Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 184: Thiên Đạo cũ tan biến.**
**CHƯƠNG 184: THIÊN ĐẠO CŨ TAN BIẾN**
Bầu trời Cửu Tiêu chưa bao giờ u ám đến thế. Không phải là cái u ám của mây đen báo bão, mà là một màu tím sẫm mục rữa, giống như một vết thương hoại tử đang lan rộng trên da thịt của vũ trụ.
Đỉnh Vạn Tiên – nơi từng được coi là thánh địa cao nhất, điểm gần với Tiên giới nhất – giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát trơ trọi giữa cơn lốc xoáy của hỗn độn. Không gian xung quanh vặn vẹo, những kẽ nứt hư không đen ngòm như những con quái thú đang há miệng chờ chực nuốt chửng chút sinh linh cuối cùng.
Dưới chân núi, "Liên Minh Diệt Ma" từng hùng hậu hàng vạn người, giờ đây chỉ còn là những bóng hình tàn tạ, tuyệt vọng. Họ không còn gào thét đòi giết "Ma đầu" Lục Trầm Chu nữa. Tiếng gào thét duy nhất lúc này thuộc về chính thế giới mà họ hằng bảo vệ.
Thiên Đạo đang "thu hoạch".
Những sợi tơ sáng rực từ trên không trung rủ xuống, cắm thẳng vào linh đài của từng tu sĩ. Cứ mỗi lần một sợi tơ rút lên, một cường giả Hóa Thần hoặc Hợp Thể lại khô héo như cỏ lùi vào mùa đông, toàn bộ tu vi, tinh huyết và cả linh hồn đều bị hút sạch, biến thành chất dinh dưỡng để gia cố cho sự sụp đổ của ý chí Thiên Đạo.
“Tại sao… Tại sao lại như vậy?”
Diệp Thần quỳ gối giữa đống xác thịt. Hào quang "Khí Vận Chi Tử" trên đầu hắn từng rực rỡ bao nhiêu, nay lại nhạt nhòa và méo mó bấy nhiêu. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi có một con mắt khổng lồ không có tròng đen, chỉ có những vòng tròn pháp trận vô tình đang xoay chuyển.
Hắn nhận ra, thanh kiếm "Chính Nghĩa" trong tay hắn, những cơ duyên hắn nhặt được, thực chất đều là mồi nhử. Thiên Đạo nuôi dưỡng hắn, đẩy hắn lên đỉnh cao, chỉ để vào giây phút này, biến hắn thành một viên đan dược thượng hạng nhất để nuốt chửng.
“Lục Trầm Chu nói đúng… Chúng ta chỉ là lũ lợn được nuôi béo.” Diệp Thần cười thảm khốc, nước mắt hòa cùng máu chảy dài trên mặt. Hắn hóa điên, cầm kiếm đâm loạn xạ vào hư không.
Trên đỉnh cao nhất, Lục Trầm Chu đứng đó.
Hắc y của hắn rách nát, mái tóc đen bay cuồng loạn trong gió dữ. Quanh thân hắn không còn là ma khí đơn thuần, mà là một loại lực lượng đen kịt, đậm đặc đến mức nuốt chửng ánh sáng. Đó là "Nghịch Mệnh Thần Ma Lực", thứ sức mạnh sinh ra từ sự căm ghét của cả thế giới, từ sự ruồng bỏ của Thiên Đạo.
*“Ting! Nhiệm vụ cuối cùng: Gánh vác tội nghiệt vạn đời. Ký chủ cần hấp thụ toàn bộ oán khí và tai ương đang tàn phá Cửu Tiêu vào thân thể. Tỷ lệ tử vong: 99.9%.”*
Giọng nói của Hệ thống không còn vẻ cà khịa thường ngày, mà mang một sự trang nghiêm lạ thường.
Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười ấy đầy vẻ cô độc nhưng cũng vô cùng kiêu ngạo. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, nơi thanh kiếm gãy "Thánh Tội" đang rung lên bần bật, dường như nó cũng cảm nhận được sự hưng phấn của trận chiến cuối cùng.
“Đã làm ác bấy lâu nay, thêm một lần này nữa thì thấm vào đâu.”
Hắn đột ngột dang tay ra.
“Vạn ác quy tâm! Nghịch mệnh chuyển luân!”
Một tiếng gầm vang dội từ sâu trong linh hồn Lục Trầm Chu. Một vòng xoáy khổng lồ lấy hắn làm tâm điểm đột ngột bùng nổ. Những sợi tơ thiên đạo đang thu hoạch sinh mạng bỗng chốc bị một lực hút khủng khiếp kéo chệch hướng.
Tất cả những đau đớn, những lời nguyền rủa, những ác niệm và oán hận của hàng triệu sinh linh đang hấp hối đều tràn về phía Lục Trầm Chu.
“A… A… A!!!”
Tiếng hét của Lục Trầm Chu xé toạc tầng mây. Cơ thể hắn bắt đầu rạn nứt. Từ những vết nứt đó, không phải máu chảy ra, mà là những dòng ma niệm đen thẳm. Hắn đang dùng chính thân xác phàm trần này để làm một cái "thùng chứa" cho mọi tai ương của thế gian, để Thiên Đạo không còn gì để thu hoạch, để con mắt trên trời kia phải chết đói.
Dưới chân núi, các tu sĩ bàng hoàng nhìn lên. Họ thấy "Ma đầu" mà họ căm ghét nhất đang đau đớn co giật, nhưng chính sự đau đớn đó lại cắt đứt sợi tơ tử thần trên đầu họ.
Tô Thanh Loan đứng ở một góc khuất, tay siết chặt ngực áo. Nàng nhìn thấy linh hồn Lục Trầm Chu đang bị hàng vạn con quỷ dữ phân thây trong nội tâm. Nàng hiểu hắn đang làm gì. Hắn đang dùng cái danh "Phản diện" cuối cùng để cứu lấy những kẻ vẫn đang rủa sả hắn.
“Trầm Chu… Đừng bỏ lại ta…” Nàng thì thào, lệ rơi không dứt.
Trên bầu trời, Thiên Đạo rốt cuộc cũng giận dữ. Con mắt khổng lồ kia xoay chuyển, một tia sét màu tím dày đặc quy luật hủy diệt giáng xuống trực diện đỉnh Vạn Tiên.
“Ngươi sợ rồi sao?” Lục Trầm Chu ngẩng đầu, đôi mắt hắn lúc này một bên hóa trắng thuần, một bên hóa đen kịt.
Hắn nắm chặt "Thánh Tội", dồn toàn bộ sức mạnh của Nghịch Mệnh Thần Ma và toàn bộ oán khí vừa hấp thụ vào một chiêu duy nhất.
“Thiên đạo mục nát, trật tự bất công! Hôm nay Lục Trầm Chu ta lấy danh phản diện, chém đứt xiềng xích của ngươi!”
“THÁNH TỘI – THỦY TỰ GIẢI THOÁT!”
Kiếm quang bùng nổ. Không phải là một đường kiếm, mà là một đại dương bóng tối trào dâng ngược lên bầu trời. Bóng tối ấy đi đến đâu, quy luật của Thiên Đạo cũ tan vỡ đến đó. Những pháp trận rạn nứt, con mắt khổng lồ bắt đầu chảy ra thứ dịch thể vàng óng – máu của Thiên Đạo.
Trời đất rung chuyển dữ dội. Không gian sụp đổ rồi lại được tái tạo trong chớp mắt. Lục Trầm Chu cảm thấy xương cốt mình vỡ vụn từng mảnh, linh hồn như bị nghiền nát thành cát bụi.
Nhưng chính trong khoảnh khắc cận kề sự tiêu biến ấy, sâu trong đống tro tàn của Ma đạo, một hạt giống lung linh ánh sáng bắt đầu nảy mầm. Đó không phải là ánh sáng của Thiên Đạo cũ, mà là ánh sáng của "Thái Sơ" – điểm khởi đầu của tất cả, nơi thiện và ác chưa phân chia, nơi vận mệnh chỉ thuộc về chính nó.
*“Rắc!”*
Một tiếng động vang lên từ sâu trong tiềm thức của mỗi sinh linh trên Cửu Tiêu. Giống như một cái lồng kính khổng lồ vừa bị đập vỡ.
Áp lực đè nặng lên vai giới tu hành hàng vạn năm qua bỗng dưng biến mất. Bầu trời tím sẫm mục rữa sụp đổ, để lộ ra khoảng không xanh thẳm của vũ trụ nguyên thủy. Con mắt Thiên Đạo vỡ vụn thành ngàn mảnh sáng, tan biến vào hư không.
Lục Trầm Chu đứng giữa không trung, nhưng hắn không còn hình hài rõ rệt. Hắn tan biến thành hàng triệu đốm sáng li ti, bay đi khắp mọi phương trời.
Cùng lúc đó, một đoạn ký ức khổng lồ, bao quát và chân thực, được chiếu rọi vào đầu óc của mọi chúng sinh thông qua tàn dư của nhân quả.
Họ thấy một Lục Trầm Chu sỉ nhục Diệp Thần để kích hoạt thiên phú cho hắn.
Họ thấy một Lục Trầm Chu cướp hôn Tô Thanh Loan để thanh lọc độc chú trong máu nàng.
Họ thấy hắn diệt 10 đại tông môn vì nơi đó là hang ổ luyện người thành đan.
Họ thấy hắn cô độc dưới ánh trăng, ho ra máu đen vì gánh chịu phản phệ của hệ thống, nhưng vẫn mỉm cười vì biết rằng thế gian sắp được tự do.
Im lặng. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ Cửu Tiêu Vạn Giới.
Những kẻ vừa được cứu sống, những kẻ từng giơ kiếm hướng về phía hắn, giờ đây tay run bẩy, kiếm rơi xuống đất. Tiếng khóc bắt đầu vang lên, lúc đầu nhỏ bé, sau đó biến thành một làn sóng thống khổ bao trùm cả đại lục.
“Chúng ta… đã làm gì thế này?” Một vị lão tổ tông môn quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất đến chảy máu.
Diệp Thần nhìn lên trời, tiếng cười điên dại của hắn biến thành tiếng nấc nghẹn ngào. Hắn từng tưởng mình là người hùng, hóa ra hắn chỉ là một con rối kiêu ngạo, còn kẻ bị hắn coi là ác ma lại chính là người đã che chắn gió mưa cho hắn lớn lên.
Giữa luồng sáng lung linh của sự sụp đổ, một bóng người yểu điệu bay vút lên cao. Tô Thanh Loan không màng đến việc thân thể đang bị gió hư không xé rách, nàng điên cuồng thu nhặt những mảnh sáng lấp lánh đang tan đi.
“Trầm Chu! Huynh không được đi! Huynh đã nợ ta một lời hứa, huynh đã hứa sẽ cho ta thấy một thế giới mới mà!”
Nhưng những mảnh sáng ấy cứ thế trôi qua kẽ tay nàng.
Đúng lúc này, từ trong trung tâm của vụ nổ Thiên Đạo, một giọng nói trầm thấp, vang vọng như đến từ thời thái cổ phát ra:
*“Ting! Nhiệm vụ phản diện hoàn thành xuất sắc nhất lịch sử. Đã hấp thụ đủ 9.999 điểm Nghịch Mệnh. Chúc mừng ký chủ… à không, chúc mừng Ngài, Đạo Tổ đời thứ nhất.”*
Toàn bộ mảnh sáng đang tán loạn bỗng dưng đứng khựng lại. Một áp lực chưa từng có, dịu dàng như nước nhưng mênh mông như biển cả, bao trùm lấy thế gian.
Những mảnh sáng hội tụ lại, bao lấy Tô Thanh Loan. Một bàn tay hơi mờ ảo, nhưng ấm áp lạ kỳ, khẽ vuốt ve khuôn mặt nàng, gạt đi những giọt lệ.
Lục Trầm Chu xuất hiện. Hắn không còn mặc hắc y, cũng không có vẻ mặt tàn ác. Hắn đứng đó trong bộ trường bào màu xám đơn giản, đôi mắt thâm trầm như chứa đựng cả một dải ngân hà. Hắn không còn là Ma, cũng không còn là Tiên.
Hắn là Đạo.
Hắn khẽ mở lời, giọng nói không lớn nhưng ai ai cũng nghe rõ:
“Từ nay về sau, trời cao không còn mắt, đất dày không còn lồng. Vận mệnh của các ngươi, ở trong tay các ngươi.”
Lục Trầm Chu vung tay một cái. Khí vận từng bị Thiên Đạo độc chiếm nay vỡ ra thành triệu cơn mưa ánh sáng, rơi xuống khắp nhân gian, ban phát cơ duyên công bằng cho mỗi người phàm, mỗi mầm cỏ, mỗi con thú.
Thiên Đạo cũ đã chết. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu dưới chân người thanh niên từng bị cả thế giới phỉ nhổ ấy.
Nhìn thế gian đang dần hồi sinh, Lục Trầm Chu quay sang nhìn hệ thống – lúc này là một quả cầu ánh sáng bay lơ lửng.
“Ngươi nói, bây giờ ta muốn làm người tốt, có còn kịp không?”
Hệ thống im lặng một giây, rồi hiện lên một dòng chữ vàng rực:
*“Cảnh báo: Bản tính phản diện của ngài quá cao, nhiệm vụ 'Làm người tốt' có độ khó cấp SSS. Nhưng vì ngài là Đạo Tổ… quy tắc này, ngài tự viết đi.”*
Lục Trầm Chu mỉm cười. Hắn nắm lấy tay Tô Thanh Loan, cùng nàng bước đi trên con đường rải đầy ánh sáng khởi nguyên, để lại sau lưng một thế giới vừa bàng hoàng tỉnh giấc sau một cơn ác mộng mang tên Thiên Đạo.
Giang sơn này, cuối cùng cũng đã yên bình.