Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 17: ** Nữ tu sĩ xôn xao vì \”Tiên nữ bảo vật\”

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:16:45 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 17: NỮ TU SĨ XÔN XAO VÌ "TIÊN NỮ BẢO VẬT"

Ánh nắng ban mai của Cửu Tiêu Linh Giới khẽ xuyên qua những lớp mây mù mỏng tang, trải dài trên những con phố đá xanh của Vân Hải Thành. Trong cái không khí trầm mặc, cổ kính của một thành thị tu tiên, sự hiện diện của "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" vẫn luôn là một dấu chấm hỏi đầy màu sắc, lạc quẻ nhưng đầy lôi cuốn.

Trước cửa tiệm, Diệp Trần vẫn giữ tư thế kinh điển: nằm trên chiếc ghế dựa bằng mây, tay cầm chiếc quạt giấy thong thả đung đưa. Đôi dép tổ ong màu vàng rực dưới chân anh dường như tỏa ra một loại "Đạo vận" lười biếng đến cực điểm.

Sau một đêm dài "vắt chân lên cổ" bán hàng cho Tử Hà Tiên Tôn và đám đệ tử thân tín của nàng, Diệp Trần cảm thấy xương cốt mình như sắp rã ra. Dù trong phạm vi tiệm anh là vô địch, nhưng cái "vô địch" đó không giúp anh bớt buồn ngủ sau khi phải giải thích cặn kẽ cách dùng… băng vệ sinh cho một vị Đại năng cấp Nguyên Anh.

"Chủ nhân, người đang suy ngẫm về sự luân hồi của vạn vật sao?"

Thanh Loan khẽ tiến lại gần, giọng nói trẻo như chuông bạc đánh thức cơn mơ màng của Diệp Trần. Cô mặc bộ váy dài thanh khiết, gương mặt lạnh lùng thường ngày nay lại mang theo một vẻ sùng bái không giấu giếm. Trong tay cô là một tách trà được pha bằng nước khoáng Lavie – thứ mà cô luôn tin rằng chính là "Quỳnh Tương Ngọc Lộ" có khả năng gột rửa phàm tâm.

Diệp Trần hé một bên mắt, lười biếng đáp: "Ta đang nghĩ, hôm nay có lẽ sẽ rất bận đấy."

"Bận?" Thanh Loan ngẩn ra, rồi lập tức gật đầu lia lịa: "Quả nhiên không gì qua mắt được chủ nhân. Chắc hẳn người đã tiên liệu được sức ảnh hưởng của món thần vật đêm qua."

Quả đúng như dự đoán, chỉ nửa canh giờ sau khi mặt trời lên cao, sự tĩnh lặng của phố vắng bị phá vỡ bởi tiếng xào xạc của pháp y và tiếng phi kiếm rít qua không trung.

Thông thường, tu sĩ đến tiệm tạp hóa đa phần là nam nhân tìm mua mì tôm để đột phá, hoặc thuốc lá để bình ổn tâm ma. Nhưng hôm nay, khung cảnh lại hoàn toàn khác biệt.

Từ phía chân trời, những dải lụa đào, những đóa sen pháp bảo chở theo hàng loạt nữ tu sĩ rầm rộ hạ cánh xuống trước cửa tiệm. Họ đến từ Phi Yến Cung, từ Thủy Nguyệt Điện, thậm chí có cả những vị tán tu xinh đẹp nổi danh trong vùng.

Hàng trăm đóa hoa đủ màu sắc rực rỡ đứng chật kín cả con phố, biến tiệm tạp hóa của Diệp Trần thành trung tâm của giới nữ tu Vân Hải Thành.

"Chính là chỗ này sao? Cái nơi bán món bảo vật mà Cung chủ nhắc đến ấy?"

"Suỵt, nhỏ tiếng thôi! Nghe nói món đồ này gọi là 'Hộ Thể Linh Điệp'. Nó có thể giúp chúng ta trong những ngày 'âm khí xung thiên' mà vẫn giữ được linh lực thuần khiết."

"Đúng vậy, đêm qua tỷ muội bên Phi Yến Cung dùng xong đều nói, cảm giác như đạo cơ được sưởi ấm, tâm ma không cách nào xâm nhập, thậm chí ngồi thiền cả đêm cũng không thấy mệt mỏi chút nào!"

Nghe những lời bàn tán xôn xao, Diệp Trần suýt nữa phun cả ngụm nước trong miệng ra ngoài.

"Hộ Thể Linh Điệp"? "Âm khí xung thiên"? "Đạo cơ được sưởi ấm"?

Mấy vị tiên tử này trí tưởng tượng phong phú quá rồi đấy! Chẳng qua chỉ là băng vệ sinh của thế kỷ 21, loại siêu thấm, mềm mại có thêm chút "buff" sạch sẽ từ hệ thống mà thôi. Vậy mà qua miệng bọn họ, nó lại trở thành "chí bảo" phòng thủ tâm ma hàng đầu.

Bước xuống khỏi một chiếc xe kéo rực rỡ, Tử Hà Tiên Tôn hôm nay nhìn khác hẳn. Khí sắc nàng hồng nhuận, đôi mắt sáng ngời, dáng đi khoan thai và cực kỳ tự tin. Đã từng là một nữ cường nhân lạnh lùng, lúc nào cũng phải dùng linh lực áp chế những cơn đau âm ỉ và sự nhiễu loạn khí huyết mỗi tháng một lần, nay nàng cảm giác mình như vừa được tái sinh.

"Chủ tiệm Diệp!" Tử Hà Tiên Tôn nhẹ nhàng bước vào, giọng nói không còn vẻ xa cách như trước: "Ta đến để cảm ơn người. Món đồ đó… quả thực là thiên hạ đệ nhất thần kỳ."

Diệp Trần khẽ gật đầu, cố tỏ ra "thâm sâu khó lường": "Vừa lòng là tốt. Tiệm của ta bán hàng, lấy chất lượng làm gốc."

"Chất lượng? Không, đây chính là cứu tinh của nữ tử tu tiên chúng ta!" Một vị nữ tu khác đứng cạnh lên tiếng, ánh mắt cháy bỏng: "Mỗi khi đến thời điểm đó, linh lực trong người sẽ trở nên hỗn loạn, việc tu luyện phải đình trệ, thậm chí dễ bị tà ma thừa cơ. Nhưng món 'Thần Phù' này của người, chỉ cần dán vào y phục… khụ, dán vào vị trí đó, liền có thể tự động hấp thu mọi tạp chất, thanh lọc toàn bộ âm sát khí. Đây chẳng phải là cách mạng trong tu luyện sao?"

Diệp Trần sờ mũi, gượng cười: "Cứ coi là vậy đi."

Ngay lập tức, đám đông ùa tới bàn thu ngân.

"Chủ tiệm, ta muốn mười gói! Loại 'siêu mỏng có cánh' mà Cung chủ đã dùng!"

"Ta cũng muốn! Cho ta loại ban đêm, nghe nói loại đó có thể bao phủ cả một vùng kinh mạch rộng lớn, ngủ ngon đến sáng không cần canh phòng!"

"Đừng có chen lấn! Ta đến trước!"

Khung cảnh hỗn loạn bắt đầu diễn ra. Những tiên nữ vốn thanh cao thoát tục, nay lại chẳng khác gì các bà nội trợ đang tranh giành hàng giảm giá trong siêu thị. Có người còn định rút cả linh kiếm ra để chiếm chỗ ưu tiên.

"Câm lặng!" Thanh Loan bước lên phía trước, một luồng hàn khí từ cơ thể cô tỏa ra khiến đám đông khựng lại. "Trước cửa tiệm tạp hóa, không được dùng vũ lực. Mọi thứ phải tuân theo quy tắc của chủ nhân. Xếp hàng!"

Sát khí của Thanh Loan tuy lạnh nhưng trước "sức hút" của bảo vật mới, đám nữ tu chỉ thoáng rùng mình rồi nhanh chóng ổn định lại đội ngũ. Họ bắt đầu xếp thành một hàng dài tít tắp, kéo từ cửa tiệm ra tận cuối phố.

Diệp Trần thở dài, đứng dậy đi vào kho lấy hàng. Hệ thống liên tục thông báo trong đầu anh:

【 Bán ra 1 gói "Băng vệ sinh thảo dược – Tiên nữ cấp". Cộng 10 điểm danh vọng. 】
【 Bán ra 3 gói "Băng vệ sinh siêu thấm ban đêm". Cộng 35 điểm danh vọng. 】

Lúc này, một vài nam tu sĩ đi ngang qua, thấy cảnh tượng đông đúc lạ thường liền tò mò ghé đầu nhìn.

"Này huynh đài, bên trong bán bùa chú mới à? Sao các tiên tử lại tranh nhau như thế?" Một thiếu niên kiếm tu hỏi người bạn bên cạnh.

"Nghe nói là 'Hộ Thể Linh Điệp'. Hình như là một loại trận pháp thu nhỏ giúp cường hóa thể chất." Người bạn kia cũng gật gù, đầy vẻ hiểu biết.

Thiếu niên kiếm tu mắt sáng lên, vội vàng chen vào: "Chủ tiệm! Cho ta một gói! Ta cũng muốn cường hóa thể chất!"

Không khí bỗng chốc im bặt. Hàng trăm đôi mắt của các nữ tu đồng loạt quay lại nhìn gã trai tội nghiệp với ánh mắt khinh bỉ, thậm chí có chút ghê tởm.

Diệp Trần từ trong quầy nhìn ra, mặt không cảm xúc: "Sản phẩm này… nam giới không dùng được. Nếu ngươi muốn cường hóa thể chất, bên kia có nước tăng lực Sting, hoặc là ăn mì tôm."

"Tại sao lại không dùng được?" Thiếu niên kia vẫn cố chấp: "Pháp bảo đâu có phân biệt nam nữ?"

Tử Hà Tiên Tôn hừ lạnh một tiếng, phẩy tay một cái, một luồng kình phong đẩy gã thiếu niên văng ra xa mười trượng: "Cút! Món bảo vật này là tinh túy dành riêng cho nữ giới. Nam nhân các ngươi biết gì mà đòi dùng?"

Đám đông nữ tu sĩ cùng đồng thanh hô hửng ứng, tiếng mắng chửi rộn rã cả góc thành. Diệp Trần chỉ biết lắc đầu thầm kín: "Nếu ngươi biết đó là cái gì, chắc ngươi cũng chẳng dám đòi mua đâu."

Thời gian dần trôi, số lượng bao bì trong kho của Diệp Trần vơi đi nhanh chóng. Mỗi vị khách sau khi nhận được gói quà màu sắc rực rỡ từ tay Diệp Trần, đều nâng niu như cầm linh thạch cực phẩm. Họ cẩn thận bỏ vào túi trữ vật, mặt mày rạng rỡ, sau đó không quên gửi lại một lời cảm ơn đầy thành kính.

Với họ, đây không chỉ là một món hàng tạp hóa. Trong thế giới mạt pháp đầy rẫy nguy hiểm này, một sản phẩm giúp giải quyết nỗi lo thầm kín và đảm bảo an toàn cho con đường tu đạo chính là "Đại ân đức".

Khi mặt trời đứng bóng, gói hàng thứ 100 cuối cùng cũng được đưa ra. Đó là một gói BVS hàng nội địa đặc biệt, bề mặt làm từ sợi bông tự nhiên đã được hệ thống "gia trì".

Người mua gói cuối cùng là một vị nữ tán tu nghèo, nàng rưng rưng nước mắt khi đếm từng viên linh thạch hạ phẩm để trả. Diệp Trần hiếm khi thấy mềm lòng, liền tặng thêm cho nàng một cái túi giấy có in hình đóa hoa xinh xắn.

"Cảm ơn chủ tiệm! Ngài quả thực là hóa thân của chân thiện mỹ!" Vị nữ tán tu cúi đầu sâu rồi nhanh chóng rời đi.

Ngay khi vị khách cuối cùng khuất bóng, một tiếng âm báo quen thuộc vang lên trong đầu Diệp Trần, rộn ràng hơn cả tiếng nhạc mở đầu phim.

【 Ting! Nhiệm vụ: "Giải cứu đạo cơ nữ tử" đã hoàn thành xuất sắc! 】
【 Thống kê: Bán được 100 đơn vị vật phẩm chỉ định trong vòng chưa đầy 12 giờ. 】
【 Đánh giá: SSSS (Cực kỳ xuất sắc). 】

【 Phần thưởng đang được kích hoạt… 】
【 Chúc mừng ký chủ nhận được: Công thức chế biến Trà Sữa Trân Châu Đường Đen – Phiên bản Linh Khí bùng nổ! 】
【 Phần thưởng bổ sung: Một chiếc Máy làm đá tự động chạy bằng linh lực (Không tốn điện, chỉ tốn công đứng nhìn). 】
【 Phần thưởng bổ sung: Một chiếc Tủ trưng bày ướp lạnh thần cấp. 】

【 Lưu ý: Trà sữa không chỉ là đồ uống, nó là sự cứu rỗi linh hồn của các vị thần tiên đang buồn chán! Hãy dùng nó để chinh phục Tiên giới! 】

Diệp Trần tựa lưng vào quầy hàng, một cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Linh lực của anh dù vẫn bị khóa ở mức phàm nhân (trừ lúc trong phạm vi tiệm), nhưng thể chất có vẻ lại được tăng cường thêm một bậc.

"Trà sữa… Cuối cùng cũng đến rồi." Anh lẩm bẩm.

Anh đã mệt mỏi với việc pha trà mộc hay uống nước khoáng suốt cả tháng qua. Ở cái thế giới tu tiên này, người ta coi trà đạo là thanh cao, nhưng đối với một thanh niên Gen Z như Diệp Trần, không có trà sữa thì cuộc đời mất đi một nửa ý nghĩa.

"Thanh Loan!"

"Dạ, chủ nhân!" Thanh Loan lập tức có mặt, trên mặt vẫn còn dư âm của sự phấn khích sau buổi bán hàng lịch sử.

"Dọn dẹp quầy kệ một chút. Sắp tới, tiệm chúng ta sẽ chuyển sang một hình thức kinh doanh mới. Chúng ta sẽ làm 'đồ uống pha chế'."

Thanh Loan hơi ngẩn người: "Đồ uống pha chế? Chẳng lẽ là những loại linh dược lỏng có thể tăng tiến tu vi cấp tốc sao?"

Diệp Trần cười huyền bí: "Không, nó gọi là 'Trà Sữa'. Một loại ma dược có thể khiến ngay cả các bậc đại lão tu vi vạn năm cũng phải cam tâm tình nguyện làm nô lệ cho nó."

Đúng lúc này, phía ngoài tiệm có tiếng bước chân nặng nề. Trần Huyền Tử – lão già nghiện mì tôm – từ đâu lù lù xuất hiện. Lão hôm nay mặc một chiếc áo choàng có vẻ sang trọng hơn, nhưng cái mũi vẫn không ngừng khịt khịt tìm mùi vị quen thuộc.

"Chủ tiệm Diệp! Ta vừa đi nghe ngóng về. Cả cái thành này đang loạn lên rồi! Người ta nói tiệm của người vừa xuất hiện một loại 'Nữ Thần Chí Bảo', có thể giúp phi thăng ngay lập tức gì gì đó?"

Diệp Trần phẩy tay: "Đừng có nghe bọn họ chém gió. Toàn là tin đồn nhảm."

"Tin đồn nhảm hay không ta không quan tâm!" Trần Huyền Tử vỗ bàn cái rầm, đôi mắt ti hí lộ ra vẻ tinh quái: "Nhưng ta thấy khí sắc của Tử Hà Tiên Tôn quả thực tốt đến kỳ lạ. Có món nào cho nam nhân tụi ta không? Không thể để bọn đàn bà con gái vượt mặt như thế được!"

Diệp Trần nhếch môi, ánh mắt dừng lại ở chiếc máy làm đá vừa được hệ thống giao hàng ở góc kho.

"Có chứ. Ngày mai quay lại. Ta sẽ cho ngươi nếm thử thứ được gọi là 'Niềm vui của thiên giới'."

Trần Huyền Tử nuốt nước miếng, bụng lão vô thức đánh "ót" một cái. Lão thầm nghĩ: Mì tôm của tên chủ tiệm này đã đủ khiến lão suýt thì phi thăng, nếu là thứ mà hắn gọi là 'Niềm vui', thì chẳng lẽ uống xong sẽ trực tiếp trở thành Thiên Đế sao?

Trong bóng tối của góc tiệm, con chó nhỏ Tiểu Hắc cũng khẽ ngáp một cái, ánh mắt đen láy nhìn về phía chiếc tủ lạnh mới. Nó có cảm giác, thực đơn của mình sắp sửa có thêm món gì đó ngọt lịm và thú vị hơn mấy khúc xương gà rồi.

Một ngày náo nhiệt tại Vân Hải Thành kết thúc bằng những lời bàn tán thì thầm của hàng nghìn nữ tu về món bảo vật "siêu thấm". Nhưng họ không biết rằng, cái thực sự sẽ làm đảo lộn cả Tiên giới vào sáng mai, không phải là những miếng bông màu trắng đó, mà là một thứ nước sền sệt, ngọt ngào cùng những viên tròn tròn đen láy có độ dai kỳ lạ.

Cuộc cách mạng khẩu vị sắp bắt đầu, và Diệp Trần, kẻ tội đồ mang "văn minh hiện đại" đến phá nát sự thanh cao của giới tu tiên, vẫn đang thong dong nằm ngáy o o trên ghế dựa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8