Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 172: Trầm Chu nổi điên**
**CHƯƠNG 172: TRẦM CHU NỔI ĐIÊN**
Gió rít gào qua những khe nứt của đỉnh Vạn Tiên, mang theo mùi máu tanh nồng và tro bụi của những pháp bảo vừa bị dư chấn đánh nát. Bầu trời Cửu Tiêu lúc này không còn màu xanh biếc thường nhật mà bị nhuộm bởi một sắc tím đen rợn người, những tia sét của Thiên Phạt như những con giao long khổng lồ bò trườn trong mây đặc, chực chờ giáng xuống kẻ dám nghịch thiên cải mệnh.
Lục Trầm Chu quỳ trên đống đổ nát, hai đầu gối lún sâu vào lớp đá cứng. Vạt áo hắc y rách mướp, thêu chỉ vàng vốn sang quý giờ đây bết bát bùn đất và huyết nhục. Trong vòng tay hắn, Tô Thanh Loan mỏng manh như một cánh hoa tàn trước bão. Nàng vốn là Thánh nữ Dao Trì băng thanh ngọc khiết, giờ đây bạch y loang lổ những đóa huyết hoa đỏ thẫm. Hơi thở nàng yếu ớt đến mức nếu không phải Lục Trầm Chu đang dùng toàn bộ linh lực của một Đạo Tổ để níu giữ, có lẽ nàng đã hóa thành cát bụi từ lâu.
"Đinh! Cảnh báo: Sinh mệnh lực của mục tiêu Tô Thanh Loan còn 0.5%. Linh hồn đang tan rã. Ký chủ có muốn tiêu hao toàn bộ 'Điểm Nghịch Mệnh' để thi triển 'Nghịch Chuyển Sinh Tử'?"
Tiếng cơ giới của Hệ thống vang lên trong đầu Lục Trầm Chu, lạnh lẽo và vô cảm.
"Làm đi!" Lục Trầm Chu gầm nhẹ trong tâm trí, giọng nói khản đặc vì đau đớn.
"Đinh! Tiêu hao thành công. Quá trình tái tạo linh hồn bắt đầu… Cảnh báo: Thiên Đạo phát hiện hành vi can thiệp nhân quả cấp độ SSS. Thiên Phạt cường độ tối đa đang ngưng tụ."
Lục Trầm Chu không quan tâm. Ánh mắt hắn, vốn luôn bình thản đến đáng sợ, giờ đây tràn ngập một sự cuồng loạn điên rồ. Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt của Thanh Loan, ký ức về việc nàng lấy thân mình chặn đứng mũi kiếm của Diệp Thần và thiên lôi của Thiên Đạo cứ lặp đi lặp lại như một cuốn phim đẫm máu. Nàng đã tin hắn, ngay cả khi cả thế giới gọi hắn là Ma đầu. Nàng đã yêu hắn, ngay cả khi hắn dùng danh nghĩa kẻ ác để xua đuổi nàng đi.
Hắn nhẹ nhàng đặt nàng lên một trận pháp hộ thân vừa ngưng tụ bằng thái sơ chi khí, sau đó chậm rãi đứng dậy.
Mỗi thấc thân thể hắn đứng thẳng, không gian xung quanh lại run rẩy một cách dữ dội. Những tu sĩ của Liên minh diệt Ma đang đứng phía xa, vốn đang ngỡ ngàng trước cảnh tượng Lục Trầm Chu thăng hoa thành Đạo Tổ, giờ đây đột nhiên cảm thấy một áp lực nặng nề như cả vạn ngọn núi đè lên vai.
"Hắn… hắn điên rồi…" Một vị trưởng lão của Thái Dương Tông run rẩy thốt lên, răng đánh vào nhau lập cập. "Hào quang của hắn… không phải của chính đạo! Đó là oán niệm của vạn năm!"
Ở phía đối diện, Diệp Thần – "Khí Vận Chi Tử" luôn miệng nói về công lý – đang chật vật đứng vững nhờ thanh thần kiếm cắm sâu xuống đất. Khuôn mặt Diệp Thần vặn vẹo vì đố kỵ và sợ hãi. Hắn không thể tin được kẻ mà hắn coi là đá kê đường, kẻ đại gian đại ác kia, lại có thể chạm tới cảnh giới mà hắn mơ ước cả đời.
"Lục Trầm Chu! Ngươi chỉ là một tên phản diện hèn hạ!" Diệp Thần gào lên, đôi mắt đỏ ngầu vì tức tối. "Ngươi dùng tà thuật để lừa gạt Thiên Đạo, ngươi không xứng đáng làm Đạo Tổ! Thanh Loan là do ngươi hại chết, chính ma tính của ngươi đã liên lụy nàng!"
Lục Trầm Chu chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt ấy… đó không phải là đôi mắt của con người. Đó là một hố đen sâu thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng.
"Ma tính sao?"
Giọng của Lục Trầm Chu trầm thấp, vang vọng giữa đất trời như tiếng trống chầu của u minh.
"Ta làm ác để cứu thế, các ngươi gọi ta là Ma. Ta nhẫn nhịn vì đại cục, các ngươi gọi ta là kẻ hèn. Ta hy sinh tất cả để ngăn chặn kiếp nạn, các ngươi lại nhân danh chính nghĩa để giết người phụ nữ của ta."
Lục Trầm Chu bước tới một bước. Một vòng sóng xung kích màu xám tro bùng nổ, khiến hàng ngàn tu sĩ xung quanh nổ tung thành sương máu mà không kịp thét lên một tiếng.
"Nếu đây là cái gọi là Chính đạo, nếu đây là cái gọi là Thiên lý… thì hôm nay, Lục Trầm Chu ta xin nguyện làm kẻ diệt thế!"
"Trảm!"
Thanh kiếm gãy *Thánh Tội* trong tay Lục Trầm Chu bỗng chốc phát ra một tiếng gào thét của vạn quỷ. Một luồng kiếm khí đen kịt rạch đôi không gian, kéo dài vạn dặm, mang theo sự giận dữ của một người đã chịu đựng sự bất công quá lâu. Kiếm quang đi tới đâu, linh khí ở đó bị hút cạn, quy tắc thiên địa bị phá vỡ.
Diệp Thần kinh hoàng vung kiếm chống đỡ. "Hào quang của Thiên Đạo, bảo vệ ta!"
Một đạo kim quang từ trên trời cao chiếu xuống người Diệp Thần, cố gắng tạo thành một lớp hộ thân vững chãi. Nhưng trước mặt một Đạo Tổ đang phát điên, sự ưu ái của Thiên Đạo lúc này chỉ giống như một mảnh giấy mỏng trước ngọn lửa dữ.
*Rắc!*
Thần kiếm của Diệp Thần gãy vụn. Kiếm khí của Lục Trầm Chu trực tiếp chém đứt cánh tay phải của "Con cưng trời đất", đóng đinh hắn vào bức tường đá phía sau.
"Thiên Đạo cứu ngươi? Ta xem hôm nay ai cứu được ngươi!" Lục Trầm Chu hiện ra ngay trước mặt Diệp Thần, bàn tay hắn bóp nghẹt cổ đối thủ, nhấc bổng lên không trung.
Sức mạnh của Đạo Tổ hung bạo tràn vào kinh mạch Diệp Thần, nghiền nát linh căn, phá hủy đan điền. Khí vận rực rỡ trên đầu Diệp Thần đang bị Lục Trầm Chu dùng một cách tàn nhẫn để cưỡng ép cướp đoạt, rót vào trận pháp duy trì mạng sống cho Tô Thanh Loan.
"Ngươi… ngươi sẽ bị trời phạt…" Diệp Thần ú ớ, máu từ miệng phun ra xối xả.
"Trời phạt?" Lục Trầm Chu ngước lên nhìn con mắt khổng lồ trên tầng mây đen, nơi đang tích tụ một đòn lôi phạt mang sức mạnh hủy diệt thế gian. "Nó nợ ta quá nhiều. Hôm nay, ta không chỉ giết ngươi, mà còn trảm cả cái Thiên đạo thối nát này!"
Hệ thống điên cuồng báo động: "Định mức hỗn độn vượt quá giới hạn! Ký chủ đang tiến vào trạng thái 'Cực Hạn Ma Tổ'. Chức năng lý trí sẽ bị đóng băng. Ngài có chắc chắn muốn tiếp tục?"
"Cút đi!"
Lục Trầm Chu quát lên một tiếng chấn động linh hồn. Hắn buông Diệp Thần rơi tự do như một bao tải thịt rách, rồi bay vút lên không trung, lao thẳng về phía con mắt khổng lồ kia.
Giữa bóng tối mịt mù, một mình hắn cô độc đối diện với uy nghiêm của trời đất. Ánh sáng từ viên Đạo Quả của hắn không còn ấm áp nữa, nó lạnh lẽo, bén nhọn như hàng vạn lưỡi dao.
Hắn nhớ lại kiếp trước, nhớ lại những nhiệm vụ hệ thống ép hắn làm, những lúc hắn phải đeo mặt nạ tàn độc để che giấu những giọt nước mắt chảy ngược vào trong. Tất cả sự kìm nén đó giờ đây hóa thành một cú vung kiếm.
"Vạn đạo về tông, thái sơ trảm diệt!"
Thanh *Thánh Tội* kiếm tỏa ra hào quang màu tro chưa từng thấy. Một kiếm này không chỉ là công pháp, nó là sự tổng hòa của mười tám tầng địa ngục oán khí và đỉnh cao của Đạo Tổ quyền năng.
Trời đất lặng thinh trong một giây. Sau đó là một tiếng nổ kinh thiên động địa phá tan cả màng nhĩ của tất cả sinh linh trong Cửu Tiêu.
Con mắt của Thiên Đạo bị chém ra một vết sẹo khổng lồ. Máu của trời – một loại chất lỏng vàng óng mang theo năng lượng cuồng bạo – tuôn rơi như mưa. Những kẻ gọi là chính đạo ở bên dưới bắt đầu run rẩy, họ nhìn thấy "vị thần" mà họ tôn thờ đang rên rỉ dưới lưỡi kiếm của một kẻ mà họ từng sỉ vả.
Lục Trầm Chu đứng giữa cơn mưa máu vàng óng ấy, tóc dài bay loạn, ánh mắt hung bạo chưa hề suy giảm. Hắn nắm chặt thanh kiếm gãy, quay sang nhìn về phía Tô Thanh Loan đang nằm. Trái tim vốn tưởng đã hóa đá của hắn khẽ run lên khi thấy ngón tay của nàng hơi động đậy.
Vì nàng, hắn có thể là Đạo Tổ từ bi.
Nhưng nếu nàng chết, hắn sẽ khiến cả thiên hạ này chôn cùng!
"Cút đi, cái gọi là Thiên Mệnh!"
Hắn lại lao lên lần nữa, lần này kiếm mang không còn là sát chiêu đơn thuần, mà là sự tàn phá thuần túy của một kẻ đã mất hết kiên nhẫn. Đỉnh Vạn Tiên đang sụp đổ, trật tự của Cửu Tiêu đang lung lay, nhưng Lục Trầm Chu chẳng quan tâm. Hắn đang nổi điên, một cơn điên rực rỡ và bi tráng của một vị Đạo Tổ bị ép vào con đường không lối thoát.