Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 190: Sắc phong các vị thần mới.**
**Chương 190: Sắc phong các vị thần mới**
Trên đỉnh Thái Sơ, vách đá dựng đứng đâm xuyên qua chín tầng mây biếc, khí hỗn độn lượn lờ như những dải lụa xám bạc bao phủ lấy toàn bộ không gian. Đây từng là nơi hoang phế nhất của Cửu Tiêu, nơi bị Thiên Đạo cũ ruồng bỏ, nhưng giờ đây, nó đã trở thành trung tâm của toàn vũ trụ.
Lục Trầm Chu ngồi tĩnh lặng trên Thạch Liên Đài. Toàn thân hắn không hề tỏa ra uy áp kinh thiên động địa, cũng không có hào quang rực rỡ lóa mắt như những vị thần tiên thượng cổ. Ngược lại, hắn như một vực thẳm sâu thẳm, tĩnh lặng đến mức khiến người ta phải nín thở. Mái tóc đen dài xõa tung sau lưng, đôi mắt vốn luôn mang vẻ u uẩn và lạnh lẽo, giờ đây lại chứa đựng cả sự luân chuyển của tinh thần và tuế nguyệt.
Trước mặt hắn, vạn dặm mây mù bỗng nhiên giãn ra, để lộ bóng dáng của hàng vạn tu sĩ đang quỳ rạp từ chân núi kéo dài đến tận đường chân trời. Họ là những người sống sót sau đại kiếp nạn, là những kẻ từng nguyền rủa hắn, truy sát hắn, và giờ đây… là những tín đồ thành kính nhất của hắn.
"Hệ thống," Lục Trầm Chu truyền âm trong tâm trí, giọng nói mang theo chút hoài niệm. "Ngươi nói xem, sau khi ta lập ra trật tự mới, nhiệm vụ 'Làm người tốt' của ta đã hoàn thành được bao nhiêu phần trăm rồi?"
Trong thức hải, thanh âm điện tử của Hệ thống vốn luôn châm chọc nay bỗng trở nên trầm lắng khác lạ: [Báo cáo ký chủ, danh tiếng của ngài đã từ 'Đại Ma Đầu' chuyển thành 'Cứu Thế Chủ'. Tuy nhiên, số lượng sinh linh ngài từng 'đắc tội' quá lớn, nhân quả chưa tan. Việc sắc phong thần vị hôm nay chính là bước cuối cùng để ngài hoàn thiện Đạo quả.]
Lục Trầm Chu nhếch môi cười nhạt. Hắn đứng dậy, tay phải khẽ phất một cái. Thanh kiếm Thánh Tội vốn đang cắm trên đỉnh núi bỗng bay vút lên trời xanh, hóa thành một đạo kiếm quang dài vạn dặm, chém đứt mây mù, để lộ ra một bảng vàng khổng lồ lơ lửng giữa hư không.
**"Thái Sơ Thần Bảng!"**
Giọng nói của Lục Trầm Chu không lớn, nhưng lại như sấm mùa xuân vang dội vào linh hồn của mỗi sinh linh trong Cửu Tiêu Vạn Giới.
"Thiên Đạo cũ đã mục nát, vị tư trục lợi, coi chúng sinh như cỏ rác để gặt hái. Hôm nay, Lục Trầm Chu ta lấy danh hiệu Đạo Tổ, lập lại Càn Khôn, định lại ngôi thứ. Kẻ có công với nhân gian, dù là Ma hay là Đạo, đều có thể lên ngôi Thần vị."
Nói đoạn, ánh mắt hắn lướt qua đám đông, dừng lại trên một bóng người đang đứng lặng lẽ phía sau.
"Khương Ngân, lên đây."
Thiếu niên lầm lì năm nào giờ đã là một đại tu sĩ với khí chất lạnh lùng như băng mỏng trên lưỡi kiếm. Khương Ngân bước ra từ hư không, mỗi bước đi đều khiến không gian run rẩy. Hắn quỳ sụp xuống dưới chân Lục Trầm Chu, cái đầu cúi thấp như mười mấy năm về trước, khi hắn còn là một nô lệ được Lục Trầm Chu cứu ra từ vũng bùn.
"Chủ nhân."
Lục Trầm Chu nhìn hắn, trong mắt thoáng hiện một tia ấm áp hiếm hoi: "Ngươi theo ta chinh chiến vạn dặm, thân nhuốm đầy máu của những kẻ tự xưng là chính nghĩa nhưng lòng dạ rắn rết. Ngươi là cái bóng của ta, là lưỡi kiếm trong bóng tối giữ gìn ánh sáng."
Lục Trầm Chu đưa tay chỉ vào Thần Bảng. Một luồng khí thanh cao từ Đạo Quả vọt ra, bao bọc lấy Khương Ngân:
"Sắc phong Khương Ngân là **Trừng Phạt Chi Thần**, thống lĩnh lôi đình vạn giới. Từ nay về sau, phàm là kẻ gian tà nấp dưới bóng quan gia, kẻ đạo đức giả lừa dối chúng sinh, ngươi hãy thay ta cầm kiếm chém đứt đầu chúng, không cần hỏi đến ý trời!"
"Khương Ngân lĩnh mệnh!"
Sét đánh ngang trời, một chiếc bào đen thêu hình rồng bạc hiện ra trên thân Khương Ngân. Một thanh thần kiếm lôi điện ngưng tụ trong tay hắn, uy nghiêm rung động tâm can.
Ánh mắt Lục Trầm Chu chuyển dời, dừng lại trên nữ tử mặc y phục trắng thuần khiết như tuyết. Tô Thanh Loan nhìn hắn, đôi mắt nàng đong đầy nước mắt nhưng nụ cười lại vô cùng rạng rỡ. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, giống như một bến đỗ bình yên nhất sau mọi giông bão.
"Thanh Loan," Lục Trầm Chu khẽ gọi, giọng nói nhu hòa đi rất nhiều. "Nàng là người duy nhất nhìn thấu sự tàn nhẫn của ta là để cứu vớt, nhìn thấu sự độc ác của ta là để xót thương. Nếu không có nàng, có lẽ ta đã thực sự rơi vào ma đạo, biến thế giới này thành một đống tro tàn thật sự."
Hắn bước tới trước mặt nàng, đôi tay nhẹ nhàng nâng đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng lên. Một đạo khí vận màu vàng ròng hồng mông rủ xuống, kết thành một vương miện lấp lánh trên mái tóc nàng.
"Sắc phong Tô Thanh Loan là **Linh Từ Đạo Mẫu**, quản lý vạn linh đức tin, chấp chưởng sự luân hồi của thiện niệm. Ở đâu có thống khổ, ở đó có sự bảo hộ của nàng. Nàng chính là lương tâm của thế giới này, cũng là vảy ngược của Lục Trầm Chu ta."
Tô Thanh Loan nghẹn ngào, nàng quỳ xuống cùng hắn: "Thiếp nguyện cùng ngài canh giữ vạn dặm giang sơn, cho đến khi trời mòn đất lở."
Tiếp sau đó, Lục Trầm Chu lần lượt điểm danh.
Có những lão quái vật Ma đạo từng bị người đời phỉ nhổ, nay vì bảo vệ người phàm trong trận chiến cuối cùng mà hy sinh thân mình, được hắn tái tạo hồn phách, phong làm Thần trấn giữ tứ phương.
Có những vị tông chủ chính đạo trước đây từng bị hắn "sỉ nhục" đến mức tan cửa nát nhà, nay mới hiểu ra đó là cách hắn thanh trừng những sâu mọt trong tông môn họ, nên cúi đầu xin tội và được ban cho vị trí Thần coi quản trật tự núi sông.
Khi vị thần cuối cùng được sắc phong, Thái Sơ Thần Bảng tỏa ra ánh sáng rực rỡ che lấp cả mặt trời.
Hệ thống bỗng vang lên, thanh âm dường như có chút thổn thức: [Ký chủ, nhân quả toàn bộ tiêu tan. Ngài đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn 'Kiến Thiết Thiên Đạo'. Phần thưởng cuối cùng: Trả lại cho ngài một trái tim phàm nhân.]
Lục Trầm Chu bỗng thấy lồng ngực mình ấm nóng lên. Một nhịp đập mãnh liệt, tràn đầy sức sống vang lên trong thinh lặng. Hắn không còn là cái xác không hồn chỉ biết thực hiện nhiệm vụ, không còn là kẻ cô độc gánh chịu oán hận của thiên hạ.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi lại nhìn chúng sinh đang vạn người như một, cúi đầu thành kính dưới chân.
"Đạo Tổ anh minh! Thái Sơ trường tồn!"
Tiếng hô vang lên như triều dâng, đẩy lui mọi tà khí còn sót lại của kỷ nguyên cũ.
Lục Trầm Chu đứng dậy, nhìn sang Tô Thanh Loan và những đồng đội cũ. Hắn hít một hơi thật sâu không khí thanh khiết của một thế giới mới.
"Đạo, không phải là ở trên cao nhìn xuống chúng sinh," Hắn trầm giọng nói, lời nói lan tỏa khắp thiên hạ. "Đạo là khi chúng sinh đều có thể tự định đoạt mệnh vận của chính mình. Từ nay về sau, nhân gian không có thiên mệnh, chỉ có sự nỗ lực và lòng nhân ái."
Trên đỉnh Thái Sơ, mây mù bắt đầu tản đi, để lộ ánh bình minh rạng rỡ nhất trong vòng vạn năm qua. Lục Trầm Chu nắm tay Tô Thanh Loan, bóng dáng hai người chầm chậm tan biến vào trong hư không, để lại vị trí Đạo Tổ trống không trên đỉnh núi.
Người đời sau kể lại rằng, vị Đạo Tổ tàn ác nhất lịch sử ấy thực chất chưa bao giờ rời đi. Hắn có thể là một lão phu tử dạy học ở một trấn nhỏ, có thể là một kiếm khách phiêu bạt giang hồ, hoặc đơn giản chỉ là một gã tiểu tử ngang tàng nào đó đang lén lút trộm đào của tiên gia, rồi mỉm cười với cái Hệ thống vẫn luôn "cà khịa" trong đầu mình.
Truyền kỳ về kẻ phản diện trở thành Đạo Tổ kết thúc tại đây, nhưng con đường của họ, mới chỉ thực sự bắt đầu.