Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 8: ** Con chó đen bên lề đường
**Chương 8: Con chó đen bên lề đường**
Buổi sáng ở Vân Hải Thành thường bắt đầu bằng những tiếng chuông ngân vang từ các đạo quán xa xôi hoặc tiếng rao của những người bán linh dược dạo. Thế nhưng, tại một góc phố vắng vẻ ở phía Đông thành, nơi linh khí vốn mỏng manh đến mức đáng thương, không khí lại mang một hương vị hoàn toàn khác.
Đó là mùi hương nồng nàn của tiêu, của mỡ hành, và một chút vị chua cay xộc thẳng vào khứu giác — mùi của mì tôm Hảo Hảo.
Diệp Trần nằm trên chiếc ghế tựa bằng tre được hệ thống “đặc chế”, đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ gác chéo lên nhau, nhẹ nhàng đung đưa. Trên tay anh là chiếc quạt giấy rẻ tiền, thỉnh thoảng lại phẩy một cái lạch bạch, dáng vẻ lười biếng đến cực điểm. Nếu không nhìn thấy tấm biển “Vạn Giới Tạp Hóa Điếm” rực rỡ ánh vàng bên trên, hẳn người ta sẽ nhầm tưởng đây là một tên công tử bột thất thế nào đó đang chờ ngày phá sản.
“Chủ nhân, nước đã sôi, tiểu nữ đã pha xong mì cho ngài.”
Thanh Loan bước ra từ gian trong, đôi tay ngọc ngà bưng một chiếc bát nhựa đỏ rực. Cô hôm nay mặc một bộ đạo bào màu xanh nhạt, mái tóc dài được búi gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, nhưng khí chất thoát tục ấy vẫn khiến không gian xung quanh như bừng sáng. Từ một Thánh nữ lạnh lùng của Thanh Loan Thánh Địa, giờ đây cô làm công việc “tiểu nhị” một cách thành thục đến lạ lùng.
Diệp Trần hé mắt, nhận lấy bát mì, lầm bầm: “Sáng sớm mà không có bát mì kèm một quả trứng thì đúng là phí hoài nhân sinh. Thanh Loan này, hôm qua ta thấy có mấy lão già đứng thập thò ngoài ngõ, họ không vào mua đồ à?”
Thanh Loan cung kính đáp: “Thưa chủ nhân, đó là trưởng lão của mấy tiểu tông môn xung quanh. Họ e sợ uy áp từ trận chiến hôm qua của ngài với Mộc Cửu Ca, nên chỉ dám đứng xa quan sát. Ngài dùng ‘Lôi Đình Thần Khí’ đánh tan yêu ảnh của Mộc trưởng lão đã khiến họ kinh hồn bạt vía.”
Diệp Trần chép miệng: “Cái vợt muỗi ấy hả? Haizz, bảo bọn họ là ta mở cửa hàng buôn bán lương thiện, không phải ổ cướp. Cứ có linh thạch là vào, không có linh thạch thì đứng ngoài mà hít khói mì tôm.”
Anh thong dong gắp một sợi mì, hơi nóng bốc lên che khuất gương mặt thanh tú. Trong mắt Thanh Loan, hình bóng Diệp Trần lúc này lại cao thâm vô cùng. Cô thầm nghĩ: *“Chủ nhân quả là bậc chí nhân. Ăn loại linh thực chứa đựng Đạo vận nồng đậm thế này mà sắc mặt không đổi, giống như đang ăn cơm phàm trần vậy. Tu vi của ngài, e là đã vượt xa sự hiểu biết của thế gian.”*
Đang lúc Diệp Trần chuẩn bị húp miếng nước súp tinh túy thì tầm mắt anh chợt dừng lại ở một góc khuất sát mép hiên nhà.
Phạm vi “Vô Địch Lĩnh Vực” của cửa hàng bao phủ đúng 10 mét quanh tiệm. Ngay tại ranh giới mong manh giữa sự bảo hộ tuyệt đối và thế giới tu tiên tàn khốc bên ngoài, có một bóng đen nhỏ bé đang co quắp.
Đó là một con chó đen.
Nó nhỏ đến mức đáng thương, bộ lông đen nhẻm bết dính bùn đất, khô khốc và rụng lổm chổm để lộ ra những mảng da thâm tím vì lạnh và đói. Một bên tai của nó bị rách một miếng lớn, hơi thở thoi thóp, đôi mắt ti hí chỉ còn hé mở được một phần tư, đục ngầu nhìn về phía bát mì trên tay Diệp Trần.
Nó không sủa, cũng chẳng rên rỉ. Nó chỉ nằm đó, giữa bùn lầy, thân hình run rẩy theo từng cơn gió lạnh của buổi sớm. Dường như nó đã nằm đây từ đêm qua, cố gắng nhích lại gần hơi ấm tỏa ra từ tiệm tạp hóa, nhưng lại bị một loại sức mạnh vô hình nào đó (chính là bức tường hệ thống) ngăn cản.
Diệp Trần đặt bát mì xuống bàn, nheo mắt nhìn.
Thanh Loan nhận thấy sự thay đổi của chủ nhân, nhìn theo rồi khẽ nhíu mày: “Chỉ là một con chó hoang mang theo bệnh dịch thôi ạ. Để tiểu nữ dùng pháp lực quét nó ra xa, tránh làm bẩn lối vào cửa tiệm.”
Nói đoạn, Thanh Loan đưa tay lên, một luồng linh khí thanh khiết bắt đầu tụ tập trên đầu ngón tay. Trong giới tu tiên, sinh mệnh của phàm thú chẳng khác gì cỏ rác, nhất là một con chó ghẻ lở sắp chết như thế này.
“Khoan đã.” Diệp Trần lên tiếng, giọng nói không cao nhưng khiến linh khí trên tay Thanh Loan lập tức tan biến.
Anh đứng dậy, đôi dép tổ ong lẹt xẹt trên nền đất, chậm rãi bước đến gần ranh giới của tiệm. Con chó đen thấy có người tiến lại gần, theo bản năng muốn lùi lại, nhưng bốn chân nó đã tê dại, chỉ có thể run lên một cái, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. Nó đã quá quen với việc bị người ta xua đuổi, bị những tu sĩ trẻ tuổi ngứa chân đá văng vào bụi rậm.
Diệp Trần ngồi xổm xuống, ngay sát mép cửa. Anh nhìn con chó, con chó nhìn anh.
“Mày cũng thất nghiệp giống tao ngày xưa hả?” Diệp Trần lẩm bẩm một câu khiến Thanh Loan đứng sau lưng hoàn toàn ngơ ngác.
*Thất nghiệp? Là một loại công pháp bế quan cấp cao sao?* – Thanh Loan thầm suy diễn.
Diệp Trần quay vào trong, lục lọi trên kệ hàng một hồi rồi lấy ra một vật phẩm có lớp vỏ nilon màu đỏ sặc sỡ, bên trên in hình một miếng thịt cắt lát đỏ hỏn và những hạt tiêu đen.
[Vật phẩm: Xúc xích bò (Loại thượng hạng)]
[Giá bán: 5 linh thạch hạ phẩm/cây]
[Hiệu quả: Cung cấp protein cao cấp, chữa lành tổn thương cơ bắp, có 0,1% tỷ lệ kích hoạt huyết mạch ẩn giấu trong thú loại.]
“Xúc xích bò này mắc phết đấy, nhưng thôi, coi như hôm nay khai trương lòng tốt.” Diệp Trần lột vỏ cây xúc xích. Một mùi thơm của thịt tổng hợp, muối và gia vị đặc trưng bốc lên.
Anh bẻ một mẩu nhỏ, đặt ngay trước mũi con chó đen.
Con chó nhỏ sững lại. Mùi hương này đối với nó mà nói, còn quyến rũ hơn cả tiên đan cấp chín đối với tu sĩ Hóa Thần. Nó dùng chút sức tàn cuối cùng, liếm nhẹ một cái vào mẩu thịt, sau đó đôi mắt bỗng dưng trợn trừng.
Trong khoảnh khắc mẩu xúc xích tan ra trong miệng, một dòng nhiệt lưu mạnh mẽ như lũ cuốn đột ngột nổ tung trong cơ thể tàn tạ của nó. Những kinh mạch đã vỡ vụn, những thớ thịt bị hoại tử do sương muối của con chó bỗng chốc được một loại năng lượng thần bí bao bọc và sửa chữa với tốc độ kinh hoàng.
Con chó đen bắt đầu ăn ngấu nghiến mẩu xúc xích đầu tiên, rồi mẩu thứ hai, thứ ba. Diệp Trần cứ thế ngồi bẻ từng miếng, kiên nhẫn nhìn nó ăn sạch cả cây xúc xích có giá bằng cả tháng sinh hoạt phí của một tán tu.
Thanh Loan đứng bên cạnh, mắt đẹp mở to, không nhịn được mà kêu lên: “Chủ nhân! Đó là… linh thực cao cấp mà ngài nói sao? Tiểu nữ cảm thấy huyết khí trong con thú này đang sôi sục, thậm chí… thậm chí còn có một loại uy áp rất nhạt đang hình thành!”
Diệp Trần không đáp, anh đưa tay ra xoa lên cái đầu đầy bùn đất của con chó. Kỳ lạ thay, con chó vốn cực kỳ cảnh giác nay lại ngoan ngoãn cúi đầu, dùng cái mũi ướt át cọ cọ vào lòng bàn tay anh.
“Ăn xong rồi thì vào đây. Đứng ngoài đó gió máy, chết ở cửa tiệm thì xui xẻo lắm.”
Nói rồi, Diệp Trần đứng dậy đi vào trong. Con chó đen hơi chần chừ, nó thử vươn một chân vào trong phạm vi của tiệm. Lần này, bức tường vô hình của hệ thống vốn luôn bài xích kẻ lạ bỗng nhiên dịu lại, tỏa ra một tầng hào quang trắng mờ bao bọc lấy nó, như thể đang chào đón một thành viên mới.
Nó khập khiễng bước vào, nằm bẹp xuống ngay dưới chân chiếc ghế tựa của Diệp Trần.
Cùng lúc đó, trong đầu Diệp Trần vang lên tiếng máy móc khô khốc của hệ thống:
[Ting! Kích hoạt nhiệm vụ ẩn: Thu phục linh thú giữ cửa.]
[Đối tượng: Hậu duệ Thôn Phệ Thần Thú (Dòng máu loãng 99,9%).]
[Tình trạng: Đã nhận chủ.]
[Phần thưởng: Nâng cấp nội thất cửa hàng (Kệ hàng được mở rộng thêm 2 tầng).]
Diệp Trần suýt chút nữa ngã khỏi ghế. Cái gì cơ? Con chó ghẻ này là hậu duệ của Thôn Phệ Thần Thú á? Cái loại quái vật có thể nuốt cả mặt trời trong truyền thuyết đó sao? Hệ thống này có lừa mình không đấy?
Anh cúi xuống nhìn lại “vị thần thú” dưới chân mình. Lúc này, con chó đen đang cuộn tròn, thỉnh thoảng lại nấc cụng một cái vì vừa rồi ăn quá nhanh, miệng vẫn còn dính chút mỡ thịt.
“Nhìn kiểu gì cũng giống chó mực ở quê thôi mà…” Diệp Trần lầm bầm.
Tuy nhiên, sự biến hóa bên trong con chó là điều không thể phủ nhận. Dưới lớp lông rụng, những sợi lông mới màu đen tuyền, bóng loáng như sa-t tanh bắt đầu mọc ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Đôi mắt nó không còn đục ngầu nữa mà chuyển sang một màu đen sâu thẳm, thi thoảng lóe lên những tia sáng màu tím kỳ dị.
Thanh Loan lúc này đã hoàn toàn bị thuyết phục. Cô quỳ một gối xuống, quan sát con chó với vẻ mặt nghiêm trọng: “Chủ nhân nhìn xa trông rộng. Ngài dùng một cây linh nhục tầm thường (trong mắt ngài) để thuần hóa một đầu thần thú tương lai. Tiểu nữ thật sự bái phục.”
Diệp Trần thở dài: “Đã bảo là không phải thuần hóa gì mà… Thôi, từ giờ gọi nó là Tiểu Hắc đi. Thanh Loan, lấy cái chậu nước ra đây tắm cho nó một chút, hôi quá, khách hàng ngửi thấy lại tưởng tiệm mình bán đồ thiu.”
Thanh Loan vâng lệnh, nhanh chóng đi chuẩn bị. Con chó — nay đã là Tiểu Hắc — nghe thấy tên mới, dường như hiểu được, nó vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn một cách vui vẻ.
Đúng lúc này, ngoài cửa tiệm vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Trần Huyền Tử — vị lão già nghiện mì tôm của Thanh Vân Môn — mồ hôi nhễ nhại chạy đến, tay cầm theo một cái bao tải chứa đầy linh thạch.
“Diệp đại nhân! Diệp chủ tiệm! Cứu mạng! À không, bán cho lão một gói Hảo Hảo gấp! Cảnh giới của lão đang lung lay, cần tinh hoa của nước súp để trấn áp!”
Trần Huyền Tử vừa xông vào tiệm, định chạy thẳng tới kệ hàng thì bỗng nhiên, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên từ dưới chân Diệp Trần.
Tiểu Hắc, lúc nãy còn là một con chó đáng thương, nay đột ngột đứng dậy. Lông trên lưng nó dựng ngược, đôi mắt đen sâu thẳm bỗng chốc toát ra một luồng khí lạnh thấu xương. Một luồng uy áp thuộc về loài săn mồi đỉnh cao cổ đại đột ngột phủ xuống cửa tiệm.
Trần Huyền Tử vốn là cao thủ Nguyên Anh kỳ, vậy mà lúc này đôi chân bỗng dưng nhũn ra, thiếu chút nữa thì quỳ sụp xuống đất. Lão kinh hoàng nhìn con chó nhỏ bé kia, trong thâm tâm lão cảm giác như mình đang đối diện với một vực thẳm đen ngóm sẵn sàng nuốt chửng cả linh hồn.
“Chó… Chó gì thế này? Diệp chủ tiệm, ngài… ngài mới nuôi thêm yêu vương sao?” Trần Huyền Tử run rẩy nói, giọng lạc cả đi.
Diệp Trần vỗ nhẹ vào đầu Tiểu Hắc: “Ngoan, đây là khách quen, không phải đồ ăn.”
Nghe thấy chữ “đồ ăn”, Tiểu Hắc mới thu lại uy áp, hừ hừ hai tiếng rồi nằm xuống tiếp tục giấc ngủ của mình, bộ dạng như thể: *Nếu không phải chủ nhân bảo kê, ta đã nuốt ngươi rồi lão già.*
Trần Huyền Tử lau mồ hôi trán, tim vẫn còn đập thình thịch: “Diệp đại nhân thật là… Ngay cả một con chó giữ cửa cũng có tu vi khiến lão phu phát khiếp. Tiệm tạp hóa này quả thật là địa phương thần bí nhất giới tu tiên.”
Diệp Trần chỉ tay vào kệ hàng: “Mì tôm bên kia, tự lấy đi. Hôm nay mới có thêm xúc xích bò, ăn kèm với mì thì hết sảy, năm linh thạch một cây. Mua không?”
“Mua! Lão phu mua cả kệ luôn!” Trần Huyền Tử hào phóng vứt túi linh thạch xuống. Lão biết rõ, những thứ đồ trong tiệm này không thể dùng giá trị tiền bạc thông thường mà đo đếm được.
Trong khi Trần Huyền Tử đang say sưa tận hưởng bát mì tôm kèm xúc xích bò ở góc bàn khách, Diệp Trần lại nằm xuống ghế tựa.
Nắng bắt đầu lên, xuyên qua kẽ lá rơi trên mái hiên của tiệm tạp hóa. Thanh Loan đang nhẹ nhàng kỳ cọ cho Tiểu Hắc trong một cái chậu gỗ. Con chó lúc đầu còn tỏ vẻ khó chịu vì nước, nhưng sau khi được Thanh Loan cho nếm một miếng vỏ xúc xích còn sót lại, nó liền nằm im hưởng thụ.
Diệp Trần nhìn cảnh tượng ấy, cảm thấy lòng nhẹ nhõm vô cùng. Ở thế giới hiện đại, anh chỉ là một kẻ thất bại, không có tương lai, chẳng có bạn bè chân chính. Nhưng ở đây, trong cửa tiệm tạp hóa nhỏ bé này, anh có một tiểu nhị xinh đẹp, một con chó thần bí, và những món đồ mà cả thế giới này thèm khát.
*Tu tiên để làm gì chứ?* – Anh tự hỏi mình một lần nữa.
Để bay cao ư? Anh chỉ muốn nằm ghế tựa.
Để trường sinh ư? Anh chỉ muốn sáng ăn mì tôm, chiều uống trà sữa.
Để thống trị ư? Chỉ cần không ai làm phiền sự yên tĩnh của tiệm tạp hóa này, anh đã thấy mình là kẻ chiến thắng rồi.
Thế nhưng, thế sự thường không được như ý. Ở một nơi rất xa tại Trung Đô, trong một tòa bảo điện nguy nga được bao quanh bởi những đám mây tía, một tấm bản đồ cổ đại bỗng nhiên lóe sáng. Một điểm sáng màu đen nhỏ bé hiện ra tại vùng biên giới Đông Nhất Lục, cạnh Vân Hải Thành.
Một vị trưởng lão mặc bào phục thêu hình rồng, chậm rãi mở mắt, giọng nói âm trầm vang dội cả điện thờ: “Khí tức của Thôn Phệ Thần Thú tái hiện sau vạn năm? Lập tức sai người đi điều tra. Bất kể là người hay vật đang nắm giữ nó, đều phải mang về cho Thiên Đạo Minh.”
Diệp Trần ở Vân Hải Thành đột nhiên hắt hơi một cái thật mạnh. Anh xoa xoa mũi, nhìn sang Tiểu Hắc đang ngủ khì khì dưới chân mình, lầm bầm: “Lại đứa nào đang chửi thầm mình rồi. Chắc chắn là cái tên Dương Phong hôm trước bị đóng băng kem que đây mà. Rẻ rách thật sự!”
Anh không hề biết rằng, một mẩu xúc xích bò của anh không chỉ cứu được một con chó, mà còn vừa ném một hòn đá lớn xuống mặt hồ đang yên ả của giới tu tiên, tạo ra những vòng sóng chấn động không bao giờ dứt.
Chương 8 kết thúc khi tiếng sụp soạt ăn mì của Trần Huyền Tử và tiếng ngáy của Tiểu Hắc hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản nhạc kỳ quặc nhất nhưng cũng yên bình nhất tại góc phố vắng này. Một kỷ nguyên mới của tiệm tạp hóa, với đầy đủ thành viên: Chủ tiệm, Tiểu nhị và Thú giữ cửa, đã chính thức bắt đầu.