Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 5: ** Mùi hương lạ lùng ở ngoại ô
CHƯƠNG 5: MÙI HƯƠNG LẠ LÙNG Ở NGOẠI Ô
Hoàng hôn ở Vân Hải Thành thường mang một sắc đỏ sẫm như máu, phủ trùm lên những dãy núi nhấp nhô phía chân trời. Tại một vùng ngoại ô hẻo lánh, nơi linh khí mỏng manh đến mức những tu sĩ cấp thấp cũng chẳng buồn dừng chân, không gian vốn dĩ chỉ có tiếng lá khô xào xạc và tiếng côn trùng rỉ rả.
Thế nhưng, buổi chiều hôm nay, sự tĩnh lặng ấy đã bị phá vỡ bởi một bóng người già nua đang lảo đảo bước đi trên con đường mòn đầy cỏ dại.
Trần Huyền Tử, Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người từng một thời oai trấn một phương với tu vi Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, giờ đây trông không khác gì một ngọn đèn trước gió. Lớp da trên mặt lão khô héo như vỏ cây già, đôi mắt đục ngầu chứa đầy sự mệt mỏi và cam chịu. Thọ nguyên của lão đã cạn, chỉ còn chưa đầy nửa năm nữa, nếu không thể đột phá đến Hóa Thần kỳ để cải tử hoàn sinh, lão sẽ hóa thành một nắm cát bụi, tan biến vào cõi hư vô.
"Chẳng lẽ Thiên đạo thực sự tuyệt đường sống của lão phu sao?"
Trần Huyền Tử ho khẽ, mỗi nhịp ho đều khiến lồng ngực lão đau nhói như bị kim châm. Lão đã đi khắp các hang cùng ngõ hẻm của Đông Nhất Lục, tìm kiếm những vị đại sư luyện đan danh tiếng nhất, tiêu tốn vô số linh thạch để mua về những viên "Thọ Nguyên Đan" hay "Trường Xuân Đan" cực phẩm. Nhưng vô dụng. Ở cái tuổi này, cơ thể lão đã nhờn thuốc, những đan dược vốn dĩ thần thánh trong mắt người thường giờ chỉ như nước lã đối với lão.
Hôm nay, lão chỉ muốn dạo bước lần cuối nơi ngoại ô hoang vắng này để tìm kiếm một chút yên bình trước khi nhắm mắt. Nhưng ngay khi lão chuẩn bị quay bước trở về tông môn để sắp xếp hậu sự, một mùi hương kỳ lạ đột ngột xông vào cánh mũi.
*Khịt… khịt…*
Trần Huyền Tử sững người. Lão hít mạnh một hơi, đôi mắt vốn đang lờ đờ bỗng nhiên mở to hết cỡ.
Đó là một mùi hương mà lão chưa từng ngửi thấy trong suốt hơn một ngàn năm tu hành của mình. Nó không mang vẻ thanh cao, thoát tục như mùi hương của các loại linh dược nghìn năm. Nó cũng chẳng nồng nặc, ngào ngạt như hương phấn của các tiên nữ trong các hội bàn đào.
Mùi hương này… nó vừa chua chua, lại vừa cay nồng đến xộc thẳng lên não, nhưng xen lẫn trong đó là một vị béo ngậy cực kỳ kích thích khứu giác. Nó dường như có khả năng xuyên qua mọi tầng cấm chế của khứu giác, len lỏi vào tận tâm tì, khiến cho cái dạ dày đã "tích cốc" (nhịn ăn) hàng trăm năm của lão bỗng nhiên co thắt dữ dội.
"Cái mùi này… là vật gì? Tại sao trong mùi hương ấy lại ẩn chứa một loại quy tắc cân bằng đến lạ lùng?"
Trần Huyền Tử lầm bầm, bước chân vốn dĩ nặng nề giờ đây bỗng nhiên trở nên nhẹ hẫng. Lão lao đi theo hướng gió, tâm trí bị mùi hương kia hoàn toàn chế ngự.
Vượt qua một rặng trúc xanh rì, đập vào mắt lão là một căn tiệm nhỏ bé nằm cô độc giữa khoảng đất trống. Tiệm có cái biển hiệu bằng gỗ đơn sơ, trên đó viết ba chữ cứng cáp, giản dị: "Tiệm Tạp Hóa Bình An".
Phía trước cửa tiệm, một thanh niên mặc bộ đồ trắng ngắn củn đến kỳ lạ (thực chất là áo thun và quần lửng), chân đi một đôi dép nhựa màu vàng có nhiều lỗ (dép tổ ong), đang nằm lười biếng trên một chiếc ghế tựa bằng tre. Bên cạnh hắn là một thiếu nữ tuyệt mỹ đang cầm một chiếc quạt nan, cung kính quạt nhẹ cho hắn.
Trần Huyền Tử nhận ra thiếu nữ đó — Thanh Loan, Thánh nữ của Thanh Loan Tông đã biến mất gần đây. Nhưng lúc này, lão chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến việc tại sao một Thánh nữ lại đi hầu hạ một thanh niên lạ mặt. Mọi sự chú ý của lão đều đổ dồn vào cái bát tô bằng sứ đặt trên chiếc bàn gỗ nhỏ trước mặt chàng thanh niên kia.
Mùi hương khiến lão điên đảo nãy giờ chính là bốc ra từ bát đó.
Lão thấy những sợi dây màu vàng óng ả, xoăn tít đang bồng bềnh trong thứ nước súp màu đỏ cam óng ánh. Những hạt váng dầu nhỏ li ti nổi lên mặt nước, cùng với những mẩu hành xanh ngắt điểm xuyết, tạo nên một bức tranh ẩm thực có sức công phá cực lớn.
Diệp Trần chậm rãi dùng đũa gắp một vắt mì lớn, thổi nhẹ làm làn khói mang theo mùi hương cay nồng khuếch tán rộng hơn nữa.
"Sì… sụp…"
Một tiếng húp nước súp vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch.
Trần Huyền Tử cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, nước miếng tiết ra không ngừng. Lão không kiềm chế được nữa, bước tới trước sân tiệm, chắp tay run run nói:
"Vị đạo hữu này… xin hỏi, thứ đạo hữu đang dùng là tiên phẩm cấp độ nào? Mùi hương này… thực sự quá mức thần kỳ."
Diệp Trần đang tận hưởng bát mì Hảo Hảo chua cay đầu tiên của mình ở Tiên giới thì bị gián đoạn. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy một lão già râu tóc bạc phơ, trông có vẻ sắp chết nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào bát mì của mình như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Mì tôm thôi mà. Có cần phải gọi là 'tiên phẩm' không?" Diệp Trần thản nhiên đáp, rồi húp thêm một ngụm nước súp nóng hổi. "Mà ông là ai? Muốn mua đồ thì vào trong tiệm, quy tắc ở đây là không tiếp khách ngoài giờ, nhưng nể tình ông cũng già rồi, tôi phá lệ một lần."
Thanh Loan đứng bên cạnh hơi nhíu mày, nhìn Trần Huyền Tử rồi khẽ thì thầm với Diệp Trần: "Chủ nhân, đây là Trần lão trưởng lão của Thanh Vân Môn, một cao thủ Nguyên Anh kỳ."
Diệp Trần chỉ "ừ" một tiếng lãnh đạm, chẳng buồn đứng dậy. Nguyên Anh thì sao? Trong phạm vi cái tiệm này, cho dù là Thiên Đế đến cũng phải xếp hàng mua kẹo mút thôi.
Trần Huyền Tử nghe thấy từ "mì tôm" thì ngẩn người. Trong đầu lão lập tức liên tưởng: "Mì" chắc chắn là được làm từ tinh hoa của Thái Dương Linh Mạch, còn "Tôm" chắc chắn là một loại đại yêu dưới thâm hải, có lẽ là tổ tiên của tôm đỏ ngàn năm nên nước súp mới có màu sắc như lửa thế kia!
"Vị tiểu hữu này… à không, vị đại sĩ này! Lão phu Trần Huyền Tử, vì ngửi thấy thần hương này mà tâm thần bất định, chân khí hỗn loạn. Mong đại sĩ rủ lòng thương xót, cho lão phu được nếm thử một chút thứ 'Mì Tôm' này. Lão phu nguyện dùng một món thượng phẩm pháp bảo để đổi lấy!"
Vừa nói, Trần Huyền Tử vừa run rẩy lấy ra một thanh trường kiếm linh lực dồi dào, tỏa ra hào quang xanh biếc.
Diệp Trần suýt chút nữa sặc nước mì. Anh xua xua tay, ra vẻ chê bai: "Này lão già, ông đừng có dùng mấy thứ sắt vụn đó mà làm bẩn chỗ của tôi. Một gói mì này chỉ có giá một linh thạch hạ phẩm. Muốn mua thì tự vào kệ số ba mà lấy."
Một linh thạch hạ phẩm?
Trần Huyền Tử chết đứng tại chỗ. Đối với một Nguyên Anh tu sĩ, một linh thạch hạ phẩm chẳng khác gì một hạt cát ven đường. Một loại thần vật có khả năng tác động đến tâm thần, mang theo mùi hương huyền bí như thế này lại có giá rẻ mạt như vậy sao?
"Đại sĩ… ngài không đùa chứ?"
"Tin hay không tùy ông. Thanh Loan, đưa lão vào lấy một gói, rồi chỉ lão cách dùng bình chứa nước nóng bên kia." Diệp Trần lười biếng vắt chân chữ ngũ, lại bắt đầu công cuộc "cày" bát mì dở dang.
Trần Huyền Tử như kẻ mộng du, đi theo Thanh Loan vào trong tiệm. Ngay khi bước qua bậc cửa, lão rùng mình một cái. Một luồng uy áp vô hình, sừng sững như thái sơn đè nặng xuống thần hồn, nhưng nó lại mang vẻ bao dung, khiến mọi ma tính trong người lão lập tức tiêu tan. Lão kinh hãi nhận ra, trong cái tiệm tạp hóa nhìn có vẻ rẻ tiền này, thực chất lại ẩn chứa những quy tắc thiên đạo hoàn mỹ nhất.
Thanh Loan đưa cho lão một gói giấy bóng màu đỏ rực rỡ, bên trên in hình bát mì và mấy chữ "Hảo Hảo" mà lão không hiểu nghĩa, nhưng nhìn qua đã thấy rực rỡ quyền uy.
"Đóng tiền vào hòm gỗ kia." Thanh Loan lạnh lùng nói. "Đây là nước sôi thần thánh mà chủ nhân đã chuẩn bị sẵn. Ngài nên cảm thấy may mắn, hôm nay là ngày đầu tiên loại thực phẩm này được mở bán."
Trần Huyền Tử tay run bần bật, cung kính đặt mười viên linh thạch thượng phẩm vào hòm (vì lão chẳng có linh thạch hạ phẩm nào), rồi làm theo lời chỉ dẫn của Thanh Loan. Lão bóc vỏ gói mì, đặt vắt mì vào một cái bát gốm.
Khi lão bóc gói gia vị, một mùi cay nồng của ớt phối hợp với vị chua thanh của chanh bùng nổ. Đặc biệt là gói dầu gia vị, khi vừa chảy xuống, Trần Huyền Tử cảm thấy như đang nhìn thấy tinh huyết của một loài hỏa hệ thần thú đang kết tinh lại.
Đổ nước sôi vào. Đậy nắp bát lại.
Thời gian ba phút chờ đợi đối với Trần Huyền Tử dài đằng đẵng như ba vạn năm. Lão cảm thấy nhịp tim mình đập liên hồi, những tế bào vốn dĩ đã chết héo trong cơ thể bỗng nhiên thức tỉnh, chúng như những đứa trẻ đang kêu gào đòi ăn.
"Đã được rồi." Thanh Loan nhắc nhở.
Trần Huyền Tử run rẩy mở nắp bát.
*Bùm!*
Hơi nước bốc lên nghi ngút, hóa thành hình thù của một con giao long mờ ảo cuộn tròn trong bát. Đây chính là hiện tượng "vật cực tất phản", linh khí ngưng tụ đến mức mắt thường có thể thấy được! (Thực ra trong mắt Diệp Trần, đó chỉ là hơi nước nóng quá mà thôi).
Lão cầm đôi đũa, gắp một miếng mì lên, thổi nhẹ rồi đưa vào miệng.
Sợi mì vừa chạm vào đầu lưỡi, một cảm giác dai giòn cực kỳ thú vị nổ tung. Nhưng đó chưa là gì so với vị nước súp. Vị chua, vị cay, vị mặn, vị ngọt hòa quyện vào nhau tạo thành một cơn bão hương vị càn quét qua khoang miệng, lao xuống thực quản rồi bùng nổ ngay giữa đan điền.
"Ầm!"
Trần Huyền Tử trợn ngược mắt, toàn thân run rẩy như bị sét đánh.
Lão cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, dồi dào chưa từng thấy đang tuôn chảy khắp các kinh mạch khô héo. Những lỗ hổng trong tâm hồn do tu luyện sai lầm trước đây đang được loại nước súp này vá lại một cách thần kỳ. Quan trọng nhất, thọ nguyên héo úa của lão… bỗng nhiên tăng thêm một chút! Dù chỉ là một chút thôi, nhưng đối với một kẻ đang đếm ngược ngày chết như lão, điều này còn quý hơn bất kỳ bảo vật thế gian nào.
"Đại đạo… đây chính là đại đạo!"
Trần Huyền Tử vừa khóc vừa cười, nước mắt nước mũi dàn dụa nhưng tay vẫn không ngừng gắp mì, mồm không ngừng húp súp.
"Trời ơi! Tại sao trên đời lại có thứ mỹ vị nghịch thiên đến mức này? Thanh Vân Môn chúng ta luyện đan mấy vạn năm qua, hóa ra toàn luyện rác rưởi cả sao?"
Lão húp sạch đến giọt nước súp cuối cùng, thậm chí còn muốn liếm luôn cả đáy bát nếu như không có Thanh Loan đang đứng đó nhìn với ánh mắt kỳ thị.
Ăn xong bát mì, toàn thân Trần Huyền Tử bốc lên một làn khói trắng nhạt. Sắc mặt lão từ trắng bệch chuyển sang hồng hào, những nếp nhăn sâu hoắm dường như mờ đi đôi chút. Lão cảm nhận được, bức màn ngăn cách giữa Nguyên Anh và Hóa Thần đang có dấu hiệu lung lay.
Lão đi ra khỏi tiệm, nhìn thấy Diệp Trần vẫn đang thong thả cầm tăm xỉa răng. Trần Huyền Tử không nói không rằng, quỳ sụp xuống, dập đầu một cái thật mạnh:
"Đa tạ tiền bối đã ban cho lão phu cơ duyên này! Một gói 'Hảo Hảo' này đã cứu mạng lão phu! Tiền bối là chân chính thế ngoại cao nhân, là cứu tinh của tu sĩ mạt pháp chúng ta!"
Diệp Trần giật mình, xém chút ngã khỏi ghế tre. Anh chớp mắt, lẩm bẩm: "Này lão già, ông làm cái gì vậy? Ăn xong mì thì về đi, đừng có làm loạn trước cửa tiệm tôi. Mà này, ăn ngon thì lần sau lại đến, nhớ mang theo linh thạch đúng loại nhé, tôi không có tiền thối đâu."
Trần Huyền Tử vừa lạy vừa vái, lòng tràn đầy cảm động: "Tiền bối quả là phật hệ cao nhân, đối với ngài thì một linh thạch chỉ là con số, nhưng với lão phu, đó là đại ân đại đức. Lão phu về đây lập tức bế quan, chờ ngày đột phá sẽ mang toàn bộ bảo khố của Thanh Vân Môn đến dâng cho ngài!"
Dứt lời, lão không dám nán lại lâu vì sợ làm phiền sự thanh tịnh của vị "Chí cao thần" này. Lão vận dùng toàn bộ tu vi, hóa thành một luồng thanh quang biến mất vào bầu trời đêm nhanh như chớp, khí thế mạnh mẽ gấp mười lần lúc mới đến.
Diệp Trần nhìn theo bóng dáng lão già, rồi nhìn xuống gói mì không còn sót một chút nước nào của mình, thở dài một hơi: "Người ở đây đúng là lạ lùng. Có gói mì tôm thôi mà làm như tìm thấy bí kíp trường sinh bất lão không bằng."
Thanh Loan lặng lẽ thu dọn cái bát, trong mắt nàng cũng lấp lánh sự ngưỡng mộ: "Chủ nhân, ngài thực sự quá nhân từ. Một gói mì chứa đựng thiên địa quy tắc, vậy mà ngài chỉ lấy một linh thạch. Ngài chính là đang dùng cách này để giúp đỡ chúng sinh vạn giới đúng không?"
Diệp Trần chỉ biết xoa trán: "Thôi thôi, đừng suy diễn nữa. Đi rửa bát đi. À, mai nhớ dậy sớm, tôi có cảm giác là từ mai cái tiệm này sẽ không còn bình yên như cái tên của nó đâu."
Đêm đó, ở ngoại ô Vân Hải Thành, mùi hương chua cay dịu nhẹ của mì Hảo Hảo vẫn còn thoang thoảng trong gió. Một truyền thuyết về "Gói mì hồi sinh" bắt đầu từ đó, âm thầm lan rộng khắp giới tu tiên, hứa hẹn sẽ mang đến những cuộc náo loạn dở khóc dở cười cho ông chủ tiệm lười biếng Diệp Trần.