Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 7: ** Tin đồn về \”Chí bảo\” ẩn thế

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:10:12 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 7: TIN ĐỒN VỀ "CHÍ BẢO" ẨN THẾ**

Trăng treo trên đỉnh ngọn núi Thanh Vân, sương mờ bảng lảng bao phủ những dãy đình đài lầu các cổ kính. Trong màn đêm tĩnh mịch ấy, bỗng nhiên một đạo thanh quang xé rách không trung, mang theo uy áp trầm hùng của một vị cường giả Nguyên Anh kỳ mới đột phá, lao vút về phía đỉnh núi chính.

"Kẻ nào dám đột nhập Thanh Vân Môn?!"

Hàng chục đạo phi kiếm cùng lúc bay lên, những đệ tử tuần đêm kinh hãi hét lớn. Nhưng ngay khi cảm nhận được hơi thở quen thuộc mà mãnh liệt kia, tất cả đều đồng loạt sững sờ, đứng hình giữa không trung.

"Đó là… Thái thượng trưởng lão?"

"Không thể nào! Khí tức này… là Nguyên Anh! Ngài ấy không phải đang hấp hối sao?"

Mộc Cửu Ca, Chưởng môn Thanh Vân Môn, đang trong mật thất trầm tư về việc lo liệu hậu sự cho lão tổ, thì đột nhiên cửa phòng bị một luồng lực lượng thô bạo đẩy tung. Một dáng người trung niên cương nghị, bước đi như gió, khí sắc hồng hào hồng rực, tay cầm một mảnh nilon màu cam kỳ lạ bước vào.

"Cửu Ca! Mau, triệu tập toàn bộ trưởng lão nội môn, có việc lớn! Việc lớn liên quan đến vận mệnh của Thanh Vân Môn chúng ta!"

Trần Huyền Tử hét lớn, giọng nói hào sảng như sấm rền, hoàn toàn không còn chút dấu vết nào của một lão già chỉ còn thoi thóp hơi tàn cách đây vài canh giờ.

Mộc Cửu Ca trợn mắt nhìn lão sư phụ của mình, tay run run: "Sư… Sư phụ? Ngài không phải đã đi 'nhìn thấu nhân gian' lần cuối sao? Sao lại… trẻ ra ba mươi tuổi thế này? Lại còn đột phá rồi?!"

Trần Huyền Tử cười ha hả, không thèm giải thích nhiều, chỉ hít một hơi thật sâu như đang hồi tưởng lại vị ngon ngọt cay nồng của bát mì lúc chiều. Lão trịnh trọng đặt cái vỏ gói mì Hảo Hảo đã được lão vuốt phẳng phiu lên bàn trà bằng ngọc thạch.

"Đừng hỏi nhiều! Ngươi nhìn cái này đi! Đây chính là 'Quy Tắc Chân Văn' mà lão phu gặp được!"

Chưa đầy nửa canh giờ sau, trong Nghị Sự Điện của Thanh Vân Môn, mười hai vị trưởng lão Kim Đan kỳ tề tựu đông đủ. Không gian đặc quánh vẻ trang nghiêm xen lẫn hoang mang.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cái vỏ nilon màu cam rực rỡ nằm ở vị trí trung tâm đại điện. Trên đó in hình một bát mì tôm đầy đặn với con tôm đỏ rực và những lát ớt cay nồng. Với người hiện đại, đó là món đồ rẻ tiền nhất, nhưng với những tu sĩ quanh năm chỉ biết đến cỏ cây linh dược này, cái bao bì bóng loáng và kỹ thuật in ấn tinh xảo kia là một sự đả kích mạnh mẽ vào nhận thức.

"Sư huynh… huynh chắc chắn thứ này… chứa đựng Thiên Đạo?" Một trưởng lão râu trắng rờ rẫm vào vỏ gói mì, cảm nhận chất liệu polymer láng mịn chưa từng thấy trong Tiên giới. "Cái loại tiên kim gì mà lại mỏng như cánh ve, mềm mại mà lại dai dắc thế này? Thần thức của ta quét vào, hoàn toàn không thấy chút tạp chất nào, giống như nó không thuộc về cõi phàm trần này vậy!"

Trần Huyền Tử nghiêm mặt, đôi mắt lộ vẻ sùng bái: "Chuyện này sao có thể giả được? Lão phu chỉ ăn một bát món gọi là 'Hảo Hảo' này, phối hợp với thứ nước dùng đỏ rực như nham thạch, ngay lập tức cảm thấy linh khí khô héo trong đan điền sôi sục như biển động. Bình cảnh Nguyên Anh vốn kiên cố như vách sắt vách đồng, vậy mà chỉ sau một miếng mì đã nứt vỡ tan tàng!"

"Tiên nhân! Một vị Chí cao Tiên nhân đang ẩn cư tại Vân Hải Thành của chúng ta!" Trần Huyền Tử đập bàn, hào hứng nói tiếp: "Ngài ấy mặc bộ đạo bào thun trắng ngắn tay cực giản dị, đi đôi hài nhựa gọi là 'Dép Tổ Ong' chứa đầy đạo vận lỗ thủng. Mỗi cử chỉ đều thoát tục đến cực điểm. Quan trọng nhất là… Ngài ấy bán những thần vật này chỉ với giá một linh thạch hạ phẩm!"

"Cái gì?!" Toàn điện đồng thanh hô vang.

Mộc Cửu Ca không giữ được bình tĩnh nữa: "Một linh thạch? Thần vật giúp đột phá Nguyên Anh mà chỉ một linh thạch? Sư phụ, người có nhầm không? Ngay cả Thăng Nguyên Đan cấp năm cũng có giá hàng vạn linh thạch trung phẩm mà tỷ lệ thành công chỉ có hai phần!"

"Bởi vậy mới gọi là Tiên nhân cứu đời!" Trần Huyền Tử hừ lạnh. "Lão phu mang cái vỏ này về là để các ngươi mở mang tầm mắt. Hãy nhìn hình vẽ trên này đi, đây chắc chắn là hình ảnh của một vị Thần Thú Cổ Đại – được gọi là 'Tôm Chua Cay'. Huyết mạch của nó sau khi luyện chế mới có thể tạo ra loại đạo vận thần kỳ ấy!"

Đám trưởng lão xúm lại soi xét con tôm in trên bao bì. Trong mắt họ, đường râu tôm là quỹ đạo vận hành của tinh tú, màu đỏ của vỏ tôm là tinh hoa của Hỏa diệm nguyên thủy.

"Thanh Vân Môn chúng ta phất lên rồi!" Mộc Cửu Ca nắm chặt tay. "Sáng mai, lão tổ hãy dẫn đầu, ta sẽ cùng vài vị trưởng lão đích thân mang lễ vật đến bái kiến vị tiền bối ấy. Nếu có thể kết thiện duyên, Thanh Vân Môn chúng ta sẽ không còn sợ bị Vạn Bảo Các chèn ép nữa!"

Trong khi cả Thanh Vân Môn đang rần rần lên kế hoạch đi "phượt" tiệm tạp hóa, thì tại ngoại ô Vân Hải Thành, không khí lại yên bình đến mức kỳ lạ.

Diệp Trần ngáp một cái thật dài trên chiếc ghế nằm, đôi dép tổ ong đung đưa trước cửa tiệm. Ánh nắng sớm mai của Tiên giới xuyên qua lớp kính cường lực sạch bóng, tạo thành những vệt sáng rực rỡ trên dãy kệ hàng.

"Chủ nhân, trà của ngài."

Thanh Loan bưng một ly trà sữa vừa mới pha bằng máy. Nàng hôm nay búi tóc cao, mặc bộ váy dài đơn giản hơn nhưng khí chất Thánh nữ vẫn không giấu vào đâu được. Mỗi khi nhìn thấy cái máy pha trà sữa tự động của Diệp Trần kêu "tít tít" rồi phun ra làn khói trắng thơm lừng, nàng lại cảm thấy mình thật nhỏ bé trước kiến thức vô tận của vị "Đại lão" này.

Diệp Trần cầm lấy ly trà, rít một hơi đầy hạt trân châu, cảm nhận vị dai giòn và ngọt lịm tràn ngập khoang miệng. Anh thỏa mãn thở hắt ra: "Tiểu Loan à, cuộc đời chỉ cần thế này thôi. Tu hành làm cái gì cho mệt, rảnh thì pha thêm vài ly mà uống."

Thanh Loan khẽ cúi đầu, cung kính nói: "Chủ nhân, người đang giáo huấn em rằng đạo là tự nhiên, không nên cưỡng cầu phải không ạ? Uống một ly trà sữa này, em cảm thấy tâm ma trong tâm hồn đều bị vị ngọt hóa giải, đây quả thực là pháp môn tu luyện tâm tính tối cao."

Diệp Trần nghẹn trân châu, suýt thì phun ra ngoài. Anh chỉ muốn nói là trà sữa ngon thôi mà! Sao cái cô nàng này cái gì cũng liên tưởng đến tu luyện được thế nhỉ?

"Tùy cô nghĩ…" Diệp Trần xua tay, lười giải thích. Anh mở bảng giao diện hệ thống lên xem.

[Điểm Danh Vọng: 500. Trạng thái tiệm: Level 1.]
[Vật phẩm mới mở khóa: Sting Dâu. Giá nhập: 10 điểm. Giá bán: 2 linh thạch hạ phẩm.]

Diệp Trần lôi một chai Sting dâu từ dưới gầm quầy lên. Chất lỏng màu đỏ rực rỡ bên trong dưới ánh nắng lung linh như một khối hồng ngọc hóa lỏng. Anh cầm lên, bật nắp "tạch" một tiếng. Tiếng ga xì ra khiến Thanh Loan đứng gần đó giật mình, theo bản năng lùi lại một bước, tay thủ sẵn kiếm ấn.

"Chủ nhân cẩn thận! Có sát khí!"

"Sát cái gì mà sát, đây là tiếng… tiếng hơi linh lực giải phóng thôi." Diệp Trần lắc đầu ngao ngán. Anh tu một ngụm, cảm giác cay nồng của ga và vị dâu thơm ngọt sộc lên tận não. "A… phê!"

Ngay khi ngụm Sting đi xuống bụng, hệ thống bắt đầu thông báo hiệu ứng. Diệp Trần cảm thấy một luồng năng lượng tràn trề chạy dọc sống lưng, nhưng vì anh đang ở trong trạng thái "Vô địch" của tiệm, năng lượng này chỉ khiến anh thấy… tỉnh táo hơn để tiếp tục lười.

Nhưng trong mắt Thanh Loan, sự việc lại hoàn toàn khác. Nàng nhìn thấy sau khi Diệp Trần uống thứ "linh dịch đỏ" đó, xung quanh cơ thể anh bỗng hiện lên một lớp hồng quang mờ ảo, khí huyết cuồn cuộn như tiếng rồng gầm hổ gầm phát ra từ trong xương tủy.

"Đó là… Huyết Long Linh Dịch?" Nàng nuốt nước miếng, kinh hãi thầm nghĩ: "Chỉ một ngụm nhỏ mà huyết khí của chủ nhân đã bùng nổ đến mức này. Nếu để một thể tu (tu sĩ luyện thân thể) uống vào, chẳng phải sẽ nổ tan xác hoặc thăng tiến thành Thánh thể ngay lập tức sao?"

Đúng lúc này, từ xa lộ vọng lại tiếng xé gió ầm ầm.

Diệp Trần nheo mắt nhìn ra ngoài đường đất bụi mù. Một đoàn người đứng trên phi kiếm, hạc trắng, và các loại bảo khí rực rỡ đang rầm rộ kéo đến. Đi đầu chính là lão già nghiện mì tôm tối qua – Trần Huyền Tử, nhưng giờ lão trông phong độ hơn nhiều. Đi bên cạnh lão là một người đàn ông mặc trường bào xanh đậm, khí độ bất phàm, chính là Chưởng môn Mộc Cửu Ca. Phía sau là một hàng dài trưởng lão nội môn, vẻ mặt ai nấy đều vừa tò mò, vừa cung kính, vừa có chút… lo lắng.

Đoàn người dừng lại cách tiệm khoảng mười trượng, sau đó đồng loạt hạ xuống mặt đất, không ai dám cưỡi vật bay trực tiếp vào phạm vi của tiệm tạp hóa.

Trần Huyền Tử chỉnh đốn trang phục, khẽ khom lưng, dẫn đầu tiến bước. Những vị trưởng lão vốn dĩ hô phong hoán vũ ở bên ngoài, lúc này bước đi rón rén như những đứa trẻ mới vào trường học.

Khi nhìn thấy tấm biển hiệu bằng đèn LED nhấp nháy chữ "TIỆM TẠP HÓA BÌNH AN – MỞ CỬA 24/7", Mộc Cửu Ca suýt chút nữa quỳ xuống. Những luồng ánh sáng đa sắc ấy không phải dùng linh đá, cũng không có linh khí dao động, nhưng lại tỏa sáng kỳ ảo giữa thanh thiên bạch nhật.

"Quả nhiên là thủ đoạn của Tiên gia, dùng quy tắc của thế giới khác để vận hành đồ vật!" Mộc Cửu Ca thầm kinh hãi.

Họ bước đến cửa tiệm, thấy Diệp Trần đang nằm dài, chân đi dép lê, tay cầm chai nước màu đỏ rực, vẻ mặt lười biếng đến mức không thèm nhìn họ lấy một cái.

"Thanh Vân Môn Mộc Cửu Ca, cùng các trưởng lão, bái kiến Diệp tiên bối!"

Một tiếng hô đồng thanh vang lên, tất cả cùng cúi người hành lễ chín mươi độ.

Diệp Trần đang thiu thiu ngủ thì bị giật mình. Anh ngồi dậy, gãi gãi cái bụng dưới áo thun, giọng lầu bầu: "Lại là ông à, lão già? Đã bảo là chưa đến giờ cơm trưa mà. Mà đây là ai? Muốn mua hàng thì tự vào, nhớ là không được chen lấn, không mặc cả đấy nhé."

Trần Huyền Tử cười cầu hòa: "Tiền bối thứ lỗi, đây là Chưởng môn nhà ta, nghe danh người là đấng cao nhân nên muốn đến bái kiến. Đồng thời… cũng là muốn mua một ít 'thần vật' giúp tông môn hưng khởi."

Mộc Cửu Ca lúc này mới dám ngẩng đầu lên nhìn. Hắn quan sát Diệp Trần, trong mắt hắn, Diệp Trần không có chút tu vi nào, giống như một phàm nhân hoàn toàn. Nhưng chính sự "phàm nhân" cực hạn này lại khiến hắn càng thêm sợ hãi. Trong tu tiên giới, đỉnh phong của đại đạo chính là "Phản phác quy chân", không nhìn ra tu vi tức là tu vi đã vượt xa giới hạn nhận thức của ngươi!

Ánh mắt hắn chợt lướt qua Thanh Loan đang đứng sau quầy.

"Thanh… Thanh Loan Thánh nữ của Dao Trì Thánh Địa?!" Mộc Cửu Ca giật mình thảng thốt, thầm gọi trong lòng. Hắn nhớ ba năm trước, Dao Trì Thánh Địa bị diệt môn, vị Thánh nữ thiên tài này biến mất không dấu vết, nghe nói bị Ma tộc truy sát đến đường cùng. Tại sao nàng lại ở đây? Lại còn mặc tạp dề, tay cầm cái khăn lau bàn với vẻ mặt cam chịu và đầy sùng bái thế kia?

Nhìn lại Diệp Trần, Mộc Cửu Ca càng thêm tin tưởng. Ngay cả một vị Thánh nữ kiêu ngạo cũng phải cam tâm tình nguyện làm tiểu nhị, vị chủ tiệm này đáng sợ đến mức nào?

"Được rồi, vào đi." Diệp Trần chỉ vào trong. "Tiệm nhỏ, mỗi lần chỉ nên vào năm người thôi, đông quá lại hỏng sàn nhà của tôi."

Đám trưởng lão đứng ngoài nghe vậy, ai nấy đều nín thở. Sàn nhà của Tiên nhân mà hỏng thì bọn họ đền làm sao nổi? Có lẽ cái sàn này được làm từ vảy Rồng hay xương Cựu thú gì đó cũng nên!

Trần Huyền Tử và Mộc Cửu Ca cùng ba vị trưởng lão uy tín nhất rón rén bước vào. Vừa qua cánh cửa kính, một luồng không khí mát lạnh thổi qua (máy lạnh trung tâm do hệ thống cung cấp). Họ cảm thấy lỗ chân lông toàn thân giãn ra, mọi mệt mỏi của quãng đường dài biến mất sạch sành sanh.

"Hô hấp thôi mà cũng thấy tâm thần sảng khoái, đây chính là không khí của Tiên giới sao?" Một vị trưởng lão lầm bầm.

Mộc Cửu Ca nhìn lên kệ hàng. Ở đó, những dãy hộp màu xanh lục của mì Hảo Hảo Tôm Chua Cay được xếp ngay ngắn như những binh sĩ đang chờ lệnh. Bên cạnh đó, ông thấy một mặt hàng mới.

Những chai nhựa chứa chất lỏng đỏ tươi như máu rồng, dán nhãn "STING".

"Tiền bối, đây là…" Mộc Cửu Ca run rẩy chỉ vào chai Sting.

Diệp Trần uể oải đứng sau quầy, lấy tay xoa xoa gáy: "Đó là Sting Dâu. Công dụng à? Tăng lực. Uống vào thì tỉnh táo, đánh nhau nhanh hơn, mạnh hơn một chút. Hai linh thạch một chai. Mỗi người hôm nay giới hạn mua hai chai thôi."

"Tăng… tăng lực?!" Trần Huyền Tử mắt sáng rực như đèn pha. Lão nhớ lại cảm giác bát mì tôm tối qua, vội vàng rút ra bốn viên linh thạch hạ phẩm đặt lên bàn. "Tiền bối, lấy cho lão phu hai chai! À không, cả một gói mì nữa!"

"Mì tôm hết hàng rồi, chiều mới về." Diệp Trần đáp gọn lỏn. Thực ra là hệ thống giới hạn số lượng bán mỗi ngày để kích thích thị trường.

Mộc Cửu Ca cũng nhanh tay không kém: "Tôi cũng lấy hai chai! À không, cho các trưởng lão đi cùng mỗi người hai chai nữa!"

Năm người nhanh chóng móc túi. Diệp Trần thu linh thạch xong, thong thả đưa cho họ năm chai Sting dâu đã được ướp lạnh sẵn trong tủ lạnh hệ thống.

Cầm chai nước lạnh buốt trong tay, Mộc Cửu Ca kinh ngạc: "Lạnh như vạn năm băng phách, nhưng lại không làm tổn thương tay người, thần kỳ, quá thần kỳ!"

Hắn làm theo hướng dẫn của Trần Huyền Tử, vụng về bật nắp chai.

*Tạch! Xìiiiii!*

Một mùi hương dâu thơm ngọt lạ lùng tỏa ra, lấp đầy không gian nhỏ hẹp. Mộc Cửu Ca hít một hơi, cảm thấy huyết dịch trong người bắt đầu chảy nhanh hơn. Không kìm chế được, hắn tu một ngụm lớn.

"Oành!"

Mộc Cửu Ca chỉ cảm thấy trong miệng như có hàng vạn mũi kim nhỏ li ti nổ tung (ga của nước ngọt). Vị ngọt nồng đậm cùng sự kích thích mãnh liệt lan tỏa từ đầu lưỡi đến tận gót chân. Đôi mắt hắn ngay lập tức vằn lên những tia máu đỏ, không phải do bị thương, mà là do hưng phấn tột độ!

Linh lực vốn dĩ bình lặng của Kim Đan kỳ đỉnh phong trong cơ thể hắn bỗng nhiên sôi trào, tốc độ vận hành nhanh gấp đôi bình thường!

"Trời đất ơi!" Mộc Cửu Ca hét lên một tiếng thất thanh, khiến đám trưởng lão đứng ngoài giật nảy mình. "Sức mạnh… Sức mạnh của ta! Tốc độ linh lực tuần hoàn nhanh đến kinh người! Nếu bây giờ ta thi triển 'Thanh Vân Kiếm Pháp', uy lực chắc chắn sẽ tăng gấp rưỡi!"

Một vị trưởng lão khác sau khi uống xong, mặt cũng đỏ bừng như mông khỉ, thở hổn hển: "Thứ này… thứ này không phải là nước tăng lực, đây là Huyết Long Cuồng Dịch! Uống vào một hơi, cảm thấy như mình có thể một tay bóp chết một con yêu hổ!"

Diệp Trần ngồi nhìn năm vị đại lão tu tiên, kẻ thì trợn mắt, kẻ thì nắm chặt tay rung lắc vì phê ga, thầm nghĩ trong đầu: "Chỉ là Sting dâu thôi mà, có cần làm lố vậy không mấy ông nội?"

Tuy nhiên, hiệu ứng Sting trong thế giới tu tiên này thực sự quá mức nghịch thiên. Với một tu sĩ, tốc độ phản ứng và linh lực bùng phát quyết định sự sống chết. Một chai nước giá hai linh thạch hạ phẩm mà có thể mang lại hiệu quả tương đương với bí thuật đốt cháy huyết thọ của ma đạo, nhưng lại hoàn toàn không có tác dụng phụ (trừ việc hơi ợ hơi một chút).

Đây chính là thần khí chiến tranh!

Trần Huyền Tử lúc này vừa ợ một cái rõ to, mặt đầy thỏa mãn, quay sang nhìn Mộc Cửu Ca: "Chưởng môn, ngươi thấy thế nào? Ta nói có sai không?"

Mộc Cửu Ca lau điệt nước Sting dính trên râu, ánh mắt nhìn Diệp Trần lúc này không chỉ là cung kính nữa, mà là sự tôn thờ tuyệt đối như đối với thần linh. Hắn đột ngột quỳ sụp xuống sàn tiệm.

"Tiền bối! Thanh Vân Môn chúng tôi muốn đặt hàng dài hạn loại Huyết Long Linh Dịch này! Bất kể giá nào, chúng tôi cũng sẵn lòng trả!"

Diệp Trần vắt chân chữ ngũ, thong thả cầm chai nước của mình lên uống một ngụm, rồi lắc đầu: "Đã nói quy tắc rồi mà. Không đặt hàng trước, không bán sỉ. Ai đến trước mua trước, mỗi ngày giới hạn. Các ông muốn mua thì cứ xếp hàng như bao người khác thôi."

"Vâng, vâng! Chúng tôi hiểu!" Mộc Cửu Ca lau mồ hôi trên trán. Tiên nhân luôn có tính khí kỳ quặc, ông hiểu điều đó.

Đúng lúc này, ngoài cửa tiệm bỗng vang lên một giọng nói kiêu ngạo, pha chút mỉa mai phá hỏng bầu không khí tôn nghiêm.

"Thanh Vân Môn các ngươi cũng thật là tiền đồ rộng mở, cả một đám Chưởng môn, trưởng lão rầm rộ kéo nhau đến một tiệm tạp hóa nát ở xó xỉnh này để làm gì? Không lẽ là không mua nổi đan dược của Vạn Bảo Các chúng ta, nên đến đây tìm đồ đồng nát sao?"

Mọi người quay đầu lại.

Giữa đám đông đệ tử Thanh Vân Môn, một cỗ xe kéo dát vàng lộng lẫy do bốn con yêu thú Linh Mã kéo đang hiên ngang tiến tới. Trên xe, một thanh niên mặc gấm vóc lụa là, tay cầm quạt giấy, gương mặt lộ rõ vẻ khinh khỉnh.

Dương Phong – Thiếu chủ của Vạn Bảo Các chi nhánh Vân Hải Thành.

Theo sau hắn là hai vị hộ vệ già nua, khí tức trầm ổn, rõ ràng là cao thủ Kim Đan kỳ.

Dương Phong bước xuống xe, bịt mũi vẻ khó chịu khi nhìn căn tiệm nhỏ đơn sơ của Diệp Trần: "Hừ, nghe đồn ở đây có chí bảo xuất thế, làm bản thiếu gia tò mò chạy đến. Ai ngờ chỉ là một cái am nhỏ xíu, còn ngửi thấy mùi gì chua chua cay cay thế này? Thật là xúc phạm khứu giác!"

Trần Huyền Tử nheo mắt, định lên tiếng quát tháo thì Diệp Trần đã giơ tay ngăn lại. Anh liếc nhìn Dương Phong một cái, rồi nói với Thanh Loan:

"Tiểu Loan, quy tắc số ba của tiệm là gì nhỉ?"

Thanh Loan lạnh lùng đáp, đôi mắt xẹt qua một tia sát ý nhắm thẳng vào Dương Phong: "Báo cáo chủ nhân, quy tắc số ba: Những kẻ nói năng thiếu văn hóa hoặc có ý định phá hoại cửa tiệm, cấm cửa vĩnh viễn và… tùy nghi xử lý."

Dương Phong cười sằng sặc, chỉ tay vào Thanh Loan: "Ô kìa, tiểu mỹ nhân cũng đanh đá quá nhỉ? Ngươi biết ta là ai không? Vạn Bảo Các chúng ta mà muốn, một đầu ngón tay cũng đủ nghiền nát cái tiệm này…"

Hắn chưa kịp nói hết câu, Diệp Trần đã uể oải cầm lấy cái vợt muỗi điện màu xanh lá đặt cạnh quầy, bấm nút "tạch tạch" vài phát.

"Lôi Quang Thần Khí?" Đám người Thanh Vân Môn nín thở. Họ nhìn thấy trên cái lưới kim loại nhỏ bé kia, những tia sét màu xanh tím chớp nháy liên hồi, uy áp tuy không lộ ra ngoài nhưng lại mang theo một cảm giác hủy diệt của thiên kiếp.

Diệp Trần chỉ cây vợt muỗi về phía Dương Phong: "Này thằng nhóc tóc đỏ kia, chú em đang đứng trên vỉa hè nhà anh đấy. Anh đếm đến ba, không biến đi là anh 'diệt muỗi' đấy nhé."

Dương Phong thấy cái vật kỳ lạ kia, lại nhìn thái độ khinh thường của Diệp Trần, cơn giận bốc lên đầu: "Ngươi muốn chết! Các trưởng lão, phá cái tiệm này cho ta!"

Hai vị hộ vệ Kim Đan của Vạn Bảo Các lập tức tiến lên, định vận dụng linh lực. Nhưng ngay khi họ bước chân vào phạm vi ba mét trước cửa tiệm, một sự việc kinh hoàng xảy ra.

Toàn bộ linh lực trong cơ thể họ bỗng nhiên biến mất tăm, giống như rơi vào một vực thẳm hư không. Họ trở thành những người phàm bình thường nhất, ngay cả đứng vững cũng thấy khó khăn.

"Cái gì?! Cấm linh lĩnh vực?!"

Diệp Trần thở dài: "Một… hai…"

Anh không đợi đến ba, lười biếng phất tay một cái. Cái vợt muỗi điện vụt qua không trung. Một luồng điện tích tụ theo quán tính bắn ra.

"Pạch!"

Một tia sét trông thì nhỏ nhưng tốc độ vượt xa tầm mắt, bắn trúng ngay ngực Dương Phong.

"Áaaaaa!"

Thiếu chủ Vạn Bảo Các bị điện giật cho tóc dựng đứng, cả người co giật liên hồi như đang nhảy múa theo một nhịp điệu kỳ quái. Da dẻ hắn đen nhẻm, mồm phun khói trắng, rồi bay thẳng một đường parabol ra ngoài đường lộ, rơi xuống ngay giữa đống phân của con Linh Mã nhà mình.

Hai vị hộ vệ Kim Đan sợ đến mức mặt không còn giọt máu, vội vàng ôm lấy thiếu chủ nhà mình tháo chạy trối chết, không dám quay đầu nhìn lại lấy một lần.

Đám người Thanh Vân Môn đứng hình toàn tập.

Mộc Cửu Ca run rẩy nhìn cái vợt muỗi trong tay Diệp Trần, trong đầu hắn chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: "Thiên lôi… Ngài ấy có thể tùy ý điều khiển thiên lôi trong hình dạng một cái quạt lưới?"

Diệp Trần cất cái vợt muỗi đi, nhìn Thanh Loan: "Lần sau nhớ nhắc tôi thay pin, tia điện hơi yếu, chắc do hàng Shopee."

Thanh Loan cung kính cúi đầu: "Vâng, chủ nhân thần thông quảng đại, ngay cả sấm sét cũng chê yếu, quả thực là cảnh giới tiểu nữ không thể nào tưởng tượng nổi."

Diệp Trần chán nản nhìn đám tu sĩ vẫn đang đứng ngây ra như phỗng: "Xong chưa? Mua xong thì đi ra cho người khác vào. Sting mỗi ngày chỉ có 50 chai thôi, chậm là hết đấy."

Vừa dứt lời, đám đệ tử Thanh Vân Môn ở ngoài đứng ngoài hóng hớt từ nãy, sau khi chứng kiến "Thần thông diệt muỗi" và nghe hiệu dụng của Sting, tất cả đều phát điên.

"Đừng chen lấn! Tôi có linh thạch! Lấy cho tôi một chai!"

"Sư huynh, tránh ra! Tôi cần Huyết Long Linh Dịch để cứu vãn đời trai!"

Cả vùng ngoại ô Vân Hải Thành vốn vắng vẻ, nay bỗng chốc trở nên náo nhiệt như một cái chợ vỡ. Những vị tu sĩ cao cao tại thượng, giờ đây xô đẩy nhau chỉ để được cầm trên tay một chai nước đỏ có ga với giá hai linh thạch hạ phẩm.

Diệp Trần tựa lưng vào ghế, nhìn dòng người tấp nập, môi khẽ nhếch lên. Tiên giới này, hóa ra cũng dễ làm ăn đấy chứ? Anh cầm ly trà sữa trân châu, nhìn về phía chân trời, thầm nghĩ:

"Không biết khi nào thì hệ thống mới cho mở khóa mạng Wifi nhỉ? Chứ tu tiên kiểu này chán quá, muốn làm một ván game thực sự…"

Từ ngày hôm đó, tin đồn về một vị Tiên nhân ẩn cư trong một tiệm tạp hóa nhỏ, sở hữu Lôi Đình Thần Khí và bán loại linh dịch tăng phúc sức mạnh thần kỳ, đã lan truyền như cháy rừng khắp Đông Nhất Lục.

Cả giới tu tiên bắt đầu xôn xao, và "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" chính thức trở thành cái tên gây khiếp sợ lẫn thèm khát cho mọi tông môn. Một kỷ nguyên mới, nơi linh dược bị mì tôm và nước ngọt thay thế, đang âm thầm bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8