Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 187: Sự trở lại của Khương Ngân.**
**CHƯƠNG 187: SỰ TRỞ LẠI CỦA KHƯƠNG NGÂN**
Trời đất bao la, tuyết trắng phủ đầy trên những rặng núi khô cằn của Linh Hoang giới. Đã ba tháng kể từ trận chiến chấn động tại Vách Ngăn Không Gian, nơi mà "Trầm Chu Ma Quân" – kẻ bị cả thiên hạ phỉ nhổ – đã ngã xuống dưới lưỡi kiếm chính nghĩa của Khí Vận Chi Tử Diệp Thần.
Thế gian này vốn dĩ chóng quên. Chỉ sau vài tháng, cái tên Lục Trầm Chu đã trở thành một biểu tượng của sự tà ác bị đóng đinh vào lịch sử, một bóng ma bị xua đuổi khỏi ký ức của những kẻ tự xưng là danh môn chính phái. Ngược lại, Diệp Thần hiện tại đã là Minh chủ của "Liên Minh Diệt Ma", danh tiếng vang dội tận mây xanh, đi đến đâu cũng được vạn người cung phụng như một vị thánh nhân tái thế.
Tuy nhiên, trong những góc khuất u tối mà ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, vẫn có những ánh mắt lặng lẽ quan sát sự biến chuyển của cõi đời.
Tại một thị trấn nhỏ dưới chân núi Thiên Nguyên, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Đây từng là nơi trú chân của một toán tu sĩ tán tu từng chịu ơn của Lục Trầm Chu. Giờ đây, bọn họ bị bao vây bởi một đám chấp pháp giả của Thiên Đạo Minh.
"Quỳ xuống!"
Một tiếng quát đầy uy áp vang lên. Vị trưởng lão dẫn đầu đoàn chấp pháp của Thiên Đạo Minh – một tu sĩ Nguyên Anh kỳ – mặc đạo bào thêu vân mây rực rỡ, vẻ mặt khinh khỉnh nhìn những kẻ rách rưới đang bị xiềng xích dưới đất.
"Lục Trầm Chu đã hồn phi phách tán, các ngươi là dư nghiệt của ma đạo, đáng lẽ phải bị nghiền xương thành tro. Nhưng Diệp Minh chủ lòng dạ từ bi, chỉ cần các ngươi giao ra mảnh bản đồ tàn tích 'Hư Không Phủ' mà tên Ma Quân kia để lại, ta sẽ cho các ngươi một con đường sống."
Trong đám tán tu, một người thanh niên mặt đầy vết sẹo, khóe miệng rỉ máu, cười lạnh một tiếng: "Từ bi? Các ngươi nhân danh chính nghĩa để đi cướp đoạt di vật của một người đã chết, còn dám nói hai chữ từ bi sao?"
"Lão tam, đừng nói nhảm với lũ đạo đức giả này!" Một người khác gầm lên. "Chủ thượng mặc dù mang danh Ma Quân, nhưng năm đó nếu không có ngài ấy, thôn của chúng ta sớm đã bị đám huyết tu kia luyện thành huyết đan rồi. Lúc đó, Thiên Đạo Minh các ngươi ở đâu? Diệp Thần vĩ đại của các ngươi ở đâu?"
Vị trưởng lão Thiên Đạo Minh biến sắc, ánh mắt lóe lên sự tàn độc: "Cứng đầu! Nếu đã muốn chết, ta thành toàn cho các ngươi. Đánh gãy xương tay chân tụi nó cho ta, ta xem bọn chúng cứng miệng đến bao giờ!"
Đám chấp pháp giả tiến lên, pháp khí trên tay lóe sáng. Những tiếng rên rỉ đau đớn vang lên trong tuyết lạnh, nhưng không một ai cầu xin. Bọn họ biết, trong cái thế giới mà Diệp Thần đang cai trị, sự thật chỉ dành cho kẻ mạnh, còn kẻ thua cuộc như Lục Trầm Chu chỉ là vật tế thần cho sự thăng hoa của kẻ khác.
Ngay khi lưỡi đao của một chấp pháp giả chuẩn bị chém xuống cổ người thanh niên mặt sẹo, không khí bỗng nhiên đông cứng lại.
Cái lạnh này không phải là cái lạnh của tuyết, mà là một loại hàn ý đâm thấu vào tâm can, khiến linh hồn con người phải run rẩy.
Hưu!
Một tia sáng màu bạc xẹt ngang qua không trung nhanh đến mức không ai kịp nhìn thấy.
"A!"
Một tiếng hét thảm thiết vang lên. Cánh tay của tên chấp pháp giả cầm đao bỗng nhiên đứt lìa, máu phun ra như suối nhuộm đỏ cả lớp tuyết trắng. Hắn ta còn chưa kịp cảm nhận được nỗi đau thì cả thân mình đã bị một lực lượng vô hình kéo sầm vào bóng tối của căn nhà hoang bên cạnh.
"Ai? Kẻ nào gan lớn bằng trời, dám can thiệp vào việc của Thiên Đạo Minh?" Vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ hét lên, linh thức lập tức tỏa ra bao trùm lấy khu vực xung quanh.
Nhưng lạ thay, linh thức của lão giống như va phải một bức tường không khí, hoàn toàn không tìm thấy một dấu vết của hơi thở sự sống nào.
Xoạt… xoạt… xoạt…
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên từ trong bóng tối của hẻm nhỏ. Mỗi tiếng bước chân như nhịp tim của tử thần, gõ mạnh vào lồng ngực của những người có mặt.
Một thiếu niên gầy gò, mặc một bộ hắc y rách rưới, sau lưng đeo một thanh đao lớn bọc trong lớp vải bố thô sơ, lặng lẽ bước ra. Khuôn mặt hắn không có một chút biểu cảm, đôi mắt sâu hoắm như hai hố đen không đáy, chứa đựng sự im lặng của nghĩa địa.
"Khương… Khương Ngân?" Người thanh niên mặt sẹo run rẩy gọi tên.
Đây chính là Khương Ngân, là "Ảnh Tử" luôn đứng sau lưng Lục Trầm Chu, là kẻ trung thành đến mức điên cuồng mà ngay cả Diệp Thần cũng từng phải e ngại. Kể từ sau trận chiến tại Vách Ngăn Không Gian, Khương Ngân đã biến mất cùng với thi thể của Lục Trầm Chu, nhiều người cho rằng hắn đã tự bạo chết theo chủ nhân.
Vị trưởng lão Thiên Đạo Minh vừa nghe thấy cái tên "Khương Ngân", sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, nhưng rồi lại cố trấn tĩnh: "Hóa ra là con chó nhỏ của Ma Quân. Ngươi không lo tìm chỗ mà chôn thân, còn dám vác xác đến đây tìm chết?"
Khương Ngân không trả lời. Hắn thậm chí không thèm liếc nhìn vị trưởng lão lấy một cái. Ánh mắt hắn lướt qua những người tán tu đang bị thương, nhìn thấy vết xích trên cổ bọn họ, một tia sát khí nhàn nhạt bắt đầu cuộn xoáy trong đôi đồng tử màu tro lạnh.
"Thanh… thanh trừng…" Khương Ngân khẽ thốt lên hai chữ. Giọng nói của hắn khản đặc, giống như lâu ngày không được dùng đến ngôn ngữ.
"Gì cơ? Ngươi nói cái gì?" Vị trưởng lão nheo mắt.
"Chủ thượng nói, phàm là kẻ dùng danh nghĩa chính đạo để làm chuyện bẩn thỉu… đều phải thanh trừng."
Vừa dứt lời, bóng dáng của Khương Ngân đột nhiên nhạt nhòa.
"Cẩn thận!" Vị trưởng lão gào lên, tay lập tức thi triển pháp quyết, một cái chuông vàng cổ xưa bay ra, tỏa ánh sáng hộ thân che chắn toàn bộ đoàn người của Thiên Đạo Minh. "Kim Chung Chướng, bảo hộ!"
Oành!
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên. Thanh đao trong bọc vải của Khương Ngân thậm chí còn chưa rút ra hoàn toàn, chỉ dùng cán đao đập mạnh vào mặt kim chung. Một vết nứt hình mạng nhện lan tỏa cực nhanh trên bề mặt pháp bảo Nguyên Anh cấp.
Khương Ngân không dừng lại, thân hình hắn như quỷ mị, thoắt ẩn thoắt hiện trong hư không. Những kẻ chấp pháp giả xung quanh liên tiếp ngã xuống, mỗi người chỉ chịu đúng một đòn vào vị trí yếu hại. Không có chiêu thức hoa mỹ, không có linh khí rực rỡ, tất cả chỉ là sự giết chóc thuần túy, hiệu quả đến đáng sợ.
Vị trưởng lão kinh hãi nhận ra, tu vi của Khương Ngân hiện tại đã vượt xa mức tưởng tượng. Chỉ trong ba tháng, kẻ này dường như đã trải qua một loại biến hóa kinh thiên động địa nào đó trong Cấm Khu.
"Ngươi… ngươi đã đột phá Hóa Thần?" Lão già lắp bắp, lùi lại phía sau. "Không thể nào! Thế giới này linh khí đã bị Thiên Đạo phong tỏa, ngoài Minh chủ Diệp Thần, làm sao có kẻ có thể nghịch thiên mà đột phá?"
Khương Ngân dừng bước, mũi đao chúc xuống đất, máu tươi từ xác chết xung quanh chảy dọc theo rãnh đao nhỏ xuống tuyết.
"Thiên Đạo mà các ngươi tôn thờ… chỉ là một cái chuồng gia súc." Khương Ngân nói, giọng điệu bằng phẳng không gợn sóng. "Chủ thượng mới là chân lý duy nhất."
"Láo xược! Ngươi dám sỉ nhục Thiên Đạo! Diệp Minh chủ sẽ không tha cho ngươi!"
Khương Ngân khẽ nhếch môi, đó là một nụ cười còn đáng sợ hơn cả tiếng khóc. Hắn chậm rãi tháo lớp vải bố trên thanh đao ra. Khi thanh đao lộ diện hoàn toàn, những người tán tu phía sau đều nín thở.
Đó không phải là thanh đao cũ của Khương Ngân. Đó là một mảnh vỡ được rèn lại từ kiếm gãy "Thánh Tội" của Lục Trầm Chu. Trên thân đao tối đen có những đường vân màu đỏ sẫm chảy động như mạch máu, tỏa ra một loại uy áp khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo.
"Ngươi hỏi ta vì sao đột phá?" Khương Ngân nhẹ nhàng nâng đao. "Vì ta không tu linh khí của các ngươi. Ta tu… sự oán hận của vạn dân, tu nỗi đau của người bị bỏ rơi. Chủ thượng chết rồi, nhưng ý chí của ngài vẫn còn đây."
Xoẹt!
Một đường đao đen kịt như xé toạc bầu trời hiện ra. Cái gọi là Kim Chung Chướng của vị trưởng lão vỡ tan tành như thủy tinh. Lão già thậm chí còn không kịp dùng đến Nguyên Anh để chạy trốn, toàn bộ cơ thể đã bị khí tức của thanh đao nghiền nát thành bụi mịn.
Khói bụi tan đi, tuyết vẫn rơi.
Khương Ngân đứng giữa đám xác chết của Thiên Đạo Minh, dáng vẻ cô độc nhưng sừng sững như một ngọn núi đen. Hắn tiến đến bên cạnh những tán tu, dùng ngón tay khẽ chạm vào sợi xích.
Rắc! Rắc!
Những sợi xích làm từ tinh thiết nghìn năm vỡ vụn dưới áp lực từ đầu ngón tay của hắn.
"Đi đi." Khương Ngân nói. "Đi vào chỗ sâu nhất của rừng già phía Tây. Ở đó có người của 'Bóng Tối' sẽ đón các ngươi."
"Khương tiên sinh… ngài… ngài sẽ làm gì tiếp theo?" Người thanh niên mặt sẹo nén đau, hỏi.
Khương Ngân nhìn về phía đỉnh núi Thiên Nguyên xa xôi, nơi ánh sáng rực rỡ của Thiên Đạo Minh đang chiếu rọi khắp một phương.
"Chủ thượng giao cho ta một nhiệm vụ cuối cùng trước khi ngài… đi." Khương Ngân khẽ lẩm bẩm. "Ngài bảo ta hãy gieo rắc sự sợ hãi cho những kẻ đang say sưa trong chiến thắng giả dối. Ta phải chuẩn bị… một con đường sạch sẽ để ngài trở lại."
Các tán tu chấn động toàn thân. Lục Trầm Chu vẫn còn sống sao? Câu hỏi đó nghẹn lại trong cổ họng vì bọn họ nhìn thấy đôi mắt của Khương Ngân bỗng nhiên lóe lên một tia sáng kỳ lạ – một biểu tượng hình đóa sen đen huyền bí, chính là "Ma Thần Ấn" mà Lục Trầm Chu từng sở hữu.
Khương Ngân xoay người, bước vào màn tuyết trắng xóa. Bóng dáng hắn dần dần nhạt nhòa, rồi hoàn toàn biến mất như một bóng ma thực thụ.
Vài giờ sau đó, tin tức về một đoàn chấp pháp giả của Thiên Đạo Minh bị sát hại dã man bắt đầu lan truyền khắp Trung Giới. Trên vách đá của hiện trường, chỉ còn lại hai chữ được khắc bằng lực lượng cực kỳ bá đạo:
"NỢ MÁU."
Tại kinh đô rực rỡ của Thiên Đạo Minh, trong cung điện xa hoa nhất, Diệp Thần – người đang ngồi trên ngai vàng của vị Minh chủ – bỗng nhiên cảm thấy một cơn lạnh sống lưng kỳ lạ. Hắn nhìn vào thanh kiếm ánh sáng đặt bên cạnh, thấy trên lưỡi kiếm có một vết ố nhỏ màu đen.
Diệp Thần nhíu mày, trong lòng hiện lên một cảm giác bất an không thể giải thích: "Lục Trầm Chu, ngươi rốt cuộc là kẻ phản diện chết không nhắm mắt, hay là kẻ điên muốn kéo cả thế giới xuống mồ cùng ngươi?"
Hắn không biết rằng, ở vùng Cấm Khu quanh năm sương mù, trong một tòa quan tài đá được quấn quanh bởi những sợi xích nhân quả màu đen, một hơi thở cực kỳ mỏng manh nhưng vô cùng ổn định đang bắt đầu cộng hưởng với mỗi sinh mạng mà Khương Ngân vừa lấy đi.
Điểm "Nghịch Mệnh" của Hệ thống đang lặng lẽ nhảy số:
[99.9%… 99.91%…]
Sự trở lại của Ảnh Tử không chỉ là sự báo thù. Đó là sự khởi đầu của một vở kịch lớn hơn, nơi mà vai ác và vai thiện sẽ hoàn toàn đảo lộn. Khi vương miện của Đạo Tổ được rèn bằng xương trắng và tưới bằng máu của chính nghĩa giả tạo, Lục Trầm Chu sẽ bước ra từ hư vô để kết thúc tất cả.
Dưới màn đêm, Khương Ngân đứng trên một vách đá cao, tay siết chặt mảnh linh hồn thạch rực sáng mà hắn đã thu thập được từ linh hồn của vị trưởng lão lúc nãy. Hắn nhìn vào hư không, khẽ thì thầm như một lời nguyện cầu:
"Chủ thượng, con đường đã sẵn sàng. Thế gian này… lại cần một kẻ phản diện như người rồi."
Tiếng gió rít qua khe núi như tiếng cười gằn của vận mệnh. Chương mới của Cửu Tiêu Vạn Giới đã chính thức mở ra từ chính đôi tay rớm máu của người tùy tùng trung thành nhất.