Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 18: ** Sting dâu: Cuồng Huyết Linh Dịch
Chương 18: Sting dâu: Cuồng Huyết Linh Dịch
Sương mù sáng sớm tại Vân Hải Thành còn chưa tan hẳn, những dải mây trắng bảng lảng ôm lấy những ngọn tháp cao vút của các tông môn lân cận, tạo nên một khung cảnh tiêu sái, thoát tục. Thế nhưng, tại một con hẻm nhỏ hẻo lánh phía Tây thành, cái sự thanh tịnh ấy sớm đã bị phá vỡ bởi một thứ âm thanh chói tai.
"Xoẹt… xoẹt… xoẹt…"
Thanh Loan, vị Thánh nữ của Thiên Băng Giáo danh trấn một thời, nay lại đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng nhạt có in hình con gấu nhỏ (món đồ mà Diệp Trần cưỡng ép bắt cô mặc), tay cầm cây chổi lông gà, chăm chỉ quét dọn trước cửa tiệm. Động tác của nàng nhịp nhàng, mỗi lần đưa tay đều mang theo một luồng hàn khí nhàn nhạt, khiến bụi bặm vừa bay lên đã bị đóng băng thành những hạt nhỏ rồi rơi rụng xuống.
Trong mắt kẻ ngoài, đây là một cô nương xinh đẹp đang làm việc nhà. Nhưng trong mắt những cao thủ Nguyên Anh kỳ, mỗi đường chổi của nàng đều ẩn chứa ý vị của "Băng Hà Kiếm Pháp", một loại đạo vận lạnh lẽo thấu xương.
"Thanh Loan, sớm thế này đã làm việc rồi à? Ta đã bảo là cứ ngủ thêm chút nữa, tiệm của chúng ta theo phong cách phật hệ, không cần phải chạy KPI sớm thế đâu."
Một giọng nói uể oải vang lên từ bên trong. Diệp Trần vươn vai, bước ra khỏi cửa tiệm với chiếc áo thun trắng có hình "Doraemon" và cái quần đùi hoa sặc sỡ. Trên chân hắn, đôi dép tổ ong thần thánh phát ra tiếng "lạch bạch" vui tai. Hắn dựa lưng vào khung cửa, miệng ngáp ngắn ngáp dài, tay phải cầm một bình xịt khoáng phun lên mặt cho tỉnh táo.
Thanh Loan dừng tay, hơi cúi đầu, cung kính đáp: "Thưa chủ thượng, rèn luyện ý chí không phân ngày đêm. Được giúp người quét dọn Tiên cảnh này chính là phúc phần của Thanh Loan."
Diệp Trần gãi đầu, khẽ thở dài: "Tiên cảnh cái gì chứ… Chẳng qua là cái tiệm tạp hóa thôi. Mà thôi, lát nữa ta có hàng mới về, cô chuẩn bị tâm lý nhé."
Thanh Loan đôi mắt sáng lên. Mỗi lần chủ thượng nói có "hàng mới", cả Vân Hải Thành, thậm chí là cả Đông Nhất Lục này lại sắp sửa có một trận đại địa chấn. Từ mì tôm khiến người ta ngộ đạo đến loại băng vệ sinh được mệnh danh là "Thiên đạo chắn linh" của đám nữ tu, chẳng có thứ nào là không nghịch thiên cả.
Vừa lúc đó, từ đầu hẻm, một bóng người loạng choạng lao tới. Người này quần áo rách nát, trên vai có một vết thương sâu hoắm đang rỉ máu, thần sắc xanh xao, linh lực trong cơ thể hỗn loạn như muốn nổ tung.
"Diệp… Diệp chủ tiệm… cứu mạng!"
Diệp Trần nheo mắt nhìn. Đây không phải là Lý Thiết sao? Hắn là một tán tu thường xuyên ghé tiệm mua xúc xích bò, tính tình chất phác, nhưng hôm nay trông hắn chẳng khác gì một cái xác không hồn.
Thanh Loan khẽ nhíu mày, định đưa tay ngăn cản nhưng Diệp Trần đã khoát tay: "Cho hắn vào."
Lý Thiết ngã gục ngay trước thềm tiệm, vừa thở dốc vừa nói: "Dương Phong… Thiếu chủ Dương gia… hắn đang truy sát ta. Hắn muốn cướp đi gốc linh dược nghìn năm mà ta vừa hái được ở Vạn Thú Sơn. Ta không cam lòng… ta đã chạy đến đây…"
"Ồ, Dương Phong à?" Diệp Trần xoa cằm. Tên đó đúng là loại "phản diện tiêu chuẩn" mà hắn ghét nhất.
Ngay phía sau, tiếng rít gió vang lên. Ba bóng người đạp kiếm bay tới, đáp xuống trước cửa tiệm với tư thế cực kỳ ngạo mạn. Dẫn đầu chính là Dương Phong, khoác trên mình bộ trường bào thêu kim tuyến lấp lánh, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt đầy vẻ tàn độc.
"Hừ, tưởng trốn vào cái tiệm tạp hóa rách nát này là thoát sao?" Dương Phong cười lạnh, nhìn về phía Diệp Trần bằng nửa con mắt: "Này tên chủ tiệm kia, giao tên phế vật đó ra đây, kèm theo gốc linh dược, bổn thiếu chủ sẽ nể tình mà không đập nát cái chỗ này của ngươi."
Diệp Trần chậm rãi ngáp một cái, chẳng thèm nhìn Dương Phong, mà cúi xuống hỏi Lý Thiết: "Muốn lật kèo không?"
Lý Thiết ngẩn ra, rồi cắn răng gật đầu: "Muốn! Chỉ cần có thể đánh bại hắn, bảo mạng của ta, cái gì ta cũng đồng ý!"
"Được. Tiền nong tính sau." Diệp Trần xoay người đi vào trong tủ lạnh loại lớn ở góc tiệm. Hắn lôi ra một chai nhựa nhỏ nhắn, màu sắc bên trong rực đỏ như máu, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Phía ngoài chai có nhãn hiệu in hình một tia sét màu vàng và dòng chữ "Sting" đầy kiêu hãnh.
"Uống nó đi." Diệp Trần ném chai nước cho Lý Thiết.
Lý Thiết run rẩy đón lấy. Hắn nhìn cái vật thể lạ lùng này, nắp chai được vặn một cách tinh xảo mà hắn chưa từng thấy.
"Mở nắp ra thế nào?" Lý Thiết lúng túng.
"Để ta." Thanh Loan bước tới, dùng một ngón tay khẽ bật nhẹ.
"Xì…!"
Một tiếng động lạ kỳ vang lên, kèm theo một làn sương mỏng mát lạnh thoát ra từ miệng chai. Một mùi thơm ngọt ngào, nồng nàn nhưng cũng đầy vẻ khiêu khích sộc vào mũi Lý Thiết.
"Đây là…" Lý Thiết ngẩn ngơ.
"Đây gọi là Sting Dâu, nhưng giới tu tiên các ngươi có thể gọi nó là Cuồng Huyết Linh Dịch." Diệp Trần dựa vào quầy, cười tủm tỉm: "Uống một hớp, bùng nổ sức mạnh. Uống một chai, bá chủ một phương. Chỉ có điều… đừng có uống nhanh quá, kẻo sặc."
Lý Thiết không chút do dự, hắn đưa chai nước lên miệng, tu một hơi dài.
Vừa hớp một ngụm đầu tiên, Lý Thiết cảm thấy một luồng cảm giác "tê rần" chạy dọc đầu lưỡi. Đó là sự va chạm của những bong bóng khí ga nồng nậm. Vị ngọt lịm tan chảy, sau đó là một luồng khí thế nóng rực từ cổ họng đổ thẳng xuống đan điền.
"Ầm!"
Lý Thiết trừng mắt, con ngươi của hắn bắt đầu xuất hiện những tia máu li ti đỏ rực. Huyết quản trên trán nổi lên cuồn cuộn. Một luồng linh lực cuồng bạo, điên cuồng và không theo một quy tắc nào cả từ trong tim bùng nổ, lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài.
"Á…!!!"
Lý Thiết thét lên một tiếng vang tận mây xanh. Sát khí trên người hắn vốn đã suy kiệt nay lại bốc lên hừng hực, hóa thành một cột khí màu hồng đỏ nhàn nhạt sau lưng. Vết thương trên vai hắn tuy không lành lại ngay lập tức, nhưng máu đã ngừng chảy, và cơn đau dường như biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một cảm giác kích thích tột độ.
"Gì thế kia?" Dương Phong ở bên ngoài sững sờ. Hắn cảm nhận được tu vi của Lý Thiết từ Luyện Khí tầng 8 đột nhiên nhảy vọt lên, chạm đến ngưỡng Trúc Cơ, rồi lại tiếp tục tăng vọt như thể không có giới hạn.
"Gia hỏa này uống độc dược sao?" Một tên thủ hạ của Dương Phong run rẩy nói.
Diệp Trần ở phía sau khoanh tay, lẩm bẩm: "Kích thích của đường và caffeine liều cao, cộng thêm khí ga của thế giới hiện đại kết hợp với linh căn của tu sĩ… Quả nhiên là phản ứng hóa học tuyệt vời."
Lý Thiết cảm thấy lúc này mình có thể đấm vỡ một tòa núi. Hắn nhìn chằm chằm vào Dương Phong, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí: "Dương Phong, hôm nay đến lượt ngươi phải nếm mùi!"
"Lên cho ta! Đánh chết hắn!" Dương Phong kinh hãi, ra lệnh cho hai tên hộ vệ Trúc Cơ kỳ xông lên.
Hai tên hộ vệ rút kiếm, kiếm khí xé gió lao tới. Thế nhưng, Lý Thiết lúc này nhanh như một tia chớp đỏ. Hắn không dùng kiếm, chỉ đơn giản là lao thẳng vào.
"Bầm!"
Một cú đấm của Lý Thiết trúng ngay lồng ngực tên hộ vệ đầu tiên. Tiếng xương gãy giòn giã vang lên rõ mồn một. Tên hộ vệ kia bay ngược ra xa mười mấy mét, cày nát một rãnh trên mặt đất rồi ngất xỉu tại chỗ.
Tên còn lại chưa kịp định thần đã bị Lý Thiết túm lấy cổ áo, vật xuống đất như vật một bao gạo. Mỗi cú đấm của Lý Thiết đều mang theo một luồng nhiệt lượng đỏ rực, mỗi khi va chạm đều phát ra tiếng nổ lách tách như lôi đình.
Dương Phong run bắn người, hắn lắp bắp: "Ngươi… ngươi rốt cuộc đã uống thứ yêu dịch gì?"
Lý Thiết không trả lời, hắn cầm chai Sting vẫn còn lại một nửa, tu nốt hớp cuối cùng rồi bóp nát chai nhựa. Sức mạnh trong người hắn lúc này đạt đến đỉnh điểm. Hắn gầm lên, một quyền đánh ra, kình phong đỏ rực hóa thành hình một đầu mãnh thú, đập thẳng vào hộ thân pháp bảo của Dương Phong.
"Rắc!"
Chiếc ngọc bội phòng hộ cực phẩm của Dương gia vỡ vụn. Dương Phong bị hất văng vào bức tường phía đối diện, mồm miệng đầy máu, nhìn Lý Thiết với ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng.
"Cút!" Lý Thiết gầm lên.
Dương Phong không dám ho he một câu, lồm cồm bò dậy, kéo theo hai tên thủ hạ tháo chạy trối chết, không còn chút dáng vẻ nào của một thiếu chủ oai phong lúc nãy.
Khi kẻ thù đã biến mất, Lý Thiết vẫn đứng đó, thở hồng hộc. Luồng khí đỏ trên người hắn dần dần thu lại. Cơn hưng phấn tột độ qua đi, thay vào đó là một cảm giác… cực kỳ sảng khoái và muốn làm thêm một chai nữa.
"Cảm ơn… cảm ơn Diệp chủ tiệm!" Lý Thiết quay lại, quỳ sụp xuống, vẻ mặt vẫn còn dư chấn của sự kinh ngạc: "Thứ linh dịch này… nó không chỉ là tăng sức mạnh. Nó làm cho thần trí của ta hưng phấn một cách kỳ lạ, linh lực lưu chuyển nhanh gấp ba lần bình thường!"
Diệp Trần bước ra, cầm lấy cái vỏ chai nhựa bẹp dúm, tặc lưỡi: "Uống xong thì phải biết phân loại rác chứ. Thôi, lần đầu mở hàng món này, tính ngươi 10 viên linh thạch hạ phẩm thôi."
"Mười viên?" Lý Thiết trợn tròn mắt: "Thứ thần dược này chỉ có mười viên linh thạch? Diệp chủ tiệm, người là đại Bồ Tát tái thế sao?"
Phải biết rằng, một viên "Bạo Linh Đan" có tác dụng tương tự nhưng để lại di chứng nặng nề có giá ít nhất cũng 500 linh thạch. Mà cái "Sting" này, ngoài cảm giác hơi đói sau khi uống thì dường như chẳng có tác dụng phụ nào đáng kể.
Diệp Trần xua tay: "Bán đúng giá hệ thống thôi. Đi đi, lần sau đừng có để bị rượt đuổi đến tận đây, làm hỏng cảnh quan."
Lý Thiết kính cẩn dập đầu ba cái rồi mới dám rời đi. Nhưng câu chuyện về "Chất lỏng màu đỏ kỳ bí" cứu mạng tán tu đã nhanh chóng lan đi như cháy rừng.
…
Đến trưa, tin đồn đã nổ tung cả Vân Hải Thành.
"Các ngươi nghe gì chưa? Tiệm tạp hóa Vạn Giới vừa bán ra một loại 'Cuồng Huyết Linh Dịch'. Một gã Luyện Khí tầng 8 uống vào, một quyền đánh bay hộ vệ Trúc Cơ!"
"Ta nghe nói uống vào sẽ mọc ra đôi cánh đỏ rực, thần lực vô song!"
"Chính mắt ta thấy Dương Phong thiếu chủ mặt sưng như đầu heo chạy về đấy. Không sai được đâu!"
Chỉ trong vòng hai canh giờ, trước cửa tiệm của Diệp Trần đã đông nghịt người. Các vị trưởng lão, thiên tài từ khắp các gia tộc lớn đều đổ xô về. Ngay cả Trần Huyền Tử – lão già vốn nổi danh là nghiện mì tôm – cũng hớt hải chen vào đám đông.
"Chủ tiệm Diệp! Đừng có giấu nữa! Đưa loại 'Hồng Dịch' đó ra đây!" Trần Huyền Tử vừa gạt đám người vừa hét lớn: "Lão phu sắp đến kỳ đột phá, cảm thấy khí huyết suy vi, cần loại linh dịch kia để kích thích tiềm năng!"
Diệp Trần lúc này đang ngồi trên ghế tựa, bên cạnh là Thanh Loan đang cầm khay bày sẵn 20 chai Sting dâu đỏ rực.
"Quy tắc cũ nhé mọi người." Diệp Trần cầm quạt giấy phẩy phẩy: "Mỗi người một ngày tối đa một chai. Không mặc cả, không chen lấn. Giá: 20 linh thạch hạ phẩm một chai (vì hôm nay hết ưu đãi khai trương)."
Đám đông bắt đầu hỗn loạn.
"Ta lấy một chai!"
"Ta lấy mười chai, tiền đây!"
"Ai chen lấn ta đánh gãy chân!"
Trần Huyền Tử nhanh tay hơn cả, lão chộp lấy một chai, thảy ra một viên linh thạch trung phẩm rồi không đợi thối tiền, lập tức vặn nắp.
"Xì…!"
Âm thanh thanh thúy vang lên khiến cả đám đông im bặt. Trần Huyền Tử ngửa cổ uống một ngụm. Đôi mắt già nua của lão ngay lập tức trợn lên, những nếp nhăn trên mặt như dãn ra.
"Bá đạo! Quá bá đạo!" Trần Huyền Tử hét lên, bộ râu bạc trắng dựng ngược: "Hóa ra đây là cảm giác của sấm sét hòa cùng mật ong! Linh lực trong Nguyên Anh của ta… nó đang nhảy múa! Nó đang làm trò nhào lộn trong kinh mạch!"
Cái miêu tả kỳ quặc của lão càng làm đám đông điên cuồng. Trong chốc lát, 20 chai Sting đã sạch bách. Những người mua được thì sung sướng cười hơ hớ, những người không mua được thì mặt mày méo xệch, hậm hực nhìn đống vỏ chai.
Đúng lúc cao trào, một đạo áp lực kinh người từ trên trời giáng xuống. Một dải mây đỏ thẫm cuồn cuộn kéo đến, bên trên là một người đàn ông trung niên uy nghiêm, đôi mắt sắc lạnh như kiếm.
"Là Dương gia chủ, Dương Thiên Bá!" Có tiếng người kinh hô.
Dương Thiên Bá đáp xuống, khí thế Hóa Thần kỳ khiến đám đông dạt ra hai bên. Lão nhìn chằm chằm vào Diệp Trần, giọng nói trầm hùng chứa đựng phẫn nộ: "Ngươi chính là chủ tiệm này? Kẻ đã dùng tà dược làm hại con trai ta, khiến nó tâm thần hoảng loạn, suốt buổi sáng chỉ lẩm bẩm 'đỏ quá… nước đỏ quá'?"
Diệp Trần vẫn không đứng dậy, hắn chỉ liếc mắt nhìn Dương Thiên Bá một cái rồi bình thản nói: "Dạy con không nghiêm là lỗi của cha. Hắn đến tiệm ta làm loạn, ta không thu phí làm hỏng cửa là may cho hắn rồi. Còn về thứ nước đỏ đó… nó không phải tà dược, nó là nước tăng lực."
"Nước tăng lực? Nực cười!" Dương Thiên Bá lạnh giọng: "Thế gian này làm gì có thứ thuốc nào rẻ mạt mà lại có sức mạnh như vậy? Chỉ có thể là tà thuật thiêu đốt thọ nguyên!"
Nói đoạn, Dương Thiên Bá đưa tay chộp lấy chai Sting cuối cùng trên tay một tu sĩ trẻ đang chuẩn bị uống. Vị tu sĩ kia định phản kháng nhưng thấy uy áp của Hóa Thần thì đành cam chịu.
Dương Thiên Bá mở nắp chai, nhíu mày nhìn màu đỏ rực rỡ kia. Lão là bậc thầy luyện đan, nhưng không thể nhận ra trong đó có thành phần linh dược nào. Lão quyết định thử một chút để tìm ra sơ hở của tên "tà đạo" này.
Vừa nhấp một ngụm nhỏ, mặt Dương Thiên Bá lập tức biến sắc.
Vị giác của một vị cao thủ Hóa Thần hàng nghìn năm chỉ uống sương sớm và trà nhạt, nay bị tấn công dữ dội bởi hỗn hợp hương dâu hóa học và nồng độ khí ga cực cao. Một cảm giác cay nồng xen lẫn ngọt ngào khiến đầu óc lão đột ngột trở nên tỉnh táo một cách kỳ lạ.
Nhưng cái khiến lão kinh sợ nhất chính là phản ứng trong huyết quản. Máu của lão – vốn đã có dấu hiệu ngưng trệ do tuổi tác – nay bắt đầu tăng tốc tuần hoàn.
"Cái này…" Dương Thiên Bá bàng hoàng. Đây không phải thiêu đốt thọ nguyên, đây là sự kích hoạt tuần hoàn máu ở cấp độ phân tử (mặc dù lão chẳng hiểu phân tử là gì).
Diệp Trần cười nhạt: "Thế nào, Dương gia chủ? Có muốn làm nốt chai để tìm hiểu tiếp không?"
Dương Thiên Bá mặt đỏ bừng, không phải vì tức giận mà vì… Sting đã ngấm. Lão cảm thấy bắp tay mình hơi rung rinh vì nguồn năng lượng dư thừa. Trước ánh mắt kinh ngạc của hàng trăm người, Dương Thiên Bá hừ lạnh một tiếng:
"Quả thực có chút thú vị. Nhưng hành vi của ngươi vẫn cần phải xem xét lại!"
Dứt lời, Dương Thiên Bá xoay người bay mất hút, nhưng mắt sắc của Diệp Trần đã kịp nhìn thấy tay trái của vị Hóa Thần kia đang lén lút bỏ cái vỏ chai rỗng vào nhẫn trữ vật, dường như muốn mang về để… nghiên cứu thêm (hoặc đơn giản là thấy cái chai nhựa trông cũng lạ mắt).
Đám đông nổ ra tiếng cười rộ. Tiếng tăm của "Cuồng Huyết Linh Dịch" Sting từ đây chính thức đóng dấu danh xưng thần phẩm tại Vân Hải Thành.
…
Buổi tối, khi cánh cửa tiệm khép lại, Diệp Trần nằm dài trên đống linh thạch hạ phẩm và trung phẩm xếp cao như núi nhỏ. Hắn lấy tay xoa xoa bụng Tiểu Hắc đang nằm phơi rốn cạnh đống xúc xích bò.
"Tiểu Hắc, mày thấy không? Người ở đây đúng là dễ dụ. Một chai nước ngọt giá 10 ngàn đồng mà bán được cả chục viên linh thạch."
Tiểu Hắc sủa một tiếng "Gâu" (chủ nhân thật là gian thương), rồi lại tiếp tục nhai xương gà rán KFC.
Thanh Loan bước đến, gương mặt vẫn mang theo vẻ lạnh lùng vốn có nhưng trong mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ: "Chủ thượng, tác dụng của Sting đúng là rất mạnh, nhưng thần đã nhận thấy sau khi uống xong khoảng 2 canh giờ, các tu sĩ đều có vẻ hơi mệt mỏi và thèm đồ ngọt. Đó có phải là tác dụng phụ không?"
Diệp Trần gật đầu, ra vẻ uyên bác: "Đó gọi là hiện tượng sụt đường sau khi hưng phấn. Chính vì thế, món hàng mới cho ngày mai đã có chỗ dụng võ."
"Món mới gì ạ?" Thanh Loan tò mò.
Diệp Trần lôi từ sau quầy ra một bịch kẹo cao su Doublemint và một hũ bánh quy bơ sữa thơm lừng.
"Uống Sting xong thì phải nhai kẹo cho hơi thở thơm tho, chống sâu răng. Còn bánh quy thì dùng để bù đắp năng lượng bị tiêu hao. Chúng ta không chỉ bán hàng, chúng ta bán một quy trình dịch vụ khép kín!"
Trong đầu Diệp Trần lúc này, tiếng "Ting" của hệ thống vang lên dồn dập:
[Nhiệm vụ hoàn thành: Tiêu thụ 100 sản phẩm giải khát.]
[Phần thưởng: Mở khóa tính năng "Wi-Fi Tiên Hiệp" giai đoạn 1 và lắp đặt trạm phát sóng Thần thức.]
[Vật phẩm đi kèm: 5 chiếc điện thoại iPhone 15 Pro Max (phiên bản dùng Linh thạch).]
Mắt Diệp Trần sáng rực lên như đèn pha ô tô. iPhone? Smartphone? Ở cái giới tu tiên buồn tẻ này, sắp sửa có chuyện vui để xem rồi.
Hắn nhìn ra cửa sổ, hướng về phía Trung Đô – nơi có những tông môn siêu cấp đang ngự trị. Ở đó có những lão quái vật bế quan hàng nghìn năm, tâm tính như mặt nước hồ thu lạnh lẽo. Hắn rất muốn biết, nếu cho mấy lão già đó xem một bộ phim hành động Mỹ hay lướt TikTok xem các tiên nữ múa bụng, thì "Đạo tâm" của họ sẽ sụp đổ nhanh đến mức nào.
"Đạo là gì? Đạo chính là kết nối!" Diệp Trần cười hắc hắc, ném một viên kẹo cao su vào miệng nhai chóp chép.
Đêm hôm đó, dưới ánh trăng bạc, một trạm phát sóng nhỏ trên nóc tiệm tạp hóa bắt đầu phát ra những tín hiệu Thần thức vô hình, len lỏi vào không gian. Một kỷ nguyên mới của Tiên giới đang dần mở ra – Kỷ nguyên của sự bùng nổ thông tin và những "con nghiện" màn hình cảm ứng.
Mà tất cả, bắt đầu từ vị ngọt của một chai Sting dâu màu đỏ máu.