Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 20: ** Kẻ thắng cuộc và phần thưởng: Một cuộn giấy vệ sinh thần cấp.
**CHƯƠNG 20: KẺ THẮNG CUỘC VÀ PHẦN THƯỞNG: MỘT CUỘN GIẤY VỆ SINH THẦN CẤP**
Hơi nóng từ những bát mì cay cấp độ 7 vẫn còn bốc lên nghi ngút, tạo thành một tầng sương mù màu đỏ nhạt bao phủ trước cửa tiệm tạp hóa Bình An. Không khí không còn mùi linh khí thanh khiết của vùng núi Vân Hải nữa, mà thay vào đó là một mùi hăng nồng đến xộc óc, khiến bất kỳ vị tu sĩ nào vô tình đi ngang qua cũng phải hắt hơi liên tục, nước mắt nước mũi dàn dụa.
Tại hiện trường của "Đại hội mì cay" lần thứ nhất, cảnh tượng có thể dùng hai chữ "thảm khốc" để hình dung.
Vị trưởng lão của Phệ Hỏa Môn, người vốn tu luyện công pháp hệ Hỏa đến mức thượng thừa, lúc này đang nằm sóng soài trên mặt đất, miệng không ngừng phun ra những tia lửa nhỏ như pháo hoa, hai tay cào cấu mặt đất kêu gào: "Nước… cho lão phu nước! Lửa này không phải hỏa độc… đây là hỏa đạo chí cao! Cháy sạch thần hồn của ta rồi!"
Cách đó không xa, một vị nữ tu xinh đẹp vốn nổi danh với phong thái lạnh lùng như băng thanh ngọc khiết, nay mặt đỏ như gấc chín, môi sưng vều lên như hai chiếc lạp xưởng đại phong, đang ra sức dùng quạt pháp bảo quạt liên hồi vào miệng, mất sạch vẻ thanh cao thường nhật.
Diệp Trần ngồi trên chiếc ghế nằm, đôi dép tổ ong vắt vẻo trên đầu ngón chân, thản nhiên nhìn quanh một lượt. Anh khẽ nhấp một ngụm trà sữa trân châu mới pha, cảm giác sự mát lạnh và ngọt ngào lan tỏa, trái ngược hoàn toàn với cảnh tượng "dầu sôi lửa bỏng" trước mắt.
"Đã bảo rồi, cấp độ 7 không dành cho người thường mà." Diệp Trần lắc đầu thở dài, sau đó hướng về phía đám đông đang nằm la liệt hỏi: "Còn ai không? Còn ai đứng vững được không?"
Giữa một rừng các đại lão đang rên rỉ, một cánh tay khô gầy, run rẩy giơ lên từ dưới gầm bàn gỗ.
"Lão… lão phu… vẫn… vẫn trụ được…"
Trần Huyền Tử chậm chạp bò dậy. Vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn lúc này trông già thêm vài chục tuổi. Bộ râu dài trắng muốt của lão đã bị khói nóng từ bát mì hun cho xoăn tít lại, đôi mắt đờ đẫn, nhưng cái miệng thì vẫn đang ra sức nhai nuốt một sợi mì cuối cùng.
Lão cố gắng nuốt ực một cái, gương mặt già nua co giật dữ dội, mạch máu trên trán nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất. Sau đó, một tiếng "ầm" vang lên bên trong cơ thể lão, linh lực Nguyên Anh kỳ vốn đang trì trệ bỗng nhiên bùng nổ, hóa thành một luồng khí nóng rực xuyên thẳng lên đỉnh đầu.
"Thắng rồi… lão phu thắng rồi!" Trần Huyền Tử hét lên một tiếng đầy nghẹn ngào, rồi ngay lập tức há miệng phun ra một ngụm khói đen dài cả mét.
Thanh Loan đứng bên cạnh Diệp Trần, đôi mắt đẹp không giấu nổi sự kinh hãi. Cô thầm nghĩ: *Thật là đáng sợ! Trình độ của Trần tiền bối đã là Nguyên Anh đỉnh phong, vậy mà chỉ một bát mì của chủ nhân đã khiến ông ấy suýt nữa đạo tâm tan vỡ. Thứ sợi đỏ kia chắc chắn là chứa đựng quy tắc của Hỏa Ngục Thái Cổ!*
Diệp Trần vỗ tay bộp bộp, đứng dậy khỏi ghế: "Chúc mừng, chúc mừng lão Trần. Không hổ danh là khách hàng thân thiết của tiệm. Sự kiên trì của lão đã vượt qua giới hạn của con người… à không, giới hạn của tu sĩ."
Đám đông xung quanh, dù đang đau đớn, cũng cố ngước nhìn lên với vẻ mặt đầy sùng bái xen lẫn ghen tị. Họ biết rằng, phần thưởng cho người thắng cuộc trong cuộc thi do vị "ẩn thế cao nhân" này tổ chức chắc chắn phải là một món chí bảo nghịch thiên.
"Chủ tiệm, mau cho chúng ta mở mang tầm mắt đi!"
"Phải đó, món quà nào xứng đáng với việc hy sinh cả đạo cơ để ăn bát mì đó chứ?"
Trần Huyền Tử cũng đầy mong chờ. Lão hy vọng đó sẽ là một viên Thọ Nguyên Đan, hoặc ít nhất cũng là một kiện linh bảo cấp bậc Địa giai trở lên.
Diệp Trần gật đầu, thò tay vào trong túi áo (thực chất là lấy từ kho hàng hệ thống). Với một vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng, anh chậm rãi lấy ra một vật hình trụ tròn, được bọc trong một lớp nilon trong suốt tỏa ra ánh sáng óng ánh dưới ánh mặt trời.
"Đây chính là phần thưởng cho kẻ chinh phục được thử thách cấp độ 7: Một cuộn giấy vệ sinh thần cấp – Thương hiệu 'Mềm Mại Như Mây'."
Không gian xung quanh bỗng chốc im lặng như tờ.
Cơn gió nhẹ thổi qua, làm lớp vỏ nilon sột soạt. Trần Huyền Tử ngơ ngác nhìn cuộn giấy màu trắng tinh khiết, mềm mại được Diệp Trần đặt vào tay mình. Lão sờ thử, cảm giác mịn màng hơn cả tơ tằm thượng hạng nhất, lại có một mùi hương thoang thoảng của hoa nhài thiên nhiên.
"Cái này… cái này là gì ạ?" Trần Huyền Tử run rẩy hỏi.
"Là giấy vệ sinh." Diệp Trần trả lời một cách tự nhiên. "Hàng xịn đấy, ba lớp, siêu thấm hút, không chứa chất tẩy trắng, cực kỳ an toàn cho làn da nhạy cảm."
Các tu sĩ xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng cổ quái.
"Giấy vệ sinh? Chẳng lẽ là một loại phù lục mới?"
"Nhìn đi, sắc trắng thuần khiết không chút tạp chất, lại có hoa văn dập nổi hình sóng nước. Ta cảm nhận được bên trong đó ẩn chứa một loại Quy tắc Nhu Đạo vô cùng huyền ảo!" Một vị lão tổ giả bộ hiểu biết, vuốt râu nhận xét.
"Đúng vậy! Các ngươi nhìn kỹ mà xem, cuộn giấy này không có điểm đầu cũng chẳng có điểm cuối nếu không xé ra. Đây chắc chắn là biểu tượng của Luân Hồi vô tận!"
Ngay cả Thanh Loan cũng nghiêm túc quan sát, sau đó gật đầu thán phục: "Chủ nhân quả là thâm sâu. Đám tu sĩ chúng ta sau khi đạt đến Kim Đan liền tích cốc, không còn màng đến chuyện ngũ cốc luân hồi (đi vệ sinh). Nhưng ăn mì cay của chủ nhân vào, cơ thể sẽ sản sinh ra uế khí cần phải bài tiết. Vật này… chính là công cụ để thanh tẩy uế khí, giữ cho đạo thân luôn thanh sạch!"
Diệp Trần nghe đám tu sĩ tự "não bổ" mà suýt chút nữa phun ra ngụm trà sữa. Anh chỉ muốn nói rằng: Ăn mì cay cấp độ 7 xong, sáng mai lúc đi vệ sinh lão Trần sẽ biết thế nào là "hoa cúc nở rộ dưới nắng mặt trời", và lúc đó cuộn giấy này mới là cứu tinh duy nhất.
Trần Huyền Tử dù chưa hiểu lắm, nhưng thấy mọi người khen ngợi, liền cung kính nâng niu cuộn giấy như nâng một tấm Thánh chỉ: "Đa tạ chủ tiệm ban thưởng! Lão phu sẽ mang về trấn giữ tại Thanh Vân Môn, coi như vật trấn tông!"
"Đừng, đừng." Diệp Trần xua tay. "Cái này là để dùng. Ta dặn lão trước, sáng mai khi cảm thấy trong bụng có một luồng hỏa long muốn xông ra ngoài, hãy mang theo nó vào chỗ vắng người. Nhớ đấy, không có nó, lão sẽ hối hận vì đã được sinh ra trên đời này."
Trần Huyền Tử rùng mình một cái, nhớ lại cảm giác cay xé lòng ban nãy, bỗng cảm thấy lời dặn của Diệp Trần chứa đựng thiên cơ đại khủng bố. Lão lập tức ôm chặt cuộn giấy vệ sinh vào lòng, gật đầu lia lịa rồi cáo từ, phóng kiếm quang bay vút về hướng Thanh Vân Môn nhanh như thể sợ ai cướp mất "thần vật".
—
Sáng hôm sau.
Tại mật thất sâu nhất của Thanh Vân Môn.
Trần Huyền Tử đang bế quan bỗng nhiên mở bừng mắt. Mặt lão chuyển từ đỏ sang xanh, từ xanh sang tím. Bên trong ổ bụng lão, bát mì cay hôm qua dường như đã biến thành một tòa núi lửa đang đến kỳ phun trào.
"Không ổn! Cảm giác này… giống như đang độ kiếp!"
Lão cuống cuồng vồ lấy cuộn giấy vệ sinh Diệp Trần đưa hôm qua, dùng tốc độ nhanh nhất đời mình lao thẳng về phía… nhà vệ sinh sau núi.
Sau một hồi "pháo nổ đinh tai nhức óc", Trần Huyền Tử cảm thấy linh hồn mình như chuẩn bị bay lên thiên đàng. Nhưng đúng như Diệp Trần nói, cái nóng rực đau rát kia khiến một vị đại lão Nguyên Anh cũng phải rơm rớm nước mắt.
Vào khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, lão xé một đoạn giấy vệ sinh trắng muốt ra sử dụng.
"Ô… ôooo…"
Trần Huyền Tử thốt lên một tiếng đầy sảng khoái. Một luồng hơi lạnh thanh khiết từ cuộn giấy lan tỏa, hóa giải toàn bộ hỏa độc còn sót lại. Cảm giác mềm mại, êm ái ấy chạm vào cơ thể lão như thể được bàn tay của thượng đế vỗ về. Những tổn thương nhỏ nhất ở kinh mạch vùng hạ vị do bát mì cay gây ra đều được chữa lành trong nháy mắt.
Hơn thế nữa, lão kinh ngạc phát hiện, sau khi dùng mảnh giấy này, tâm ma rối loạn do đau đớn bỗng nhiên bình lặng lại. Đạo tâm của lão trở nên vững chãi hơn bao giờ hết.
"Thần khí! Đây đúng là Cực Phẩm Thần Khí!"
Trần Huyền Tử bước ra khỏi nhà vệ sinh, gương mặt rạng rỡ, bước chân nhẹ tênh như muốn phi thăng. Lão cầm cuộn giấy còn lại trên tay, ánh mắt đầy vẻ thành kính: "Một cuộn giấy bé nhỏ mà có thể giải trừ 'Hỏa Kiếp' của chủ tiệm, lại còn có tác dụng an thần định phách. Nếu dùng cái này để quấn quanh vết thương khi chiến đấu, chẳng phải là bất tử sao?"
Tin tức về "Cuộn giấy vệ sinh thần cấp" cứu mạng Thái thượng trưởng lão Thanh Vân Môn nhanh chóng lan đi với tốc độ ánh sáng.
—
Trong khi đó, tại tiệm tạp hóa Bình An.
Diệp Trần đang loay hoay với một đống dây nhợ lằng nhằng sau cửa tiệm. Một hộp nhựa màu trắng với mấy cái râu vểnh lên đang nhấp nháy đèn xanh đỏ.
"Nào, Thanh Loan, cô đứng xích ra một chút để ta cắm cái dây này vào."
Thanh Loan tò mò nhìn vật kỳ lạ trên tay Diệp Trần: "Chủ nhân, đây lại là pháp bảo gì nữa ạ? Trông nó giống như một con nhện trắng có râu vậy."
Diệp Trần mồ hôi nhễ nhại, cười đáp: "Đây gọi là Router Wi-Fi. Là chìa khóa để mở ra một thế giới mới. Từ nay về sau, các vị tu sĩ ở đây sẽ không cần phải dùng hạc giấy để đưa tin, hay dùng thần thức vất vả nữa."
Hệ thống trong đầu Diệp Trần vang lên tiếng máy móc: *[Đã kích hoạt Wi-Fi phạm vi 10km. Nhiệm vụ mới: Bán được 10 chiếc Smartphone sơ cấp trong vòng 24 giờ. Phần thưởng: Mở khóa tính năng Livestream Vạn Giới.]*
Diệp Trần mắt sáng lên: "Smartphone? Được lắm, đến lúc nâng tầm dân trí cho cái đám tu tiên cổ hủ này rồi."
Anh nhìn ra cửa tiệm, nơi một hàng dài tu sĩ đang đứng xếp hàng từ sớm, không phải để mua mì tôm, mà là để… hỏi mua giấy vệ sinh.
"Chủ tiệm! Ta trả mười viên linh thạch cấp cao, xin hãy bán cho ta một mảnh giấy thần cấp hôm qua!" Một vị tông chủ hét lớn.
"Mười viên mà đòi mua à? Ta trả một trăm viên! Ta đang bị tâm ma hành hạ, nghe nói giấy của chủ tiệm chỉ cần nhét vào trong ngực là có thể trấn áp tà ma!" Một vị tán tu khác gào lên.
Diệp Trần dở khóc dở cười, bước ra trước cửa, vỗ tay hai cái để trấn định đám đông.
"Yên lặng! Giấy vệ sinh hôm qua chỉ là quà tặng giới hạn, tạm thời hết hàng!"
Tiếng rên rỉ than vãn vang lên khắp phố.
"Tuy nhiên!" Diệp Trần hắng giọng, lấy ra một chiếc hộp dẹt sang trọng, bên trên có hình một quả táo bị cắn dở nhưng lại có vảy rồng bao quanh (Phiên bản Apple Tiên Giới do hệ thống thiết kế).
"Hôm nay, chúng ta có một món hàng mới. Thứ này có thể giúp các vị nhìn thấy vạn vật mà không cần rời bước, nói chuyện với người ở cách xa vạn dặm như đang đứng trước mặt, và quan trọng nhất… nó có thể ghi lại mọi khoảnh khắc oai hùng của các vị."
Diệp Trần cầm chiếc điện thoại lên, màn hình sáng rực hiển thị hình ảnh phản chiếu của đám đông tu sĩ đang ngơ ngác.
"Nó được gọi là… Linh Thoại Cầm Tay phiên bản 1.0."
Ở một góc tiệm, con chó đen Tiểu Hắc đang nằm gặm xúc xích, thấy cảnh này thì lười biếng ngáp một cái, trong bụng thầm nghĩ: *Xong rồi, đám ngốc này sắp sửa nộp hết linh thạch cho đại ma đầu Diệp Trần này để mua mấy miếng nhôm phát sáng cho xem.*
Thế giới tu tiên của Cửu Tiêu Linh Giới, từ giây phút này, chính thức bước vào thời đại của "Sóng Wi-Fi" và "Mạng xã hội", một thời đại mà những quy tắc tu luyện cũ kỹ sắp sửa bị một chiếc điện thoại nhỏ bé đánh cho tan tành.
Diệp Trần mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm: "Tiên giới ư? Để xem các vị có trụ nổi qua cơn bão 'Top Top' và 'Livestream' này không nhé."