Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 22: ** Gián điệp của Vạn Bảo Các
**CHƯƠNG 22: GIÁN ĐIỆP CỦA VẠN BẢO CÁC**
Trăng treo trên đỉnh đầu, ánh bạc rắc nhẹ xuống thành Vân Hải, phủ lên những mái ngói rêu phong một lớp áo mờ ảo. Khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ, bầu không khí tĩnh mịch của đêm khuya thỉnh thoảng lại bị phá vỡ bởi tiếng vạc sành kêu sương.
Tại con hẻm nhỏ phía Đông thành, nơi có tấm biển hiệu "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" đang tỏa ra ánh huỳnh quang nhàn nhạt, vạn vật dường như rơi vào một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Tấm biển gỗ không quá phô trương, nhưng dưới con mắt của những kẻ có tu vi, nó lại ẩn chứa một loại quy luật vận hành của thiên đạo mà họ không tài nào chạm tới được.
Bên trong tiệm, Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế bành bọc da — một món quà từ hệ thống khi anh đạt mốc doanh thu 1000 linh thạch. Tiếng ngáy đều đều của anh vang lên giữa không gian tràn ngập mùi hương tổng hợp của mì tôm, nước hoa xịt phòng hương oải hương và cả hơi lạnh từ chiếc tủ lạnh trưng bày đang chạy ro ro.
Cạnh chân ghế của Diệp Trần, một con chó đen nhỏ, lông xù xì như cục than, đang cuộn tròn trên một tấm bìa các-tông cũ. Đôi tai nó thỉnh thoảng lại vểnh lên, chiếc mũi ươn ướt khịt khịt như đang mơ về những miếng xúc xích bò đỏ hỏn mà chủ nhân thường ném cho.
Cách đó không xa, phía sau tấm rèm ngăn cách giữa gian hàng và khu vực sinh hoạt, Thanh Loan đang ngồi xếp bằng. Nàng không ngủ, mà đang vận chuyển công pháp để tiêu hóa một chai "Sữa chua uống SuSu" mà Diệp Trần vừa thưởng cho vào lúc chiều. Luồng linh khí tinh khiết và nồng đậm từ chai sữa chảy qua kinh mạch, khiến tu vi của nàng vốn đã ổn định ở Trúc Cơ đỉnh phong nay lại có dấu hiệu rục rịch đột phá. Nàng khẽ mở mắt, nhìn về phía bóng lưng của Diệp Trần với ánh mắt sùng bái và tôn kính sâu sắc.
*Chủ nhân quả thực là thần nhân.* Nàng thầm nghĩ. *Dù là lúc ngủ, đạo vận xung quanh người vẫn tự nhiên như thế, dường như người chính là trung tâm của cả thế giới này.*
…
Cùng lúc đó, cách tiệm tạp hóa khoảng trăm trượng, ba bóng đen đang di chuyển thoắt ẩn thoắt hiện trên các mái nhà.
Kẻ dẫn đầu là một lão giả gầy gò, đôi mắt sáng quắc như diều hâu trong đêm tối. Lão mặc một bộ trường bào màu xám tro có thêu họa tiết vân mây kín đáo của Vạn Bảo Các. Đây chính là Khâu Tấn — một trong những Vạn Pháp Trận Sư xuất sắc nhất của phân bộ Vạn Bảo Các tại Đông Nhất Lục. Hai kẻ đi sau là hộ vệ tâm phúc của lão, đều là cao thủ Kim Đan kỳ sơ cảnh.
"Trưởng lão, chính là chỗ đó." Một gã hộ vệ chỉ tay về phía tiệm tạp hóa đang tỏa sáng yếu ớt.
Khâu Tấn dừng lại trên một đỉnh tháp cao, lấy ra một chiếc thấu kính làm bằng linh ngọc, bắt đầu quan sát. Lão nhíu mày: "Kỳ quái. Theo lời Gia Cát Minh đại nhân, nơi này có một loại cấm chế cực kỳ cường đại, ngay cả người của thương hội chúng ta cũng không thể nhìn thấu. Nhưng dưới nhãn quan Trận sư của lão phu, nơi này… chẳng có lấy một tia dao động linh lực nào?"
Gã hộ vệ còn lại thấp giọng nói: "Có khi nào là do kẻ kia dùng bảo vật che mắt? Lão đại đã dặn, mục tiêu tối thượng là lấy cho bằng được công thức chế tạo ra cái thứ gọi là 'Linh Thoại' và mẫu vật của 'Nước thần Sting'. Nếu không thể lấy được, thì ít nhất phải điều tra xem hắn lấy hàng từ đâu."
Khâu Tấn cười lạnh, nếp nhăn trên mặt co rúm lại: "Ở Tiên giới này, không có trận pháp nào mà lão phu không thể phá. Cái gọi là 'vô địch trong tiệm' chỉ là trò lừa bịp của kẻ hiểu chút không gian chi thuật mà thôi. Đi, theo sát lão phu!"
Ba bóng đen nhẹ nhàng đáp xuống trước cửa tiệm. Khâu Tấn không vội vàng xông vào. Lão lấy từ trong túi trữ vật ra một nắm cát vàng — đây là "Linh Thần Sa", một loại vật liệu đặc biệt dùng để dò xét các bẫy rập linh khí. Lão khẽ niệm chú, nắm cát bay lơ lửng rồi rắc đều quanh tiệm tạp hóa.
Lạ thay, hạt cát rơi xuống đất, bình tĩnh như rơi vào một bãi bùn bình thường. Không có phản phệ, không có ánh sáng lóe lên.
"Hừ, chỉ có thế thôi sao?" Khâu Tấn lộ vẻ khinh thường. Lão vẩy tay, một luồng khói đen mỏng dính từ đầu ngón tay luồn qua khe cửa tiệm. Đây là "Hủ Linh Yên", chỉ cần một chút cũng đủ khiến tu sĩ Kim Đan lâm vào trạng thái hôn mê sâu, linh lực bị đình trệ.
Làn khói đen chui qua khe cửa, tiếp cận vào bên trong.
Ngay khi làn khói vừa chạm vào ranh giới bên trong cánh cửa, một hệ thống cảnh báo vô hình trong đầu Diệp Trần vang lên một tiếng "Tít". Tuy nhiên, Diệp Trần chỉ xoay người, gãi gãi bụng rồi lẩm bẩm: "Thanh Loan… thêm trà sữa… đừng cho thạch…" sau đó lại tiếp tục ngủ say như chết.
Làn khói "Hủ Linh Yên" kiêu ngạo tràn vào, định hướng về phía chiếc ghế nằm của chủ tiệm. Nhưng đột ngột, một cái lỗ mũi nhỏ đen thui khịt một cái mạnh.
Cục than nhỏ đang nằm trên tấm bìa các-tông — Tiểu Hắc — đột nhiên mở một con mắt ra.
Trong đôi mắt của con chó nhỏ vốn bình thường ấy, bỗng dưng lóe lên một tia sáng màu tím đậm lạnh lẽo. Nó nhìn làn khói đen đang bay lơ lửng, cái miệng nhỏ há ra, khẽ đớp một cái.
*Chẹp.*
Toàn bộ làn khói độc cực phẩm của Khâu Tấn bị nó nuốt sạch sành sanh vào bụng, thậm chí Tiểu Hắc còn có vẻ hơi ghét bỏ, đưa chân trước lên quẹt quẹt mũi vì mùi khói này… hơi khét, không ngon bằng xúc xích Đức.
Phía ngoài cửa, Khâu Tấn bỗng biến sắc, lùi lại một bước, tay ôm ngực.
"Trưởng lão, có chuyện gì vậy?"
"Hủ Linh Yên… mất liên lạc rồi!" Khâu Tấn kinh hãi. "Lão phu không cảm nhận được chút dấu vết nào, cứ như thể nó bị một hư không đen ngòm nuốt chửng vậy. Có biến! Vào trong ngay!"
Khâu Tấn không giữ kẽ nữa, lão trực tiếp dùng một tấm bùa phá trận vỗ mạnh lên cửa gỗ.
*Oành!*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, cánh cửa tiệm tạp hóa từ từ mở ra.
Ánh trăng theo chân ba người tràn vào bên trong. Trong mắt họ, tiệm tạp hóa hiện lên với những kệ hàng ngăn nắp, những bao bì màu sắc rực rỡ mà họ chưa từng thấy bao giờ. Và ở giữa căn phòng, trên chiếc ghế nằm, một thanh niên mặc áo thun trắng, quần đùi hoa vẫn đang ngủ ngon lành, bên cạnh là một con chó nhỏ đang ngáp dài.
"Chỉ là một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi?" Khâu Tấn nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt ngờ vực. "Chẳng lẽ tin tình báo của Gia Cát Minh là sai? Hay là người này đã đạt đến cảnh giới 'Phản phác quy chân', ta không nhìn thấu?"
"Mặc kệ hắn là ai, bắt sống trước đã!" Một gã hộ vệ Kim Đan tiến lên, tay hóa thành trảo, một luồng linh lực cuồng bạo hướng về phía cổ Diệp Trần mà vồ tới.
Thanh Loan ở phía sau rèm vừa định xuất thủ, nhưng nàng chợt khựng lại. Nàng nhìn thấy Tiểu Hắc — con chó nhỏ mà Diệp Trần nhặt về từ đống rác đầu thành — đang đứng dậy.
Tiểu Hắc nhìn gã hộ vệ đang lao tới, trong đôi mắt nó không có sự sợ hãi, mà là một sự chán ghét cùng cực. *Lại là mấy con ruồi này làm phiền chủ nhân ngủ.*
Gã hộ vệ chưa kịp chạm vào chéo áo của Diệp Trần, đột nhiên không gian xung quanh gã trở nên vặn vẹo. Một áp lực kinh khủng, vượt xa khỏi hiểu biết của cảnh giới Kim Đan, hay thậm chí là Nguyên Anh, bỗng chốc đè sụp xuống.
Khâu Tấn đứng sau lưng gã hộ vệ lập tức cảm thấy da gà nổi lên da vịt, một cảm giác tử vong lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
"Lùi lại! Mau lùi lại!" Lão hét lên thất thanh.
Nhưng đã muộn.
Trong ánh nhìn chết lặng của Khâu Tấn, con chó nhỏ vốn cao chưa quá đầu gối bỗng nhiên há miệng. Đó không phải là một cái miệng bình thường, mà là một khe nứt không gian đen ngòm, bên trong ẩn chứa vô tận bóng tối và sức mạnh thôn phệ của một hắc động khổng lồ.
Cái miệng ấy lớn dần, lớn dần, che lấp cả trần nhà của tiệm tạp hóa. Gã hộ vệ Kim Đan thậm chí còn không kịp thét lên một tiếng nào, cả cơ thể lẫn luồng linh lực đang bùng nổ đều bị hút vào trong cái miệng đen ngòm ấy như một hạt bụi nhỏ rơi vào vực thẳm.
*Rắc!*
Một tiếng nhai giòn tan vang lên, nghe như tiếng người ta ăn một miếng bim bim khoai tây.
Tiểu Hắc thu lại cái miệng khổng lồ, trở về hình dạng một con chó nhỏ đáng yêu. Nó vểnh tai, đuôi khẽ vẫy một cái.
"Nguyên… Nguyên… Nguyên Anh Thần Thú?!" Khâu Tấn lắp bắp, đôi chân lão run lẩy bẩy không ngừng. "Không… không đúng! Đây là Thôn Phệ Thần Thú cổ đại! Trời ơi, sao thứ này lại xuất hiện ở đây?!"
Gã hộ vệ còn lại thấy đồng đội mình bị ăn mất trong nháy mắt, mật xanh mật vàng đều vỡ vụn. Hắn cuống cuồng thi triển bí pháp huyết độn, hóa thành một đạo hồng quang định thoát ra ngoài cửa.
Tiểu Hắc khẽ "Hừ" một tiếng trong cổ họng. Nó không cần đuổi theo, chỉ nhẹ nhàng vung cái đuôi ngắn ngủn một cái.
Một sợi dây xích làm bằng hư không màu đen xuất hiện, trực tiếp xuyên thủng đạo hồng quang, lôi gã hộ vệ trở lại như người ta kéo một con cá mắc câu.
"Không! Tha mạng! Tiên nhân tha mạng!" Gã hộ vệ gào thét tuyệt vọng.
Tiểu Hắc lần này không há miệng to nữa, nó chỉ há miệng vừa đủ, nuốt chửng gã hộ vệ từ chân lên đến đầu. Toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong chưa đầy ba nhịp thở. Một tu sĩ Kim Đan, ở bên ngoài có thể coi là đại gia tộc cung phụng, nhưng ở đây, chỉ là một miếng xúc xích hơi dai một chút.
Lúc này, chỉ còn lại một mình Khâu Tấn. Trận sư đại tài của Vạn Bảo Các bây giờ tóc tai dựng đứng, mặt cắt không còn một giọt máu. Lão quỳ sụp xuống đất, không dám nhìn con chó nhỏ kia, mà hướng về phía Diệp Trần đang ngủ gật đầu lia lịa:
"Tiền bối! Tiền bối tỉnh lại đi! Tiểu nhân có mắt như mù, tiểu nhân bị Gia Cát Minh xúi giục! Xin ngài hãy tha cho lão phu một mạng hèn, lão phu nguyện làm trâu làm ngựa cho ngài!"
Diệp Trần đang mơ thấy mình đang được bao quanh bởi các thiên thần quảng cáo kem Kitkat, nghe thấy tiếng ồn ào thì nhíu mày, đưa tay quờ quạng trên bàn gỗ, lấy một chiếc dép tổ ong lên… rồi cứ thế quăng mạnh về phía phát ra âm thanh.
"Đã bảo không bán thiếu rồi mà… biến đi…" Diệp Trần lầm bầm.
Chiếc dép tổ ong màu vàng — vật phẩm huyền thoại của hệ thống — bay xé gió. Trong mắt Khâu Tấn, chiếc dép ấy không còn là nhựa tổng hợp nữa, mà nó mang theo sức mạnh của một ngọn núi cổ đại, khóa chặt mọi đường lui của lão.
*Bốp!*
Chiếc dép trúng ngay giữa mặt Khâu Tấn. Một cú tát thần thánh từ người sở hữu "Lĩnh vực vô địch" khiến toàn bộ phòng ngự pháp bảo trên người lão vỡ vụn như đồ thủy tinh rơi xuống đất. Khâu Tấn bị đánh bay ra khỏi cửa tiệm, răng môi lẫn lộn, máu mũi tuôn rơi như suối.
Tiểu Hắc thấy chủ nhân "ra chiêu", nó cũng không chậm trễ. Nó sủa nhẹ một tiếng "Gâu!", thân hình nhỏ bé thoắt cái đã xuất hiện trước mặt Khâu Tấn đang nằm bẹp dưới đất.
Khâu Tấn nhìn con chó đen đang tiến lại gần, trong lòng đầy tuyệt vọng. Lão hiểu rằng, người thanh niên kia thậm chí không thèm mở mắt nhìn lão lấy một cái, vì trong mắt hắn, lão và đám hộ vệ chẳng khác gì những con kiến gây ồn ào lúc nửa đêm.
Tiểu Hắc nhìn lão già gầy gò này, mũi khịt khịt một cái vẻ chê bai: *Thịt già quá, toàn mùi đan dược tạp chất, chẳng ngon bằng mấy tên béo lúc nãy.*
Nhưng vì lệnh của hệ thống là "bảo vệ cửa hàng tuyệt đối", Tiểu Hắc vẫn quyết định dọn dẹp cho sạch sẽ. Nó há cái miệng đen ngòm ra một lần nữa.
"Dừng tay, Tiểu Hắc!"
Một giọng nói thanh lãnh vang lên. Thanh Loan đã bước ra từ sau rèm. Nàng nhìn Khâu Tấn bằng ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết.
Tiểu Hắc khựng lại, liếc nhìn Thanh Loan. Dù nó là thần thú, nhưng nó biết cô gái này là người chuyên chuẩn bị đồ ăn và dọn chỗ nằm cho nó, nên nó nể mặt một chút, khẽ ngậm miệng lại nhưng vẫn đứng chắn trước mặt Khâu Tấn.
Thanh Loan bước đến, nhìn Khâu Tấn đang thoi thóp: "Vạn Bảo Các quả nhiên vẫn không bỏ được thói quen trộm cướp. Ngươi là ai?"
Khâu Tấn run rẩy, thấy có người nói chuyện, tưởng tìm được đường sống: "Lão… lão phu là Khâu Tấn, Trận sư của Vạn Bảo Các… Tiên tử, xin hãy cứu mạng, lão phu bị ép buộc!"
Thanh Loan hừ lạnh: "Bị ép buộc mà mang theo Hủ Linh Yên? Nếu không phải có Tiểu Hắc ở đây, có lẽ chủ nhân đã bị lũ rác rưởi các ngươi quấy rầy giấc ngủ rồi."
Nàng quay lại nhìn về phía Diệp Trần, thấy anh vẫn đang ngủ ngon, thỉnh thoảng còn gãi gãi mông một cách rất… bình dân, nàng khẽ mỉm cười. Sự bình tĩnh này của chủ nhân, mới thực sự là đẳng cấp của một bậc chí tôn.
"Chủ nhân lười quan tâm đến loại sâu bọ như ngươi, nhưng ta thì không thể để ngươi sống để về báo tin được." Thanh Loan giơ tay lên, một thanh đoản kiếm bằng thủy tinh từ tay áo nàng trượt ra.
"Không! Đừng giết ta! Ta có bí mật… ta biết kế hoạch tiếp theo của Vạn Bảo Các đối với tiệm này!" Khâu Tấn gào lên.
Thanh Loan dừng tay lại một chút, nheo mắt: "Kế hoạch gì?"
"Bọn họ… bọn họ đang tập hợp các cao thủ Nguyên Anh từ các đại lục khác… thậm chí đã gửi thư về Trung Đô đề nghị phái 'Pháp Bảo Sư' tới để phân tích cái… cái nồi cơm điện và linh thoại của các ngươi… Họ muốn lũng đoạn thị trường, nếu không lấy được, họ sẽ san phẳng cả thành Vân Hải này để… để xóa sổ đối thủ cạnh tranh!"
Nghe đến đây, khuôn mặt Thanh Loan lạnh hẳn xuống. San phẳng thành Vân Hải? Chỉ vì tham vọng buôn bán?
"Ta hiểu rồi." Thanh Loan thản nhiên nói.
Khâu Tấn tưởng mình đã được tha: "Vậy… vậy tiên tử cho lão phu đi chứ? Lão phu thề sẽ…"
"Ngươi nghĩ ta hỏi thông tin để tha cho ngươi sao?" Thanh Loan cắt ngang lời lão, quay sang nhìn Tiểu Hắc: "Tiểu Hắc, con chó ngốc này, lúc nãy chủ nhân ném dép vào lão ta chính là ra lệnh cho chúng ta 'vứt rác' đấy. Ăn lão ta đi, nhưng đừng làm bẩn đất trước cửa, chủ nhân ghét nhất là ngửi mùi máu vào buổi sáng."
Tiểu Hắc dường như chỉ chờ có thế. Nó kêu "Áu áu" hai tiếng đầy phấn khích, rồi đột nhiên há to miệng. Khâu Tấn thậm chí còn chưa kịp thốt ra lời nguyền rủa nào, đã bị lực hút khổng lồ từ cái miệng ấy nuốt trọn vào trong.
Một tu sĩ Kim Đan đỉnh phong, một Trận sư nổi danh, cứ thế biến mất khỏi thế giới này, không để lại một mảnh vụn nào của áo quần hay pháp bảo.
Tiểu Hắc hài lòng ợ một cái rõ to, mùi linh lực từ Kim Đan của Khâu Tấn khiến nó có chút buồn ngủ. Nó lững thững đi vào trong tiệm, nhặt chiếc dép tổ ong của Diệp Trần bằng miệng, rồi cung kính đặt lại đúng vị trí dưới chân ghế của anh. Xong xuôi, nó lại nằm bò lên tấm bìa các-tông, nhắm mắt đánh một giấc.
Thanh Loan nhìn khung cảnh yên bình trở lại, nàng nhẹ nhàng đóng cửa tiệm, dùng một miếng khăn ướt — cũng mua từ trong tiệm — lau sạch một vết bẩn mờ trên bệ cửa do bước chân của kẻ xâm nhập để lại.
Nàng đứng nhìn Diệp Trần một lúc lâu, lẩm bẩm: "Chủ nhân, dù cả Tiên giới có muốn đối địch với người, Thanh Loan cũng sẽ quét sạch chúng trước khi người thức giấc."
…
Sáng hôm sau.
Ánh nắng mặt trời chói chang chiếu vào mắt, Diệp Trần ngáp một cái dài đến tận mang tai, vươn vai vận động cơ cốt.
"A… ngủ ngon thật." Anh đứng dậy, xỏ chân vào đôi dép tổ ong quen thuộc. "Ủa, sao đôi dép này hôm nay cảm giác… hơi ấm ấm nhỉ? Chắc là do nắng chiếu vào."
Anh nhìn ra cửa tiệm đã thấy Thanh Loan đang bận rộn dùng chổi lông gà quét bụi trên các kệ hàng. Tiểu Hắc thì vẫn nằm đó, thấy anh dậy liền chạy đến quẫy đuôi, đầu dụi dụi vào ống quần anh.
"Chào chủ nhân, người đã tỉnh." Thanh Loan mỉm cười nhẹ nhàng.
"Chào buổi sáng, Thanh Loan. Hôm qua có chuyện gì xảy ra không?" Diệp Trần uể oải hỏi, bước đến chiếc tủ lạnh lấy ra một hộp sữa tươi Long Thành.
Thanh Loan vẫn bình thản như không có chuyện gì: "Dạ không, chỉ là có mấy con muỗi hơi to một chút định bay vào tiệm, nhưng Tiểu Hắc đã đuổi chúng đi rồi."
"Muỗi hả?" Diệp Trần cau mày. "Đúng là vùng này linh khí loãng nên muỗi cũng khỏe thật. Để lát ta xem trong kho hệ thống có bán cái đèn bắt muỗi nào xịn không, chứ đêm nào cũng để Tiểu Hắc đi đuổi thế thì tội nó."
Anh cúi xuống xoa đầu Tiểu Hắc: "Hôm nay ngoan lắm, thưởng cho ngươi hai cái xúc xích bò."
Tiểu Hắc mừng rỡ nhảy cẫng lên. Đối với nó, hai cái xúc xích này giá trị hơn mười tên Kim Đan già cỗi kia nhiều. Thịt tu sĩ tuy có linh lực nhưng nếm như nhai rễ cây khô, vừa cứng vừa chát, đâu có thơm ngon đậm vị như hàng của chủ nhân.
Diệp Trần vừa uống sữa vừa mở bảng điều khiển của hệ thống lên xem.
*Ting! Chúc mừng ký chủ đã đẩy lùi đợt xâm nhập của kẻ địch một cách thầm lặng. Điểm Danh Vọng +2000. Cấp độ cửa hàng hiện tại: Cấp 1 (Giai đoạn hoàn tất).*
*Nhiệm vụ mới: Bán ra 50 bộ sạc pin linh thạch để mở khóa mặt hàng 'Máy giặt thần cấp'.*
"Máy giặt?" Mắt Diệp Trần sáng lên. "Tốt quá! Ta cũng chán việc phải giặt tay mấy cái quần đùi hoa này rồi. Dù trong tiệm này bụi bẩn không bám được, nhưng mùi mồ hôi thì vẫn có chứ bộ."
Lúc này, phía xa lộ ngoài cửa tiệm bắt đầu có bóng người. Trần Huyền Tử — Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn — đang cưỡi một con tiên hạc đáp xuống, gương mặt hớt hải.
Lão chưa kịp xuống hạc đã hét to: "Chủ tiệm! Chủ tiệm ơi! Xảy ra chuyện lớn rồi!"
Diệp Trần thong thả đặt hộp sữa xuống: "Lão già này, sáng sớm ra đã om sòm cái gì? Không mua mì tôm thì đừng có làm phiền ta mở hàng."
Trần Huyền Tử lật đật chạy vào, thở hổn hển: "Không phải! Ta vừa nghe tin từ bên trong Vạn Bảo Các… Hôm qua có ba vị cao thủ của họ, trong đó có cả lão già Khâu Tấn lừng lẫy kia, đột nhiên mất tích bí ẩn sau khi rời tổng bộ tiến về phía này. Sáng nay, hồn đăng (đèn hồn) của cả ba người bọn họ trong mật thất Vạn Bảo Các đều đã… tắt lịm!"
Trần Huyền Tử nói xong, đưa mắt nhìn quanh tiệm tạp hóa với vẻ vừa sợ hãi vừa tò mò: "Hồn đăng tắt đồng nghĩa với hồn phi phách tán, ngay cả đầu thai cũng không được. Vạn Bảo Các hiện đang điên cuồng tìm kiếm. Chủ tiệm, ngài có thấy… mấy lão già xám xịt đó lảng vảng quanh đây không?"
Diệp Trần ngẩn người ra một lúc, rồi gãi gãi đầu: "Khâu Tấn? Tên nghe như tên thuốc trị ghẻ ấy nhỉ. Ta không thấy. Tối qua ta ngủ say lắm, Thanh Loan bảo chỉ có mấy con muỗi to thôi."
Nói xong, anh quay sang hỏi Thanh Loan: "Đúng không?"
Thanh Loan gật đầu khẳng định, gương mặt không chút biểu cảm: "Đúng vậy, chỉ là mấy con muỗi."
Trần Huyền Tử nuốt nước bọt cái ực. Lão nhìn con chó đen đang ung dung gặm xúc xích dưới chân Diệp Trần, rồi nhìn Thanh Loan — người mà lão cảm nhận được tu vi đang biến hóa không ngừng. Lão thầm nghĩ: *Muỗi? Muỗi mà làm tắt được cả hồn đăng của Trận sư Kim Đan? Trời ạ, rốt cuộc cái tiệm này đang nuôi dưỡng thứ khủng khiếp gì thế này?*
Lão chợt nhận ra mình thật sáng suốt khi ngay từ đầu đã chọn cách… nghiện mì tôm thay vì gây hấn với chủ tiệm.
"À… ra là muỗi. Vậy chắc là mấy lão già đó gặp thiên kiếp giữa đường hoặc bị quái thú nuốt mất rồi." Trần Huyền Tử cười gượng gạo, vội vã đánh trống lảng: "Mà này chủ tiệm, ta nghe nói ngài mới nhập về cái 'lò vi sóng' có thể làm nóng đồ ăn trong tích tắc mà vẫn giữ được linh tính? Cho lão phu thử một cái được không?"
Diệp Trần liếc mắt: "10 viên linh thạch hạ phẩm một lần dùng, hoặc 500 linh thạch để mua đứt cái nồi sành sứ dùng cho lò. Lão muốn thử kiểu nào?"
"Rẻ! Quá rẻ!" Trần Huyền Tử lấy ngay ra một túi linh thạch. Lão hiểu rằng, ở cái tiệm này, linh thạch không phải là để mua đồ, mà là để… mua mạng sống và cơ duyên.
Giữa lúc Trần Huyền Tử đang xuýt xoa trước chiếc lò vi sóng thần kỳ, ở tổng bộ Vạn Bảo Các, Gia Cát Minh đang nhìn ba cái hồn đăng vỡ nát trên bàn, tay run rẩy.
Hắn không hiểu. Khâu Tấn là Trận sư, tính tình cẩn mật, còn có hai hộ vệ Kim Đan đi kèm. Tại sao chỉ trong vòng một đêm, ngay cả một tín hiệu cầu cứu cũng không phát ra được?
Cái tiệm tạp hóa kia… rốt cuộc là một tiệm bán đồ, hay là một cái hang hùm đang há miệng chờ thực khách?
Gia Cát Minh nghiến răng, lật một lá thư gửi cho đại sứ tại Trung Đô: "Tình hình khẩn cấp. Kẻ đứng sau Bình An Tạp Hóa có khả năng là cao thủ Hóa Thần hoặc có thần thú hộ vệ. Đề nghị kích hoạt 'Kế hoạch Thiên Thù'."
Trong khi âm mưu của các thế lực lớn bắt đầu sục sôi, Diệp Trần lại đang bận rộn… hướng dẫn Trần Huyền Tử cách lột vỏ bao bì xúc xích bò sao cho không bị dính vào vỏ.
"Lão dùng răng cắn cái nút nhôm này làm gì? Lấy kéo mà cắt!" Diệp Trần càu nhàu.
Hạnh phúc ở Tiên giới, đôi khi không nằm ở việc nhìn thấy hồn đăng của kẻ thù tắt lịm, mà nằm ở việc được thưởng thức một cây xúc xích thơm phức giữa một buổi sáng mùa hạ trong lành.