Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 189: Lục Trầm Chu đăng cơ Đạo Tổ.**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 18:08:40 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 189: LỤC TRẦM CHU ĐĂNG CƠ ĐẠO TỔ**

Tiếng gầm rú của Thiên Đạo không còn là những tiếng sấm sét đơn thuần, mà là thanh âm của sự sụp đổ. Bầu trời Cửu Tiêu vốn dĩ xanh trong, nay lại nứt toác ra từng mảng như một tấm gương bị búa tạ giáng xuống. Từ những khe nứt không gian đó, những tia sét màu tím sậm — loại lôi điện diệt thế mạnh nhất — cuồng loạn tuôn rơi, biến Đỉnh Vạn Tiên thành một địa ngục trần gian.

Lục Trầm Chu đứng đó, hắc y trên người đã sớm loang lổ vết máu, mái tóc dài tung bay trong gió lộng. Hắn nắm chặt thanh kiếm "Thánh Tội", cảm nhận được sự run rẩy kịch liệt từ chuôi kiếm. Đây không phải là sự sợ hãi, mà là sự hưng phấn đến tột độ của một thanh thần binh bị vùi lấp dưới danh nghĩa ma khí suốt vạn năm, giờ đây sắp được rửa sạch bụi trần.

"Ký chủ, đây là cơ hội cuối cùng."

Thanh âm của Hệ thống vang lên trong trí não Lục Trầm Chu, lần này không còn vẻ cà khịa thường ngày, mà mang theo một sự trang nghiêm lạ thường.

[Nhiệm vụ cuối cùng: Trảm đứt Thiên Đạo mục nát, ngưng tụ Thái Sơ Đạo Quả.
Tình trạng: 99%.
Yêu cầu: Tiếp nhận toàn bộ oán lực của Cửu Tiêu Vạn Giới để đúc thành thần vị.]

Tô Thanh Loan đứng bên cạnh hắn, cảm nhận được hơi thở của Lục Trầm Chu đang biến đổi. Nó không còn là ma khí cuồn cuộn như trước, cũng chẳng phải linh khí tinh thuần của chính đạo, mà là một loại sức mạnh nguyên thủy, hỗn độn nhưng bao la vô tận.

"Trầm Chu…" Nàng khẽ gọi, đôi mắt chứa chan niềm tin và cả sự xót xa.

Lục Trầm Chu quay sang nhìn nàng, đôi môi hơi mấp máy một nụ cười nhợt nhạt. Hắn đưa tay xoa nhẹ lên má nàng, giọng nói trầm thấp nhưng kiên định: "Hết rồi. Màn kịch này, ta đã diễn xong. Bây giờ, hãy để ta trả lại cho thế gian một bầu trời thật sự."

Nói đoạn, Lục Trầm Chu bước lên hư không. Mỗi bước chân của hắn hạ xuống, một đóa sen đen huyền bí lại nở rộ dưới gót chân, nâng đỡ hắn đi lên phía tận cùng của mây mù.

"Oanh!"

Một đạo Thiên Lôi mang theo sức mạnh hủy diệt giáng thẳng xuống đỉnh đầu hắn. Giới tu hành phía dưới nín thở, nhiều kẻ thậm chí đã nhắm mắt lại vì không chịu nổi áp lực. Thế nhưng, Lục Trầm Chu không tránh né. Hắn dang rộng hai tay, để mặc cho tia lôi điện ấy xuyên thấu cơ thể.

Vào khoảnh khắc đó, một màn ánh sáng khổng lồ đột ngột phủ kín bầu trời Cửu Tiêu. Đây không phải là công pháp, mà là "Nhân Quả Chi Kính" — tấm gương nhân quả mà Hệ thống đã âm thầm chuẩn bị suốt bấy lâu.

Mọi sinh linh trong vạn giới, từ những tu sĩ cao ngạo đến những người phàm trần thấp kém nhất, đều đồng loạt ngẩng đầu. Họ nhìn thấy trên bầu trời là những hình ảnh chưa từng được biết đến.

Họ thấy "Ma Quân" Lục Trầm Chu âm thầm gánh chịu những cơn đau thấu xương để rút ra độc tố cho vùng đất bị nhiễm ma khí. Họ thấy hắn diệt môn một tông môn chính đạo, nhưng thực chất bên dưới tông môn đó là một hố chôn người sống để tế lễ cho Thiên Đạo. Họ thấy hắn cướp đi thánh vật của Dao Trì, nhưng lại bí mật dùng nó để phong ấn kẽ hở không gian sắp sụp đổ…

Từng thước phim ký ức lướt qua, vả vào mặt giới tu hành một sự thật trần trụi: Kẻ họ gọi là đại gian đại ác, lại là người duy nhất đi trong đêm tối để giữ cho ánh sáng của họ không bị tắt lịm.

"Hóa ra… chúng ta đã sai…" Một vị trưởng lão của Thiên Đạo Minh run rẩy quỳ xuống, thanh kiếm trên tay rơi rụng.

Tiếng khóc, tiếng hô hối lỗi từ khắp nơi vọng lại, ngưng tụ thành một luồng khí vận màu trắng tinh khiết, vượt qua vạn dặm không gian, đổ dồn vào cơ thể Lục Trầm Chu.

Đây chính là điểm mấu chốt. Thiên Đạo mục nát sống bằng sự sợ hãi và phục tùng mù quáng, còn Đạo Tổ thực sự sống bằng niềm tin và tự do của chúng sinh.

"Thánh Tội, trảm cho ta!"

Lục Trầm Chu gầm lên, thanh kiếm gãy trong tay đột nhiên phát ra ánh sáng hoàng kim rực rỡ, nối liền lại thành một lưỡi kiếm dài vạn trượng. Hắn chém mạnh một nhát về phía con mắt khổng lồ đang giận dữ trên bầu trời.

"Rắc!"

Tiếng vỡ vụn của Thiên Quy vang lên rền trời. Ý chí của Thiên Đạo cũ gào thét trong tuyệt vọng khi bị thanh kiếm mang theo oán niệm và hy vọng của cả thế gian chém làm đôi.

Bầu trời màu tím sẫm biến mất, thay vào đó là một luồng ánh sáng ôn hòa bao phủ toàn bộ đại địa. Từ trong lồng ngực Lục Trầm Chu, một viên đạo quả lung linh huyền ảo thoát thai hoán cốt. Nó mang theo hơi thở của khởi thủy, của sự công bằng và luân hồi thực sự.

[Thông báo: Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ 'Phản diện cực hạn'.]
[Chức vị hiện tại: Thái Sơ Đạo Tổ.]
[Quyền năng: Sáng tạo và thiết lập luật lệ mới cho Cửu Tiêu.]

Lục Trầm Chu đứng giữa không trung, hào quang của Đạo Tổ khiến hắn trở nên uy nghiêm không thể xâm phạm. Nhưng ánh mắt hắn vẫn như cũ, không một chút đắc ý, chỉ có sự bình thản sau khi đã trút bỏ được gánh nặng nghìn cân.

Dưới đất, hàng vạn tu sĩ quỳ rạp. Ngay cả những kẻ từng thề sống chết phải giết hắn, giờ đây cũng cúi đầu thành kính.

"Cung nghênh Đạo Tổ đăng cơ!"
"Cung nghênh Đạo Tổ đăng cơ!"

Tiếng hô vang động mây xanh, rung chuyển cả sơn hà.

Lục Trầm Chu hạ mình đáp xuống đỉnh núi, nơi Tô Thanh Loan đang đứng đợi. Nàng nhìn hắn, đôi mắt nhòa lệ vì hạnh phúc.

"Chúc mừng ngài, Đạo Tổ của thiếp." Nàng khẽ nói, nụ cười rạng rỡ hơn bất kỳ đóa hoa nào ở Dao Trì.

Lục Trầm Chu mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản từ tận đáy lòng. Hắn cảm nhận được sức mạnh vô biên trong tay mình, quyền năng có thể thay đổi vận mệnh của bất kỳ ai. Thế nhưng, hắn chỉ nhẹ nhàng xua tay.

Một cơn mưa linh lực đổ xuống khắp thế giới. Những vùng đất khô cằn bỗng chốc xanh tươi, những tu sĩ bị thương tổn căn cơ đều được chữa lành. Đặc biệt là những "Khí vận chi tử" giả tạo do Thiên Đạo dựng lên đều mất đi hào quang, trả lại sự công bằng cho nỗ lực của mỗi cá nhân.

Hệ thống vang lên lần cuối:

[Ký chủ, giờ ngài đã là Đạo Tổ, vạn vật trong tay ngài. Ngài muốn ban bố đạo luật đầu tiên là gì?]

Lục Trầm Chu nhìn sang Tô Thanh Loan, nhìn sang Khương Ngân đang quỳ một gối trung thành phía sau, rồi nhìn ra xa xăm đại lục đang bừng tỉnh.

Hắn chậm rãi nói, giọng nói lan tỏa khắp từng ngõ ngách của Cửu Tiêu Vạn Giới:

"Từ hôm nay, mệnh của mỗi người do chính họ nắm giữ. Trời không định đoạt thiện ác, người mới định đoạt đạo tâm. Kẻ làm ác sẽ có luân hồi phán xét, người làm thiện sẽ có công đức hộ thân. Đạo của ta, là đạo của tự do."

Vừa dứt lời, cả thế giới rúng động như lời khẳng định cho một kỷ nguyên mới đã chính thức bắt đầu.

Lục Trầm Chu nắm tay Tô Thanh Loan, bóng dáng họ mờ dần trong làn sương khói của Đỉnh Vạn Tiên, để lại sau lưng một truyền thuyết về một kẻ phản diện đã dùng máu của chính mình để rửa sạch bầu trời, trở thành vị Đạo Tổ duy nhất mà nhân gian đời đời tôn kính.

Trên đỉnh núi cao, chỉ còn lại thanh kiếm Thánh Tội cắm sâu vào đá tảng, ánh sáng của nó vĩnh viễn không tắt, canh giữ cho thái bình của vạn dặm giang sơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8