lên trong tâm trí mọi người.
Trời đất đổi mới. Đạo Tổ đã sinh ra từ trong đống tro tàn của sự căm ghét.
Lục Trầm Chu, kẻ mang danh phản diện cực hạn, đã dùng chính sự tồn tại của mình để viết lại định luật của vũ trụ. Hắn chém đứt nhân quả của trời, để lại nhân quả của người.
Ở một góc khuất nào đó của thời gian, một thiếu niên với hắc y giản dị, trên tay cầm một chén trà nhỏ, ngồi nhìn thế giới mới đang sinh sôi nảy nở. Bên tai hắn, âm thanh của hệ thống vang lên lần cuối, lần này không còn là sự máy móc, mà mang theo một chút ấm áp:
*【 Đinh! Nhiệm vụ làm người tốt cấp SSS đã kích hoạt. Bước đầu tiên: Hãy mỉm cười với thế giới này thêm một lần nữa. 】*
Lục Trầm Chu nâng chén trà, nhàn nhạt mỉm cười. Trà đắng, nhưng hậu vị lại ngọt đến lạ kỳ.