Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 186: Trầm Chu bắt đầu hồi sinh những người đã khuất.**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:07:08 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 186: VẠN VẬT SINH, LUÂN HỒI NGHỊCH CHUYỂN**

Gió trên đỉnh Vạn Tiên vẫn gào thét, nhưng không còn mang theo sự lạnh lẽo thấu xương của sát kỷ Thiên Đạo, mà bắt đầu mang theo hơi thở của sự sống.

Lục Trầm Chu đứng đó, hắc y trên người hắn dù rách nát sau trận chiến kinh thiên động địa nhưng khí chất lại thanh cao đến mức không ai dám nhìn thẳng. Trong lòng bàn tay hắn, Thái Sơ Đạo Quả lơ lửng, tỏa ra mười hai vòng hào quang màu hoàng kim, mỗi một vòng quay đều như đang tái lập lại quy luật của vũ trụ.

"Ting! Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ đang thực hiện hành vi 'Cướp đoạt sinh mạng từ tay U Minh'. Đây là hành vi nghịch thiên cực hạn, không phù hợp với chuẩn mực phản diện. Cảnh báo: Ngài sẽ mất đi toàn bộ điểm ác ý tích lũy trong ngàn năm qua."

Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, ánh mắt nhìn sâu vào hư không.

"Điểm ác ý? Thế gian này không còn Thiên Đạo cũ, ta chính là luật lệ. Ta muốn cứu người, ai dám nói ta là chính đạo? Ta đây là đang ngang nhiên 'ăn cướp' linh hồn của luân hồi, chẳng phải là hành vi đại gian đại ác nhất sao?"

Hệ thống im lặng một chớp mắt, sau đó vang lên âm thanh máy móc có chút bất lực:

"Lý luận của ký chủ đạt cấp độ lách luật tối cao. Chấp nhận yêu cầu. Khởi động: Nghịch Chuyển Nhân Quả – Vạn Vật Quy Nguyên."

Ầm!

Một cột sáng khổng lồ từ đỉnh đầu Lục Trầm Chu lao thẳng lên chín tầng trời, xuyên qua mây mù, xé rách màn đêm đang bao phủ Cửu Tiêu. Từ trong cột sáng đó, những sợi chỉ bạc của thời gian bắt đầu quay ngược lại.

Bất cứ ai đang có mặt tại chiến trường đỉnh Vạn Tiên đều bàng hoàng chứng kiến một cảnh tượng không tưởng. Những thi thể của các vị tông chủ, đệ tử của các đại môn phái từng ngã xuống dưới uy áp của Thiên Đạo, lúc này đang được những đốm sáng màu vàng bao phủ. Vết thương trên người họ khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, máu chảy ngược vào huyết quản, hơi thở đã dứt từ lâu bỗng dưng nhen nhóm trở lại.

Tô Thanh Loan đứng bên cạnh, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào Lục Trầm Chu. Nàng thấy tóc hắn bắt đầu bạc đi từng sợi, da thịt rung động vì phải gánh chịu phản phệ cực lớn. Nàng tiến lên một bước, giọng run rẩy:

"Trầm Chu, dừng lại đi! Ngài đã làm đủ rồi. Thế gian này không đáng để ngài phải tiêu hao đạo quả như thế."

Lục Trầm Chu không ngoảnh đầu lại, giọng hắn khàn đặc nhưng kiên định:

"Thanh Loan, bọn họ chết vì sự mù quáng, nhưng cũng chết vì màn kịch mà ta đã dựng lên. Nếu không đưa họ trở về, cái danh 'Phản diện' của ta chẳng phải là chưa hoàn mỹ sao? Ta muốn bọn họ sống lại, để bọn họ phải nhìn thấy kẻ mà họ căm ghét nhất lại là kẻ ban cho họ cuộc đời thứ hai. Đó mới là sự hành hạ lớn nhất."

Nàng biết hắn đang nói dối. Hắn chỉ đang dùng cái cớ tàn nhẫn ấy để che giấu lòng trắc ẩn vĩ đại của mình.

"Khởi!"

Lục Trầm Chu quát lớn một tiếng, tay ấn xuống.

Hư không run rẩy, một tiếng "Rắc" vang lên như thể có thứ gì đó vừa bị bẻ gãy. Đó là xiềng xích của U Minh bị chặt đứt.

Từ dưới chân núi Vạn Tiên, hàng vạn người đã ngã xuống bỗng nhiên bật dậy. Họ nhìn tay chân mình, nhìn đồng đội bên cạnh, tất cả đều ngơ ngác như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ dài.

Tại một góc của chiến trường, vị lão tông chủ của Thiên Vân Tông – người từng mắng nhiếc Lục Trầm Chu là "nghịch nghiệt" – từ từ mở mắt. Lão nhìn thấy bầu trời vàng rực và bóng người đứng cô độc trên đỉnh núi cao nhất. Ký ức về việc mình bị Thiên Đạo bỏ rơi và được "Ma đầu" cứu mạng hiện về như một nhát dao đâm vào lòng tự tôn của lão.

Lão quỳ sụp xuống, bật khóc nức nở:

"Chúng ta sai rồi… chúng ta rốt cuộc đã làm gì thế này?"

Không chỉ có lão, hàng vạn tu sĩ khác cũng bắt đầu nhận ra sự thật. Những kẻ từng giương cao ngọn cờ chính nghĩa để bao vây tiêu diệt Lục Trầm Chu, giờ đây đứng giữa những người thân vừa được hồi sinh, cảm thấy bản thân nhỏ bé và hèn mọn đến cực điểm.

Ánh sáng từ Đạo Quả bắt đầu lan rộng ra khỏi đỉnh Vạn Tiên, vươn đến tận những châu lục xa xôi nhất của Trung Giới. Tại một ngôi làng nhỏ từng bị tàn phá bởi trận chiến giữa các cao thủ, những người phàm đã mất mạng đang bắt đầu hồi tỉnh. Một đứa trẻ ôm lấy người mẹ vừa "tỉnh lại", người chồng nắm chặt tay vợ mình trong sự ngỡ ngàng vô tận.

Trên không trung, Lục Trầm Chu cảm nhận được sinh mệnh của mình đang trôi đi nhanh chóng. Việc hồi sinh hàng triệu sinh linh không phải là thứ mà ngay cả Đạo Tổ có thể tùy tiện làm mà không trả giá.

Khương Ngân lao đến, quỳ dưới chân hắn, đôi mắt đỏ hoe:

"Chủ nhân! Đủ rồi, thuộc hạ xin người! Người đã cứu cả thế giới này, nhưng ai sẽ cứu người đây?"

Lục Trầm Chu mỉm cười, một nụ cười thật sự nhẹ nhõm đầu tiên kể từ khi hắn xuyên không đến thế giới này. Hắn vỗ vai Khương Ngân:

"Ngân nhi, ta không cứu thế giới, ta chỉ đang hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của mình. Từ nay về sau, thế giới này không cần Ma Quân, cũng không cần Đạo Tổ thao túng nữa."

Đột nhiên, từ trong luồng ánh sáng hoàng kim, một bóng hình mờ ảo xuất hiện. Đó là Diệp Thần, kẻ được gọi là Khí Vận Chi Tử đã chết trong cơn điên loạn. Linh hồn của hắn lúc này đã thanh thản, không còn oán niệm.

Linh hồn Diệp Thần cúi đầu thật thấp trước Lục Trầm Chu:

"Lục Trầm Chu… huynh đã thắng. Huynh không chỉ cướp đi khí vận của ta, huynh còn cướp đi cả trái tim và sự kính trọng của ta dành cho đạo. Đời sau, nếu có thể, ta nguyện làm một tên nô bộc đi theo hầu hạ huynh."

Lục Trầm Chu phẩy tay, linh hồn Diệp Thần tan biến vào vòng luân hồi mới, thanh khiết và không còn ràng buộc bởi Thiên Đạo.

"Ting! Nhiệm vụ ẩn 'Cứu chuộc vạn linh' hoàn thành. Phần thưởng đặc biệt: Nhân quả đảo nghịch. Ký chủ sẽ không bị tan biến, mà sẽ đi vào trạng thái 'Hóa Đạo'."

Lục Trầm Chu cảm thấy cơ thể mình bắt đầu nhạt nhòa, tan ra thành những cánh hoa ánh sáng. Hắn nhìn Tô Thanh Loan, đưa tay muốn chạm vào khuôn mặt nàng nhưng ngón tay đã trở nên trong suốt.

"Thanh Loan, chờ ta… ở đỉnh mây xanh nhất."

"Không!" Tô Thanh Loan hét lên, nàng vồ tới nhưng chỉ chạm được vào một nắm ánh sáng ấm áp.

Toàn bộ thế giới lúc này chìm vào một giai điệu du dương. Đó là tiếng hát của đại địa, tiếng reo vui của muôn loài. Lục Trầm Chu đã dùng chính bản thân mình để nuôi dưỡng lại mảnh đất đã khô cằn này.

Trên bầu trời, những vầng mây xếp thành hình một con thuyền lớn đang trôi đi trên dòng sông ánh sáng – đúng như tên của hắn: Trầm Chu (Con thuyền chìm). Nhưng lần này, con thuyền ấy không chìm xuống đáy bùn, mà chìm vào trong dòng chảy của vạn đạo, trở thành vĩnh hằng.

Dưới chân núi, muôn người đồng thanh hô vang. Tiếng hô vang vọng không phải vì sợ hãi, không phải vì phục tùng, mà là sự tôn sùng xuất phát từ tận linh hồn:

"Cung tiễn Lục Đạo Tổ!"

Trận mưa rào đầu tiên của kỷ nguyên mới bắt đầu rơi xuống, gột rửa đi vết máu, gột rửa đi oán hận. Và trong bóng tối của một gốc cây cổ thụ vừa xanh lá trở lại, một bóng đen nhỏ bé khẽ cử động. Đó là một mầm non của sự sống mới, chứa đựng một chút khí tức quen thuộc của kẻ đã từng tự xưng là "Phản diện".

Lục Trầm Chu biến mất, nhưng sự tồn tại của hắn đã khắc sâu vào từng tấc đất, từng hơi thở của Cửu Tiêu. Từ một kẻ bị hệ thống ép buộc làm ác, hắn đã dùng cách tàn bạo nhất để thực hiện lòng từ bi vĩ đại nhất, trở thành một Đạo Tổ duy nhất mà nhân gian mãi mãi không thể quên được.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8