Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 185: Thế giới rơi vào tĩnh lặng.**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:06:40 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 185: THẾ GIỚI RƠI VÀO TĨNH LẶNG

Gió đã ngừng thổi trên đỉnh Vạn Tiên.

Sau khi trận bão tố từ những vết nứt không gian tan biến, một sự tĩnh lặng kỳ quái, đặc quánh như chì bao phủ lấy toàn bộ tu chân giới. Hàng vạn tu sĩ từ các đại tông môn, những vị trưởng lão vốn dĩ tiên phong đạo cốt, những thiên tài kiêu ngạo nhất, lúc này đều giống như những pho tượng đá, đứng chôn chân tại chỗ.

Bầu trời vốn dĩ nhuộm một màu máu đỏ thẫm do oán khí và sự sụp đổ của Thiên Đạo cũ, giờ đây lại được gột rửa bởi một cơn mưa ánh sáng li ti. Đó là Khí Vận – thứ mà bấy lâu nay bị Thiên Đạo độc chiếm, bị xem như là đặc quyền chỉ dành cho những "đứa con cưng của trời" như Diệp Thần. Giờ đây, chúng đang rơi xuống như những hạt ngọc, thẩm thấu vào lòng đất, thấm vào da thịt của cả những kẻ phàm nhân hèn mọn nhất.

Dưới chân đỉnh Vạn Tiên, hàng vạn người bắt đầu quỳ xuống. Không phải vì uy áp của một bậc cường giả, mà vì một sự rung động sâu sắc từ linh hồn.

Những hồi ức mà Lục Trầm Chu đã gánh chịu – những lần bị hiểu lầm là tàn sát vô cớ, những lần bị hệ thống ép buộc phải đóng vai kẻ đại gian đại ác để tiêu diệt mầm mống họa hại thật sự – tất cả đã được dòng chảy nhân quả phơi bày ra trước mắt chúng sinh.

Họ thấy gì?

Họ thấy Lục Trầm Chu, trong những đêm dài cô độc nhất, ngồi trên ngai vàng của Vạn Ma Điện, tự dùng Thánh Tội kiếm rạch vào tay mình để lấy máu tươi trấn áp những tà linh mà các tông môn chính đạo đã lỡ tay giải phóng. Họ thấy hắn mang danh kẻ phản bội sư môn, nhưng thực chất là để cắt đứt mạch khí vận mục nát, bảo toàn cho Thanh Vân Tông một tia sinh cơ cuối cùng.

Cả một đời mang tiếng ác, cả một đời độc hành trong bóng tối.

"Lục Trầm Chu…"

Tiếng gọi nhỏ nhoi của Tô Thanh Loan phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch. Nàng vẫn đứng đó, đôi bàn tay từng nhuốm máu của chính người mình yêu giờ đây run rẩy kịch liệt. Nàng nhìn thấy bóng dáng gầy gò của hắn giữa vầng hào quang rực rỡ của Thái Sơ Đạo Quả. Hắn trông vẫn thanh tú như ngày đầu họ gặp mặt, nhưng ánh mắt ấy… ánh mắt ấy chứa đựng cả sự mệt mỏi của vạn cổ thiên thu.

Lục Trầm Chu không nhìn nàng ngay. Hắn chậm rãi hạ tầm mắt xuống chân núi, nơi một thanh niên đang bò lồm cồm giữa đống hoang tàn.

Đó là Diệp Thần.

Vị "Khí Vận Chi Tử" huy hoàng một thời, người từng được cho là tia hy vọng của thế giới, nay chỉ còn là một kẻ phế nhân. Hào quang quanh người hắn đã tắt ngấm, bộ tiên y trắng muốt bị rách mướp, nhếch nhác. Diệp Thần ngẩng đầu lên, trong mắt không còn sự tự tôn, chỉ còn sự sụp đổ hoàn toàn về niềm tin.

"Tại sao… tại sao ngươi lại cứu ta?" Diệp Thần giọng khàn đặc, đầy oán hận xen lẫn hổ thẹn. "Ta đã truy sát ngươi bao nhiêu năm… Ta đã thề sẽ dùng thủ cấp của ngươi để tế cờ chính đạo… Tại sao cuối cùng kẻ bị Thiên Đạo vứt bỏ lại là ta, còn ngươi lại trở thành…"

Lục Trầm Chu khẽ bước tới, mỗi bước đi dưới chân hắn lại nở ra một đóa hoa sen ánh sáng – đây là cảnh tượng "Bộ Bộ Sinh Liên" của bậc Đạo Tổ chân chính. Hắn nhìn Diệp Thần, giọng nói bình thản đến lạ thường:

"Thiên Đạo coi ngươi là một con lợn được nuôi béo để thu hoạch. Ta đánh bại ngươi, cướp đoạt cơ duyên của ngươi, phỉ nhổ ngươi trước mặt thiên hạ… không phải vì ta hận ngươi. Mà là vì nếu không làm thế, ngươi sẽ chết ngay lúc mới khởi đầu. Ngươi cho rằng những lần ngươi 'phá nhi hậu lập' đều là do ngươi mạng lớn? Không, đó là cái giá mà ta phải trả cho Hệ Thống để đổi lấy sinh mệnh cho ngươi."

Lục Trầm Chu thở dài, một hơi thở mang theo vạn năm cô tịch.

"Ngươi là thanh kiếm của Thiên Đạo, nhưng ta cần thanh kiếm ấy phải bén hơn để khi ta vung tay chém đứt xiềng xích nhân quả này, không gian mới không bị sụp đổ toàn diện. Diệp Thần, cái danh 'Chính nghĩa' của ngươi, thực chất là một gông xiềng mà ta đã âm thầm nới lỏng cho ngươi từ bấy lâu nay."

Diệp Thần ngẩn người. Hắn cười, nụ cười méo mó rồi chuyển thành tiếng khóc nấc. Sự thật này quá tàn nhẫn đối với một kẻ kiêu ngạo như hắn. Suốt đời hắn coi Lục Trầm Chu là bóng tối, nhưng hóa ra chính bóng tối ấy lại là lớp vỏ bọc bảo vệ ánh sáng yếu ớt của hắn.

Lục Trầm Chu quay lưng đi, không thèm để ý đến kẻ từng là đối trọng của mình nữa. Với hắn, nhiệm vụ đối phó với Khí Vận Chi Tử đã chấm dứt. Trò chơi của vận mệnh đã hạ màn.

Lúc này, một quả cầu ánh sáng màu xanh lam mờ nhạt hiện lên bên cạnh tai hắn. Thanh âm quen thuộc của "Hệ Thống Phản Diện Cực Hạn" vang lên, không còn là những tiếng "ting ting" máy móc hay giọng điệu cà khịa châm biếm như trước, mà mang một chút kính trọng, một chút nuối tiếc.

*“Ting… Ký chủ, quy trình chuyển đổi cơ cấu thế giới đã hoàn tất 100%. Nhiệm vụ tối thượng: 'Sáng Thế Đạo Tổ' đã đạt trạng thái Hoàn Mỹ. Ngài hiện tại đã sở hữu quyền năng sửa lại quy tắc vũ trụ.”*

Lục Trầm Chu nhướng mày, khẽ hỏi trong lòng: *“Ngươi sẽ biến mất chứ?”*

*“Không hẳn.”* Hệ thống đáp lời, thanh âm như nhỏ dần. *“Ta là ý chí của Đạo Tổ đời trước để lại, vốn dĩ để tìm kiếm một kẻ có tâm địa sắt đá nhưng trái tim từ bi nhất để gánh vác tương lai. Nhiệm vụ của ta đã xong. Từ giờ, ta sẽ hòa vào trong Đạo Quả của ngài, trở thành một phần kiến thức của ngài. Nhưng trước khi lặn xuống… ta phải nói một điều.”*

*“Nói gì?”*

*“Chưa bao giờ có ký chủ nào thực hiện nhiệm vụ phản diện một cách… 'ba chấm' như ngài. Ngài là kẻ duy nhất ép ta phải tính toán đến mức quá tải để lách luật cho những hành động cứu thế ẩn sau tội ác. Lục Trầm Chu, làm Đạo Tổ có lẽ sẽ rất buồn chán, nhưng làm một người tốt… chúc ngài may mắn. Độ khó SSS đó, không đùa được đâu.”*

Ánh sáng của Hệ thống mờ dần rồi tan biến hẳn vào linh đài của Lục Trầm Chu.

Hắn cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng. Những gông xiềng mang tên "nhiệm vụ" đã biến mất. Lần đầu tiên sau hàng trăm năm xuyên không đến thế giới này, Lục Trầm Chu cảm nhận được mình thực sự là một con người tự do, không còn là một quân cờ của ai, cũng không còn bị ép phải hành động theo kịch bản của bất kỳ hệ thống nào.

"Trầm Chu."

Tô Thanh Loan tiến lại gần. Nàng không quỳ như những kẻ khác. Nàng chỉ lặng lẽ đứng cách hắn ba bước chân, đôi mắt ngấn lệ nhìn vào tấm lưng có phần gầy yếu của hắn.

"Huynh định đi đâu?"

Lục Trầm Chu quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt trong veo của nàng. Nàng vẫn là Thánh nữ của Dao Trì, vẫn là đệ nhất mỹ nhân tu chân giới, nhưng trong mắt nàng lúc này không có hào quang, chỉ có hình bóng của một mình hắn.

Hắn khẽ giơ tay ra, lòng bàn tay hướng lên trên. Một cánh hoa ánh sáng từ hư không rơi xuống, đậu trên ngón tay hắn.

"Thiên địa đã được định lại, nhưng nhân tâm vẫn chưa yên. Ta từng hứa với bản thân, nếu có ngày không còn bị 'ngươi' thúc giục nữa, ta sẽ đi khắp Cửu Tiêu, ngắm nhìn những vùng đất mà ta đã từng phá hủy, bù đắp lại những gì ta đã làm… bằng danh nghĩa của một người bình thường."

Lục Trầm Chu nhìn nàng, nụ cười vốn dĩ hiếm hoi bỗng chốc rạng rỡ như nắng mai:

"Nàng có muốn đi cùng một kẻ 'phản diện' đã giải nghệ không?"

Tô Thanh Loan mỉm cười, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống nhưng là giọt lệ của sự hạnh phúc. Nàng bước tới, đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay hắn. Sự ấm áp từ cơ thể hắn truyền sang khiến nàng biết rằng tất cả những chuyện vừa rồi không phải là mộng tưởng.

"Dù là Ma đạo hay Đạo Tổ, chỉ cần là huynh, Thanh Loan nguyện đi tới tận cùng trời cuối đất."

Lục Trầm Chu siết nhẹ tay nàng. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời bao la. Ở nơi đó, Thiên Nhận ngăn cách các tầng thế giới đã hoàn toàn biến mất. Giờ đây, từ Hạ Giới đến Thượng Giới không còn ranh giới xa vời. Phàm nhân nếu nỗ lực có thể hóa thần, tu sĩ nếu làm điều ác sẽ phải chịu quả báo của quy luật tự nhiên, chứ không phải do sự sắp đặt tùy tiện của Thiên Đạo.

"Thế giới này rơi vào tĩnh lặng đủ lâu rồi." Lục Trầm Chu khẽ nói.

Hắn vung tay áo một cái.

Ầm!

Toàn bộ linh khí từ Thái Sơ Đạo Quả nổ tung, nhưng không mang tính sát thương. Nó biến thành những luồng sinh cơ tràn trề, làm xanh lại những ngọn núi khô cằn, làm đầy lại những dòng sông đã cạn máu, và hồi sinh những linh hồn vô tội bị cuốn vào cuộc chiến.

Trong giây phút ấy, những tu sĩ chính đạo đang quỳ lạy cảm thấy một sự hổ thẹn tột cùng dâng lên. Họ vốn tự xưng là bảo vệ chúng sinh, nhưng cuối cùng lại bị chính lòng tham và sự mù quáng dẫn dắt. Trong khi kẻ mà họ nguyền rủa mỗi ngày lại dùng cả tính mạng để giữ gìn trật tự cho họ.

Khương Ngân, gã nô lệ thiếu niên năm xưa nay đã là một đại yêu mang sát khí lẫm liệt, đang đứng phía xa. Hắn tra thanh kiếm đen vào bao, quỳ xuống dập đầu ba cái thật kêu hướng về phía Lục Trầm Chu. Với Khương Ngân, chủ nhân làm ác cũng tốt, làm Đạo Tổ cũng được, chỉ cần người vẫn còn sống, bóng tối của hắn sẽ mãi mãi đi theo bảo vệ người.

"Đi thôi."

Lục Trầm Chu nắm tay Tô Thanh Loan, bóng dáng hai người dần mờ ảo trong ánh sáng chiều tà.

"Ting! Phát hiện hành vi lãng mạn không nằm trong cốt truyện phản diện ban đầu. Độ khó 'Làm người tốt' tăng thêm 1 điểm. Cảnh báo: Tình yêu là thứ tốn kém nhất thế gian…"

Một dòng chữ nhỏ hiện ra giữa không trung rồi nhanh chóng tan biến. Lục Trầm Chu cười khổ, cái hệ thống này dù đã hòa tan nhưng cái tính "cà khịa" thì có lẽ cả đời này hắn không thoát được.

Dưới đỉnh Vạn Tiên, muôn dân vạn trượng quỳ bái, đồng thanh vang vọng thấu trời xanh:

"Cung tiễn Đạo Tổ!"

Tiếng hô vang dậy khắp cả Cửu Tiêu, đánh dấu sự kết thúc của một thời đại đen tối và mở ra một chương mới cho nhân gian.

Thế giới từng rơi vào tĩnh lặng để nhận ra sự thật. Và giờ đây, nó đang bắt đầu chuyển động, dưới sự bảo hộ của một vị Đạo Tổ vốn có xuất thân từ bóng tối sâu thẳm nhất.

Lục Trầm Chu bước đi, không ngoảnh đầu lại. Phía trước hắn, là mặt trời đang lên, rạng rỡ và công bằng với tất cả sinh linh.

Chương 185 kết thúc tại đây, mở ra một huyền thoại mới mang tên: Vạn Đạo Chi Tổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8