Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 10: ** Kem que 2 ngàn và Băng phong nghìn dặm
**Chương 10: Kem Que Hai Ngàn Và Băng Phong Nghìn Dặm**
Ánh nắng ban mai của Vân Hải Thành xuyên qua những tầng mây nhạt, hắt xuống con hẻm nhỏ vốn dĩ vắng vẻ. Nhưng kể từ khi tiệm tạp hóa Bình An xuất hiện, cái ngõ cụt này bỗng trở nên xôn xao một cách lạ thường.
Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế mây trước cửa tiệm, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ do hệ thống cung cấp — thứ mà Thanh Loan luôn tin rằng đó là một loại "Trần Thế Bộ Pháp Thần Khí" giúp chủ nhân thu liễm toàn bộ khí tức để hòa nhập vào phàm trần. Tay anh cầm một chiếc quạt giấy rách rìa, nhịp nhàng vỗ vào đùi, miệng lẩm bẩm một bản nhạc hot trend từ thời hiện đại mà ở Tiên giới này không ai hiểu nổi.
"Chủ nhân, trà của ngài."
Thanh Loan bưng một tách sứ trắng tiến đến. Nàng hôm nay búi tóc gọn gàng, mặc một bộ đạo bào giản dị nhưng vẫn không giấu nổi khí chất thanh cao của một cựu Thánh nữ. Nàng đặt tách trà xuống, ánh mắt lướt qua một lượt các mặt hàng trên kệ gỗ, trong lòng tràn đầy kính sợ.
Nàng biết, mỗi gói mì, mỗi chai nước ở đây đều là những chí bảo có thể khiến các đại tông môn đầu rơi máu chảy để tranh giành. Nhưng chủ nhân của nàng lại cứ thế tùy tiện bày ra như đồ bỏ đi.
"Loan nhi này, hôm nay trời có vẻ nóng nhỉ?" Diệp Trần hé mắt nhìn mặt trời, cảm giác mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán.
Thanh Loan giật mình, vội vàng thi lễ: "Thưa chủ nhân, hiện tại đang là mùa hạ, linh khí hỏa thuộc tính trong không gian có phần bạo liệt hơn. Nếu ngài cảm thấy không thoải mái, để nô tỳ dùng 'Băng Tâm Quyết' hạ nhiệt cho ngài."
"Phiền phức thế làm gì." Diệp Trần ngáp một cái, đứng dậy lê dép lạch bạch đi vào phía sau quầy thu ngân. "Hệ thống, tiêu tốn 100 điểm linh năng, mở tủ cấp đông!"
[Ding! Đã khấu trừ 100 điểm. Tủ đông lạnh Vạn Giới đã sẵn sàng hoạt động.]
Một âm thanh "oòng oòng" trầm thấp vang lên, bên cạnh kệ để mì tôm bỗng xuất hiện một cái tủ kính nằm ngang, tỏa ra hơi lạnh trắng xóa cực kỳ sảng khoái. Thanh Loan tròn mắt nhìn cái "pháp bảo" kỳ lạ này. Hơi lạnh kia không phải là băng sương bình thường, mà dường như chứa đựng một loại quy tắc băng hệ vô cùng thuần khiết, lạnh thấu xương tủy nhưng lại không làm hại đến kinh mạch.
Diệp Trần thò tay vào tủ, lấy ra một vật nhỏ dài, được bao bọc bởi một lớp vỏ nhựa sặc sỡ màu xanh da trời. Trên vỏ có hình một lát chanh tươi và những tinh thể đá lấp lánh.
"Kem que vị chanh bạc hà, giải nhiệt cực đỉnh." Diệp Trần xé vỏ, cắn một miếng "rộp" một cái.
Cái lạnh tê dại lan tỏa từ đầu lưỡi, xông thẳng lên đại não, rồi sau đó là vị chua thanh của chanh, vị cay nồng mát lạnh của bạc hà. Diệp Trần thở ra một hơi, thế giới bỗng chốc trở nên đáng sống hơn hẳn.
Đúng lúc này, từ đầu hẻm vang lên tiếng quát tháo hống hách.
"Tránh ra! Tất cả tránh ra cho bản thiếu chủ!"
Một đoàn người rầm rộ tiến vào. Đi đầu là một thanh niên mặc gấm vóc lụa là, hoa văn thêu rồng phượng bằng chỉ vàng lấp lánh, thái độ ngạo mạn tột độ. Hắn chính là Dương Phong, thiên tài của Dương gia — một gia tộc tu luyện hỏa công danh tiếng ở Vân Hải Thành.
Dương Phong nghe đồn ở cái góc phố rách nát này có một vị "cao nhân" bán linh dược nghịch thiên, trong lòng vốn đã không phục. Hắn tu luyện "Xích Dương Công" đến tầng thứ bảy, quanh thân lúc nào cũng hừng hực hỏa khí, nên vốn dĩ cực kỳ ghét những thứ gì có hơi hướm lạnh lẽo.
"Chỗ này chính là cái tiệm tạp hóa trong lời đồn sao?" Dương Phong bước vào tiệm, bịt mũi vẻ chê bai. "Toàn là mùi của người phàm, linh khí thì loãng như nước ốc. Tên chủ tiệm đâu? Ra đây cho bản thiếu gia!"
Thanh Loan nhíu mày, tiến lên một bước, lạnh lùng nói: "Cửa hàng có quy định, không được làm ồn. Ngài muốn mua đồ thì xếp hàng, không mua thì mời đi."
Dương Phong nhìn thấy Thanh Loan, đôi mắt bỗng sáng rực lên. Đẹp! Quá đẹp! Một mỹ nữ như thế này sao lại ở đây làm tiểu nhị?
"Ồ, tiểu mỹ nhân khí chất không tệ. Theo bản thiếu gia về Dương phủ làm tiểu thiếp, đảm bảo hơn cái chỗ xó xỉnh này nghìn lần." Dương Phong cười dâm đãng, định vươn tay ra sờ cằm Thanh Loan.
"Chát!"
Một tiếng động vang dội. Diệp Trần chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện, cầm cái quạt giấy gõ mạnh vào mu bàn tay Dương Phong.
"Mua đồ thì nói chuyện, không mua thì cút. Đừng có động tay động chân vào nhân viên của ta." Diệp Trần vừa nói vừa tiếp tục mút cây kem que, thái độ lười biếng đến cực điểm.
Dương Phong tức giận đến tím mặt. Hắn là Kim Đan kỳ thiên tài! Vậy mà lại bị một tên phàm nhân không có chút linh lực nào đánh trúng?
"Ngươi muốn chết!" Dương Phong gầm lên, lòng bàn tay bùng lên một ngọn lửa màu đỏ rực, nhiệt độ trong tiệm bỗng chốc tăng vọt.
Tuy nhiên, điều kỳ quái đã xảy ra. Khi ngọn lửa của hắn vừa tiến vào phạm vi của quầy thu ngân, nó bỗng nhiên vụt tắt như một cây nến gặp bão, chẳng để lại lấy một hạt bụi.
Dương Phong ngây người. Hắn thử lại lần nữa, rồi lần nữa, kết quả vẫn thế. Hắn cảm thấy linh lực trong người mình dường như bị một loại lực lượng vô hình bóp nghẹt mỗi khi hắn có ý định tấn công.
"Đây là…" Dương Phong kinh hãi lùi lại một bước.
Diệp Trần phủi phủi áo: "Ở đây ta là chủ, quy tắc của ta là lớn nhất. Muốn phá quán? Đợi ngươi tu luyện thêm mười vạn năm nữa đi. Mà này, trông ngươi nóng nảy thế, có muốn thử một cây kem rã hỏa không?"
Dương Phong nhìn cây kem màu xanh trong tay Diệp Trần, cười khẩy: "Thứ rác rưởi của người phàm này mà cũng đòi dập tắt Xích Dương hỏa của ta? Ngươi đang nhục mạ trí tuệ của bản thiếu gia đấy à?"
"Không ép. 2000 linh thạch hạ phẩm một cây. Mua thì lấy, không mua thì tiễn khách." Diệp Trần thản nhiên ra giá.
"Cái gì? 2000 linh thạch? Ngươi đi cướp chắc?" Dương Phong hét lên. Giá này bằng mẹ nó một viên đan dược tứ phẩm rồi!
"Giá hệ thống, miễn mặc cả."
Dương Phong nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của Thanh Loan, lòng tự trọng của hắn bị tổn thương sâu sắc. Hắn nghiến răng, vung tay ném ra một túi linh thạch: "Được! Ta mua! Để xem cái thứ phàm vật này có thể làm gì được ta. Nếu nó không có tác dụng, ta sẽ san bằng cái tiệm này!"
Diệp Trần tươi cười nhận tiền, thò tay vào tủ đông lấy ra một cây kem que y hệt, bóc vỏ rồi đưa cho Dương Phong.
"Cảnh báo trước: Đừng có ăn quá nhanh, kẻo lạnh quá không chịu nổi đâu."
Dương Phong cầm lấy cây kem, cảm giác đầu tiên là lạnh. Một cái lạnh thấu xương lan truyền từ lòng bàn tay. Hắn cười lạnh một tiếng: "Hừ, chỉ có thế thôi sao? Nhìn kỹ đây!"
Dương Phong vì muốn thể hiện, liền vận chuyển toàn bộ Xích Dương Công vào thực quản, sau đó há to mồm, một ngụm cắn sạch cả nửa cây kem que.
Một giây… hai giây… ba giây…
Toàn bộ không gian trong tiệm bỗng nhiên tĩnh lặng đến mức nghe thấy tiếng kim rơi.
Khuôn mặt Dương Phong từ đỏ rực chuyển sang tái mét, rồi từ tái mét chuyển sang xanh lè, và cuối cùng là trắng bệch. Đôi mắt hắn trợn trừng, đồng tử co rút lại như hạt đỗ.
"Rắc… rắc…"
Một âm thanh kỳ quái vang lên từ trong người Dương Phong. Ngay sau đó, từ miệng hắn, một luồng hàn khí màu trắng đậm đặc tràn ra như thác đổ.
"A… o… u…" Dương Phong muốn hét lên, nhưng thực quản của hắn đã hoàn toàn bị đóng băng.
Cái lạnh từ cây kem không phải là cái lạnh vật lý đơn thuần. Đó là quy tắc "Cực Hạn Băng Phong" mà hệ thống đã nén lại trong hình dạng đường hóa học và hương liệu nhân tạo.
"Ầm!"
Linh lực hỏa thuộc tính trong người Dương Phong vốn đang cuồn cuộn như sóng thần, khi gặp phải luồng hàn khí này thì giống như nước sôi gặp phải nitơ lỏng. Một sự phản phệ kinh khủng diễn ra.
Hàn khí bắt đầu lan tỏa từ bàn chân Dương Phong. Trong chớp mắt, sàn nhà của tiệm tạp hóa (vốn được hệ thống bảo vệ nên không sao) nhưng phần không gian xung quanh Dương Phong bắt đầu bị đóng băng. Những tên tùy tùng đứng phía sau hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy thiếu chủ của mình biến thành một pho tượng băng sống động.
Nhưng sự việc chưa dừng lại ở đó.
Sức mạnh của cây kem 2000 linh thạch (tương đương 2 tệ ở Trái Đất) vượt xa sức tưởng tượng của cư dân Tiên giới. Hàn khí bộc phát từ người Dương Phong giống như một vụ nổ hạt nhân lạnh.
Từ cửa tiệm tạp hóa, một làn sóng trắng xóa quét ra bên ngoài.
Con hẻm nhỏ vốn dĩ đang nắng nóng hầm cập, bỗng chốc tuyết rơi lả tả. Những bức tường cũ kỹ bị bao phủ bởi một lớp băng dày cả tấc. Đám tu sĩ đang đứng xếp hàng chờ mua mì tôm ở bên ngoài bị khí lạnh thổi qua, tóc tai, lông mày đều bạc trắng, run lẩy bẩy như cầy sấy.
"Trời ơi! Có chuyện gì vậy? Băng phong nghìn dặm? Có đại lão băng hệ nào đang xuất thế sao?"
"Không phải! Khí lạnh này phát ra từ trong tiệm tạp hóa!"
Phạm vi đóng băng tiếp tục mở rộng. Từ con hẻm, nó lan ra đường phố chính, rồi bao phủ cả một vùng phía đông Vân Hải Thành. Cây cối đóng băng, hồ nước gần đó hóa đá trong nháy mắt, ngay cả ánh mặt trời dường như cũng trở nên yếu ớt trước cái lạnh thấu trời này.
Bên trong tiệm, Diệp Trần vẫn bình an vô sự nhờ vào phạm vi vô địch. Anh nhìn pho tượng băng Dương Phong đang có biểu cảm "kinh hoàng" được lưu giữ vĩnh cửu, tặc lưỡi:
"Đã bảo rồi mà, ăn chậm thôi không nghe. Thanh niên thời nay vội vàng quá."
Thanh Loan đứng bên cạnh, hô hấp trở nên dồn dập. Nàng nhìn thấy trên đỉnh đầu Dương Phong, một đóa hoa băng nhỏ đang nở rộ. Đó không phải là băng bình thường, đó là Băng Pháp Tắc!
*Chủ nhân… ngài ấy quả thực là thần linh! Chỉ bằng một vật phẩm kỳ quái mà ngài ấy gọi là 'kem que', ngài ấy đã dễ dàng trấn áp một vị Kim Đan kỳ, thậm chí còn khiến thiên địa dị tượng, băng phong cả một góc thành trì.* Thanh Loan thầm nghĩ, lòng sùng bái dành cho Diệp Trần lại tăng thêm một tầm cao mới. Nàng nghĩ rằng việc Diệp Trần đưa kem cho Dương Phong không phải là bán hàng, mà là một sự "ban phước" hoặc "trừng phạt" ẩn chứa thâm ý sâu xa.
Dương Phong lúc này, ý thức vẫn còn tỉnh táo, nhưng hắn cảm thấy linh hồn mình như đang bị đóng băng. Toàn bộ kinh mạch của hắn bị đông cứng, Xích Dương Công hoàn toàn tê liệt. Hắn cảm thấy mình giống như một con sâu nhỏ tội nghiệp trước sức mạnh vĩ đại của băng tuyết.
Đến lúc này, hắn mới kinh hoàng nhận ra: Cái tiệm này không phải là tiệm tạp hóa, đây là nơi trú ngụ của một vị Thần!
Hệ thống bỗng nhiên vang lên trong đầu Diệp Trần:
[Ding! Chúc mừng chủ tiệm đã gây ra chấn động trên diện rộng. Độ nổi tiếng của tiệm tăng vọt. Nhiệm vụ: "Giải cứu kẻ tham ăn" được kích hoạt.]
[Phần thưởng: Mở khóa công thức "Trà sữa Trân châu – Vị nguyên bản".]
Diệp Trần nhìn nhiệm vụ mà dở khóc dở cười: "Giải cứu cái gì chứ, là nó tự ăn mà."
Nhìn Dương Phong sắp "hết vai" đến nơi, Diệp Trần thở dài, đi đến trước mặt tượng băng, lấy từ trong túi quần ra một thứ. Đó là một chai nước màu đỏ rực, vỏ chai có in hình những tia sét mạnh mẽ.
Nước tăng lực Sting – Vị dâu. Hay theo cách gọi của tu sĩ: Cuồng Huyết Linh Dịch.
"Này, đây là quà khuyến mãi… đùa thôi, chai này 5000 linh thạch. Ta đổ vào mồm ngươi, lát nữa tan băng thì nhớ trả tiền, nếu không ta sẽ lột da ngươi đấy."
Diệp Trần cạy miệng tượng băng (vốn dĩ rất khó, nhưng trong tiệm anh là Vô Địch, anh muốn mở là mở), sau đó dốc thẳng chai Sting đỏ vào.
Nước Sting vừa vào cổ họng Dương Phong, một luồng năng lượng nóng rực, nồng nặc mùi hóa học và caffein bùng nổ. Màu đỏ của Sting rực cháy như máu rồng, bắt đầu cuộc chiến giành giật địa bàn với làn hơi xanh của kem que.
"Sèo… sèo…"
Khói trắng bốc lên nghi ngút từ người Dương Phong. Lớp băng bên ngoài bắt đầu nứt vỡ. Những tiếng "rắc rắc" vang lên giòn giã.
Trong mắt Thanh Loan, đây là một màn ảo thuật kỳ diệu nhất nàng từng thấy: "Chủ nhân đang dùng Hỏa hệ linh dịch cấp cao để hóa giải Băng hệ pháp tắc? Khống chế sức mạnh âm dương nhuần nhuyễn đến thế sao?"
"Ầm!"
Lớp băng nổ tung. Dương Phong ngã rầm xuống đất, toàn thân ướt sũng, khói bốc lên đầu như cái bát canh nóng. Hắn không còn vẻ kiêu ngạo lúc trước, mà run cầm cập, môi thâm tím, nhìn Diệp Trần như nhìn thấy quỷ dữ.
"Ta… ta…"
"Đừng 'ta' với 'tôi' nữa. Tổng cộng của ngươi là 7000 linh thạch. Trả tiền rồi biến, hay là muốn thử thêm một que kem vị sô-cô-la?" Diệp Trần giơ que kem khác lên nháy mắt.
Dương Phong sợ đến mức suýt tè ra quần. Hắn cuống cuồng lục lọi trong nhẫn trữ vật, lôi ra toàn bộ linh thạch có được, thậm chí còn tháo luôn cả cái ngọc bội gia truyền đặt lên bàn.
"Đây! Đây là 1 vạn linh thạch! Tiền thừa… tiền thừa ta biếu ngài! Cầu xin ngài đừng bắt ta ăn thêm bất cứ thứ gì nữa!"
Nói xong, Dương Phong vấp té lên xuống, dẫn theo đám tùy tùng vẫn còn đang đóng băng một nửa, chạy trối chết ra khỏi hẻm nhỏ. Hắn thề, từ nay về sau, chỉ cần nhìn thấy cái gì màu xanh da trời là hắn sẽ chạy xa ba vạn dặm.
Sau khi đoàn người đi khuất, hơi lạnh ngoài phố cũng dần tan biến nhờ tác động của mặt trời, nhưng dư âm của nó thì vẫn còn đó. Vân Hải Thành một phen rúng động.
Diệp Trần thu tiền, miệng huýt sáo vang dội: "Hệ thống, thu hoạch khá quá nhỉ!"
[Ding! Chúc mừng chủ tiệm hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Lấy đức thu phục người" (thực chất là dọa cho sợ chết khiếp). Mở khóa thành công: Máy pha trà sữa tự động!]
Trong góc tiệm, một chiếc máy inox sáng bóng xuất hiện bên cạnh tủ đông. Mùi trà thơm ngào ngạt phối hợp với vị béo của sữa bắt đầu lan tỏa.
Thanh Loan bước đến, nhẹ nhàng hỏi: "Chủ nhân, vì sao ngài lại tha cho hắn? Hắn rõ ràng đã mạo phạm đến ngài."
Diệp Trần dựa lưng vào ghế, tay cầm cốc trà sữa trân châu vừa mới ra lò, hút một hơi rồi nhai hạt trân châu sần sật.
"Loan nhi à, giết một kẻ ngu thì dễ, nhưng để kẻ ngu đó đi tuyên truyền cho tiệm của chúng ta thì khó hơn nhiều. Ngươi nhìn xem, ngày mai khách đến đây sẽ đông như thế nào."
Diệp Trần nói đúng. Ngay buổi chiều hôm đó, tin tức về một "Tiệm tạp hóa bí ẩn có chứa đựng quy tắc Băng Hỏa" đã truyền đến tai các lão quái vật trong thành. Thậm chí, ở cách đó hàng trăm dặm, Thanh Vân Môn cũng bắt đầu chú ý.
Trần Huyền Tử — Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, một lão già sắp hết thọ nguyên, đang ngồi trong động phủ nghe báo cáo mà râu ria dựng ngược lên:
"Cái gì? Một cây kem que mà đóng băng được cả một khu phố? Lại có thứ nước màu đỏ uống vào khiến hỏa công đại tăng? Đi! Chuẩn bị linh thạch cho ta! Lão phu dù có chết cũng phải nếm thử xem cái 'đạo' trong tiệm đó sâu đến mức nào!"
Trong khi cả giới tu tiên đang lên cơn sốt, thì ở tiệm tạp hóa Bình An, Diệp Trần lại đang đau đầu vì một chuyện khác.
"Hệ thống! Tại sao trân châu lại bị dính vào răng ta thế này? Có phải ngươi cho quá nhiều nhựa thực phẩm không hả?"
[Cảnh báo: Đó là 'Linh Hồn Tụ Đỉnh Châu', giúp tu sĩ ngưng tụ thần thức. Đề nghị chủ tiệm không nên nhai quá nhanh kẻo rụng răng thần thánh.]
Diệp Trần: "…"
Đêm đó, dưới ánh trăng thanh bình, Diệp Trần nằm ngủ trên ghế mây, Tiểu Hắc (con chó đen nhỏ mới nhặt được) cuộn tròn dưới chân anh, đôi mắt thi thoảng lóe lên tia sáng đỏ như muốn nuốt chửng cả màn đêm. Thanh Loan thì ngồi xếp bằng bên cạnh, tay cầm cuốn hướng dẫn sử dụng lò vi sóng mà cứ ngỡ là đang nghiên cứu bí kíp khai thiên lập địa.
Một kỷ nguyên mới của giới tu tiên, dường như đã chính thức bắt đầu từ những que kem hai ngàn đồng.