Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 171: Tô Thanh Loan dùng mạng bảo vệ đạo quả.**
**CHƯƠNG 171: TÔ THANH LOAN DÙNG MẠNG BẢO VỆ ĐẠO QUẢ**
Gió gào thét trên đỉnh Vạn Tiên, mang theo vị tanh nồng của máu và sự băng giá lạnh thấu xương tủy của thiên kiếp đang thành hình. Bầu trời vốn xanh trong nay bị xé toạc bởi những tia sét đen kịt, giống như những vết nứt trên một bình sứ quý giá sắp vỡ tan. Đó không phải là lôi kiếp thông thường, mà là "Thiên Phạt" – sự giận dữ của ý chí Thiên Đạo đối với kẻ dám cả gan nghịch chuyển nhân quả.
Ở trung tâm của trận pháp "Cửu U Luân Hồi", Lục Trầm Chu đang ngồi xếp bằng. Quanh thân hắn không phải là linh khí tiên gia rạng rỡ, mà là một làn khói đen kịt đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng. Đó là "Hỗn Độn Ác Ý" mà hắn đã tích lũy suốt hàng trăm năm đóng vai ác nhân, nay đang co rút lại, kết tụ thành một viên đạo quả có màu sắc hư ảo, nửa như ma vực, nửa như thiên đường.
Hắn đang ở giây phút quan trọng nhất của quá trình "Phá Ma Thành Đạo". Chỉ cần đạo quả này viên mãn, hắn sẽ không còn là một quân cờ của Hệ thống hay một con rối của Thiên Đạo. Hắn sẽ là Đạo Tổ, người tự tay viết lại luật chơi cho thế gian này.
Nhưng, đây cũng là lúc hắn yếu ớt nhất.
"Lục Trầm Chu! Ngươi đa ác đoan, trời không dung đất không tha! Hôm nay ta thay mặt chúng sinh, trừ bỏ mầm họa vạn cổ này!"
Tiếng quát vang dội như sấm truyền khắp núi rừng. Từ phía chân trời, một đạo kim quang rực rỡ xé toạc mây mù. Diệp Thần, trong bộ chiến giáp hoàng kim chói lọi, cầm trong tay thanh thần kiếm "Trảm Thiên", dẫn đầu hàng vạn tu sĩ của Liên minh diệt Ma đang từ từ hạ xuống. Ánh mắt Diệp Thần rực lửa chính nghĩa, nhưng sâu trong con ngươi ấy là một sự tham lam không hề che giấu. Hắn muốn giết Lục Trầm Chu không chỉ vì thù xưa, mà còn vì Thiên Đạo đã hứa với hắn: Kẻ nào giết được "Ma Quân" sẽ được ban ban cho vĩnh sinh và quyền năng thống trị thiên hạ.
Theo sau Diệp Thần là các vị tông chủ, trưởng lão của những danh môn chính phái. Ai nấy đều mặt mày đoan chính, nhưng trong tay đều lăm lăm thần binh lợi khí, sẵn sàng giáng đòn chí mạng vào cái "kén đen" đang run rẩy trên đỉnh núi.
"Bày trận! Chém nát đạo quả của hắn!" Diệp Thần giơ cao thanh kiếm, kim quang vạn trượng tụ tập, chuẩn bị giáng xuống một đòn hủy thiên diệt địa.
Nhưng, ngay khi vạn đạo tiên pháp sắp sửa oanh kích vào trận pháp cốt lõi, một bóng hình mảnh mai thanh khiết như tuyết đầu mùa đột ngột xuất hiện giữa khoảng không gian đổ nát.
Tô Thanh Loan.
Nàng mặc một bộ bạch y đơn sơ, mái tóc đen dài bay múa trong cuồng phong. Thanh kiếm "Thanh Ảnh" trên tay nàng rung lên những hồi chuông u uất. Nàng đứng đó, chắn ngang giữa vạn quân chính đạo và vị trí của Lục Trầm Chu. Khuôn mặt nàng vẫn giữ vẻ thanh lãnh như cũ, nhưng ánh mắt lại kiên định đến mức khiến những kẻ đối diện phải chùn bước.
"Tô Thánh nữ! Nàng điên rồi sao?" Diệp Thần khựng lại, đôi mày rậm nhíu chặt đầy phẫn nộ. "Hắn là Ma! Hắn là kẻ đã cướp nàng đi, kẻ đã tàn sát sư môn của nàng, kẻ đã khiến thế gian lầm than! Tại sao nàng lại bảo vệ hắn?"
Tô Thanh Loan khẽ ngước mắt, nhìn vào đám đông tự xưng là chính nghĩa kia, đôi môi đỏ mọng khẽ nở một nụ cười đầy chua chát:
"Hắn là Ma… hay các ngươi mới là quỷ?"
Giọng nói của nàng không lớn, nhưng giữa tiếng sấm rền trời, nó lại lọt vào tai mỗi người một cách rõ mồn một.
"Các ngươi nhìn thấy hắn sát sinh, nhưng có thấy hắn cứu vạn dân khỏi dịch bệnh của Thiên Đạo không? Các ngươi thấy hắn đoạt bảo vật, nhưng có biết hắn dùng chúng để vá lại kẽ hở không gian sắp sụp đổ không?" Nàng chỉ kiếm vào Diệp Thần, giọng đanh thép: "Diệp Thần, ngươi nhận lấy khí vận của Thiên Đạo để trở thành thánh nhân, nhưng cái giá phải trả là sinh mệnh của hàng vạn người phàm dưới trần gian. Ngươi… có xứng với hai chữ chính nghĩa?"
"Nói nhảm! Nàng đã bị tâm ma của hắn che mắt rồi!" Diệp Thần tức giận quát lớn. "Tránh ra, nếu không đừng trách thanh kiếm của ta không nể tình cũ!"
Tô Thanh Loan không nói thêm lời nào. Nàng quay đầu lại, nhìn thoáng qua cái kén đen phía sau. Dù không thể nhìn xuyên qua lớp sương mù dày đặc, nhưng nàng biết Lục Trầm Chu đang ở đó. Hắn đang gánh chịu nỗi đau xé nát linh hồn để cứu chuộc một thế giới luôn nguyền rủa hắn. Nỗi đau ấy, cô độc ấy, chỉ có mình nàng thấu hiểu.
*Lục Trầm Chu, đời này ngươi diễn vai kẻ ác đã quá mệt rồi. Lần này, hãy để Thanh Loan bảo vệ ngươi một lần.*
"Vạn Hoa Điêu Linh – Dao Trì Tuyệt Diệt!"
Tô Thanh Loan đột ngột quát khẽ, đôi tay thon dài kết ấn với tốc độ kinh người. Trong phút chốc, quanh thân nàng bùng phát ra ánh sáng lam nhạt của băng giá cực hạn. Đó không phải là tu vi bình thường, mà là nàng đang đốt cháy tinh huyết, đốt cháy căn cơ tu luyện suốt hàng trăm năm của mình. Những cánh hoa bằng băng sắc lẹm xoay tròn thành một cơn bão khổng lồ, bao bọc lấy đỉnh núi.
"Điên rồi! Nàng ta muốn tự bạo nguyên thần sao?" Một vị tông chủ kinh hãi thét lên.
"Tấn công! Đừng để nàng ta câu kéo thời gian!" Diệp Thần cảm nhận được sự uy hiếp từ hơi thở tuyệt mệnh của Tô Thanh Loan, lập tức vung kiếm Trảm Thiên xuống.
Vạn đạo hào quang, sấm sét của thiên phạt và kim quang của thần kiếm cùng lúc giáng xuống bức tường băng của Tô Thanh Loan. Một tiếng nổ rung chuyển cả tầng mây vang lên. Những cánh hoa băng vỡ tan thành bụi phấn, nhưng ngay lập tức, nàng lại dùng máu của mình để ngưng kết lại.
*Phốc!*
Tô Thanh Loan phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm hồng cả mảng ngực áo bạch y. Khuôn mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, nhưng bước chân không hề lùi lại dù chỉ nửa phân. Nàng giống như một nhành mai tuyết đứng vững giữa bão tố, dùng thân xác gầy gò của mình chắn tất cả những công kích kinh khủng nhất.
"Thanh Loan, tránh ra đi! Ta không muốn giết nàng!" Diệp Thần gầm lên, lòng hắn dâng lên một sự đố kỵ điên cuồng. Tại sao? Tại sao một kẻ đại gian đại ác như Lục Trầm Chu lại có được sự hy sinh tuyệt đối của người con gái mà hắn thầm thương trộm nhớ? Tại sao Thiên Đạo đứng về phía hắn, mà trái tim nàng lại không?
"Ngươi… không đủ tư cách…" Tô Thanh Loan yếu ớt đáp lại. Nàng cảm thấy sức sống đang rời bỏ cơ thể mình theo từng dòng máu chảy ra. Đan điền của nàng đã rạn nứt, nguyên thần bắt đầu tan rã dưới áp lực của thiên phạt.
Bên trong kén đen, Lục Trầm Chu dù đang ở trạng thái nhập định sâu nhất, vẫn cảm nhận được tất cả. Tiếng gió, tiếng quát, và hơn hết là tiếng máu rơi của nàng. Mỗi giọt máu rơi xuống mặt đất như từng nhát dao cứa vào linh hồn hắn. Hệ thống trong đầu hắn vang lên những tiếng cảnh báo liên tục:
*[Cảnh báo: Cộng sự Tô Thanh Loan sinh mệnh lực giảm xuống dưới 10%…]*
*[Cảnh báo: Nếu ký chủ không đình chỉ quá trình ngưng tụ Đạo quả, nàng sẽ tử vong ngay lập tức!]*
*[Ký chủ có muốn bỏ cuộc không? Nếu bỏ cuộc, nàng sẽ sống, nhưng ngài sẽ bị xóa sổ bởi Thiên Đạo!]*
"Câm mồm!" Lục Trầm Chu gầm thét trong thâm tâm.
Hắn muốn mở mắt ra, muốn đứng dậy gạt phắt cả cái thế giới này sang một bên để ôm lấy nàng. Nhưng hắn không thể. Nếu hắn dừng lại bây giờ, sự hy sinh của nàng sẽ vô nghĩa. Nếu hắn dừng lại, thế gian này sẽ vĩnh viễn chìm trong sự thống trị thối nát của Thiên Đạo giả tạo.
Hắn phải nhanh hơn! Phải nhanh hơn nữa!
"Nghịch chuyển nhân quả, vạn đạo quy nguyên! Thành cho ta!" Lục Trầm Chu điên cuồng hối thúc tu vi. Viên đạo quả đen kịt bắt đầu nảy sinh những đường vân vàng ròng tinh khiết. Ánh sáng từ nội tâm hắn – một tia lương thiện cuối cùng chưa bao giờ tắt – bắt đầu bùng cháy, nung chảy lớp vỏ ma đạo bên ngoài.
Bên ngoài, Tô Thanh Loan đã không còn sức để đứng vững. Nàng quỳ sụp xuống, thanh Thanh Ảnh kiếm cắm chặt vào đất để giữ cho thân hình không ngã xuống. Khắp người nàng là những vết kiếm thương của Diệp Thần và những vết bỏng do sét đánh.
Diệp Thần bước tới gần, thanh Trảm Thiên kiếm của hắn lại rực sáng một lần nữa, tàn nhẫn và dứt khoát.
"Kết thúc rồi, Thanh Loan. Để ta tiễn nàng đi cùng hắn."
Hắn vung kiếm. Một luồng kiếm khí khổng lồ mang theo ý chí tận diệt giáng thẳng xuống đỉnh đầu nàng. Tô Thanh Loan khép đôi mắt lại, môi khẽ mấp máy một cái tên. Không phải cầu cứu, mà là một lời chào tạm biệt thầm lặng.
*Trầm Chu… gặp lại ở kiếp sau…*
*Rắc!*
Thế nhưng, khoảnh khắc lưỡi kiếm chỉ còn cách đỉnh đầu nàng chưa đầy một thốn, không gian đột ngột đóng băng. Mọi chuyển động của gió, sét, và cả vạn quân tu sĩ đều khựng lại như một bức tranh chết.
Một bàn tay trắng xanh, mảnh khảnh nhưng mang theo sức nặng của vạn tòa đại sơn, đột nhiên thò ra từ trong làn sương đen, nhẹ nhàng kẹp lấy lưỡi kiếm Trảm Thiên của Diệp Thần.
*Choang!*
Thanh thần kiếm cực phẩm của Thiên Đạo bị hai ngón tay ấy bẻ gãy dễ dàng như bẻ một cành khô.
"Ngươi…" Diệp Thần kinh hãi lùi lại, đôi mắt trợn ngược.
Làn sương đen tan biến. Lục Trầm Chu bước ra. Hắn vẫn mặc bộ hắc y thêu chỉ vàng, nhưng khí chất lúc này đã hoàn toàn khác. Không còn sự âm trầm, tàn bạo của một Ma Quân, cũng không phải vẻ thoát tục của một Tiên nhân. Hắn đứng đó, dung hòa giữa ánh sáng và bóng tối, giữa thiện và ác, giữa hư và thực. Trên đỉnh đầu hắn, một viên đạo quả rạng rỡ tỏa ra ánh sáng rực rỡ chiếu rọi khắp Cửu Tiêu, xua tan đi tầng tầng mây đen của thiên phạt.
Hắn đã trở thành Đạo Tổ.
Lục Trầm Chu không thèm nhìn đám người Diệp Thần lấy một cái. Ánh mắt hắn chỉ dồn vào bóng dáng bạch y đã nhuộm đầy máu đỏ dưới chân mình. Hắn bước tới, nhẹ nhàng quỳ xuống, ôm lấy Tô Thanh Loan vào lòng.
"Ta tới muộn rồi." Giọng hắn run rẩy, sự bình tĩnh thường ngày đã vỡ tan.
Tô Thanh Loan khó khăn mở mắt ra. Thấy gương mặt hắn, nàng khẽ mỉm cười, một bàn tay đầy máu run rẩy đưa lên vuốt nhẹ gò má hắn:
"Ngươi… thành công rồi?"
"Ừ, ta thành công rồi." Lục Trầm Chu siết chặt tay nàng, luồng sức mạnh của Đạo Tổ bắt đầu không tiếc hy sinh rót vào cơ thể nàng, níu kéo chút tàn hồn đang tan biến. "Ngoan, đừng nói gì cả. Có ta ở đây, dù là Thiên Đạo cũng không bắt nàng đi được."
Lục Trầm Chu ngước mắt nhìn lên bầu trời, nơi một con mắt khổng lồ đầy vô cảm đang nhìn xuống. Đó là ý chí cốt lõi của Thiên Đạo.
Hắn bế Tô Thanh Loan đứng dậy, một tay cầm thanh kiếm gãy *Thánh Tội*, khí thế từ người hắn bùng phát khiến mặt đất nứt toác, vạn quân của Liên minh diệt Ma không chịu nổi áp lực đồng loạt quỳ rạp xuống, hộc máu không ngừng.
"Thiên Đạo, ngươi dùng chúng sinh làm quân cờ, lấy thiện ác làm trò đùa. Hôm nay, Lục Trầm Chu ta lấy danh nghĩa Đạo Tổ, tước đoạt quyền năng của ngươi!"
Tiếng gầm của hắn chấn động vạn giới. Thanh kiếm gãy trên tay hắn đột ngột dài ra vạn trượng, xé toạc bầu trời, hướng thẳng về phía con mắt khổng lồ kia mà chém tới. Trận chiến cuối cùng đã bắt đầu, nhưng lúc này, trong lòng Lục Trầm Chu không phải là hận thù thế giới, mà là khao khát bảo vệ người con gái trong vòng tay.
Nàng dùng mạng bảo vệ đạo quả của hắn, thì hắn sẽ dùng đạo quả ấy để trả lại cho nàng cả thế gian.