Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 183: Nhất kiếm định giang sơn.**
**CHƯƠNG 183: NHẤT KIẾM ĐỊNH GIANG SƠN**
Gió rít gào qua những tán cây cổ thụ của rừng Vạn Cổ, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi ẩm mốc của lá mục thiên niên kỷ. Đây là vùng đất cấm kỵ, nơi ánh sáng mặt trời hiếm khi xuyên qua được tầng tầng lớp lớp chướng khí tím ngắt. Thế nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng chết chóc của khu rừng bị xé toác bởi tiếng kim loại va chạm và tiếng gào thét căm hờn.
“Lục Trầm Chu! Ngươi rốt cuộc vẫn đuổi tận giết tuyệt sao?”
Một vị lão giả tóc trắng xóa, ngực đẫm máu, che chắn phía sau là mười mấy đệ tử Thanh Vân Tông run rẩy. Lão là Tam trưởng lão của Thanh Vân Tông, người duy nhất còn sót lại sau đêm kinh hoàng tại tông môn.
Lục Trầm Chu đứng đó, trên một cành cây đại thụ cong vút. Tà áo hắc y thêu chỉ vàng tung bay trong gió, thanh kiếm gãy Thánh Tội cầm hờ hững trong tay, mũi kiếm chỉ xuống mặt đất, máu tươi từ từ nhỏ xuống thành từng giọt, hòa vào bùn lầy. Đôi mắt hắn vẫn u uất như mặt hồ đêm, không một chút gợn sóng trước sự phẫn nộ của kẻ đối diện.
“Hệ thống, ngươi hài lòng rồi chứ?” Lục Trầm Chu thầm hỏi trong lòng.
*“Ting! Nhiệm vụ đang tiến hành: Tru diệt tàn dư Thanh Vân Tông trước mặt chính đạo. Sự căm hận của chúng sinh là chất xúc tác tốt nhất cho Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết. Ký chủ, xin đừng nương tay.”*
Lục Trầm Chu không đáp lại. Hắn cảm nhận được ở phía xa, trong bóng tối của những lùm cây, có ít nhất ba đạo hơi thở mạnh mẽ đang rình rập. Đó là người của Liên Minh Diệt Ma, và chắc chắn có cả Diệp Thần. Bọn chúng đang đợi hắn ra tay, để lấy đó làm bằng chứng đanh thép nhất cho sự tàn bạo của “Trầm Chu Ma Quân”.
“Tru diệt?” Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ ngạo mạn và thê lương. “Thanh Vân Tông danh môn chính đạo, nhưng bên trong lại nuôi dưỡng tà ma, cấu kết với Thiên Ngoại Ác Ma để đổi lấy trường thọ. Tam trưởng lão, ông tưởng ta không biết trong nhẫn trữ vật của ông có chứa mười vạn linh hồn phàm nhân từ trấn Thiên Vũ sao?”
Lão giả khựng lại, đồng tử co rút, nhưng ngay lập tức lão gào lên: “Nói láo! Ngươi muốn gán tội để đồ sát đồng môn! Chư vị đạo hữu của Liên Minh, xin hãy vì công lý mà ra tay!”
“Vù!”
Một đạo kim quang rực rỡ từ trên trời giáng xuống, xé tan chướng khí của rừng Vạn Cổ. Diệp Thần xuất hiện, khoác trên mình bộ chiến giáp ánh kim, khí chất của một “Khí Vận Chi Tử” bừng sáng đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Lục Trầm Chu! Đủ rồi!” Diệp Thần gầm lên, thanh kiếm chính nghĩa chỉ thẳng vào mặt Lục Trầm Chu. “Ngươi đã hủy diệt Thanh Vân Tông, giờ lại muốn giết cả những người cuối cùng này? Có ta ở đây, ma tính của ngươi không thể làm càn!”
Phía sau Diệp Thần, hàng chục tu sĩ chính đạo đồng loạt lộ diện, vây quanh Lục Trầm Chu thành một vòng tròn thần thánh.
Lục Trầm Chu đứng giữa vòng vây, nhìn Diệp Thần với ánh mắt đầy vẻ giễu cợt. Hắn nhìn thấy phía trên đầu Diệp Thần, luồng thanh khí khí vận đang cuồn cuộn như rồng bay phượng múa. Càng có nhiều người ủng hộ Diệp Thần, hắn càng mạnh. Còn hắn, Lục Trầm Chu, càng bị căm ghét, ma lực trong người càng sôi sục.
“Diệp Thần, ngươi luôn xuất hiện rất đúng lúc.” Lục Trầm Chu bình thản nhảy xuống khỏi cành cây, đôi chân chạm đất nhẹ nhàng không một tiếng động. “Đúng lúc đến mức… như thể ngươi đã đợi ở đây từ lâu, chỉ chờ ta rút kiếm.”
“Ngươi bớt ngậm máu phun người!” Diệp Thần lớn tiếng. “Hôm nay, trước mặt anh hùng thiên hạ, ta sẽ trảm ngươi để tế những vong linh đã chết dưới tay ngươi!”
Tô Thanh Loan nấp sau một tảng đá lớn, đôi bàn tay trắng nõn siết chặt vào vạt áo. Nàng nhìn thấy Lục Trầm Chu đang đơn độc đối đầu với cả thế giới. Nàng đã thấy luồng linh khí kì lạ ẩn sau sát khí ma đạo của hắn tại trấn Thiên Vũ, nàng muốn tin hắn, nhưng thực tại trước mắt lại quá tàn khốc.
Lục Trầm Chu nâng thanh kiếm gãy Thánh Tội lên. Một luồng hắc khí tím sẫm bắt đầu bùng nổ, hóa thành những sợi xích ma ảo diệu quấn quanh cánh tay hắn. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo.
“Tốt lắm, Diệp Thần.” Giọng Lục Trầm Chu vang lên, lạnh thấu tận xương tủy. “Ngươi nói muốn bảo vệ bọn họ? Vậy thì hãy nhìn cho kỹ. Hôm nay, ta không chỉ giết bọn họ, mà ta còn muốn định đoạt cả giang sơn này.”
*“Hệ thống, kích hoạt quyền năng ‘Nghịch Mệnh Chân Ngôn’!”* Lục Trầm Chu ra lệnh.
*“Ting! Tiêu tốn 10.000 điểm phản diện. Cảnh báo: Ký chủ sẽ bị Thiên Đạo khóa định mục tiêu truy sát cấp độ 5!”*
“Làm đi!”
Một tiếng oanh tạt nổ ra ngay giữa rừng Vạn Cổ. Không khí vốn ẩm ướt bỗng trở nên khô khốc lạ thường. Lục Trầm Chu không lao về phía Diệp Thần, mà hắn dậm chân mạnh một cái, thanh kiếm gãy Thánh Tội đột ngột cắm xuống mặt đất.
“Nhất kiếm — Định giang sơn!”
Không phải một đòn tấn công sát nhân, mà là một làn sóng xung kích mang theo phù văn đen kịt lan tỏa với tốc độ kinh hoàng. Diệp Thần biến sắc, vung kiếm vàng chặn lại: “Thủ đoạn ma đầu! Phá cho ta!”
Nhưng không. Kiếm của Diệp Thần chém vào làn sóng đó như chém vào hư vô. Luồng sức mạnh đó quét qua Tam trưởng lão và các đệ tử Thanh Vân Tông. Ngay lập tức, một tiếng “Răng rắc” vang lên từ cơ thể của vị lão giả.
“A!!!” Lão lão gào thét trong đau đớn. Nhưng điều kỳ lạ là lão không chết. Thay vào đó, chiếc nhẫn trữ vật trên tay lão nổ tung, giải phóng mười vạn đốm sáng trắng linh hồn – những linh hồn bị giam cầm đang khóc than bỗng chốc được thanh tẩy bởi ma khí của Lục Trầm Chu, hóa thành những luồng ánh sáng bình yên bay về phía luân hồi.
Mọi người sững sờ. Luồng ma khí đó… tại sao lại mang theo lực lượng độ hóa của phật môn?
Cùng lúc đó, làn da của vị Tam trưởng lão bỗng sưng phồng lên, những xúc tu tím tái đâm ra từ lồng ngực lão. Lão không phải người, lão đã bị “Thiên Ngoại Ma Thứ” ký sinh. Đám đệ tử đứng sau lão cũng bắt đầu biến dạng, ánh mắt chúng đỏ rực, tràn đầy sự điên cuồng.
“Đó là… cái gì?” Một tu sĩ chính đạo run rẩy lùi lại.
Lục Trầm Chu từ từ rút thanh kiếm gãy lên từ mặt đất, hắc y của hắn bay phất phơ giữa đám hồn linh đang bay lượn. Hắn nhìn Diệp Thần, người đang đứng ngây người ra:
“Ngươi thấy chưa, ‘Anh hùng’? Thứ ngươi đang bảo vệ chính là lũ ký sinh sẽ nuốt chửng cả đại lục này. Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ đã cố tình để mặc chúng phát triển để thanh lọc chúng sinh.”
Lục Trầm Chu tiến lên một bước, thanh Thánh Tội run lên bần bật như muốn uống máu.
“Hệ thống bắt ta giết chúng, vì hệ thống muốn ta làm kẻ ác. Còn ta giết chúng, vì nếu không giết, vạn dặm giang sơn này sẽ hóa thành đất chết.”
“Câm miệng!” Diệp Thần gầm lên để che giấu sự bàng hoàng và sợ hãi đang dâng trào trong lòng. “Ngươi là ma! Lời của ma không thể tin!”
Diệp Thần vận khởi toàn bộ khí vận, hoàng kim cự kiếm hóa thành một bóng ma khổng lồ chém xuống đầu Lục Trầm Chu.
“Nhất kiếm của ngươi định giang sơn, vậy thì chết dưới kiếm này đi!”
Lục Trầm Chu không tránh né. Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm thức của hắn, hình ảnh hệ thống hiện lên với những dòng chữ đỏ thẫm.
*“Ting! Diệp Thần sát tâm đại khởi. Tăng tiến nhiệm vụ: Nghịch chuyển danh tiếng thành công. Điểm phản diện +50.000!”*
*“Ting! Chúc mừng ký chủ nhận được phần thưởng: Đoạt Thiên Cốt!”*
Lục Trầm Chu cảm thấy một luồng sức mạnh khủng khiếp đang kiến thiết lại cột sống của mình. Hắn mở mắt, đồng tử hóa thành một vòng xoáy hỗn độn đen trắng xen kẽ.
“Diệp Thần, ngươi không định được giang sơn này đâu. Vì giang sơn này, là của ta.”
Lục Trầm Chu vung kiếm gãy. Một đường kiếm đen kịt, đơn giản, không một chút hoa mỹ nhưng dường như chứa đựng quy luật của toàn bộ thế giới này.
“Rắc!”
Kim quang của Diệp Thần bị chém đôi. Vị Khí Vận Chi Tử phun một ngụm máu lớn, bay ngược ra sau như một con diều đứt dây, đập sập cả một vách đá cổ xưa.
Cả rừng Vạn Cổ rơi vào im lặng tuyệt đối. Những tu sĩ chính đạo còn lại nhìn Lục Trầm Chu với sự sợ hãi tột độ. Hắn đứng đó, giữa mưa linh hồn đang tan biến và lũ quái vật biến dạng vừa bị kiếm khí giết chết, cô độc và cao ngạo.
Hắn đã định được cục diện. Một kiếm này không chỉ giết kẻ thù, mà còn chặt đứt sự giả dối của thế giới.
Lục Trầm Chu nhìn về phía tảng đá nơi Tô Thanh Loan đang ẩn nấp. Ánh mắt hai người giao nhau trong một tích tắc ngắn ngủi. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi xoay người bước vào màn sương dày đặc nhất của khu rừng.
*“Ting! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Đạo quả bước đầu ngưng tụ. Ký chủ đã sẵn sàng cho bước tiếp theo của việc trở thành Đạo Tổ chưa?”*
Lục Trầm Chu bước đi, tà áo đen lướt trên bùn lầy nhưng không vương một chút bụi trần.
“Tiếp tục đi. Kẻ phản diện này… sẽ làm đến cùng.”
Sau lưng hắn, tiếng gào khóc hối hận của đám đệ tử và tiếng gầm căm hờn của Diệp Thần dần mờ nhạt. Chỉ còn lại cơn mưa máu nhạt dần, nhường chỗ cho một ánh ban mai yếu ớt bắt đầu xuyên qua kẽ lá của rừng Vạn Cổ. Giang sơn này, từ nay về sau, chỉ nghe danh một người.
Trầm Chu Ma Quân. Ngàn năm không đổi.