Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 173: – 180: Hành trình xuyên qua các kỷ nguyên để tiêu diệt mầm mống Thiên Đạo.**
**CHƯƠNG 173: THỜI KHÔNG TRƯỜNG HÀ – NGHỊCH LƯU MÀ LÊN**
Máu của trời, thứ chất lỏng vàng óng sền sệt và mang theo hơi thở của sự hủy diệt, vẫn đang rỉ ra từ vết sẹo khổng lồ trên hư không. Lục Trầm Chu đứng đó, thanh kiếm *Thánh Tội* trong tay run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì nó đang hưng phấn trước sự sụp đổ của trật tự cũ.
"Đinh! Cảnh báo: Ý chí Thiên Đạo đang đào thoát vào Thời Không Trường Hà. Nếu để nó ẩn nấp vào các kỷ nguyên quá khứ, nó sẽ tái thiết lập nhân quả, xóa sổ sự tồn tại của ký chủ."
Giọng nói của Hệ thống không còn khô khốc như trước, mà mang theo một sự dồn dập, thậm chí là một chút nhân tính hóa.
"Nhiệm vụ cuối cùng giai đoạn 1: Nghịch Hành Tuế Nguyệt. Mục tiêu: Trảm thảo trừ căn, tiêu diệt mầm mống Thiên Đạo tại ba kỷ nguyên mấu chốt. Phần thưởng: Hoàn thiện Thái Sơ Đạo Quả. Hình phạt: Vĩnh viễn biến mất khỏi mọi dòng thời gian."
Lục Trầm Chu nhếch môi cười nhạt, một nụ cười đầy vẻ ngông cuồng và cô độc. Hắn quay đầu nhìn lại Đỉnh Vạn Tiên đang tan hoang. Ở phía xa, Tô Thanh Loan đã lờ mờ tỉnh dậy, đôi mắt nàng nhìn về phía hắn đầy lo âu và đau đớn.
"Đợi ta."
Hắn chỉ để lại hai chữ, rồi không chút do dự, hắn dùng chính đôi bàn tay đã nhuốm đầy "ác nghiệp" của mình, xé toạc màn sương mù thời gian trước mặt.
*Rầm!*
Tiếng nổ nổ vang không phát ra từ thính giác, mà dội thẳng vào linh hồn. Lục Trầm Chu bước một bước vào hư vô. Thế giới xung quanh hắn bắt đầu vặn xoắn. Những dải sáng lấp lánh như những sợi chỉ màu bạc cuộn trào – đó là nhân quả của vạn vật. Hắn cảm thấy thân thể mình như đang bị hàng vạn con kiến cắn xé, mỗi bước đi là một lần da thịt bị phân rã rồi lại được tu vi *Nghịch Mệnh Thần Ma* tái tạo.
"Chủ nhân, giữ vững bản tâm!" Khương Ngân từ trong không gian linh hồn gầm lên, hắn đang dùng toàn bộ sức mạnh để giữ cho thần trí Lục Trầm Chu không bị dòng thác thời gian nhấn chìm.
Lục Trầm Chu mắt lạnh như băng, hắn nhìn thấy những hình ảnh ngược dòng: Những tông môn bị hắn diệt, những "Khí vận chi tử" bị hắn phế bỏ… Mọi thứ lùi lại phía sau cho đến khi một vầng sáng chói lòa hiện ra.
—
**CHƯƠNG 174: KỶ NGUYÊN THÁI CỔ – GIEO MẦM NÔ DỊCH**
Cảnh vật trước mắt Lục Trầm Chu thay đổi hoàn toàn. Một thế giới nguyên thủy với những ngọn núi cao chọc thủng tầng mây, không khí đậm đặc linh khí đến mức hóa lỏng. Đây là Kỷ nguyên Thái Cổ, nơi vạn vật mới bắt đầu hình thành linh trí.
Hắn đáp xuống một bình nguyên, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến trái tim của vị Ma Quân này lạnh lẽo.
Hàng vạn sinh linh thuộc các tộc khác nhau đang quỳ rạp dưới chân một pho tượng đá khổng lồ mang hình hài một con mắt. Đó chính là sơ hình của Thiên Đạo. Một luồng ánh sáng vàng nhạt từ con mắt tỏa ra, rót vào đầu những vị thủ lĩnh đầu tiên.
"Đó là… Khế ước Nô dịch?" Lục Trầm Chu lẩm bẩm.
Hắn nhìn thấy Thiên Đạo đang gieo rắc tư tưởng: *Phải thuận theo trời, kẻ nghịch trời tất chết.* Thiên Đạo ban cho họ sức mạnh, nhưng cái giá phải trả là sự tự do về ý chí. Chúng tạo ra một cái lồng vô hình, nơi mọi con đường tu hành đều dẫn về một cái kết cục: Làm thức ăn cho Thiên Đạo sau mỗi vạn năm "thu hoạch".
"Kẻ nào?!"
Một vị Thần tướng Thái Cổ, kẻ vừa nhận được một chút "Khí vận" đầu tiên của trời đất, cảm nhận được hơi thở lạ lẫm của Lục Trầm Chu. Hắn cầm một thanh trường mâu sét đánh, đâm thẳng về phía Lục Trầm Chu.
"Trứng nước mà thôi."
Lục Trầm Chu thậm chí không dùng kiếm. Hắn đưa tay ra, một bàn tay to lớn mang theo hắc khí của Ma đạo bóp nát thanh trường mâu.
"Ta không tới để giết các ngươi, ta tới để giết cái 'Cha' mà các ngươi đang thờ phụng."
Lục Trầm Chu vọt tới trước pho tượng con mắt. Thiên Đạo của thời kỳ này còn rất non trẻ, nó kinh hãi khi thấy một sinh linh từ tương lai, mang theo sức mạnh có thể khắc chế chính nó, đang lao đến.
"Trảm!"
Thanh *Thánh Tội* kiếm chém xuống. Một vết nứt xé toạc pho tượng đá. Tiếng gào thét của ý chí Thiên Đạo vang vọng khắp bầu trời Thái Cổ. Mầm mống của "Khí Vận" đầu tiên bị Lục Trầm Chu dùng hỏa diễm của Ma đạo thiêu rụi.
Trật tự thời gian rung chuyển dữ dội. Hệ thống thông báo: "Đã tiêu diệt mầm mống đầu tiên. Lịch sử bắt đầu thay đổi. Tiếp tục di chuyển đến Kỷ nguyên Vạn Tộc Tranh Bá."
—
**CHƯƠNG 175: KỶ NGUYÊN VẠN TỘC – BÀN CỜ ĐẪM MÁU**
Không gian lại xoay chuyển. Lần này, Lục Trầm Chu rơi vào giữa một bãi chiến trường vĩ đại. Xác của rồng, phượng, yêu hồ và nhân tộc chất cao như núi.
Tại đây, Thiên Đạo đã tiến hóa. Nó không còn lộ diện, mà đứng sau thao túng các "Khí vận chi tử" của mỗi tộc để họ tiêu diệt lẫn nhau. Nó cần máu và oán khí của những thiên tài này để gia cố quyền năng của mình.
Lục Trầm Chu nhìn thấy một thiếu niên Nhân tộc, trên đầu đội một vòng hào quang rực rỡ, đang cầm kiếm đâm vào tim một nữ vương Yêu tộc – người vốn là người tình của hắn.
"Tại sao…?" Nữ vương kia nấc lên.
"Vì Thiên Đạo nói, yêu tộc là tà, nhân tộc là chính. Giết ngươi, ta sẽ thành Tiên!" Thiếu niên kia mắt đỏ ngầu, hoàn toàn bị tà niệm dưới danh nghĩa chính nghĩa thao túng.
Lục Trầm Chu đứng trên không trung, nhìn cảnh này mà thấy buồn nôn. Đây chính là cách Thiên Đạo vận hành: Tạo ra xung đột, tôn vinh kẻ chiến thắng bằng cái danh "Người bảo vệ chính nghĩa", rồi nuốt chửng cả người thắng lẫn người thua.
"Hóa ra cái gốc của sự thối nát này đã bắt đầu từ đây."
Lục Trầm Chu không còn kiềm chế. Tu vi Đạo Tổ và Ma Quân trong người hắn hòa quyện, tạo thành một vùng lĩnh vực tuyệt đối. Hắn lao vào giữa chiến trường, mỗi bước chân dẫm xuống đều khiến mặt đất đóng băng oán khí.
"Ai nấy đều muốn thành Tiên, ai nấy đều muốn làm Khí vận chi tử… Vậy để ta, kẻ phản diện này, kết thúc giấc mộng của các ngươi!"
Hắn phất tay, một đạo kiếm khí màu xám rộng tới vạn trượng chém ngang chiến trường, tách rời quân đội hai bên.
"Thiên Đạo, cút ra đây!"
Bầu trời sụp xuống, một bàn tay khổng lồ bằng mây trắng giáng xuống để trấn áp Lục Trầm Chu. Đây là ý chí của Thiên Đạo tại thời kỳ đỉnh cao sức mạnh. Lục Trầm Chu thét dài, hắc khí trên người hắn hóa thành một con cự long lao lên nghênh chiến.
—
**CHƯƠNG 176: THÁNH TỘI KHAI THIÊN – ĐỐI ĐẦU Ý CHÍ TRUNG CỔ**
Cuộc chiến tại Kỷ nguyên Vạn Tộc diễn ra điên cuồng. Lục Trầm Chu bị hàng vạn luồng sấm sét thiên kiếp truy sát. Thiên Đạo lúc này coi hắn là "Dị số lớn nhất lịch sử", nó huy động toàn bộ nhân quả để xóa bỏ hắn.
"Ký chủ, linh hồn ngài đang bắt đầu rạn nứt! Áp lực thời gian quá lớn!" Hệ thống lên tiếng cảnh báo, âm thanh đầy sự lo âu.
"Ta chưa chết, thì ai cho phép ngươi sợ?" Lục Trầm Chu cắn chặt răng, khóe miệng chảy máu nhưng ánh mắt càng lúc càng sáng.
Hắn nhận ra rằng, muốn giết mầm mống Thiên Đạo ở đây, hắn không thể chỉ dùng lực lượng. Hắn phải dùng "Sự thật".
Lục Trầm Chu dùng tu vi Đạo Tổ, chiếu thực cảnh Thiên Đạo đang nuốt chửng linh hồn của những "Thánh nhân" đã tử trận lên bầu trời. Vạn tộc đang chém giết nhau bỗng khựng lại. Họ nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng: Những vị tổ tiên mà họ tôn thờ đang bị "Trời" mà họ tin tưởng nhai nuốt như thức ăn.
"Niềm tin sụp đổ, quyền năng suy giảm." Lục Trầm Chu nắm bắt cơ hội.
Hắn tung thanh *Thánh Tội* lên cao. Thanh kiếm hút lấy toàn bộ sự căm phẫn của vạn tộc đang bị lừa dối, biến thành một tia chớp màu tro đâm xuyên qua tầng mây đen – nơi bản thể ý chí Thiên Đạo đang lẩn trốn.
*Két… rắc!*
Một tiếng rạn nứt giòn tan vang lên từ sâu trong cốt lõi thế giới. Bàn cờ nhân quả của Kỷ nguyên Vạn Tộc bị đập tan. Lục Trầm Chu lại một lần nữa cưỡng ép nghịch chuyển thời gian, lao vào kỷ nguyên cuối cùng và cũng là đen tối nhất: Kỷ nguyên Diệt Vong.
—
**CHƯƠNG 177: KỶ NGUYÊN DIỆT VONG – PHẢN DIỆN CỦA PHẢN DIỆN**
Kỷ nguyên này không có ánh sáng. Chỉ có một màn đêm bao trùm vĩnh cửu. Đây là thời kỳ trước khi thế giới hiện tại của Lục Trầm Chu được sinh ra, là lúc Thiên Đạo cũ đã sụp đổ và một Thiên Đạo mới đang hình thành từ đống tro tàn oán niệm.
Lục Trầm Chu đáp xuống một mảnh lục địa trôi nổi. Ở đây, hắn gặp một người.
Đó là một nam tử mặc rách rưới, gương mặt giống hệt hắn, nhưng đôi mắt chỉ có sự tuyệt vọng tột cùng.
"Ngươi là ai?" Lục Trầm Chu kinh ngạc.
"Ta là ký chủ đầu tiên của Hệ thống." Người kia khàn giọng nói, "Ta đã thất bại. Ta đã chọn làm người tốt, ta đã cố gắng cứu thế giới này bằng lòng từ bi… và kết quả là Thiên Đạo đã dùng lòng tốt đó để bóp chết ta, biến ta thành phân bón cho kỷ nguyên tiếp theo."
Lục Trầm Chu im lặng. Hắn hiểu ra, Hệ thống phản diện sinh ra chính là từ sự hối hận tột cùng của kẻ thất bại này. Nó được tạo ra để chọn một người đủ tàn nhẫn, đủ lý trí, đủ "ác" để không đi vào vết xe đổ đó.
"Đinh! Nhiệm vụ: Giết chết sự mềm yếu của bản thân. Ký chủ phải tự tay tiêu diệt tàn hồn của ký chủ đời trước để hoàn thiện tâm cảnh phản diện tối thượng."
Lục Trầm Chu nhìn người đàn ông có gương mặt giống mình. Hắn thấy trong đôi mắt ấy là sự thiện lương đã bị vùi dập.
"Ta hiểu rồi." Lục Trầm Chu bước tới, tay cầm kiếm. "Ngươi không làm được người tốt trong cái thế giới thối nát này, đó không phải lỗi của ngươi. Lỗi là do luật chơi của Thiên Đạo."
Hắn vung kiếm. Nhát kiếm ấy không mang theo sát khí, mà mang theo sự giải thoát.
Ký chủ đời trước mỉm cười khi tan biến thành những đốm sáng rực rỡ, bay vào trong Đạo Quả của Lục Trầm Chu. "Hãy… trở thành Đạo Tổ của sự thật…"
—
**CHƯƠNG 178: HỖN ĐỘN CHI NGUYÊN – BẢN THỂ THIÊN ĐẠO LỘ DIỆN**
Với sự hòa nhập của linh hồn đời trước, Lục Trầm Chu cuối cùng đã đến được "Điểm Không" – nơi khởi nguồn của Thiên Đạo hiện tại.
Nó không phải là mắt, cũng không phải bàn tay. Nó là một khối lập phương khổng lồ, đen kịt, bên trong chứa hàng tỷ tỷ sợi dây liên kết mọi sinh linh. Mỗi sợi dây là một số mệnh đã được định sẵn: Người này phải nghèo khổ, người kia phải là thiên tài, người nọ phải chết dưới tay Lục Trầm Chu…
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thay đổi?" Khối lập phương phát ra âm thanh vô cảm, chấn động cả hỗn độn. "Ta là Trật Tự. Không có ta, thế giới sẽ rơi vào hỗn mang."
"Một trật tự dựa trên sự bóc lột và dối trá thì không bằng hỗn mang." Lục Trầm Chu đứng giữa hư không, hắc y của hắn đã rách nát, lộ ra lồng ngực với vết sẹo hình kiếm vẫn còn rướm máu.
Hắn bắt đầu cười, điệu cười chứa đựng sự mỉa mai dành cho cả cuộc đời mình. "Hệ thống bắt ta làm phản diện để cứu thế. Thiên hạ gọi ta là Ma quân để cầu an. Còn ngươi, ngươi dùng danh nghĩa 'Trời' để nuôi nhốt chúng sinh. Hôm nay, Lục Trầm Chu ta sẽ làm việc ác cuối cùng: Phá bỏ cái lồng mang tên 'Trật Tự' này!"
Lục Trầm Chu đốt cháy thọ nguyên, đốt cháy cả điểm nghịch mệnh mà hắn tích lũy được bấy lâu nay. Đạo Quả trong cơ thể hắn vỡ tan, giải phóng một loại sức mạnh chưa từng xuất hiện: *Thái Sơ Nghịch Đạo*.
—
**CHƯƠNG 179: TRẬN CHIẾN TẬN CÙNG THỜI GIAN**
Trận chiến tại nguồn gốc thời gian không có chiêu thức rườm rà. Mỗi cú va chạm giữa Lục Trầm Chu và Khối Lập Phương Thiên Đạo đều khiến hàng loạt thế giới nhỏ trong tương lai sinh ra rồi biến mất ngay lập tức.
"Cảnh báo: Thân thể ký chủ đang tan rã!"
"Cảnh báo: Ký ức về Tô Thanh Loan đang mờ nhạt dần!"
Lục Trầm Chu khựng lại một giây khi nghe đến tên nàng. Đôi mắt hắn vốn đã đỏ ngầu vì sát khí, giờ đây hiện lên một tia dịu dàng cuối cùng.
*Nếu ta tan biến ở đây, liệu nàng có nhớ về ta? Hay nàng sẽ sống một cuộc đời bình yên trong một thế giới không còn thiên mệnh ép buộc, nhưng cũng không có bóng dáng ta?*
"Mặc kệ đi!" Lục Trầm Chu gầm lên. "Nếu yêu nàng mà phải làm nô lệ của ngươi, ta thà để nàng quên ta, nhưng được tự do!"
Hắn đâm thanh *Thánh Tội* xuyên qua tim mình, mượn máu của Ma Thần làm vật dẫn, phóng xuất toàn bộ công pháp *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết*. Một luồng sáng màu tro nhạt bao trùm lấy toàn bộ khối lập phương.
"Vạn đạo… tiêu sơ!"
Khối lập phương Thiên Đạo bắt đầu nứt ra những vết nứt sâu hoắm. Những sợi dây nhân quả bị đứt lìa. Tiếng gào thét của "Trật Tự" vang vọng qua mọi kỷ nguyên, khiến mọi sinh linh đang sống ở bất kỳ thời điểm nào cũng cảm thấy lòng mình như nhẹ hẫng đi một chút.
—
**CHƯƠNG 180: ĐẠO TỔ TRỞ VỀ – PHÁ CŨ LẬP MỚI**
Hỗn độn sụp đổ. Lục Trầm Chu cảm thấy mình rơi vào một hố đen không đáy. Hệ thống trong đầu hắn phát ra tiếng *tè tè* như điện chập, rồi một tiếng chuông trong trẻo vang lên.
"Nhiệm vụ hoàn thành: Tiêu diệt mầm mống Thiên Đạo qua các kỷ nguyên."
"Kích hoạt phần thưởng tối hậu: Tự định đoạt vận mệnh."
"Hệ thống tự hủy… Cảm ơn ký chủ đã cùng đi đến cuối con đường."
Lục Trầm Chu mở mắt.
Hắn lại đứng trên đỉnh Vạn Tiên của thời điểm hiện tại. Bầu trời không còn mắt Thiên Đạo, cũng không còn sấm sét vàng óng. Chỉ có một bầu trời trong xanh, bao la đến vô tận, thứ ánh sáng mặt trời thật sự đang chiếu rọi xuống nhân gian.
Hắn không còn là Ma Quân đầy sát khí, cũng không phải là Đạo Tổ cao cao tại thượng. Hắn chỉ là một nam tử mặc hắc y rách nát, trên tay cầm một thanh kiếm gãy, hơi thở yếu ớt đến mức tưởng như một cơn gió cũng có thể thổi bay.
Diệp Thần, vị Khí vận chi tử giờ đây đã mất hết hào quang, đứng đó ngơ ngác nhìn trời. Hắn thấy những xiềng xích vô hình trên linh hồn mình đã biến mất. Hắn không còn cảm thấy sự "thúc giục" phải đi báo thù hay giành giật tài nguyên nữa. Hắn lần đầu tiên thấy tự do, nhưng cũng lần đầu tiên thấy mình thật nhỏ bé.
Tô Thanh Loan run rẩy đứng dậy. Nàng nhìn thấy Lục Trầm Chu đứng ở rìa vực thẳm. Nàng không quan tâm hắn là ai, nàng chỉ chạy đến, ôm chặt lấy hắn từ phía sau.
"Lục Trầm Chu… Đừng đi."
Lục Trầm Chu khẽ mỉm cười. Thanh *Thánh Tội* rơi xuống đất, hóa thành tro bụi. Ma khí trên người hắn tan biến, chỉ còn lại một sự bình lặng như nước mùa thu.
Thế giới này không còn Thiên Đạo để dựa dẫm, cũng không còn Khí Vận để tranh giành. Từ nay về sau, ai cũng có thể là Đạo Tổ của chính mình.
Hắn quay lại, đưa bàn tay đầy vết sẹo lên lau nước mắt cho nàng, khàn giọng nói:
"Hệ thống đi rồi. Thiên Đạo cũng đi rồi."
"Từ giờ, ta có thể thử… làm người tốt được chưa?"
Bình minh lú rạng trên đỉnh Vạn Tiên, xóa tan bóng tối nghìn trùng của vạn cổ. Kẻ phản diện vĩ đại nhất lịch sử cuối cùng đã mở ra con đường sống cho tất cả chúng sinh, bằng cách hy sinh tất cả những gì hắn có, chỉ để đổi lại một thế giới mà hắn không còn là tâm điểm của bi kịch.