Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 182: Trầm Chu: \”Ta là phản diện, ta không biết từ bi\”.**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:05:06 | Lượt xem: 4

Bầu trời trấn Thiên Vũ bị nhuộm một màu đỏ thẫm đến nghẹt thở. Không phải sắc hồng của ráng chiều, mà là màu máu đọng lại trong những đám mây u ám, đặc quánh như thể chỉ cần chạm nhẹ là có thể vắt ra những giọt lệ sầu của chúng sinh.

Dưới phố dài, thi thể nằm rải rác. Những kẻ mặc đạo bào màu trắng của Thanh Vân Biệt Viện vốn được dân chúng tôn sùng là tiên nhân, giờ đây chỉ còn là những xác không hồn, máu từ cổ họng họ chảy tràn ra, thấm đẫm vào kạch đá.

Ở trung tâm của đống đổ nát ấy, một bóng người mặc hắc y đang đứng sừng sững. Kiếm "Thánh Tội" trong tay hắn rung lên khe khẽ, phát ra tiếng kêu oán của ma quỷ, nhưng kỳ lạ thay, mỗi giọt máu chạm vào lưỡi kiếm gãy ấy đều bị tiêu biến trong nháy mắt, chỉ để lại một luồng thanh khí mờ nhạt đến mức mắt thường không thể thấy.

"Đinh! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành một nửa nhiệm vụ: 'Đồ sát mười lăm hộ pháp của Thanh Vân Biệt Viện'. Điểm phản diện +500. Đánh giá: Tàn bạo và dứt khoát."

Tiếng chuông điện tử của Hệ Thống vang lên trong đầu Lục Trầm Chu, khô khốc và mỉa mai.

Lục Trầm Chu không biểu cảm, đôi mắt u buồn của hắn nhìn sâu vào một hẻm tối. Nơi đó, những ánh mắt sợ hãi, căm hận của người dân trấn Thiên Vũ đang đổ dồn về phía hắn. Họ nhìn kẻ cứu rỗi mình như nhìn một con ác ma vừa từ địa ngục bò lên.

"Lục Trầm Chu! Ngươi còn tính tàn sát bao nhiêu người nữa mới chịu dừng tay?"

Một tiếng thét rền vang như sấm dậy từ chân trời. Từ xa, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ mang theo hơi thở của chính nghĩa tuyệt đối xé toạc màn sương máu. Diệp Thần đạp kiếm khí đáp xuống, y phục bay phấp phới, quanh thân hào quang vạn trượng, đúng chuẩn một vị thần linh hạ phàm.

Phía sau Diệp Thần, một bóng hồng lạnh lùng đáp xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng. Tô Thanh Loan nhìn cảnh tượng hoang tàn xung quanh, bàn tay nàng nắm chặt thanh ngọc kiếm, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Lục Trầm Chu.

"Trầm Chu Ma Quân… không ngờ ngay cả một phân viện yếu nhất của Thanh Vân Tông, ngươi cũng không tha." Giọng nói của nàng mang theo một chút run rẩy khó nhận ra. Nàng đã từng hy vọng, ít nhất lần này tin đồn là sai.

Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười ấy lạnh thấu xương, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy nơi đáy mắt hắn chỉ có một khoảng không tịch mịch.

"Hôm nay tâm trạng không tốt, thấy người mặc đồ trắng là muốn giết, có gì lạ sao?"

"Ngươi… đồ súc sinh!" Diệp Thần tức giận đến mức toàn thân phát run, hắn chỉ tay vào những thi thể dưới đất: "Trương lão trưởng lão là một bậc tiền bối hiền lành, cả đời hành thiện, vì sao ngươi nỡ hạ độc thủ? Ngay cả Linh nhi, một đệ tử ngoại môn còn chưa đủ mười sáu tuổi, ngươi cũng nỡ chém mất cánh tay nàng?"

Hệ thống lại vang lên: "Nhiệm vụ phụ: Khiêu khích Khí Vận Chi Tử đến mức tột cùng. Thưởng: 300 điểm ác ý."

Lục Trầm Chu thu lại thanh kiếm gãy, từng bước đi về phía Diệp Thần. Áp lực từ "Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết" khiến không gian xung quanh hắn vặn vẹo, đen ngòm như nuốt chửng ánh sáng vàng của đối phương.

"Hiền lành?" Lục Trầm Chu cười nhạt, thanh âm như từ chín tầng địa ngục vọng về: "Diệp Thần, ngươi đi khắp thiên hạ nói đạo lý, nhưng lại chưa bao giờ nhìn xuống dưới chân mình. Ngươi có biết dưới lòng đất của biệt viện 'hiền lành' này là cái gì không? Ngươi có biết vị tiền bối ngươi tôn sùng, mỗi đêm đều cần máu của chín hài nhi để duy trì thọ nguyên không? Còn đệ tử ngươi thương xót, chính là kẻ chuyên bắt cóc hài nhi từ tay mẹ chúng đem về đây."

"Câm mồm!" Diệp Thần rống lên: "Lục Trầm Chu, đừng hòng dùng những lời xằng bậy ấy để tẩy trắng cho sự ác độc của mình! Thanh Vân Biệt Viện là danh môn chính phái, là trụ cột của trấn Thiên Vũ! Ngươi giết sạch họ, chẳng khác nào khiến hàng vạn dân chúng mất đi sự bảo hộ!"

Tô Thanh Loan tiến lên một bước, ánh mắt nàng sắc lẹm xoáy vào tâm can Lục Trầm Chu: "Dù họ có sai, cũng có giới luật tông môn trừng trị. Ngươi lấy quyền gì để quyết định sinh tử của họ theo cách tàn khốc này? Lục Trầm Chu, chẳng lẽ trong lòng ngươi, không còn một chút từ bi nào sao?"

Lục Trầm Chu dừng bước, cách Tô Thanh Loan chỉ năm trượng. Hắn thấy được sự thất vọng trong mắt nàng, thấy được cả cái sự căm hờn mà cả thế giới này đang ném vào hắn.

Trong sâu thẳm tâm hồn, Lục Trầm Chu thở dài. Hắn nhìn thấy phía sau hậu viện kia, có một trận pháp "Huyết Linh Tế" đang dần nguội lạnh. Nếu hắn chậm tay mười hơi thở, toàn bộ trấn Thiên Vũ sẽ bị luyện thành tro bụi. Để phá giải trận pháp ấy, cách nhanh nhất là dùng máu của những kẻ đang trì trận để trung hòa. Hắn không có thời gian giải thích, không có thời gian thu thập bằng chứng.

Lòng tốt của người chính nghĩa là gì? Là đợi khi thảm kịch xảy ra rồi mới đến than khóc, tìm công đạo?
Còn việc ác của hắn là gì? Là dùng tay bẩn để bóp nghẹt thảm kịch ngay từ khi nó chưa bắt đầu.

Nhưng thế gian này, chỉ công nhận thứ họ nhìn thấy.

"Từ bi?" Lục Trầm Chu đột ngột cười dài, tiếng cười chấn động cả tầng mây đỏ. Hắn nhìn Tô Thanh Loan, lời nói sắc bén như lưỡi dao chém đứt chút tơ lòng cuối cùng: "Thánh nữ Dao Trì thật nực cười. Một kẻ như ta, từ khi bước vào Ma đạo, tâm đã là một vũng bùn đen. Ngươi hỏi ta từ bi ở đâu? Ngươi muốn từ bi, hãy đi hỏi Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ kia!"

Hắn quay sang nhìn Diệp Thần, sát khí đột ngột bùng nổ: "Ta là phản diện, ta không biết từ bi là gì. Ta chỉ biết kẻ nào ngáng đường ta, ta giết kẻ đó. Kẻ nào làm ta khó chịu, ta diệt cả môn. Diệp Thần, ngươi muốn cứu thế giới này? Vậy hãy mạnh lên mà giết ta. Còn bây giờ…"

Lục Trầm Chu giơ tay lên, một đạo ma hỏa tím ngắt ném về phía sau lưng. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, cả tòa đại điện của Thanh Vân Biệt Viện sụp đổ, lộ ra một tầng hầm chứa đầy xương trắng người phàm.

"Bây giờ, im miệng lại và nhìn xem thứ chính nghĩa mà ngươi hằng bảo vệ nó hôi thối đến mức nào!"

Sắc mặt Diệp Thần tái nhợt khi nhìn thấy hầm xương, nhưng cái tôi của Khí vận chi tử khiến hắn không muốn chấp nhận sự thật mình đã mù quáng. Hắn hét lớn: "Cho dù là thế, ngươi cũng không có quyền tự tiện hành động! Lục Trầm Chu, hôm nay ta phải thay trời hành đạo!"

"Thay trời?" Lục Trầm Chu quay lưng lại, tà áo hắc y tung bay trong gió đầy cô độc: "Bầu trời này đã mục nát rồi, Diệp Thần. Nếu Thiên Đạo không trừng phạt được chúng, ta sẽ trừng phạt chúng. Nếu thế gian không dung thứ cho ta, ta sẽ đạp nát thế gian."

"Đinh! Ký chủ thực hiện hành vi đại gian đại ác (theo góc nhìn nhân vật chính), làm lung lay tín ngưỡng của chúng sinh. Điểm phản diện +2000! Tu vi tăng trưởng: Chạm tới ngưỡng Hóa Thần sơ kỳ!"

Dưới mưa máu, bóng lưng Lục Trầm Chu dần mờ đi trong màn sương tím. Tô Thanh Loan đứng lặng người, ánh mắt nàng không rời khỏi bóng dáng cô độc ấy. Nàng ngửi thấy mùi máu tươi, nhưng thấp thoáng trong đó, nàng lại cảm nhận được một luồng linh khí tinh thuần đang gột rửa tà khí của cả trấn nhỏ.

"Lục Trầm Chu…" Nàng khẽ gọi thầm, trái tim nhói lên một nhịp: "Rốt cuộc ngươi là kẻ ác nhất thế gian, hay là kẻ cô độc nhất thế gian?"

Lục Trầm Chu bước đi, không ngoảnh đầu lại. Trong đầu hắn, âm thanh của hệ thống vẫn vang lên đều đều, lạnh lẽo vô tình:

"Nhiệm vụ tiếp theo: Truy sát tàn dư của Thanh Vân Tông tại rừng Vạn Cổ. Lưu ý: Phải thực hiện trước mặt đại diện của Liên Minh Diệt Ma. Phần thưởng: Đoạt Thiên Cốt."

Lục Trầm Chu khẽ siết chặt thanh kiếm gãy Thánh Tội.

Từ bi? Thứ đó không thuộc về kẻ đi trong đêm tối. Hắn sẽ gánh vác mọi tội lỗi, sẽ để cả thế giới căm hận mình, cho đến ngày hắn bước lên đỉnh cao nhất, phá tan cái lồng giam của Thiên Đạo này.

Cho dù cuối cùng, hắn có phải tan biến trong cô độc, hắn cũng không hối tiếc. Vì hắn là phản diện, là kẻ mà số phận ép phải trở thành Đạo Tổ của một kỷ nguyên mới.

Dưới chân trấn Thiên Vũ, tiếng khóc than vang lên, Diệp Thần vẫn mải mê diễn vai anh hùng cứu khổ phò nguy, cứu chữa cho vài kẻ tà tu còn sót lại. Chỉ có Tô Thanh Loan nhìn vào hầm xương lạnh lẽo, rồi nhìn vào bóng đen đang khuất dần phía chân trời, ánh mắt nàng dần trở nên kiên định hơn bao giờ hết.

Nàng phải đi theo hắn. Nàng phải tìm ra câu trả lời cho sự "ác" vô cùng vô tận kia.

Gió lạnh rít lên, mưa bắt đầu rơi thật sự, rửa trôi máu trên đường phố, nhưng không rửa trôi được cái tên "Ma Quân Lục Trầm Chu" đã hằn sâu vào nỗi khiếp sợ của cả giới tu chân.

Hắn thực sự không biết từ bi, vì sự từ bi của hắn… quá mức nặng nề, thế gian không gánh nổi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8