Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 161: Sự sụp đổ của Thiên Cơ Các.**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:01:48 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 161: SỰ SỤP ĐỔ CỦA THIÊN CƠ CÁC**

Gió lạnh gào thét trên đỉnh Thiên Cơ Sơn, nơi mây mù quanh năm bao phủ, che giấu những bí mật huyền học sâu xa nhất của Cửu Tiêu Vạn Giới. Thiên Cơ Các – thế lực trung lập vĩ đại nhất, nơi nắm giữ Thiên Cơ Bảng, định đoạt thứ hạng của cường giả và vận mệnh của chúng sinh – lúc này đang rung chuyển dữ dội.

Trên bầu trời vạn trượng, một vết rách không gian đen ngòm chậm rãi mở ra. Khí tức ma đạo thâm trầm, lạnh lẽo như từ cửu u địa phủ tràn ra, bao trùm lấy rặng núi tiên sơn linh thiêng.

"Đinh! Nhiệm vụ phản diện bắt đầu: Hủy diệt Thiên Cơ Các, phá tan vận hành của Thiên Cơ Luân."
"Yêu cầu: Khiến danh tiếng 'Trầm Chu Ma Quân' vang dội đến mức khiến cả chính đạo căm phẫn, run sợ."
"Phần thưởng: Thăng cấp công pháp Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết tầng thứ 7."
"Hình phạt: Thiên kiếp vạn lôi oanh kích tới chết."

Âm thanh máy móc của Hệ thống vang lên trong đầu Lục Trầm Chu, khô khốc và không chút tình người.

Lục Trầm Chu đứng trên hư không, tà áo hắc y thêu chỉ vàng tung bay lồng lộng. Đôi mắt hắn u buồn nhưng sắc lạnh như lưỡi kiếm, nhìn xuống dãy kiến trúc lầu các trùng điệp bên dưới. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự chán chường lẫn quyết đoán.

“Lại một lần nữa sao…”

Hắn siết chặt chuôi kiếm gãy “Thánh Tội”. Thanh kiếm mang theo sát khí ma đạo đỏ sẫm như máu, nhưng sâu thẳm trong cốt lõi, nó lại tỏa ra một luồng thanh khí thượng cổ cực kỳ thuần khiết. Đây chính là nghịch lý của Lục Trầm Chu: Kẻ cầm lấy hung khí ma đạo để thực hiện những hành vi mà thế gian coi là tàn độc, nhưng mục đích cuối cùng lại là điều mà chưa một vị “Thánh nhân” nào dám chạm tới.

— Lục Trầm Chu! Ngươi điên rồi! Thiên Cơ Các chúng ta đời đời giữ vai trò cân bằng nhân quả, ngươi dám đại nghịch bất đạo, phạm vào thánh địa? — Một giọng nói già nua, đầy uy nghiêm chấn động cả mây trời.

Từ trong đại điện cao nhất, bảy đạo hào quang vút lên. Đó là Thất Đại Trưởng Lão của Thiên Cơ Các, những lão quái vật đã sống hàng ngàn năm, tu vi thấp nhất cũng là Hóa Thần đỉnh phong. Dẫn đầu là Thiên Cơ Các Chủ – Linh Cơ Tử, một lão giả tóc trắng xóa, cầm trên tay một bàn tính bằng ngọc thạch lấp lánh linh quang.

Lục Trầm Chu không đáp. Hắn biết, nói đạo lý với những kẻ tự nhận là “vệ thần của Thiên Đạo” này chỉ tốn lời. Hắn chỉ cần nhìn thấy thanh “Khí Vận” màu xám xịt, mục ruỗng trên đầu những vị trưởng lão kia là đủ hiểu tất cả.

Thiên Cơ Các vốn là một cái bẫy. Chúng sinh nỗ lực tu hành để lên bảng, nhưng thực chất, mỗi lần thăng hạng là một lần linh hồn họ bị Thiên Cơ Luân đánh dấu, bị Thiên Đạo âm thầm trích xuất khí vận để nuôi dưỡng một cái kén khổng lồ ở Thượng Giới. Những kẻ đang đứng đây, chính là những tên cai ngục núp bóng hiền nhân.

— Ta không phạm thánh địa. — Lục Trầm Chu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói lạnh lùng truyền thấu qua linh trận hộ tông — Ta chỉ đến để dọn dẹp đống rác rưởi bị thế gian tôn thờ mà thôi.

— Cuồng vọng! Trận khởi!

Linh Cơ Tử quát lớn. Ngay lập tức, mặt đất rung chuyển, hàng ngàn sợi xích ánh sáng màu vàng kim từ lòng đất vươn lên, đan xen thành một tấm lưới khổng lồ bao vây Lục Trầm Chu. Đây là “Thiên Đạo Chúc Phúc Trận” – một trận pháp mang danh nghĩa chúc phúc nhưng thực chất là tước đoạt tự do của đối phương.

Lục Trầm Chu nhếch môi cười nhạt, một nụ cười khiến kẻ đối diện cảm thấy lạnh thấu xương tủy.

— Khương Ngân, dọn dẹp những kẻ không liên quan. Còn lại, để ta.

Từ trong bóng tối phía sau Lục Trầm Chu, một bóng đen nhỏ bé lướt đi với tốc độ kinh hồn. Khương Ngân – vị Ảnh Tử trung thành nhất – không một lời hồi đáp, thanh thủy thủ trong tay hắn lóe lên tia sáng ám muội. Những đệ tử chấp pháp của Thiên Cơ Các thậm chí còn chưa kịp nhận ra kẻ địch là ai thì đã cảm thấy cổ họng lạnh lẽo, máu tươi phun ra tưới đẫm thềm đá trắng.

Cùng lúc đó, Lục Trầm Chu ra tay.

“Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết – Thức thứ nhất: Chúng Sinh Oán!”

Hắn chém ra một kiếm. Thanh “Thánh Tội” rít lên một tiếng xé lòng. Thay vì linh khí thuần khiết, nhát kiếm này mang theo toàn bộ sự oán hận của những kẻ đã từng bị Thiên Cơ Các thao túng vận mệnh. Màu đỏ thẫm cuộn trào như thủy triều, va chạm kịch liệt với trận pháp màu vàng kim.

*Ầm!*

Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên. Toàn bộ núi rừng trong vòng trăm dặm sụp đổ. Những sợi xích vàng bị sát khí nhuộm đen, gãy vụn từng đoạn.

Linh Cơ Tử phun ra một ngụm máu lớn, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi:
— Tu vi của ngươi… tại sao lại tăng trưởng đến mức này? Không thể nào! Ngươi chỉ là một tên phản đồ của Thanh Vân Tông!

— Đó là vì các ngươi chỉ biết nhìn vào Thiên Cơ Bảng. — Lục Trầm Chu đạp không mà bước, mỗi bước chân đều khiến không gian nứt nẻ — Còn ta, ta nhìn vào sự thật.

Lúc này, tại một ngọn núi cách đó không xa, một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần trong trang phục thánh khiết của Dao Trì Thánh Địa đang đứng lặng người. Tô Thanh Loan siết chặt thanh ngọc kiếm trong tay. Nàng được phái đến đây để ngăn cản Lục Trầm Chu, để cứu vãn Thiên Cơ Các. Thế nhưng, khi nhìn thấy Thiên Cơ Luân đang hiện lên những linh hồn bị giam cầm phía dưới đại điện qua nhãn thuật của mình, nàng sững sờ.

“Trần Chu… huynh thực sự đang làm gì vậy?” Nàng tự hỏi lòng mình. Ánh mắt nàng bắt gặp ánh mắt của hắn trong thoáng chốc. Nó không phải là ánh mắt của một tên ma đầu khát máu, mà là ánh mắt của một người bộ hành đơn độc đang gánh vác cả bầu trời sụp đổ trên vai.

Ở một góc khác, Diệp Thần – vị Khí Vận Chi Tử, thiên tài của thiên hạ – đang ẩn mình, đôi mắt đỏ ngầu vì căm hận.
— Lục Trầm Chu, Thiên Cơ Các là cơ duyên để ta thăng tiến lên Thượng Giới. Ngươi dám phá hủy nó, ta và ngươi không đội trời chung!

Hắn âm thầm vận chuyển công pháp, chờ đợi lúc Lục Trầm Chu suy yếu nhất để tung ra nhát kiếm chí mạng dưới danh nghĩa công lý.

Nhưng Lục Trầm Chu không cho hắn cơ hội đó.

Hắn giơ thanh “Thánh Tội” lên cao, toàn bộ linh khí xung quanh bị rút cạn sạch. Bầu trời vốn đang ban ngày bỗng chốc tối sầm lại, sấm sét đen ngòm bắt đầu giáng xuống.

— Hệ thống, tiêu hao toàn bộ điểm Nghịch Mệnh, khai mở Thiên Cơ Luân. Ta muốn thiên hạ nhìn xem, thứ họ tôn sùng bấy lâu nay là cái gì!

“Đã nhận lệnh. Điểm Nghịch Mệnh khấu trừ 50.000. Chân tướng viễn cổ… khai!”

Một tiếng rắc khô khốc vang lên từ sâu trong lòng đất của Thiên Cơ Các. Đỉnh tháp Vạn Thiên – nơi đặt bảo vật trấn các – bỗng nhiên nổ tung. Nhưng thứ hiện ra không phải là linh khí tràn trề, mà là một biển máu đen đặc quánh, chứa đựng hàng triệu thi thể đang khô héo.

Đó là những “thiên tài” của các kỷ nguyên trước đã bị mất tích một cách bí ẩn. Hóa ra, Thiên Cơ Các không phải chỉ bán tin tức, họ nuôi dưỡng “Khí Vận Chi Tử” để khi đạt đến độ chín muồi, sẽ giết chết để hiến tế cho Thiên Đạo, duy trì sự bất tử của các vị thần tiên trên cao.

Toàn bộ tu sĩ đang có mặt tại hiện trường, kể cả Diệp Thần, đều hóa đá.

Lục Trầm Chu nhìn Linh Cơ Tử, kẻ lúc này đang run rẩy tột độ:
— Ngươi nói ta là Ma? Vậy đây gọi là gì?

Linh Cơ Tử hóa điên, gầm thét:
— Ngươi không hiểu! Nếu không có hiến tế, Thiên Đạo sẽ nổi giận, cả thế giới này sẽ sụp đổ! Chúng ta đang cứu thế giới này!

Lục Trầm Chu lạnh lùng đưa kiếm tới trước:
— Thế giới cần được cứu bởi những kẻ như các ngươi, thà rằng để ta kết thúc nó.

Kiếm quang lóe lên. Một nhát kiếm xẻ đôi đỉnh Thiên Cơ Sơn.

*Ầm! Ầm! Ầm!*

Kiến trúc vĩ đại truyền thừa vạn năm sụp đổ như những lâu đài cát trước cơn sóng dữ. Thiên Cơ Luân bị chém nát, biến thành những mảnh vỡ bay tán loạn trong không trung. Một tiếng gào thét không cam lòng của ý chí Thiên Đạo từ chín tầng trời vang vọng xuống, giáng xuống một đạo lôi kiếp mạnh nhất từ trước tới nay thẳng vào đỉnh đầu Lục Trầm Chu.

Lục Trầm Chu đứng đó, không lùi nửa bước. Hắn đón nhận lấy thiên kiếp, máu tươi chảy dài trên gương mặt thanh tú, nhưng đôi mắt hắn càng lúc càng sáng rực.

“Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ phá hủy Thiên Cơ Các.”
“Cả thiên hạ kinh hoàng: Danh vọng phản diện tăng vọt. Điểm Nghịch Mệnh nhận được: 200.000.”
“Tiến trình đột phá tầng thứ 7 bắt đầu…”

Lục Trầm Chu đứng giữa đống đổ nát tan hoang, khói bụi mịt mù. Từ trên bầu trời, hàng ngàn tu sĩ từ các nơi đang kéo tới. Họ nhìn thấy cảnh tượng tan hoang, nhìn thấy xác của các vị trưởng lão và bí mật kinh tởm bị phanh thây dưới ánh mặt trời.

Nhưng thay vì thấu hiểu, họ nhìn về phía Lục Trầm Chu với ánh mắt sợ hãi và thù hận tột cùng.

— Ma đầu! Ngươi đã giết hại toàn bộ Thiên Cơ Các!
— Hắn là kẻ thù của nhân loại! Giết hắn!

Diệp Thần bước ra, gương mặt hiện lên vẻ chính nghĩa lẫm liệt, hét lớn:
— Mọi người thấy chưa? Lục Trầm Chu không những giết người, hắn còn dùng ma thuật ngụy tạo ra khung cảnh này để vu oan cho các vị tiền bối! Chúng ta không thể để hắn sống sót rời khỏi đây!

Lục Trầm Chu không biện minh. Hắn nhìn Tô Thanh Loan, nàng đang đứng lặng trong gió, lệ nhòa trên má nhưng không dám tiến lên. Hắn quay đầu, nhìn Khương Ngân đang đứng bên cạnh mình với thanh kiếm đẫm máu.

— Đi thôi. — Lục Trầm Chu khàn giọng nói.

— Vâng, chủ nhân.

Hắn phất tay, một đạo cổng không gian đen kịt mở ra. Trước khi bước vào, Lục Trầm Chu quay lại nhìn đám đông chính đạo đang la hét đòi giết mình. Một nụ cười nhạt hiện trên môi hắn.

“Ép ta phải trở thành Đạo Tổ sao?”

“Nếu con đường trở thành Đạo Tổ phải bước qua xác của vạn vị Thánh nhân đạo đức giả này, thì ta… nguyện gánh vác cái danh hiệu vạn cổ ma đầu này cho đến cùng.”

Hình bóng hắn biến mất trong vết rách không gian, để lại phía sau một Thiên Cơ Các đã từng lẫy lừng giờ chỉ còn là một đống tro tàn của sự thật bị vùi lấp. Cả thế giới tu tiên sôi sục. Tin tức Trầm Chu Ma Quân một mình đồ sát Thiên Cơ Các truyền đi như gió bão.

Và từ trong bóng tối của những tàn tích, một kỷ nguyên mới đang bắt đầu trỗi dậy – kỷ nguyên mà Thiên Đạo không còn là tối cao, và một kẻ phản diện sẽ định đoạt lại luân hồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8