Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 24: ** Ánh sáng vĩnh cửu của \”Thần Đăng\”

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:22:07 | Lượt xem: 3

Dưới mái hiên cong vút của tiệm tạp hóa Bình An, bầu không khí dường như bị chia cắt thành hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Bên ngoài, mây đen cuồn cuộn như hắc long hí thủy, sấm sét tím ngắt rạch ngang bầu trời Vân Hải Thành. Uy áp của một vị Ma Tôn cảnh giới hóa thần khiến cỏ cây héo rũ, chim chóc vỡ mật mà chết. Tiếng quát của Cửu U Ma Tôn như lôi đình vạn quân, khiến các tu sĩ trong thành đều run rẩy, phong tỏa lục phủ ngũ tạng để tránh bị chấn thương tâm thần.

Thế nhưng, bước qua ngưỡng cửa gỗ mục nát kia, một sự tĩnh lặng kỳ quái bao trùm lấy tất cả.

Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người vốn đã đứng trên đỉnh cao của tu hành tại vùng biên viễn này, lúc này lại đang chết trân tại chỗ. Lon Coca-Cola trên tay lão vừa được bật nắp, lớp bọt khí trào lên lăn xuống tay mà lão cũng không buồn lau. Đôi mắt già nua của lão mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm lên trần nhà với một vẻ kinh hãi lẫn sùng bái tột độ.

Trên đầu họ, một thanh thủy tinh dài màu trắng đục đang tỏa ra thứ ánh sáng thuần khiết đến mức không thể tin nổi.

Ánh sáng này không gắt như thái dương giữa trưa, cũng không mờ ảo như trăng rằm tháng bảy. Nó tinh sạch, ổn định, và đặc biệt là không hề có lấy một tia linh lực dao động.

"Đây là… đây là cái gì?" Giọng Trần Huyền Tử run run, lão lắp bắp hỏi. "Không có linh đá cung cấp năng lượng, không có trận pháp duy trì, càng không có lửa đốt cháy linh khí… Tại sao nó lại sáng như vậy? Đây chẳng lẽ là… Thái Dương Chi Tinh thu nhỏ sao?"

Thanh Loan, nàng tiểu nhị kiêm Thánh nữ lâm nạn, lúc này cũng đang ở trong trạng thái "chập mạch" tạm thời. Nàng vốn dĩ đã quen với những điều thần bí của Diệp Trần, từ nước khoáng Lavie có khả năng trị thương cấp tốc cho đến mì tôm có thể giúp đột phá bình cảnh. Nhưng thứ ánh sáng này vượt quá mọi hiểu biết của nàng về thiên văn địa lý của Tiên giới.

Nàng quỳ rạp xuống nền gạch, đầu không dám ngẩng lên quá cao, giọng nói run rẩy: "Chủ nhân… đây có phải là món bảo vật ngài dùng để trấn giữ bóng tối của Vĩnh Hằng không? Thứ ánh sáng này… nó soi rõ từng hạt bụi trong tiệm, ngay cả tâm ma trong lòng con dường như cũng bị nó chiếu đến mức tan biến."

Diệp Trần ngồi trên chiếc ghế dựa bằng nhựa màu đỏ (vừa được hệ thống nâng cấp kèm theo bộ đèn), tay cầm một ly nhựa đựng Coca có vài viên đá lạnh, miệng ngậm ống hút, dáng vẻ lười biếng đến mức tối thượng.

Anh liếc nhìn hai người đang sùng bái "bóng đèn tuýp 1m2", trong lòng không khỏi buồn cười. Đây là hàng hiệu Điện Quang mà hệ thống vừa lắp đặt sau khi cửa hàng đạt cột mốc doanh thu 1000 linh thạch trung phẩm. Trong mắt anh, nó là bóng đèn huỳnh quang. Trong mắt họ, nó là "Thần Đăng Chi Lực".

"Nào, đứng lên đi." Diệp Trần uể oải nói, âm thanh trong vắt, át cả tiếng sấm ầm ĩ bên ngoài. "Đó gọi là Đèn Điện. Là kết quả của… ừm… văn minh khoa học kỹ thuật. Các người cứ hiểu đơn giản nó là ánh sáng vĩnh cửu đi. Chỉ cần ta còn ở đây, nó sẽ không bao giờ tắt."

Trần Huyền Tử nghe xong, hơi thở dồn dập. Lão cố gắng vận dụng thần thông nhìn xuyên thấu (Thiên Nhãn Thông) để soi xét cái bóng đèn kia.

*Rầm!*

Lão thối lui ba bước, máu trong người sôi sục, đôi mắt chảy ra một dòng lệ nóng.

"Lão tổ!" Thanh Loan kinh hãi gọi.

Trần Huyền Tử xua tay, gương mặt già nua tràn đầy vẻ thành kính: "Đừng nhìn! Đừng nhìn trực diện! Bên trong cái ống thủy tinh đó… chứa đựng quy tắc của Lôi Đình! Một loại Lôi Đình cực kỳ tinh túy, được chế phục đến mức dịu dàng nhưng vô cùng bá đạo. Chủ tiệm nói không sai, đây chính là quy tắc 'Điện' – một nhánh biến thể của Thiên Kiếp nhưng lại mang tính tạo hóa, chứ không phải hủy diệt!"

Lão tu sĩ Nguyên Anh kỳ này vừa nãy chỉ nhìn thoáng qua đã thấy hàng triệu tia sét li ti đang chạy dọc trong thanh thủy tinh, chúng nhảy múa theo một quỹ đạo mà lão không thể hiểu thấu. Lão cho rằng, Diệp Trần đã dùng đại thần thông bắt giữ một tia Thiên Kiếp từ thời thượng cổ, sau đó rút gân lột da nó, biến nó thành công cụ thắp sáng cho cái tiệm tạp hóa này.

"Chủ nhân, xin hãy nhận của con một lạy!" Thanh Loan lại dập đầu. "Ngài mang ánh sáng vĩnh cửu về nhân gian, ngay cả đêm đen của Mạt Pháp giới cũng không thể che mờ nơi này. Đây chính là 'Ánh sáng của hy vọng'!"

Diệp Trần hút nốt ngụm nước, tặc lưỡi: "Các người não bổ quá rồi đấy. Cái bóng đèn này chẳng qua để tôi dễ kiểm hàng buổi tối thôi. Mà này, lão Trần, nãy giờ có thằng nào cứ la lối om sòm ngoài cửa tiệm ấy nhỉ? Ồn ào quá, làm tôi không ngủ trưa nổi."

Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên từ bên ngoài. Chiếc cửa gỗ của tiệm – vốn dĩ đang được bao phủ bởi một màng sáng mờ nhạt của hệ thống – rung rinh một chút.

Một đạo hắc quang từ trên trời giáng xuống, biến thành một nam nhân trung niên mặc giáp đen, đôi mắt đỏ ngầu, khí thế nhiếp người. Hắn chính là Cửu U Ma Tôn, thống lĩnh Ma đạo của phương Bắc, kẻ vừa luyện thành "Cửu U Ma Công" tầng thứ chín.

Cửu U Ma Tôn đứng ngoài cửa tiệm, sững sờ nhìn vào bên trong.

Hắn vốn định dùng ma lực đánh nát cái tiệm nhỏ bé này, nhưng khi vừa hạ cánh, hắn bị choáng ngợp bởi một luồng ánh sáng trắng muốt hắt ra từ khe cửa. Thứ ánh sáng đó không có linh áp, nhưng khi chạm vào lớp ma khí hộ thể của hắn, nó khiến ma khí tan chảy như tuyết gặp ánh mặt trời.

"Kẻ nào? Kẻ nào dám dùng 'Chí Dương Chi Vật' để khiêu khích bổn tôn?" Cửu U Ma Tôn nghiến răng, sải bước xông vào tiệm.

Nhưng ngay khi vừa bước chân qua ngưỡng cửa, khí thế hung hăng của hắn bỗng nhiên biến mất sạch sành sanh.

Bởi vì hắn nhìn thấy Trần Huyền Tử – một kẻ vốn là kẻ thù không đội trời chung với mình – đang quỳ rạp dưới đất, miệng lẩm bẩm cầu nguyện. Hắn nhìn thấy một tiểu cô nương xinh đẹp cũng đang phủ phục. Và trên hết, hắn nhìn thấy "Nguồn sáng".

Cửu U Ma Tôn ngẩng đầu lên. Ánh sáng đèn tuýp chiếu thẳng vào đôi mắt đỏ của hắn.

*Xì xì xì…*

Khói đen bốc lên từ mắt Cửu U Ma Tôn. Hắn đau đớn gầm lên, lùi lại mấy bước, tay che mắt: "A! Đây là cái gì? Chói quá! Pháp bảo cấp bậc gì mà có thể phá được Ma Đồng của ta?"

Diệp Trần đặt ly nhựa xuống bàn, chống cằm nhìn Ma Tôn: "Này anh bạn, cửa tiệm chúng tôi bán hàng văn minh, không tiếp khách vào mà la lối om sòm. Nếu muốn mua đồ thì đứng vào hàng, nếu muốn đánh nhau thì ra hiệu thuốc mua bông băng trước đi."

Cửu U Ma Tôn lúc này mới lấy lại thị lực, nhìn thấy một thanh niên mặc áo thun trắng, chân đi dép tổ ong vàng, vẻ mặt "phẳng lặng như mặt hồ". Hắn cảm nhận được người thanh niên này không hề có một chút tu vi nào, nhưng trong cái tiệm này, anh ta dường như là trung tâm của cả thế giới.

"Ngươi là chủ tiệm? Ngươi dám dùng thứ 'Thần Đăng' này để hành hạ ta?" Cửu U Ma Tôn tức giận, vung tay lên: "Ma Thần Chi Thủ, trấn áp cho ta!"

Một bàn tay ma quỷ khổng lồ hội tụ từ ma khí đen kịt hiện ra giữa không trung, định chộp lấy cái bóng đèn tuýp trên trần nhà.

Trần Huyền Tử và Thanh Loan cùng hét lên: "Không được!"

Diệp Trần chỉ thở dài một tiếng: "Hỏng đèn của tôi là anh đền không nổi đâu."

Ngay khi bàn tay ma quỷ chỉ còn cách bóng đèn mười centimet, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra. Cái bóng đèn tuýp bỗng nhiên nháy một cái – một cú nháy do sụt áp định kỳ của hệ thống tạp hóa.

Nhưng trong mắt của ba vị tu sĩ kia, cú nháy đó lại là "Thiên Đạo Trừng Phạt".

Một luồng sáng trắng tinh khôi, mỏng như sợi chỉ từ bên trong thanh thủy tinh lóe lên. Bàn tay ma quỷ của Cửu U Ma Tôn nháy mắt vỡ tan thành những mảnh vụn ma khí, rồi bị ánh sáng "nuốt chửng" không còn một dấu vết.

Chưa dừng lại ở đó, luồng sáng dư âm quét qua người Cửu U Ma Tôn. Toàn bộ ma công cuồn cuộn trong kinh mạch của vị Ma Tôn hóa thần kỳ bỗng chốc như gặp phải thiên địch, chúng co rụt lại, đông cứng như băng.

*Bộp!*

Cửu U Ma Tôn không khống chế được đôi chân, quỳ thụp xuống sàn gạch. Hắn cảm thấy linh lực của mình bị phong ấn hoàn toàn, mọi thần thông đều biến mất. Lúc này, hắn chẳng khác nào một người phàm trần đứng trước vị thần sáng thế.

Ánh đèn tuýp vẫn tỏa ra đều đều, dịu nhẹ. Đối với Diệp Trần, nó chỉ là một món đồ điện tử dân dụng. Nhưng đối với Cửu U Ma Tôn, ánh sáng đó lúc này giống như hàng vạn thanh kiếm của các vị tổ tiên đang kề vào cổ hắn.

"Ta… ta đang ở đâu đây?" Cửu U Ma Tôn run rẩy, trán đẫm mồ hôi hột. "Đây không phải là tiệm tạp hóa… đây là lãnh địa của Chân Tiên!"

Trần Huyền Tử nhìn sang Ma Tôn, hừ lạnh một tiếng: "Cửu U, ngươi có mắt mà không tròng. Chủ tiệm là tồn tại mà ngươi có thể mạo phạm sao? Ánh sáng vĩnh cửu này vốn dùng để khai hóa những kẻ ngu muội, ngươi lại muốn hủy diệt nó? Ngươi còn không mau quỳ lạy xin chủ tiệm thứ tội!"

Cửu U Ma Tôn nhìn lên thanh đèn dài, ánh sáng của nó giờ đây trong mắt hắn không còn đáng ghét nữa, mà mang một vẻ thần thánh bất khả xâm phạm. Hắn run rẩy dập đầu xuống đất, âm thanh khô khốc:

"Vãn bối… vãn bối Cửu U, có mắt như mù, xin bậc tiền bối đại xá! Xin 'Thần Đăng' đại xá!"

Diệp Trần vò đầu bứt tai. Cái hệ thống này lại nâng cấp quá tay rồi, làm gì mà dọa người ta đến mức này cơ chứ?

"Thôi được rồi, anh kia, đừng dập đầu nữa, hỏng hết gạch sàn của tôi bây giờ." Diệp Trần đứng dậy, đi đến chỗ tủ lạnh, lấy ra một chai Coca-Cola khác, đi đến trước mặt Cửu U Ma Tôn và đưa cho hắn. "Uống cái này đi để bình tĩnh lại. Hai mươi linh thạch trung phẩm, nhớ trả tiền."

Cửu U Ma Tôn run cầm cập đón lấy chai nước. Hắn nhìn cái chai nhựa màu đỏ, rồi nhìn thứ nước đen thui bên trong đang không ngừng nổi bọt khí.

"Đây là… đây là tiên dịch sao?" Hắn hỏi với giọng đầy thành kính.

"Cứ cho là vậy đi." Diệp Trần chép miệng.

Cửu U Ma Tôn mở nắp chai theo cách mà hắn thấy Diệp Trần làm. Tiếng *Phì* vang lên khiến hắn giật mình, nhưng ngửi thấy mùi hương độc lạ, hắn không ngần ngại uống một ngụm lớn.

Một cảm giác ngọt lịm kèm theo cái lạnh tê tái và hàng triệu vụ nổ liti trên đầu lưỡi bùng phát. Luồng năng lượng quái dị ấy chạy dọc xuống thực quản, len lỏi vào từng lỗ chân lông, xua tan cái nóng bức và sự hỗn loạn của ma công trong cơ thể hắn.

*Ực… ực… ực…*

Cửu U Ma Tôn uống cạn chai nước trong một hơi. Hắn ngẩn người ra một lúc, rồi bỗng nhiên bật khóc nức nở.

"Thứ nước này… nó khiến ta cảm nhận được tình thương của cha mẹ… cảm nhận được hương vị của sự sống mà ta đã bỏ quên khi dấn thân vào Ma đạo. Chủ tiệm… tiền bối! Ngài là cứu tinh của đời ta!"

Nói rồi, hắn lại dập đầu xuống nền gạch, hướng về phía bóng đèn tuýp 1m2 trên trần nhà mà lạy liên hồi: "Thần Đăng thượng thần, xin hãy soi sáng cho tâm hồn tăm tối của vãn bối!"

Diệp Trần cạn lời. Anh nhìn sang Thanh Loan: "Thanh Loan, lau sàn đi nhé. À, còn cái anh Ma Tôn kia nữa, lát nữa cho anh ta một cái chổi. Tội làm hỏng cửa và làm phiền hàng xóm, phạt ở lại làm thợ quét dọn cho tiệm một tháng."

Thanh Loan mỉm cười rạng rỡ: "Tuân mệnh chủ nhân! Được quét dọn dưới ánh sáng 'Thần Đăng' là phúc phận mười kiếp của hắn đấy ạ."

Trần Huyền Tử lúc này vẫn đứng đó, mắt không rời khỏi bóng đèn. Lão chợt ngộ ra một điều gì đó cực kỳ thâm sâu. Lão lấy ra một cuốn sổ nhỏ, bắt đầu hí hoáy viết:

*"Ngày hôm nay, ta thấy được Đạo. Đạo không nằm ở đỉnh núi cao, không nằm ở linh thạch hàng triệu năm. Đạo nằm ở một cái ống thủy tinh thắp sáng căn phòng tối. Đạo chính là 'Điện'. 'Điện' là ánh sáng, là năng lượng, là sự cứu rỗi. Kẻ nào sở hữu được 'Công tắc' của ánh sáng, kẻ đó nắm giữ mệnh mạch của cả vũ trụ…"*

Phía ngoài cửa tiệm, mây đen bỗng nhiên tản mát hết. Ánh nắng chiều le lói của Vân Hải Thành chiếu xuống, nhưng so với ánh sáng trắng bên trong tiệm tạp hóa, ánh nắng mặt trời dường như cũng trở nên nhợt nhạt và tầm thường.

Một vị Thái thượng trưởng lão nghiện mì tôm, một Thánh nữ xinh đẹp quỳ lạy đồ điện, và một vị Ma Tôn bá chủ đang sụt sùi uống Coca-Cola dưới bóng đèn tuýp.

Diệp Trần nằm lại xuống ghế nhựa, kéo cái kính râm (mới được mở khóa) lên mắt để tránh độ sáng 6500K của bóng đèn Điện Quang. Anh lẩm bẩm:

"Tu tiên cái gì chứ… Chẳng qua là thiếu một bộ mạng wifi nữa thôi. Khi nào có internet, chắc các ông này quỳ lạy cả cái modem phát sóng mất."

Bóng đèn trên trần vẫn tỏa sáng bền bỉ, soi rõ tấm bảng giá: *Coca-Cola 20 linh thạch. Không mặc cả.*

Ánh sáng vĩnh cửu của "Thần Đăng" từ nay chính thức trở thành huyền thoại đầu tiên khởi đầu cho một cuộc cách mạng "hiện đại hóa" giới tu tiên đầy hài hước và điên rồ tại Vân Hải Thành.

— o0o —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8