Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 6: ** Ăn một bát mì, đột phá Nguyên Anh

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:09:20 | Lượt xem: 2

Trong bóng tối tịch mịch của vùng ngoại ô Vân Hải Thành, nơi mà linh khí mỏng manh đến mức những tu sĩ cấp thấp nhất cũng chẳng buồn dừng chân, lại sừng sững một gian tiệm nhỏ với cái biển hiệu gỗ đơn sơ: "Vạn Giới Tạp Hóa". Ánh đèn neon từ bên trong tiệm hắt ra một màu sáng nhạt nhòa nhưng lạ lẫm, cắt đôi màn đêm u uất của Tiên giới.

Diệp Trần uể oải nằm trên chiếc ghế dựa bằng mây, tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy một cách vô định. Trước mặt anh, Thanh Loan – nàng Thánh nữ từng làm khuynh đảo một phương, giờ đây lại đang cầm chiếc khăn lau chăm chỉ lau chùi những chiếc kệ gỗ trắng tinh của hệ thống.

Cái không khí bình lặng này chẳng kéo dài được lâu. Từ phía xa, một bóng đen rách rưới đang lảo đảo tiến về phía cửa tiệm. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng hơi thở đứt quãng giống như một chiếc ống bọng cũ kỹ đã rệu rã.

Đó là Trần Huyền Tử.

Lão là Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, một cao thủ Kim Đan kỳ viên mãn, nửa chân đã chạm đến ngưỡng cửa Nguyên Anh. Thế nhưng, đời người tu tiên vốn dĩ nghịch thiên mà hành, lão đã kẹt ở cái bình cảnh này hơn một trăm năm. Thọ nguyên của lão đã cạn kiệt, da dẻ nhăn nheo như vỏ cây già, mái tóc trắng thưa thớt rụng dần theo từng cơn gió lạnh. Lão đi lang thang trong tuyệt vọng, chỉ mong tìm được một gốc linh dược kéo dài hơi tàn, hoặc giả là một chỗ để gửi gắm thân xác này vào lòng đất.

Mùi hương…

Trần Huyền Tử bỗng khựng lại. Một mùi hương kỳ lạ chưa từng có trong ký ức hơn năm trăm năm của lão chợt xộc vào mũi. Nó không thanh tao như đan dược, cũng chẳng nồng nặc như linh tửu, mà là một loại mùi vị đầy kích thích, vừa có vị chua cay xé lưỡi, vừa có mùi béo ngậy của hải sản, lại phảng phất chút hương nồng của hành phi.

"Cái… cái gì vậy?" – Trần Huyền Tử thều thào, đôi mắt đục ngầu đột nhiên sáng rực lên.

Lão dốc hết sức bình sinh, bò đến trước cửa tiệm.

Diệp Trần nheo mắt nhìn cái "đống dẻ rách" trước cửa, khẽ cau mày: "Này lão ông, chỗ tôi bán hàng, không phải nơi làm từ thiện đâu nhé."

Thanh Loan dừng tay, liếc nhìn người tới, thần sắc bỗng trở nên nghiêm trọng: "Chủ nhân, người này… tu vi không thấp, nhưng sinh mệnh lực đã gần như tiêu biến. Lão ta sắp chết rồi."

Trần Huyền Tử ngẩng đầu lên, thấy Diệp Trần đang nằm hưởng thụ trên ghế, bên cạnh là một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần nhưng khí tức băng lãnh. Lão run rẩy chỉ tay vào phía trong tiệm, nơi một kệ hàng đang bày biện những gói giấy màu sắc sặc sỡ: "Thơm… thơm quá. Đó là… thần vật gì?"

Diệp Trần liếc mắt nhìn theo hướng chỉ, rồi bĩu môi: "Thần vật cái gì? Đó là mì tôm Hảo Hảo, vị tôm chua cay, hàng quốc dân đấy. Một viên linh thạch hạ phẩm một gói. Muốn ăn thì vào, không có tiền thì biến."

Đối với Diệp Trần, linh thạch bây giờ chỉ là đơn vị tiền tệ để anh đổi lấy điểm tích lũy trong hệ thống. Anh cần tiền, nhưng anh càng ghét sự phiền phức.

Trần Huyền Tử nghiến răng, lục lọi trong cái túi trữ vật rách nát của mình. Sau một hồi lạch cạch, lão lôi ra một viên linh thạch mờ nhạt, gần như đã mất hết linh tính. Lão đặt nó lên bàn, đôi tay run rẩy không thôi: "Một… một gói."

Diệp Trần thở dài, đúng là nghèo rớt mồng tơi. Anh gật đầu ra hiệu cho Thanh Loan.

Nàng tiểu nhị trung thành cầm lấy gói mì màu cam đỏ từ trên kệ. Động tác của nàng phi thường cẩn trọng, bởi nàng biết, mỗi món đồ trong tiệm này đều là "Chí bảo" ẩn chứa đạo vận thâm sâu. Nàng dùng một chiếc bát sứ trắng, bóc vỏ nilon.

"Xoạch!"

Tiếng xé bao bì nilon vang lên trong không gian tĩnh lặng. Với người thường, đó chỉ là tiếng rác thải, nhưng trong tai Trần Huyền Tử, đó chẳng khác nào tiếng chuông vàng gõ vào đại đạo. Lão nhìn thấy những sợi mì màu vàng óng ả cuộn tròn lại, cứng cáp nhưng chứa đựng một loại quy tắc hình khối kỳ dị. Tiếp đó, hai gói gia vị được đổ vào.

Nước sôi được rót từ chiếc phích nhựa (một vật phẩm khác mà Diệp Trần vừa mới mở khóa). Khói trắng bốc lên nghi ngút, kéo theo hương vị tôm chua cay bùng nổ trong không gian nhỏ hẹp.

"Xì… xì…"

Mùi hương lúc này không còn là hương vị thức ăn thông thường nữa. Trong cảm nhận của Trần Huyền Tử, làn khói kia hóa thành một đôi long phượng uốn lượn, xộc thẳng vào ngũ quan của lão. Lão nuốt nước miếng ừng ực, cơn đói khát hàng trăm năm qua đột nhiên bùng cháy dữ dội.

"Xong rồi, ăn đi cho nóng. Để lâu mì trương lên là mất ngon." – Diệp Trần hất hàm.

Trần Huyền Tử không đợi thêm một giây nào. Lão vồ lấy cái bát, bất chấp nước sôi bỏng rát, lùa một miếng mì lớn vào miệng.

"Sụp!"

Sợi mì vừa vào miệng, Trần Huyền Tử đã trợn tròn mắt. Cảm giác dai giòn của sợi mì chạm vào đầu lưỡi, sau đó là vị chua thanh, cay nồng và ngọt đậm đà của nước súp tràn ngập khoang miệng. Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.

Một luồng linh lực tinh thuần đến mức khó tin, tinh khiết hơn bất kỳ loại đan dược lục phẩm nào lão từng uống, đột ngột nổ tung từ dạ dày. Luồng linh lực này không cần luyện hóa, nó tự động len lỏi vào từng kinh mạch khô héo của lão, tưới mát những tế bào đã già cỗi.

"Đây… đây là…" – Trần Huyền Tử sững sờ.

Lão thấy những vết đồi mồi trên tay mình bắt đầu mờ đi. Thọ nguyên đang cạn kiệt của lão, dưới tác dụng của bát nước súp màu đỏ rực kia, bỗng nhiên bắt đầu tăng trưởng trở lại! Một năm, năm năm, mười năm…

Thanh Loan đứng cạnh bên, chứng kiến cảnh này mà không khỏi kinh tâm động phách. Nàng nhìn thấy linh lực quanh thân Trần Huyền Tử bắt đầu hóa thành từng vòng xoáy nhỏ. Bát mì tôm kia đối với nàng chỉ là món ăn vặt, nhưng với một kẻ đang đứng bên bờ vực cái chết như lão già này, nó chẳng khác nào thuốc cải tử hoàn sinh.

"Hảo… Hảo… Quả nhiên là Hảo Hảo!" – Trần Huyền Tử vừa ăn vừa khóc, nước mắt giàn giụa rơi vào bát mì.

Lão gắp hết sợi mì, sau đó bưng cả cái bát lên, tu một hơi sạch sành sanh đến giọt nước súp cuối cùng.

"Oàng!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong đan điền của Trần Huyền Tử. Toàn bộ linh khí trong phạm vi mười dặm quanh Vân Hải Thành dường như bị một lực hút vô hình kéo về phía tiệm tạp hóa. Mây đen trên trời bắt đầu kéo đến, lôi điện ẩn hiện. Đó là dấu hiệu của lôi kiếp đột phá Nguyên Anh!

Diệp Trần đang nằm ngáp ngắn ngáp dài, thấy bầu trời tối sầm lại thì bực bội ngồi dậy: "Mẹ kiếp, lại đứa nào làm loạn đấy? Hệ thống, chặn ngay cái đống mây đen đó lại cho tôi, đừng để nó làm hỏng mái che cửa tiệm!"

[Ting! Yêu cầu được chấp nhận. Đã kích hoạt Tuyệt Đối Lĩnh Vực.]

Một tầng màng sáng mỏng manh bao phủ lấy tiệm tạp hóa. Kỳ lạ thay, khi những đám mây lôi kiếp hung hãn kia chạm vào tầng màng sáng này, chúng lập tức tiêu tan như tuyết gặp nắng gắt, không để lại một chút dấu vết nào. Bầu trời quanh cửa tiệm bỗng chốc trở nên quang đãng, trong khi phía xa vẫn là sấm chớp đùng đùng.

Bên trong tiệm, Trần Huyền Tử đang ngồi xếp bằng dưới đất. Toàn thân lão tỏa ra ánh vàng kim rực rỡ. Kim Đan trong bụng lão bắt đầu nứt ra, một tiểu anh hài nhỏ xíu, mang hình dáng của lão nhưng tràn đầy sức sống, từ từ thành hình.

Sự chuyển hóa giữa sống và chết diễn ra chỉ trong chưa đầy mười nhịp thở.

Mái tóc trắng của Trần Huyền Tử rụng sạch, thay vào đó là một mái tóc đen nhánh mọc ra với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Làn da nhăn nheo trở nên căng mịn, hồng hào. Cả người lão trẻ lại như một trung niên ở độ tuổi tứ tuần, oai phong lẫm liệt, khí tức Nguyên Anh kỳ cường đại không ngừng dao động.

Trần Huyền Tử mở mắt, cảm nhận sức mạnh vô biên trong cơ thể, lão bàng hoàng nhìn đôi bàn tay mình. Lão đột phá rồi? Thọ nguyên tăng thêm năm trăm năm?

Chỉ nhờ một bát mì tôm?

Lão ngước nhìn Diệp Trần – chàng thanh niên vẫn đang điềm nhiên phe phẩy quạt, vẻ mặt hiện rõ sự khó chịu vì bị mất ngủ. Trong mắt Trần Huyền Tử lúc này, Diệp Trần không còn là một ông chủ tiệm bình thường nữa.

Đó là một vị Thần! Một vị Chí Cao Tôn Giả đang du hí nhân gian!

Trần Huyền Tử vội vàng quỳ sụp xuống, dập đầu một cái thật mạnh, trán chạm sàn gỗ vang lên tiếng "cốp":

"Đa tạ tiền bối đã ban cho lão phu cơ duyên tái sinh! Một gói 'Hảo Hảo' này của ngài đã cứu mạng lão phu, phá tan xiềng xích nghìn năm! Ân đức này, Trần Huyền Tử nguyện dùng cả đời để báo đáp!"

Diệp Trần giật mình, xém chút nữa ngã khỏi ghế mây. Anh lấy tay xoa xoa tai, lẩm bẩm: "Này lão già… à không, lão trung niên, ông làm cái gì mà rầm rầm thế? Đã bảo không được gây mất trật tự trong tiệm mà."

Thanh Loan cũng bàng hoàng không kém. Nàng nhìn bát mì không còn lấy một giọt nước trên bàn, rồi lại nhìn khí thế Nguyên Anh của Trần Huyền Tử, lòng sùng bái dành cho Diệp Trần lại tăng thêm một tầng cao mới.

"Chủ nhân đúng là thần nhân…" – Nàng thầm nghĩ. "Ngài ấy dường như đang dùng những món đồ phàm trần để thử thách lòng thành của tu sĩ. Chỉ ai có duyên mới nhận ra quy tắc ẩn chứa bên trong."

Trần Huyền Tử vẫn không chịu đứng dậy, lão nghẹn ngào: "Tiền bối, xin hãy nhận lão phu làm chân chạy vặt cho tiệm! Dù là quét rác hay lau bàn, lão phu cũng nguyện ý!"

Diệp Trần trợn mắt: "Ông điên à? Một vị Nguyên Anh cao thủ đi làm chạy vặt cho tôi? Với lại, tôi có Thanh Loan rồi, cần ông làm gì? Ông về đi, lo mà củng cố tu vi đi, đừng ở đây làm phiền tôi bán hàng."

Nói rồi, Diệp Trần vẫy vẫy tay như xua đuổi ruồi nhặng.

Trần Huyền Tử nghe vậy thì lòng đầy nuối tiếc, nhưng lão hiểu rằng cao nhân thường có tính khí kỳ quặc. Lão đứng dậy, cúi người sâu thêm một lần nữa: "Lão phu tuân mệnh. Nhưng xin tiền bối cho phép lão phu được giới thiệu đệ tử và hảo hữu đến đây chiêm ngưỡng thánh tích."

"Được rồi, được rồi, mang theo tiền là được. Nhớ đấy, một gói một linh thạch, không mặc cả!" – Diệp Trần uể oải nói, rồi lại nằm xuống ghế, nhắm mắt chuẩn bị tiếp tục giấc nồng.

Trần Huyền Tử thở hắt ra một hơi, ánh mắt nhìn cái vỏ gói mì Hảo Hảo màu cam dưới đất với vẻ thèm thuồng tột độ. Lão rón rén nhặt cái vỏ gói mì lên, nâng niu như báu vật rồi giấu vào trong ngực áo, sau đó mới hóa thành một đạo thần quang, xé rách màn đêm lao về phía Thanh Vân Môn.

Lão phải thông báo cho cả giới tu tiên biết. Một thời đại mới đã bắt đầu.

Thời đại mà một gói mì tôm có thể thay đổi vận mệnh thiên hà.

Bên trong tiệm, Diệp Trần bỗng nghe thấy tiếng "ting" của hệ thống vang lên trong đầu:

[Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành giao dịch đặc biệt đầu tiên: Cứu người và hỗ trợ đột phá. Điểm danh vọng tăng 500. Mở khóa mặt hàng mới: Nước tăng lực Sting (Dâu).]

[Mô tả: Sting Dâu – Huyết Long Linh Dịch. Uống vào kích phát tiềm năng máu huyết, tăng tốc độ di chuyển và sức tấn công lên 200% trong vòng một canh giờ. Giá bán: 2 linh thạch hạ phẩm.]

Diệp Trần hé một bên mắt nhìn thông báo, khóe môi khẽ cong lên: "Sting dâu à? Cái này mà mang ra cho mấy tay kiếm tu uống thì chắc tụi nó bay xuyên lục địa luôn quá."

Anh quay sang nhìn Thanh Loan vẫn đang đứng ngẩn ngơ: "Tiểu Loan, đừng đứng đó nữa. Mau lau sạch cái chỗ lão già lúc nãy vừa ngồi đi, đầy mồ hôi kìa. Rồi chuẩn bị tinh thần, mai chắc sẽ có khách đông đấy."

Thanh Loan bừng tỉnh, cúi đầu cung kính: "Vâng, chủ nhân!"

Trong lòng nàng thầm nghĩ: Ngày mai, e rằng cả Vân Hải Thành này sẽ vì một gói mì mà phát điên. Mà vị chủ nhân lười biếng này của nàng, rốt cuộc còn nắm giữ bao nhiêu thứ "thần vật" kinh thiên động địa như thế nữa đây?

Dưới ánh trăng mờ ảo, tiệm tạp hóa vẫn đứng đó, lặng lẽ và huyền bí. Một chương mới của Tiên giới đã được lật mở, không phải bằng đao kiếm hay thần thông, mà bằng hương vị nồng nàn của tôm chua cay và những sợi mì vàng óng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8