Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 181: Thiên Đạo cầu xin sự tha thứ.**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:04:37 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 181: THIÊN ĐẠO CẦU XIN SỰ THA THỨ**

Trên đỉnh vạn giới, nơi vách ngăn giữa thực tại và hư vô đã bị xé toạc thành một khe nứt khổng lồ, gió lốc thời không gào thét như tiếng khóc than của hàng vạn sinh linh từ thái cổ. Những tầng mây vốn mang màu sắc rực rỡ của tiên gia nay chỉ còn là một mảnh xám xịt, bị bao phủ bởi thứ khí tức tịch diệt rợn người.

Lục Trầm Chu đứng đó.

Hắc y của hắn phần phật trong gió, vạt áo thêu chỉ vàng vốn dĩ sang trọng nay đã sờn rách, thấm đẫm máu của kẻ thù và của chính hắn. Kiếm gãy "Thánh Tội" trong tay hắn không còn phát ra ma quang bạo liệt như trước, mà tỏa ra một loại hào quang thâm trầm, huyền ảo, như thể nó đang gánh vác toàn bộ sức nặng của nhân quả cả một kỷ nguyên.

Ánh mắt Lục Trầm Chu bình thản đến lạ kỳ. Sau lưng hắn, một cái bóng khổng lồ hiện lên, không phải ma thần, cũng chẳng phải tiên nhân, mà là một hư ảnh của "Thái Sơ Đạo Quả" — thứ sức mạnh tối cao nhất, vượt ra ngoài sự sắp đặt của định mệnh.

Trong không gian ấy, một tiếng nổ vang dội truyền đến, nhưng không phải tiếng sấm, mà là tiếng vỡ vụn của các quy luật vật lý. Trước mặt Lục Trầm Chu, không gian vặn vẹo dữ dội rồi ngưng tụ thành một hình thù vô định. Đó là một khối cầu ánh sáng vàng kim chói lòa, xung quanh quấn quýt lấy vô số những sợi tơ rực rỡ. Mỗi sợi tơ ấy đại diện cho một vận mệnh, một sinh mạng, một dòng thời gian của Cửu Tiêu Vạn Giới.

Đó chính là Thiên Đạo. Ý chí tối cao vốn dĩ nhìn vạn vật như kiến cỏ, nay lại đang rung động kịch liệt.

"Lục Trầm Chu… ngươi có biết mình đang làm gì không?"

Tiếng nói của Thiên Đạo không phát ra bằng ngôn ngữ, mà đánh trực tiếp vào thần hồn, khiến vạn vật trong bán kính mười vạn dặm phải quỳ xuống trong vô thức. Nhưng Lục Trầm Chu vẫn đứng vững, mũi kiếm chỉ xuống đất, giọng nói của hắn khàn khàn nhưng rõ ràng:

"Ta đang làm việc mà ngươi hằng mong muốn. Trở thành kẻ ác nhất thế gian, tiêu diệt mọi sự chống đối. Chỉ có điều, kẻ phản diện cuối cùng mà ta cần tiêu diệt… chính là ngươi."

Khối cầu ánh sáng kia bỗng dưng thu nhỏ lại, hóa thành một bóng người mờ ảo mang dáng vẻ của một lão nhân đầy uy nghiêm, nhưng khuôn mặt lại liên tục biến hóa, khi thì là nam, khi thì là nữ, lúc lại là thú dữ. Đó là gương mặt của chúng sinh mà nó đã thao túng suốt bao nhiêu năm qua.

"Nghịch tử! Ta ban cho ngươi hệ thống, ta mở đường cho ngươi trở thành kẻ mạnh nhất. Ta đã hy sinh hàng triệu 'Khí vận chi tử' để làm chất dinh dưỡng cho ngươi trưởng thành! Không có ta, ngươi chỉ là một hạt bụi trong dòng sông thời gian!"

Lục Trầm Chu bỗng bật cười. Tiếng cười của hắn đầy vẻ mỉa mai, u uất.

"Ban cho ta hệ thống? Ép ta phải sát hại những kẻ trung lương, ép ta phải phản bội bằng hữu, ép ta phải gánh chịu sự phỉ nhổ của toàn thiên hạ? Ngươi dùng nỗi đau của ta để làm vui, dùng máu của chúng sinh để dệt nên cái gọi là 'trật tự' của ngươi. Thiên Đạo, ngươi không phải là quy luật, ngươi chỉ là một ký sinh trùng tham lam vô độ mà thôi."

Hệ thống trong đầu Lục Trầm Chu lúc này vang lên những tiếng rít chói tai:

*[Cảnh báo! Ký chủ đang thực hiện hành vi xóa sổ nguồn cấp năng lượng duy nhất. Mức độ đe dọa: Cực hạn. Đề nghị dừng lại ngay lập tức…]*

Lục Trầm Chu phớt lờ tiếng chuông cảnh báo. Hắn bước lên một bước. Mỗi bước chân của hắn khiến Thiên địa chấn động, những sợi tơ khí vận quanh Thiên Đạo bắt đầu đứt đoạn từng sợi một.

Càng đến gần, áp lực từ "Thái Sơ Đạo Quả" càng khiến Thiên Đạo không thể duy trì được vẻ uy nghiêm. Khối ánh sáng ấy bắt đầu rạn nứt, những tia hoàng kim chi khí rò rỉ ra ngoài, tan biến vào hư không.

"Đứng lại! Đừng qua đây!" Thiên Đạo hét lên, giọng điệu lần đầu tiên mang theo sự hoảng loạn. "Ta có thể chia sẻ quyền năng với ngươi! Ngươi sẽ là vị thần duy nhất cùng ta cai quản kỷ nguyên mới! Ta sẽ xóa sạch ký ức của chúng sinh, khiến họ tôn thờ ngươi như một Đạo Tổ cứu thế! Ngươi sẽ không còn là ma đầu bị người đời ghét bỏ nữa!"

Lục Trầm Chu vẫn không dừng lại. Ánh kiếm "Thánh Tội" bắt đầu rực sáng, hút lấy oán khí tích tụ hàng nghìn năm của những kẻ bị Thiên Đạo bỏ rơi.

"Quá muộn rồi. Ta thà làm ma đầu trong lòng mọi người, còn hơn làm một vị thần bù nhìn trong bàn tay bẩn thỉu của ngươi."

"Trảm!"

Lục Trầm Chu vung kiếm. Một đường kiếm giản đơn, không hoa mỹ, nhưng nó mang theo toàn bộ ý chí "Nghịch Mệnh". Không gian bị chém đôi, vách ngăn không gian vốn dĩ kiên cố nay như một tờ giấy mỏng bị ngọn lửa thiêu rụi.

"Aaaaa!"

Thiên Đạo gầm lên đau đớn. Thân thể ánh sáng của nó bị xé rách một mảng lớn. Ánh vàng rực rỡ bắt đầu phai nhạt, thay vào đó là màu xám tro của sự tàn lụi. Lúc này, nhận thấy sự hủy diệt thực sự đang cận kề, cái gọi là ý chí tối cao cuối cùng đã quỳ xuống.

Dưới chân Lục Trầm Chu, thực thể đại diện cho trật tự vạn vật bỗng dưng sụp đổ thành một vũng ánh sáng nhạt nhòa.

"Dừng tay… Ta cầu xin ngươi… tha cho ta một lần!"

Tiếng van nài ấy vang vọng khắp Cửu Tiêu. Những tu sĩ đang quan sát trận chiến từ xa qua gương pháp thuật đều bàng hoàng, chết lặng. Vị thần mà họ tôn thờ, Thiên Đạo mà họ hướng đến, nay đang quỳ dưới chân một kẻ mà họ từng gọi là "Ma đạo đại gian ác".

"Nếu ta tan biến, quy luật vận hành của vạn giới sẽ sụp đổ! Mặt trời sẽ không mọc, linh khí sẽ cạn kiệt, toàn bộ sinh linh sẽ chôn cùng ta!" Thiên Đạo vừa run rẩy vừa cố dùng hy sinh của chúng sinh để uy hiếp. "Lục Trầm Chu, ngươi tự nhận mình vì đại cục, chẳng lẽ ngươi muốn thấy cả thế giới này diệt vong sao?"

Lục Trầm Chu cúi xuống, nhìn sâu vào lõi ánh sáng đang nhấp nháy liên tục của Thiên Đạo. Một thoáng đau thương xẹt qua mắt hắn khi nghĩ về những người đã ngã xuống, về Tô Thanh Loan đang ở nơi nào đó mong ngóng hắn, về Khương Ngân vẫn đang chiến đấu trong bóng tối.

"Thế giới không cần một kẻ chủ tể độc tài. Nó cần một quy luật tự nhiên, nơi mà sự nỗ lực của một cá nhân thực sự mang lại kết quả, thay vì được quyết định bởi cái gọi là 'khí vận' do ngươi ban phát."

Hắn đưa tay trái ra, lòng bàn tay hiện lên một ấn ký rực rỡ — Đạo Tổ Chi Ấn.

"Ngươi lo sợ thế giới sụp đổ? Đừng lo. Ta sẽ dùng toàn bộ tu vi của một đời phản diện này để hóa thân thành quy luật mới. Ta sẽ không giống ngươi. Ta sẽ không nói, không nhìn, không nghe. Ta sẽ là Đất, là Trời, là Gió, là Nước. Vận mệnh của chúng sinh sẽ trả lại cho chúng sinh."

Thiên Đạo nghe đến đó, toàn bộ hy vọng dập tắt hoàn toàn. Nó nhận ra Lục Trầm Chu không muốn thay thế nó để trị vì, mà là muốn hy sinh chính mình để giải thoát cho thế giới. Một kẻ mà hệ thống gán cho cái nhãn "Phản diện cực hạn", kẻ đã thực hiện hàng vạn nhiệm vụ ác độc, lại đang lựa chọn con đường cứu thế vĩ đại nhất.

"Ngươi… ngươi là một kẻ điên! Một kẻ điên hoàn hảo!"

"Cảm ơn vì lời khen cuối cùng."

Lục Trầm Chu nhắm mắt lại. Kiếm "Thánh Tội" đâm xuyên qua tâm cốt của Thiên Đạo. Một luồng sáng trắng xóa bùng lên, che lấp toàn bộ thị giác của mọi sinh linh trên thế giới.

Trong luồng sáng ấy, hệ thống phát ra một âm thanh cuối cùng, thanh âm không còn khô khốc như máy móc mà mang theo một chút nhẹ nhõm, một chút kính trọng:

*[Nhiệm vụ cuối cùng: Trở thành Đạo Tổ. Trạng thái: Hoàn thành mỹ mãn.]*
*[Phần thưởng: Sự tự do. Vĩnh biệt, Đạo Tổ của ta.]*

Thiên Đạo vụn vỡ. Những sợi tơ khí vận đứt ra, hóa thành những hạt mưa ánh sáng lấp lánh rơi xuống vạn giới. Những người bị thương thấy vết thương lành lại, những người đang bế tắc bỗng thấy con đường đột phá hiện ra, những tâm hồn đầy căm hận bỗng thấy lòng mình bình lặng lạ kỳ.

Trên đỉnh mây mờ ảo, thực thể ánh sáng của Thiên Đạo biến mất, chỉ còn lại một mình Lục Trầm Chu ngồi xếp bằng giữa hư không. Thân thể hắn bắt đầu mờ nhạt dần, hóa thành vô số những điểm sáng nhỏ li ti bay đi bốn phương tám hướng.

Hắn nhìn thấy trong hư không mờ ảo kia, bóng dáng một nữ tử mặc y phục xanh nhạt đang cố chạy về phía mình, miệng gọi tên hắn nhưng không phát ra tiếng. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp mà suốt 181 chương truyện qua, hắn chưa từng để lộ.

"Thiên hạ lầm tưởng ta ác, ta lầm tưởng mình đau. Đến khi quay đầu nhìn lại, vạn đạo cũng chỉ là một giấc mộng dài…"

Lục Trầm Chu nhắm mắt, tan biến hoàn toàn vào đất trời.

Trên thế gian, từ nay không còn Thiên Đạo định sẵn vận mệnh, cũng không còn hệ thống phản diện cưỡng cầu. Chỉ còn một thế giới mới, nơi mỗi người tự viết nên chương nhạc của đời mình, dưới bóng râm che chở âm thầm của một vị Đạo Tổ từng bị gọi là Ma đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8