Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 162: – 170: Trầm Chu một mình đối đầu với 10 vạn Thiên Binh.**
**CHƯƠNG 162: THIÊN CHỈ TRUY SÁT – VẠN TIÊN TRẬN KHỞI**
Bầu trời Trung Giới vốn dĩ xanh trong, lúc này lại bị phủ kín bởi một tầng mây vàng kim nhạt, toát lên vẻ thần thánh uy nghiêm nhưng lại ẩn chứa sát cơ lạnh thấu xương tủy. Từ trên chín tầng mây, tiếng kèn lệnh rền vang như sấm dậy, rung chuyển cả đất trời.
"Lục Trầm Chu, nghịch tặc phạm thượng, đồ sát Thiên Cơ Các, đảo lộn luân hồi, tội nghiệt tày trời! Nay Thiên Đạo giáng chỉ, mười vạn Thiên Binh xuất quân, thề tru diệt ma đầu, trả lại thái bình cho vạn giới!"
Tiếng hô sấm sét ấy lan truyền khắp các đại lục, khiến hàng triệu tu sĩ và phàm nhân run rẩy quỳ lạy. Trong mắt họ, Lục Trầm Chu chính là ác ma từ thời thái cổ bò ra, là hiện thân của tai ương và hủy diệt.
Tại đỉnh Vạn Tiên – nơi cao nhất chạm đến tầng không, Lục Trầm Chu đứng đơn độc. Hắc y trên người hắn bay phần phật trong gió lộng, thanh kiếm gãy Thánh Tội cắm sâu dưới chân, tỏa ra từng luồng ma khí đen đặc, đối lập gay gắt với ánh kim quang của Thiên đạo trên đầu.
"Đinh! Nhiệm vụ phản diện cấp SSS: 'Nhất nhân địch vạn quân'.
Mục tiêu: Đẩy lui mười vạn Thiên Binh, bảo vệ trận nhãn linh mạch phía sau.
Phần thưởng: Thăng cấp Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết lên tầng thứ tám.
Hình phạt thất bại: Thân hình câu diệt, linh hồn bị vĩnh viễn trấn áp dưới cửu u."
Lục Trầm Chu nhìn dòng chữ xanh nhạt của hệ thống hiện ra trước mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt. Phía sau hắn, chính là huyệt nhãn của linh mạch Trung Giới – nguồn sống của hàng vạn sinh linh bình thường. Nếu hắn rời đi, mười vạn Thiên Binh kia sẽ danh chính ngôn thuận "thu hoạch" sạch sẽ chỗ linh khí này để cung phụng cho Thượng giới, lấy danh nghĩa là thanh tẩy dấu vết ma đạo.
"Chủ nhân, để thuộc hạ ra tay trước." Khương Ngân từ trong bóng tối bước ra, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá ngàn năm. Hắn đã hóa thành một luồng ảnh tử, sẵn sàng hiến dâng sinh mạng cho người đàn ông duy nhất cứu vớt mình.
"Lùi lại." Lục Trầm Chu lạnh lùng ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Mười vạn chó săn này, ta muốn đích thân tiễn bọn chúng đi đầu thai."
Cùng lúc đó, từ xa, phi hành thuyền của các đại tông môn cũng đã áp sát. Đứng đầu chính là Diệp Thần, hắn khoác trên mình bộ đạo bào lộng lẫy, gương mặt ngập tràn vẻ đắc ý và cái gọi là "chính nghĩa" rạng ngời.
"Lục Trầm Chu! Ngươi thấy chưa? Ngay cả ý chí Thiên Đạo cũng không dung tha cho ngươi!" Diệp Thần thét lớn, thanh kiếm trong tay chỉ thẳng về phía đối phương. "Hôm nay, ta sẽ thay trời hành đạo, kết thúc sự thống trị tàn bạo của ngươi!"
Bên cạnh Diệp Thần, Tô Thanh Loan đứng lặng lẽ, đôi mắt nàng phản chiếu bóng dáng đơn độc của Lục Trầm Chu. Nàng muốn nói gì đó, muốn hét lên rằng những gì nàng nhìn thấy ở Thiên Cơ Các hoàn toàn khác với những gì thế gian đang đồn đại. Nhưng quanh thân nàng đang bị ba vị Thái thượng trưởng lão dùng pháp trận giam cầm, mục đích là để nàng "chứng kiến ma đầu đền tội".
"Ma Quân… tại sao chàng không giải thích?" Nàng thầm thầm thì trong nghẹn ngào.
**CHƯƠNG 165: THÁNH TỘI XUẤT THẾ – HUYẾT NHUỘM TRỜI KIM**
"Sát!"
Mười vạn Thiên Binh đồng loạt gầm thét. Họ không phải là con người, mà là những khôi lỗi sinh học được Thiên Đạo nuôi dưỡng từ linh khí thuần khiết nhất, mỗi kẻ đều có sức mạnh ngang ngửa Kim Đan kỳ, hợp nhất lại thành một trận pháp khổng lồ đủ để trấn áp một vị Đại Thừa cảnh đỉnh phong.
Từ trên cao, hàng vạn mũi tên ánh sáng như mưa sa dội xuống đỉnh Vạn Tiên. Lục Trầm Chu không lùi, cũng không né. Hắn đặt tay lên chuôi kiếm Thánh Tội.
*Xoẹt!*
Tiếng kiếm rút ra khỏi đá tảng vang lên một âm thanh chói tai, như tiếng gào thét của ngàn vạn oan hồn. Ma khí đen kịt từ cơ thể Lục Trầm Chu bùng phát, hóa thành một cột khói đen khổng lồ đâm toạc bầu trời kim sắc.
"Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết – Đệ thất trọng: Ma Lâm Thiên Hạ!"
Một kiếm chém ra, không có hào quang rực rỡ, chỉ có một đường kẻ đen kịt tàn nhẫn xé toạc không gian. Những mũi tên ánh sáng khi chạm vào ma khí này liền tan rã như tuyết gặp lửa. Những thiên binh đứng đầu hàng ngũ chưa kịp phản ứng đã bị dư chấn kiếm khí chém thành tro bụi bụi mịn.
Hệ thống trong đầu Lục Trầm Chu vang lên điên cuồng:
"Tiêu diệt 100 Thiên Binh, nhận được 5000 điểm Nghịch Mệnh!"
"Tiêu diệt 500 Thiên Binh, nhận được 30.000 điểm Nghịch Mệnh!"
Cảm giác đau đớn kịch liệt bắt đầu xâm chiếm cơ thể Lục Trầm Chu. Công pháp hắn luyện vốn là nghịch thiên mà đi, càng giết chóc, tâm ma càng nặng, kinh mạch càng bị thiêu đốt. Nhưng bù lại, tu vi của hắn tăng tiến với tốc độ không thể tin nổi.
Hắn như một con thoi màu đen, lao thẳng vào giữa đội hình mười vạn quân địch. Mỗi lần Thánh Tội kiếm vung lên, một khoảng không rộng lớn lại bị xóa sạch. Máu của thiên binh vốn có màu bạc nhạt, lúc này phun trào như mưa, nhuộm đỏ cả đỉnh Vạn Tiên.
"Hắn điên rồi! Hắn muốn một mình đánh tan thiên quân vạn mã sao?" Một vị tông chủ của chính đạo đứng xa xa run rẩy nói.
Diệp Thần thấy vậy, nghiến răng căm hận. Hắn thầm ra lệnh cho đám tùy tùng: "Khai hỏa Thiên Hỏa Pháo, mục tiêu không chỉ là Lục Trầm Chu, mà là toàn bộ đỉnh núi! Cần phải xóa sổ cả linh mạch để triệt hạ căn cơ của hắn!"
"Nhưng… dân chúng dưới chân núi sẽ chết vì địa chấn mất!" Một đệ tử nhỏ giọng phản đối.
"Vì đại cuộc, một chút hy sinh là xứng đáng!" Diệp Thần gầm gừ, đôi mắt hằn lên tia máu.
**CHƯƠNG 168: VẠN KIẾP TRÙNG PHÙNG – CHIẾN ĐẾN GIỌT MÁU CUỐI CÙNG**
Chiến đấu đã kéo dài ba ngày ba đêm không nghỉ.
Dưới chân Lục Trầm Chu, xác thiên binh đã chất thành núi. Hắc y của hắn đã bị chém nát, để lộ những vết thương sâu thấy xương, máu đen hòa cùng máu bạc chảy dài xuống mũi kiếm. Khí chất của hắn không còn là người, mà thực sự đã hóa thành một tôn Ma thần vừa bước ra từ vực thẳm.
Mười vạn quân, nay chỉ còn lại chưa đầy ba vạn. Sự sợ hãi – thứ cảm xúc vốn không nên có của Thiên Binh – bắt đầu lan tỏa.
"Hệ thống, tiêu thụ toàn bộ điểm Nghịch Mệnh, chữa lành vết thương tạm thời cho ta!" Lục Trầm Chu thầm ra lệnh.
"Xác nhận. Đang tiêu thụ 500.000 điểm. Khởi động trạng thái: 'Cực Hạn Bùng Nổ'."
Trong giây phút ấy, Lục Trầm Chu cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp tràn ngập tứ chi. Hắn nhìn về phía Diệp Thần đang chuẩn bị khai hỏa Thiên Hỏa Pháo, ánh mắt chợt lóe lên một tia khinh bỉ.
"Thế gian gọi các ngươi là Thánh nhân, gọi ta là Ma." Lục Trầm Chu cất giọng khàn đục, vang vọng khắp cõi thiên địa. "Vậy hôm nay, Ma này sẽ bảo vệ thế gian khỏi bàn tay của Thánh!"
Hắn ngửa mặt lên trời, tiếng gầm vang dội làm rung chuyển vách ngăn không gian: "Vạn Đạo Chi Tổ, tại sao không đích thân giáng lâm? Chỉ phái hạng lũ tạp nham này đến nạp mạng thôi sao?"
*Bùm!*
Bầu trời đột ngột nứt ra một vết rách khổng lồ. Một bàn tay hoàng kim vĩ đại từ tầng không giáng xuống, trực tiếp vỗ về phía đỉnh Vạn Tiên. Đó là ý chí thực sự của Thiên Đạo, cảm thấy tôn nghiêm bị thách thức nên đã ra tay trực tiếp.
"Không ổn! Đó là Thiên Kiếp của cấp bậc Đạo Tổ!" Tô Thanh Loan hét lên, nàng không biết lấy sức mạnh từ đâu đã phá vỡ pháp trận của các trưởng lão, lao thẳng về phía Lục Trầm Chu.
Lục Trầm Chu nhìn nàng đang lao đến, ánh mắt lần đầu tiên mềm lòng trong suốt bao nhiêu năm qua. Hắn phất tay một cái, một luồng kình khí nhu hòa đẩy nàng ngược lại.
"Thanh Loan, đi! Tránh xa khỏi nhân quả này!"
Hắn quay đầu lại, một mình đối diện với bàn tay hoàng kim đang bao phủ toàn bộ bầu trời. Hắn cắm thanh Thánh Tội vào hư không, lấy máu của chính mình làm dẫn, kích hoạt trận pháp nghịch chuyển vạn đạo.
"Vạn cổ trầm chu, nhất niệm thành tổ!"
Toàn bộ tu vi ma đạo của Lục Trầm Chu bùng cháy. Một hình ảnh hư ảo vĩ đại hiện lên sau lưng hắn, đó không phải là một con quỷ tàn ác, mà là một bóng hình mang hơi thở của sự sơ khai, mang theo nỗi u buồn về sự thật bị che lấp của thế gian này.
Một tiếng nổ chấn động cả Cửu Tiêu vang lên. Ánh sáng đen và vàng đan xen xé toạc màn đêm.
Khi ánh sáng tan đi, mười vạn Thiên Binh đã biến mất tăm. Bàn tay của Thiên Đạo bị chém đứt một ngón, rút lui về phía sâu thẳm của tinh không.
Đỉnh Vạn Tiên tan hoang. Lục Trầm Chu đứng đó, lưng thẳng tắp như một thanh kiếm không bao giờ gãy. Diệp Thần và đám đông chính đạo sợ hãi lùi xa hàng dặm. Khương Ngân quỳ phục dưới chân hắn, vai run lên vì xúc động.
Lục Trầm Chu ho ra một ngụm máu lớn, nhưng ánh mắt hắn lại sáng rực như những vì sao rực rỡ nhất đêm tối. Hệ thống vang lên tiếng thông báo lạnh lùng nhưng đối với hắn lúc này lại thật êm tai:
"Nhiệm vụ hoàn thành. Chúc mừng Ký chủ đã đạt được danh hiệu: 'Thiên Đạo Khắc Tinh'. Tiến độ trở thành Đạo Tổ: 60%."
Hắn đứng đó, giữa đống tro tàn của trận chiến kinh hoàng nhất lịch sử, cô độc nhưng đầy ngạo nghễ. Cả thế gian này căm ghét hắn, Thiên Đạo muốn tiêu diệt hắn, nhưng tại thời khắc này, không một ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt của vị "Phản diện" vừa một mình chiến thắng cả thiên đình kia.
Bởi vì họ bắt đầu hiểu ra một điều kinh khủng: Nếu một ngày Lục Trầm Chu thực sự ngã xuống, thế gian này sẽ chẳng còn ai đứng ra đối đầu với ý chí tàn khốc của Thượng Giới nữa.
Lục Trầm Chu khẽ nhắm mắt, nghe thấy tiếng Tô Thanh Loan khóc nức nở gọi tên mình từ đằng xa. Hắn mỉm cười một cách mệt mỏi:
"Trò chơi này… mới chỉ bắt đầu mà thôi."