Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 19: ** Cuộc thi ăn mì cay cấp độ 7

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:18:23 | Lượt xem: 3

Ánh bình minh của Vân Hải Thành hôm nay dường như mang theo một tầng sắc đỏ kỳ lạ, giống như báo hiệu cho một sự kiện "kinh thiên động địa" sắp xảy ra tại góc phố tiêu điều nhất phía Đông thành.

Trước cửa tiệm tạp hóa "Bình An", một tấm bảng hiệu bằng gỗ mới tinh vừa được treo lên. Trên đó không phải tên tiệm, mà là một dòng chữ viết bằng mực tàu đen nhánh, rồng bay phượng múa nhưng nội dung thì lại khiến bất cứ tu sĩ nào đi ngang qua cũng phải dừng bước:

**"ĐẠI HỘI TỬ THẦN: CHINH PHỤC U MINH TAY (MÌ CAY CẤP ĐỘ 7).**
*Giải thưởng: Một thẻ VIP mua hàng không giới hạn số lượng trong 3 ngày và một 'Linh Dịch Sủi Bọt' (Bia lạnh) cực phẩm.*
*Lưu ý: Tu vi dưới Trúc Cơ không nên thử, người có bệnh tâm đạo cần cẩn thận."*

Diệp Trần nằm trên chiếc ghế tựa quen thuộc, tay cầm chiếc quạt giấy thong thả lay động. Bên cạnh hắn, Thanh Loan hôm nay mặc một bộ võ phục gọn gàng, khuôn mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào những bát mì sứ trắng xếp ngay ngắn trên dãy bàn dài trước cửa tiệm.

"Chủ thượng, món 'U Minh Tay' này thực sự lợi hại đến vậy sao?" Thanh Loan khẽ hỏi, ánh mắt đầy sự hoài nghi. Cô đã từng uống nước khoáng Lavie cải tử hoàn sinh, đã thấy mì Hảo Hảo giúp người đột phá, nhưng thứ bột đỏ quạch trong mấy gói nilon mà Diệp Trần vừa bóc ra trông thật sự… chẳng giống tiên vật chút nào.

Diệp Trần hé một mắt nhìn nàng tiểu nhị, cười hắc hắc: "Thanh Loan à, thế gian này không chỉ có tu luyện mới mang lại cảm giác thăng hoa. Có những thứ có thể khiến ngươi nhìn thấy cả tổ tiên ngay khi còn sống. Thứ này, chính là cửa ngõ dẫn đến 'Niết Bàn' theo nghĩa đen nhất."

Trong lòng Diệp Trần thầm đối thoại với hệ thống: "Này Hệ thống, ngươi chắc chắn là bỏ mì Samyang x3 cay vào đấy chứ không phải thuốc độc chứ?"

[Ting! Hệ thống Tạp hóa Vạn giới cung cấp hàng chính hãng 100%. Mì cay U Minh chứa tinh hoa từ ớt quỷ của hỏa vực giới diện hiện đại, kết hợp với quy tắc 'Thiêu Đốt Chân Thần'. Khách hàng ăn vào nếu chịu đựng được sẽ giúp thanh tẩy tạp chất trong kinh mạch bằng hỏa lực mạnh mẽ nhất.]

Chẳng mấy chốc, dòng người đã đổ xô đến. Danh tiếng của tiệm tạp hóa Diệp Trần hiện nay tại Vân Hải Thành không khác gì thánh địa.

"Tránh ra! Tránh ra hết cho lão phu!"

Một tiếng quát vang dội, Trần Huyền Tử – vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người được mệnh danh là 'Kẻ cuồng mì tôm' – lao đến nhanh như một tia chớp. Lão đáp xuống trước mặt Diệp Trần, râu tóc có chút rối bời, đôi mắt rực sáng: "Diệp tiểu hữu! Hôm nay có món mới? Lão phu dù có phải tán tận tu vi cũng phải nếm thử một lần!"

Theo sau lão là một đám đệ tử Thanh Vân Môn, và cả những tán tu từ khắp nơi đổ về. Thậm chí, từ phía xa, người ta còn thấy vài bóng dáng quấn trong ma khí đen kịt. Đó là những Ma tu thuộc Ma giới liên minh, vì nghe đồn nơi đây có món hàng "kích thích hơn cả ma công" nên cũng không quản ngại chính ma cách biệt mà lẻn vào.

Diệp Trần ngồi dậy, gõ quạt vào lòng bàn tay, cao giọng nói: "Các vị! Quy tắc hôm nay rất đơn giản. Có tất cả 7 cấp độ. Cấp độ 1 là cay thông thường, dành cho kẻ nhập môn. Từ cấp độ 4 trở lên, nhiệt độ linh lực sẽ tăng vọt. Kẻ nào ăn hết bát mì cấp độ 7 mà không uống một ngụm nước nào, không vận công ép vị cay ra ngoài trong vòng một nén nhang sau đó, kẻ đó là người thắng cuộc!"

"Hừ, chỉ là một bát mì?" Một thanh niên mặc gấm vóc, thái độ kiêu ngạo bước ra. Chính là Dương Phong, thiên tài của Dương gia. Hắn nhìn bát mì đang nghi ngút khói, cười lạnh: "Ta vốn tu luyện 'Viêm Hỏa Công', hỏa diễm trong cơ thể ta có thể nung chảy sắt thép. Chút vị cay của người phàm này thì thấm vào đâu?"

Diệp Trần nhếch môi: "Mời Dương thiếu gia thử cấp độ 4 trước xem sao?"

Dương Phong không nói hai lời, ngồi xuống cầm đũa lên. Hắn múc một miếng mì lớn đỏ rực đưa vào miệng.

Cả đám đông nín thở quan sát.

Một giây. Hai giây. Ba giây.

Mặt Dương Phong bắt đầu chuyển từ trắng sang hồng, rồi từ hồng sang đỏ sậm như gan lợn. Đôi mắt hắn trố lồi ra, hai bên tai bắt đầu có những làn khói trắng bốc lên nghi ngút.

"Hư… hực…" Dương Phong muốn nói điều gì đó, nhưng lưỡi hắn như đã biến thành một miếng sắt nung đỏ. Vị cay nồng nặc không chỉ kích thích vị giác, mà nó dường như hóa thành hàng vạn con kiến lửa nhỏ xíu, bò dọc theo thực quản xuống đến đan điền, bắt đầu đốt cháy linh lực của hắn.

"Nóng! Nóng quá!!!"

Dương Phong hét lên một tiếng đau đớn, nhưng âm thanh phát ra lại là một tràng tiếng hỏa pháo nổ lốp bốp. Hắn điên cuồng vồ lấy chai nước suối trên bàn, uống lấy uống để.

"Thất bại! Tiếp theo!" Thanh Loan vô tình tuyên bố, ánh mắt thoáng qua một tia khinh thường. Cái gì mà thiên tài hỏa hệ? Đến cấp độ 4 còn không chịu nổi.

Trần Huyền Tử nhìn thấy vậy, trong lòng hơi run rẩy nhưng vì danh dự của một cao thủ Nguyên Anh và cơn nghiện đồ ăn trỗi dậy, lão bước tới: "Để lão phu thử cấp độ 5!"

Lão cầm bát mì lên, niệm thầm một câu thần chú bảo vệ cổ họng rồi mới bắt đầu ăn. Miếng mì vừa vào miệng, Trần Huyền Tử cảm thấy như mình vừa nuốt một quả lôi hỏa đạn. Vị cay xộc thẳng lên não, khiến nguyên anh trong cơ thể lão bỗng nhiên mở bừng mắt, hai tay che miệng nhảy dựng lên trong đan điền.

"Khá… khá lắm! Thú vị lắm!" Trần Huyền Tử vừa ăn vừa chảy nước mắt, mồ hôi nhễ nhại như tắm. Lão cảm thấy linh lực vốn đang trì trệ của mình dưới sự tác động của độ cay cực hạn này lại bắt đầu vận chuyển nhanh gấp đôi. "Đây không phải mì… đây là hỏa kiếp! Là hỏa kiếp dùng để tôi luyện ý chí!"

Xung quanh đám đông ồ lên kinh ngạc. Một vị Nguyên Anh kỳ đại lão mà lại ăn mì đến phát khóc, cảnh tượng này thật sự quá mức chấn động.

Lúc này, một bóng đen cao lớn từ trong đám đông bước ra. Hắn khoác một chiếc áo bào màu tím đen, trên mặt đầy những vết sẹo ma văn đáng sợ. Khí tức của hắn khiến cho không khí xung quanh trở nên đông đặc và tanh mùi máu.

"Đó là Hắc Ma của Ma liên!" Có tiếng tu sĩ run rẩy kêu lên.

Hắc Ma nhìn Diệp Trần, giọng khàn đặc: "Chủ tiệm, cho ta cấp độ 7. Ma đạo chúng ta sinh ra trong đau khổ, vị cay này so với việc rèn luyện trong Ma vực trì có là gì?"

Diệp Trần gật đầu, đưa mắt ra hiệu cho Thanh Loan. Một bát mì màu đỏ đen, đậm đặc đến mức trông như máu đặc đã khô, được bưng lên. Hương vị cay nồng tỏa ra khiến những người đứng gần đó phải hắt hơi liên tục, mắt cay xè phải lùi lại mấy mét.

Hắc Ma ngồi xuống, phong thái cực kỳ thản nhiên. Hắn gắp một miếng mì lớn, nhai chậm rãi.

Im lặng bao trùm toàn bộ không gian.

Gân xanh trên trán Hắc Ma bắt đầu giật liên hồi. Làn da ngăm đen của hắn bỗng chốc trở nên đỏ bừng, ma khí xung quanh hắn không tự chủ được mà bùng phát, hóa thành hình thù một con quái vật đang há mồm gào thét vì nóng.

Hắc Ma cảm thấy linh đài của mình như bị một ngọn lửa địa ngục thiêu đốt. Đây không phải cái nóng của thế gian, mà là một loại quy tắc cực hạn của vị giác, có thể xuyên thấu qua mọi lớp phòng hộ linh lực.

"U… U Minh… quả nhiên danh bất hư truyền…" Hắc Ma rặn ra từng chữ, hàm răng nghiến chặt đến mức nghe thấy tiếng "ken két".

Hắn cố gắng nuốt miếng mì cuối cùng xuống. Toàn thân hắn bỗng nhiên phát ra tiếng nổ "Bùng". Một cột hỏa quang đỏ rực phóng lên trời từ đỉnh đầu hắn, ma khí đen kịt của hắn bị ngọn lửa này thiêu đốt sạch sẽ, lộ ra một luồng khí tức thuần túy hơn.

"Đột… đột phá?" Trần Huyền Tử hét lên, quên cả cái miệng đang sưng tấy của mình. "Lão già Hắc Ma này thế mà nhờ cái sự cay chết người kia mà thanh lọc được ma công rác rưởi, chạm đến bình cảnh Hóa Thần?"

Đúng lúc này, Hắc Ma cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Sự im lặng nghẹt thở kéo dài mười giây trước khi hắn bật tung khỏi ghế, lao thẳng đến thùng nước đá đặt bên cạnh, thọc cả cái đầu vào trong đó.

"Xì…" khói trắng bốc lên cuồn cuộn.

Diệp Trần lắc đầu tiếc nuối: "Chưa đủ một nén nhang. Thất bại!"

Hắc Ma ngẩng đầu lên từ thùng nước, mặt mày tuy bơ phờ nhưng ánh mắt rạng rỡ lạ thường: "Dù thất bại, nhưng ta cảm ơn chủ tiệm! Vị cay này… quả thật là thần tích!"

Cuộc thi tiếp diễn với những màn "dở khóc dở cười". Có vị nữ tu sĩ vốn nổi tiếng thanh tao, sau khi thử cấp độ 3 đã quên sạch hình tượng, vừa chạy quanh tiệm vừa thè lưỡi quạt tay. Có vị lão giả định dùng công pháp đóng băng bát mì lại để ăn cho dễ, kết quả là tảng băng nổ tung, vụn mì cay bắn tung tóe vào mặt khiến lão kêu oai oái.

Diệp Trần nhìn bảng thống kê của hệ thống, doanh thu và điểm danh vọng đang tăng vùn vụt. Hắn khẽ mỉm cười, đúng là con người ở đâu cũng vậy, càng là thứ gì thách thức thì họ càng lao vào.

"Tiếp theo, còn ai muốn thử cấp độ 7 không?" Diệp Trần lên tiếng.

"Lão phu… lão phu thử lại!" Trần Huyền Tử đứng dậy, ánh mắt cương quyết. Lần này lão không chỉ đi một mình, mà còn rút ra một miếng băng vệ sinh (vốn là 'Băng linh tẩm tiên' dùng để băng bó vết thương do Diệp Trần bán đợt trước) quấn chặt vào cổ họng để… ngăn hơi nóng.

Cảnh tượng một vị cao thủ Nguyên Anh quấn 'Băng linh tẩm' quanh cổ, mồ hôi đầm đìa đứng trước bát mì cay khiến Diệp Trần không nhịn được mà phải quay mặt đi chỗ khác để cười.

Đúng lúc cuộc thi đang ở cao trào nhất, từ trên trời cao, một cỗ áp lực khổng lồ đột ngột giáng xuống.

Không gian như bị xé rách, một đám mây đỏ thẫm kéo đến che khuất mặt trời. Từ trong mây, một chiếc kiệu rực lửa được kéo bởi tứ đầu lân thú từ từ hạ xuống.

"Kẻ nào dám nói vị cay này có thể giúp đột phá?" Một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền vang lên, làm rung chuyển cả Vân Hải Thành.

Đám đông lập tức dạt ra hai bên, run rẩy quỳ xuống. Ngay cả Trần Huyền Tử cũng biến sắc: "Hỏa Vân Lão Tổ của Trung Đô? Tại sao ông ta lại ở đây?"

Hỏa Vân Lão Tổ bước ra khỏi kiệu. Đây là một lão già cao lớn, râu đỏ rực rỡ, toàn thân tỏa ra khí tức của tu sĩ Đại Thừa kỳ. Ông ta là người đứng đầu Hỏa Vân Tông, cả đời tu luyện lửa, coi lửa là cội nguồn của mọi sức mạnh.

Hỏa Vân Lão Tổ khinh khỉnh nhìn bát mì màu đỏ đen trên bàn, rồi nhìn Diệp Trần: "Ngươi chính là ông chủ của tiệm tạp hóa rách nát này sao? Nghe nói ngươi dùng mấy thứ thức ăn rác rưởi để lừa gạt tu sĩ, thậm chí còn dám rêu rao về cái gọi là 'cực hạn của nhiệt độ'?"

Diệp Trần vẫn nằm yên trên ghế, tay gãi gãi lỗ tai, giọng điệu lười biếng: "Muốn biết thật hay giả, lão già, mời nếm thử một bát? À mà thôi, cấp độ 7 sợ lão tổ ngài chịu không nổi, lại cháy sạch bộ râu đỏ kia thì mất công."

"Hỗn xược!" Đệ tử đi theo Hỏa Vân Lão Tổ hét lên.

Hỏa Vân Lão Tổ giơ tay ngăn lại, cười gằn: "Khá cho một tên nhóc miệng còn hôi sữa. Nếu hôm nay ta ăn hết bát mì này mà không cảm thấy gì, ta sẽ phá nát tiệm của ngươi!"

"Nếu ngài thua?" Diệp Trần nhướn mày.

"Thua? Lão phu tu luyện Hỏa Long Chân Công đã sáu nghìn năm, nằm ngủ trên nham thạch, uống tinh hoa của địa hỏa. Trên đời này không có thứ gì nóng hay cay mà lão phu không chịu nổi! Nếu thua, lão phu sẽ tặng ngươi tấm 'Hỏa Vân Lệnh', có thể sai khiến toàn bộ Hỏa Vân Tông một lần!"

"Chốt đơn!" Diệp Trần vỗ tay một cái.

Thanh Loan lập tức dâng lên một bát mì cấp độ 7 đặc biệt. Lần này, Diệp Trần kín đáo yêu cầu hệ thống: "Cho thêm vài giọt tinh dầu ớt nguyên chất đặc chế của hệ thống vào đó."

Hệ thống trả lời lạnh lùng: [Tiêu tốn 500 điểm danh vọng. Đã thêm vật phẩm: 'Lệ Quỷ Chi Tâm' (Cấp độ cay tăng thêm 200%).]

Bát mì vừa đặt xuống bàn, khói từ nó bốc lên dường như hóa thành hình một con quỷ đỏ đang nhe răng cười. Hỏa Vân Lão Tổ hơi nheo mắt lại, lão cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ, không phải linh lực, mà là một quy tắc phá hoại thuần túy tỏa ra từ bát mì.

Nhưng lão tổ không thể rút lui. Lão hừ lạnh một tiếng, ngồi xuống cầm đũa lên.

Lão gắp một vắt mì lớn, cho vào miệng.

Cả Vân Hải Thành lúc này dường như rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Mọi con mắt đều dồn về phía lão già râu đỏ.

Hỏa Vân Lão Tổ nhai. Gương mặt lão vẫn bình thản như mặt nước hồ thu. Lão cười lạnh: "Cũng thường mà thô…"

Chữ "thôi" còn chưa kịp thoát ra khỏi môi, thì đồng tử của Hỏa Vân Lão Tổ bỗng nhiên co rụt lại đến kích thước của hạt đậu.

Oành!

Trong tâm thức của lão, một vụ nổ vĩ đại như vụ nổ khai thiên lập địa vừa xảy ra. Vị cay kia không còn là vị giác nữa, nó hóa thành một cơn sóng thần bằng dung nham, cuốn trôi mọi lớp phòng ngự hỏa diễm của lão.

Nó cay đến mức khiến lão cảm thấy mình như đang bị hàng triệu cây kim nung đỏ đâm xuyên qua từng sợi thần kinh.

Nó cay đến mức lão nhìn thấy mẹ của mình đã quá cố từ năm nghìn năm trước đang vẫy tay ở bờ bên kia suối vàng.

"Hộc… hộc…"

Râu đỏ của Hỏa Vân Lão Tổ bắt đầu bốc cháy tự phát. Ánh mắt lão hoảng loạn. Lão vận khởi toàn bộ tu vi Đại Thừa kỳ để áp chế vị cay, nhưng càng vận công, vị cay càng như có tính linh, nó mượn chính linh lực của lão để bùng phát mạnh mẽ hơn.

"Aaaaa!!!"

Hỏa Vân Lão Tổ không nhịn được nữa, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Từ lỗ mũi, lỗ tai lão, những tia lửa đỏ chói lọi phun ra như hai vòi rồng.

Lão vồ lấy cái xô nước suối, nhưng nước suối vừa chạm vào miệng lão đã lập tức bốc hơi thành sương mù dày đặc.

"Nước! Nước thần đâu? Đưa ta cái thứ nước mà tên Ma tu lúc nãy đã dùng!" Hỏa Vân Lão Tổ gào lên lạc giọng, mất hết phong độ của một vị tổ sư.

Thanh Loan lạnh lùng đưa ra một lon Coca-Cola ướp lạnh: "Thứ này giá một trăm linh thạch cấp cao, lão tổ có mua không?"

"Mua! Mua hết! Mau đưa cho lão phu!"

Hỏa Vân Lão Tổ giật lấy lon Coca, dùng sức mạnh kinh người bóp nát nắp lon, tống cả lon nước sủi bọt vào miệng.

"Khàaaa…"

Cảm giác sảng khoái và độ lạnh cực hạn của nước giải khát gas đối đầu trực diện với độ cay tử thần. Trong miệng Hỏa Vân Lão Tổ lúc này giống như một bãi chiến trường của hai thế giới băng và hỏa.

Sau mười nhịp thở, lão ngồi thụp xuống đất, mặt mày trắng bệch, toàn thân run rẩy. Bộ râu đỏ oai vệ giờ chỉ còn lại những sợi xoăn tít đen thui do tự bốc cháy.

Đám đông im phăng phắc. Một vị Đại Thừa kỳ cao thủ, một phương bá chủ, lại bị một bát mì hành hạ đến thảm hại như vậy.

Diệp Trần chậm rãi đi tới, nhặt chiếc đũa bị rơi dưới đất lên, cười nhạt: "Thế nào, Hỏa Vân Lão Tổ? Quy tắc 'cay' này, ngài đã cảm ngộ được chút nào chưa?"

Hỏa Vân Lão Tổ ngước nhìn Diệp Trần, trong mắt không còn sự khinh miệt, mà chỉ còn sự sợ hãi xen lẫn kính phục sâu sắc. Lão cảm thấy sau trận hành hạ này, lớp bình cảnh Đại Thừa kỳ trung kỳ vốn đã vướng mắc ba nghìn năm nay, thế mà lại có dấu hiệu nứt ra.

Đau đớn tột cùng chính là con đường ngắn nhất dẫn đến đại đạo?

Lão tổ run rẩy lấy từ trong túi không gian ra một tấm lệnh bài rực lửa, đặt lên bàn: "Lão phu… nhận thua. Từ nay về sau, phàm là người của tiệm tạp hóa này, chính là thượng khách của Hỏa Vân Tông ta."

Nói xong, lão không kịp nói lời chia tay, lủi thủi chui vào kiệu, hối thúc đồ đệ lập tức khởi hành rời khỏi Vân Hải Thành.

Trần Huyền Tử nhìn theo chiếc kiệu rực lửa chạy trối chết, nuốt nước bọt một cái, quay sang nhìn bát mì cay cấp độ 7 còn lại trên bàn. Lão lưỡng lự một hồi, rồi thở dài: "Thôi, lão phu thấy mình còn yêu đời lắm. Thanh Loan cô nương, cho lão phu một chai nước tăng lực Sting, loại màu đỏ ấy, để trấn tĩnh tinh thần."

Diệp Trần nằm lại lên ghế, mỉm cười nghe tiếng hệ thống thông báo dồn dập.

[Ting! Hoàn thành nhiệm vụ 'Sự kiện lớn đầu tiên'. Độ nổi tiếng của tiệm tăng lên cấp: Danh chấn vùng biên cương.]
[Phần thưởng: Mở khóa vật phẩm công nghệ 'Smartphone Tiên Hiệp v.1'.]
[Điểm danh vọng thu được: 50.000 điểm.]

Bỗng nhiên, một giọng nói hệ thống khác, có phần tinh quái hơn, vang lên:
[Nhiệm vụ bí ẩn phát động: Do bạn đã hành hạ một vị lão tổ, bạn nhận được danh hiệu 'Sát Thủ Vị Giác'. Hiệu ứng danh hiệu: Mọi thực phẩm bạn bán ra từ nay sẽ tăng 10% xác suất gây ra ảo giác 'Nhìn thấy tiền kiếp'.]

Diệp Trần suýt nữa té khỏi ghế. Nhìn thấy tiền kiếp? Kiểu này sau này chắc tu sĩ đến đây không phải để mua đồ nữa, mà là để tìm thân nhân đời trước rồi khóc lóc om sòm mất thôi.

Hắn nhìn ra đám đông vẫn còn đang chưa hết bàng hoàng, bỗng nhiên có một ý tưởng nảy ra trong đầu. Hắn cầm cái iPhone 15 Pro Max vừa nhận được lên, bật chức năng camera.

"Nào, mọi người nhìn vào đây! Thanh Loan, đứng sát vào ta một chút. Chúng ta làm một tấm ảnh 'Check-in' tại Đại hội mì cay đầu tiên của Tiên giới nào!"

Thanh Loan ngơ ngác: "Check-in là cái gì ạ?"

"Cứ cười lên là được, nhìn vào cái thấu kính đen đen này này."

"Tách!"

Trong tấm ảnh đầu tiên của Tiên giới, Diệp Trần cười hớn hở, Thanh Loan đứng cạnh mặt lạnh như tiền nhưng đôi mắt hiện rõ vẻ bối rối, phía sau là một đám tu sĩ đang thè lưỡi thở hồng hộc vì mì cay.

Sự kiện hôm nay nhanh chóng lan truyền khắp giới tu tiên thông qua miệng của các tán tu. Mọi người bắt đầu bàn tán về một tiệm tạp hóa nơi có loại "hỏa kiếp" dạng sợi, có thể khiến đại lão bốc cháy và kẻ thù phải quỳ xuống xin nước uống.

Diệp Trần cất điện thoại, lòng thầm nghĩ: "Mì cay mới chỉ là bắt đầu. Sắp tới nếu ta bán món 'Lẩu Ếch Măng Chua' hay 'Chân Gà Cay Tứ Xuyên', chắc cái thế giới này sẽ nổ tung mất thôi."

Đúng lúc đó, từ đầu phố, một bóng dáng nhỏ bé, lon ton chạy tới. Đó là Tiểu Hắc, con chó đen của tiệm. Nó ngậm một miếng xúc xích trong miệng, nhìn quanh đống đổ nát sau cuộc thi mì cay với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

Nó đi tới trước bát mì cấp độ 7 mà Hỏa Vân Lão Tổ bỏ dở, ngửi ngửi một cái rồi lập tức quay đầu chạy mất tăm, miệng kêu "Gâu gâu" nghe như tiếng khóc.

Diệp Trần cười ha hả, đứng dậy phủi quần áo: "Thanh Loan, dọn dẹp đi. Ngày mai chúng ta sẽ cài đặt Wi-Fi. Đã đến lúc dạy cho đám tiên nhân này biết thế nào là mạng xã hội rồi!"

Trong đêm tối của Vân Hải Thành, tiệm tạp hóa Bình An tỏa ra một thứ ánh sáng vàng ấm áp. Ở đó, những quy tắc của thế giới cũ đang dần bị thay thế bởi những thứ nhỏ bé, kỳ quặc nhưng chứa đựng sức mạnh vô biên. Một cuộc cách mạng thực sự, không bắt đầu bằng kiếm và lửa, mà bắt đầu bằng vị cay nồng cháy của một bát mì đỏ rực.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8