Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 188: Diệp Thần mỉm cười nơi luân hồi.**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:08:13 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 188: DIỆP THẦN MỈM CƯỜI NƠI LUÂN HỒI

[Điểm Nghịch Mệnh đạt mức giới hạn: 100%.]

[Kích hoạt trạng thái: Vạn Đạo Quy Nhất.]

[Nhiệm vụ cuối cùng của giai đoạn trung kỳ: Tiễn đưa Khí Vận Chi Tử vào luân hồi. Phần thưởng: Thái Sơ Đạo Tâm.]

Giữa vùng Cấm Khu quanh năm sương mù bao phủ, tiếng xiềng xích va vào nhau lạch cạch đột ngột dừng lại. Tòa quan tài đá vỡ tan thành ngàn mảnh, bụi đá chưa kịp rơi xuống đất đã bị một luồng khí đen kịt nghiền nát thành hư vô. Từ trong bóng tối mịt mù, một bàn tay gầy gò nhưng trắng muốt vươn ra, nắm lấy cán thanh kiếm gãy Thánh Tội đang cắm sâu dưới lòng đất.

Lục Trầm Chu bước ra. Hắn không còn mặc bộ hắc y thêu chỉ vàng sang trọng của một Ma Quân, mà chỉ khoác lên mình một lớp sương mờ ảo ảnh. Đôi mắt u buồn thường ngày giờ đây bình thản đến lạ kỳ, như thể đã nhìn thấu tận cùng của sự sống và cái chết.

Cùng lúc đó, tại đỉnh cao nhất của Thiên Đạo Minh, đại điện vang lên tiếng đổ vỡ kinh hoàng.

Diệp Thần, vị Minh chủ trẻ tuổi tài cao, kẻ được mệnh danh là cứu tinh của thế giới, lúc này đang quỳ sụp dưới chân ngai vàng. Hào quang kim sắc bao quanh hắn đang run rẩy, từng sợi "Thanh Khí Vận" vốn dĩ cường thịnh nay lại như những con rắn bị đứt đầu, co giật dữ dội.

"Tại sao… tại sao Thiên Đạo lại thu hồi sức mạnh?" Diệp Thần lẩm bẩm, máu từ thất khiếu rỉ ra. Hắn ngước nhìn lên bầu trời vốn rực rỡ nay bị che phủ bởi một vòng xoáy màu đen khổng lồ.

Trong vòng xoáy đó, bóng dáng Lục Trầm Chu hiện ra, cô độc và cao ngạo. Hắn bước đi trên hư không, mỗi bước chân đều khiến không gian vỡ nát. Khắp Trung Giới, vạn dân và vạn tu sĩ đều ngẩng đầu lên, kinh hoàng nhận ra kẻ "đại ma đầu" mà họ tưởng đã chết từ lâu đang quay trở lại với một tư thế đáng sợ hơn bao giờ hết.

"Lục Trầm Chu!" Diệp Thần gầm lên, thanh kiếm ánh sáng trong tay hắn phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt. "Ngươi còn muốn làm loạn đến bao giờ? Ngươi muốn hủy diệt cả thế gian này sao?"

Lục Trầm Chu đáp xuống trước cửa đại điện, bước đi thong dong giữa hàng ngàn đạo binh đang run rẩy không dám tiến lên. Hắn nhìn Diệp Thần, giọng nói vang lên như từ cõi u minh:

"Diệp Thần, ngươi gọi đây là 'thế gian', nhưng thực chất nó chỉ là một lồng giam. Ngươi gọi mình là 'người bảo vệ', nhưng thực chất ngươi chỉ là kẻ chăn cừu cho một thực thể tham lam."

"Nói láo! Ta là kẻ được trời chọn!" Diệp Thần vung kiếm, một chiêu "Thiên Đạo Trảm" mang theo sức mạnh cuối cùng của vị trí Minh chủ chém thẳng về phía Lục Trầm Chu.

Lục Trầm Chu không né tránh, cũng không phản kích bằng ma khí. Hắn chỉ nhẹ nhàng nâng kiếm gãy Thánh Tội lên. Một luồng lực lượng xám xịt từ thanh kiếm lan tỏa, nuốt chửng hoàn toàn đòn tấn công của Diệp Thần. Không phải là áp chế, mà là xóa sổ. Lực lượng của Lục Trầm Chu lúc này đã vượt ra ngoài khái niệm chính – tà, nó là khởi nguồn của hư không.

Hắn tiến đến sát Diệp Thần, dùng mũi kiếm gãy nâng cằm đối thủ lên.

"Ngươi muốn biết sự thật không?" Lục Trầm Chu khẽ nói.

Hệ thống trong đầu Lục Trầm Chu đột ngột vang lên một thanh âm khô khốc: [Cảnh báo: Tiết lộ chân tướng thế giới sẽ khiến Thiên Đạo phản phệ cực độ. Ký chủ có muốn tiếp tục?]

"Tiếp tục."

Lục Trầm Chu vung tay, một màn hào quang màu máu bao phủ lấy cả đại điện, cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Trong màn hào quang đó, nhân quả bị nghịch chuyển. Diệp Thần bỗng thấy đầu óc mình nổ tung, hàng vạn hình ảnh tràn vào tâm trí hắn.

Hắn thấy mình trong những kiếp trước.

Kiếp đầu tiên, hắn là một nông phu thật thà, bị một kẻ có khí vận cao hơn cướp mất vợ con, chết già trong nghèo khổ.

Kiếp thứ hai, hắn là một thiên tài của một tông môn nhỏ, bị Thiên Đạo mượn tay một "Khí vận chi tử" khác đồ sát toàn gia để làm đá mài dao cho kẻ đó.

Đến kiếp này, hắn trở thành "Khí vận chi tử", được hưởng vinh hoa phú quý, được vạn người sùng bái. Nhưng đổi lại là gì? Là hàng vạn linh hồn bị nghiền nát để nuôi dưỡng sức mạnh của hắn. Là Tô Thanh Loan, người đáng lẽ phải có một cuộc đời tự do, lại bị ép trở thành quân cờ gắn kết hắn với thế giới này.

Diệp Thần run rẩy, ánh mắt cuồng loạn: "Không… đây không phải là thật… Lục Trầm Chu, ngươi đang dùng ảo thuật để mê hoặc ta!"

"Ta không rảnh để làm việc đó." Lục Trầm Chu lạnh lùng đáp. "Ngươi tưởng ta cướp hôn lễ của ngươi vì tham luyến mỹ sắc? Ta cướp nàng là để cắt đứt sợi dây linh hồn mà Thiên Đạo dùng để hút cạn tu vi của nàng cung cấp cho ngươi. Ngươi tưởng ta diệt mười đại tông môn là vì hiếu sát? Mười vị tông chủ đó đều đã bị ký sinh, đang chuẩn bị thực hiện 'Huyết Tế Thiên Hạ' để giúp ngươi đột phá Hóa Thần."

Lục Trầm Chu thu lại Thánh Tội, đưa tay ra. Những mảnh linh hồn thạch mà Khương Ngân thu thập được bay lơ lửng xung quanh hắn, chiếu ra tiếng than khóc và sự thật của giới tu hành bấy lâu nay.

"Diệp Thần, Thiên Đạo không cần người hùng. Nó cần một cái kho chứa khí vận. Khi khí vận trong người ngươi đạt đến đỉnh điểm, nó sẽ hái quả. Và ngày đó chính là hôm nay."

Ngay khi lời Lục Trầm Chu vừa dứt, bầu trời bên ngoài nổ ra một tiếng sấm rền vang chưa từng có. Một bàn tay khổng lồ được cấu thành từ quy tắc thiên địa đột ngột giáng xuống, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Diệp Thần. Thiên Đạo bắt đầu thu hoạch.

Diệp Thần ngẩng đầu nhìn bàn tay đó, đôi mắt từng tràn đầy chính nghĩa giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng vô hạn. Hắn nhận ra, sự tồn tại của hắn chính là một lời nói dối hoa mỹ nhất của trời đất. Hắn nhìn sang Lục Trầm Chu – kẻ cả đời mang danh ác phụ, bị hắn truy sát tận cùng, bị vạn người phỉ nhổ – lúc này lại đang đứng trước mặt hắn, dùng đôi vai vốn dĩ đơn bạc để chống lại bàn tay Thiên Đạo.

"Ngươi… tại sao phải cứu ta?" Diệp Thần khàn giọng hỏi. "Lấy tu vi hiện giờ của ngươi, chỉ cần đứng nhìn ta chết, ngươi sẽ dễ dàng đoạt lấy mọi thứ."

Lục Trầm Chu trầm mặc một thoáng, rồi quay đầu nhìn Diệp Thần, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy tự giễu: "Vì ta đã hứa với chính mình… kiếp này, ta phải kết thúc cái vòng lặp vô nghĩa này. Ngươi là Khí Vận Chi Tử cuối cùng của Thiên Đạo cũ. Nếu ngươi chết bình thường, khí vận sẽ lại chuyển sang một kẻ khác. Nhưng nếu ngươi chủ động vào luân hồi với một Đạo Tâm minh bạch, quy tắc của nó sẽ sụp đổ."

"Luân hồi…" Diệp Thần lẩm bẩm.

Lục Trầm Chu kết ấn, một vòng tròn bát quái màu đen sâu thẳm xuất hiện dưới chân Diệp Thần. Đây là "Nghịch Mệnh Luân Hồi" do Hệ thống phản diện cung cấp, nơi không chịu sự quản lý của Thiên Đạo.

"Vào đi." Lục Trầm Chu quát lên, hơi thở của hắn bắt đầu rối loạn dưới áp lực kinh thiên của Thiên Đạo. "Đi tìm lại chính ngươi, chứ không phải một con rối của vạn giới."

Bàn tay khổng lồ trên trời càng ép xuống thấp, đại điện sụp đổ, gạch đá biến thành cát bụi. Diệp Thần nhìn thấy máu tràn ra từ khóe miệng Lục Trầm Chu. Hắn chợt nhớ lại bao nhiêu năm qua, mỗi khi Lục Trầm Chu thực hiện một hành vi "ác", thực chất là đang dọn dẹp những chông gai ẩn giấu trên con đường của chính hắn. Lục Trầm Chu đóng vai kẻ ác để hắn trở thành anh hùng, nhưng đồng thời cũng dùng sự tàn độc đó để bảo vệ hắn khỏi sự thối nát thực sự.

Diệp Thần bỗng nhiên cười.

Nụ cười này không còn vẻ kiêu ngạo của một Minh chủ, cũng không còn sự uất hận của một kẻ bại trận. Đó là nụ cười thanh thản của một kẻ đã tìm thấy lối thoát.

"Lục Trầm Chu," Diệp Thần bước chân vào vòng xoáy đen thẳm, tiếng nói của hắn nhẹ bẫng như gió thoảng. "Ngươi nói đúng, đóng vai chính diện trong cái thế giới này… mệt mỏi hơn nhiều so với việc làm một kẻ phản diện như ngươi."

Linh hồn Diệp Thần bắt đầu tan rã thành những đốm sáng nhỏ. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn chìm vào luân hồi, hắn nhìn thẳng vào mắt Lục Trầm Chu và gửi đi một đạo thần niệm cuối cùng:

"Vị trí Đạo Tổ đó, ta trả lại cho ngươi. Hãy xây dựng một thế giới mà không ai phải mỉm cười một cách giả dối nữa."

Diệp Thần hoàn toàn biến mất.

Trên bầu trời, bàn tay Thiên Đạo vì mất đi mục tiêu nên bắt đầu gầm rống điên cuồng, sấm sét màu tím đánh xuống như mưa rừng, muốn nghiền nát kẻ phá đám Lục Trầm Chu.

Lục Trầm Chu đứng một mình giữa đống đổ nát, Thánh Tội trong tay rung lên bần bật như đang reo hò. Hắn ngẩng đầu nhìn Thiên Không, cảm nhận luồng sức mạnh Đạo Tổ bắt đầu kết tụ trong cơ thể sau khi hoàn thành nhiệm vụ "nghịch mệnh" lớn nhất.

[Nhiệm vụ hoàn thành: Diệp Thần đã vào luân hồi thanh tịnh.]

[Chúc mừng ký chủ nhận được: Thái Sơ Đạo Tâm.]

[Hệ thống bắt đầu thăng cấp. Giai đoạn cuối cùng: Trảm Thiên Đạo, Định Vạn Giới.]

Phía xa, một bóng hồng đang bay đến nhanh như điện xuyệt. Đó là Tô Thanh Loan. Nàng hạ xuống cạnh Lục Trầm Chu, nhìn đống tro tàn nơi Diệp Thần vừa biến mất, rồi nhìn sang vết máu trên áo Lục Trầm Chu. Nàng không hỏi gì, chỉ nhẹ nhàng tiến đến đứng cạnh hắn, tay nắm lấy tay hắn.

"Ngài ấy đi rồi?" Nàng khẽ hỏi.

"Ừ. Đi làm một người bình thường rồi." Lục Trầm Chu trả lời, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một kỷ nguyên mới đang thành hình từ trong máu và nước mắt.

Lục Trầm Chu khẽ nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được nụ cười cuối cùng của Diệp Thần vẫn còn đọng lại trong không gian. Đó là nụ cười cứu chuộc, cho cả Diệp Thần, và cho chính kẻ "phản diện" là hắn.

Dưới chân Đỉnh Vạn Tiên, giới tu hành xôn xao kinh biến. Họ không thấy Minh chủ đâu, chỉ thấy một luồng áp thế của Đạo Tổ bắt đầu lan tỏa khắp cửu tiêu, và một kẻ mà họ hận nhất thế gian đang đứng ở nơi cao nhất, che chở cho tất cả bọn họ khỏi cơn thịnh nộ của trời đất.

Cuộc chơi của hệ thống vẫn chưa kết thúc, nhưng từ giây phút này, Lục Trầm Chu không còn là quân cờ.

Hắn đã là Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8