Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 28: ** Ma Tôn và nỗi ám ảnh chẻ củi
**CHƯƠNG 28: MA TÔN VÀ NỖI ÁM ẢNH CHẺ CỦI**
Nắng sớm ở Vân Hải Thành luôn mang theo một chút vị mặn của biển và sự thanh khiết của linh khí loãng nhẹ. Nhưng tại con hẻm nhỏ nơi "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" tọa lạc, bầu không khí lại có chút… kỳ quặc.
*Cắc!*
Một tiếng động khô khốc vang lên, tiếp sau đó là tiếng thở dốc nặng nề.
Cửu U Ma Tôn, kẻ từng khiến cả Ma giới rung chuyển, kẻ mà cái tên có thể khiến trẻ con ở Trung Đô ngừng khóc nhè, lúc này đang trần cánh tay hộ pháp đầy những hình xăm ma văn cổ quái, mồ hôi nhễ nhại, hai tay cầm chiếc rìu sắt rỉ sét, điên cuồng chẻ củi.
Nếu những lão quái vật ở Ma Liên Minh nhìn thấy cảnh này, có lẽ họ sẽ tập thể tẩu hỏa nhập ma mà chết.
Dưới chân lão không phải là gỗ thông hay gỗ sồi bình thường. Đó là "Thiên Thần Mộc" – một loại gỗ cứng hơn cả huyền thiết, được Diệp Trần lôi ra từ kho của hệ thống với lý do: "Gỗ này cháy lâu, đỡ công đi nhặt củi".
"Khốn kiếp… Tại sao một cái rìu không có chút linh lực nào lại có thể nặng như một tòa núi thế này?"
Cửu U Ma Tôn nghiến răng, gân xanh nổi lên như những con giun bò trên trán. Lão vận dụng "Cửu U Ma Công" đến tầng thứ bảy, hắc khí quấn quýt quanh lưỡi rìu, bổ mạnh xuống.
*Cắc!*
Khối gỗ nứt ra làm đôi. Ma Tôn chưa kịp mừng rỡ thì từ phía ghế tựa nằm ở cửa tiệm, một giọng nói ngái ngủ lười biếng vang lên:
"Này Ma Tôn, ông chẻ nhỏ chút nữa. Củi to thế này thì làm sao cho vừa cái lò nướng xúc xích? Ông muốn làm hỏng việc kinh doanh của ta à?"
Diệp Trần khẽ nhấc chiếc kính râm màu đen ra khỏi mắt, lười nhạt liếc nhìn về phía đống củi. Anh đang diện một chiếc áo thun trắng có in hình con vịt vàng, chiếc quần lửng caro và đôi dép tổ ong thần thánh. Trông anh chẳng giống một cao nhân tiên giới chút nào, mà giống một gã thanh niên thất nghiệp đang hưởng thụ cuộc sống rảnh rỗi hơn.
Ma Tôn run run, hắc khí quanh người trong nháy mắt tản sạch. Lão nhớ đến cảm giác của thứ gọi là "Bình xịt côn trùng" vào hai ngày trước. Chỉ một làn khói mờ ảo nồng nặc mùi hóa chất, ma công nghìn năm của lão bỗng nhiên bị phong tỏa, ngũ quan tê liệt, cả người như bị hàng vạn mũi kim đâm vào linh hồn.
Đó không phải là pháp bảo. Đó là sự trừng phạt của thiên đạo! Ít nhất là lão nghĩ vậy.
"Chủ nhân… thuộc hạ sẽ chẻ nhỏ ngay." Ma Tôn cúi đầu, giọng nói vốn dĩ khàn đục như tiếng sấm giờ đây nghe ngoan ngoãn đến lạ thường.
Lão nhặt một thanh củi lên, bắt đầu tỉ mẩn chẻ ra từng miếng nhỏ như tăm tre. Trong đầu lão thầm than thở: *Ta là Ma Tôn! Ta từng uống máu hàng vạn kẻ thù! Tại sao giờ đây ta lại phải ngồi đây lo lắng về việc thanh củi có vừa cái lò nướng hay không?*
Nhưng ngay sau đó, mùi hương từ trong tiệm bay ra khiến lão không tự chủ được mà nuốt nước bọt.
Đó là mùi thơm ngậy của bơ, vị đậm đà của thịt, và một chút gì đó cay nồng kích thích. Thanh Loan – nàng Thánh nữ lạnh lùng của Thanh Vân Tông ngày nào, nay đang mặc tạp dề, chuyên chú đứng trước lò vi sóng, tay cầm một hộp "Cơm tự sôi vị bò cay".
"Chủ nhân, đồ ăn đã sẵn sàng." Thanh Loan khẽ cúi người, giọng nói dịu dàng như gió xuân.
Diệp Trần ngồi dậy, vươn vai một cái thật dài khiến các khớp xương kêu răng rắc. Anh bước đến cạnh Ma Tôn, đưa cho lão một chiếc túi màu bạc nhỏ xíu.
"Làm tốt lắm. Đây, thù lao hôm nay của ông. Một túi xúc xích bò cay mini. Ăn xong rồi vào lau sàn cho sạch, Tiểu Hắc lại vừa mới tha xương gà bừa bãi rồi."
Ma Tôn run rẩy đón lấy túi xúc xích. Khi ngón tay lão chạm vào bao bì nilon, lão cảm nhận được một thứ quy tắc vô hình đang luân chuyển bên trong. Lão vội vàng xé vỏ (một kỹ năng lão đã học được sau bao lần làm rách cả bao bì lẫn… ngón tay), đưa miếng xúc xích vào miệng.
*Bùng nổ!*
Một luồng linh khí nóng rực như nham thạch tuôn trào từ thực quản xuống đan điền. Ma công vốn dĩ đang trì trệ vì bị phong ấn bỗng nhiên sôi sùng sục. Cửu U Ma Tôn mở to mắt, lão cảm thấy những tạp chất trong máu mình đang bị thiêu rụi bởi thứ cay nồng tuyệt diệu này.
"Đạo vận! Đây chính là Đạo vận tinh khiết nhất!"
Ma Tôn vừa ăn vừa rơm rớm nước mắt. Ở Ma giới, lão phải giết chóc, phải tranh đoạt, phải ngủ trên đống xương người mới có thể tăng thêm một chút tu vi. Còn ở đây, lão chỉ cần chẻ củi và ăn một cái thứ gọi là "xúc xích bò", tu vi lại âm thầm tiến triển ổn định hơn bất kỳ lúc nào.
*Có lẽ… làm thợ chẻ củi cũng không tệ lắm.* Lão thầm nghĩ, rồi đột nhiên nhận ra suy nghĩ của mình quá mức nguy hiểm.
Lúc này, từ đầu hẻm, tiếng bước chân kiêu ngạo cùng tiếng dây cương ngựa hí vang rộn rã phá tan không khí tĩnh lặng.
Một thiếu niên mặc y phục dát vàng, cưỡi trên một con Linh Mã trắng tuyết, phía sau là bốn tên hộ vệ Nguyên Anh kỳ đầy vẻ hung hăng. Hắn nhìn cái tiệm tạp hóa cũ kỹ bằng nửa con mắt, vẻ khinh khỉnh lộ rõ.
Dương Phong – Thiên tài của Dương Gia ở Trung Đô, kẻ vốn nổi danh là "mắt mọc trên đỉnh đầu".
"Đây chính là cái tiệm mà người ta đồn thổi là có thể khiến Nguyên Anh đột phá sao? Một căn nhà nát, một gã ăn mày chẻ củi, và một tên chủ tiệm trông như kẻ phàm phu tục tử."
Dương Phong xuống ngựa, dùng cây roi da chỉ thẳng vào mặt Ma Tôn đang lồm cồm bò dậy lau sàn:
"Này tên nô bộc, đi gọi chủ nhà của ngươi ra đây. Ta muốn mua toàn bộ hàng hóa trong tiệm này. Linh thạch không thành vấn đề!"
Ma Tôn đang cầm cái khăn lau, mặt đen lại. Lão nhìn Dương Phong như nhìn một người chết. Đã bao lâu rồi không có kẻ dám dùng roi chỉ vào mặt lão?
Nhưng Ma Tôn liếc nhìn Diệp Trần đang thong dong húp một ngụm Sting dâu đỏ mọng, lại nhìn thấy con chó đen nhỏ (Tiểu Hắc) đang nằm gặm xương gà ở góc cửa nhưng đôi mắt hắc ám của nó đang lóe lên tia nhìn khát máu.
Lão bỗng nhiên nhếch môi cười, một nụ cười đầy tà khí:
"Tiểu tử, tiệm tạp hóa này có quy tắc. Muốn mua đồ, mời xếp hàng. Còn muốn dùng tiền đè người… ta e rằng cái mạng của ngươi không đủ lớn đâu."
Dương Phong cười lớn, vẻ mặt tràn đầy sự chế giễu: "Quy tắc? Ở Đông Nhất Lục này, lời nói của Dương Gia ta chính là quy tắc! Các ngươi, đập nát cái đống gỗ vụn này cho ta, để bọn chúng biết thế nào là lễ độ!"
Bốn tên hộ vệ Nguyên Anh kỳ ngay lập tức tiến lên. Áp lực của tu vi Nguyên Anh tỏa ra khiến không gian xung quanh như đông đặc lại.
Diệp Trần thở dài một tiếng, đặt chai Sting xuống bàn. Anh nhìn Thanh Loan đang định ra tay, liền phẩy tay ngăn lại.
"Loan nhi, để Ma Tôn xử lý. Ông ta đang thiếu nợ ta tiền làm hỏng cái bản lề cửa hôm nọ. Cho ông ta cơ hội lập công trừ nợ."
Cửu U Ma Tôn nghe thấy chữ "trừ nợ", đôi mắt bỗng sáng rực lên như đèn pha. Lão vứt cái khăn lau sàn sang một bên, cầm lấy chiếc rìu rỉ sét dùng để chẻ củi lúc nãy.
"Đám kiến hôi… làm phiền chủ nhân ăn trưa, tội đáng muôn chết!"
Chỉ thấy Ma Tôn không hề vận dụng ma công hoa mỹ. Lão chỉ đơn giản bước một bước, nhưng mỗi bước chân của lão như đạp lên nhịp tim của đám người Dương Phong.
*Rầm!*
Chiếc rìu rỉ sét vung lên, không có hào quang, không có tiếng sấm, chỉ có một luồng áp lực tuyệt đối của kẻ từng đứng trên đỉnh cao Ma đạo.
"Cái gì?!" Bốn tên hộ vệ Nguyên Anh kỳ kinh hãi nhận ra, linh lực trong người bọn họ đã hoàn toàn đóng băng. Một luồng khí tức tử vong khóa chặt lấy linh hồn họ.
*Chát! Chát! Chát! Chát!*
Không phải chém bằng lưỡi rìu, mà là bằng sống rìu. Bốn vị đại cao thủ Nguyên Anh bị đánh bay ra khỏi hẻm như những bao cát, rụng sạch răng, nằm co quắp dưới đất.
Dương Phong bàng hoàng, chiếc roi trên tay rơi xuống đất lúc nào không biết. Hắn run rẩy lùi lại: "Ngươi… ngươi là ai? Tại sao lại có thực lực này?"
Ma Tôn tiến lại gần, cúi xuống nhặt thanh củi vừa bị chân của Dương Phong giẫm lên. Lão thổi sạch bụi, vẻ mặt đau đớn như mất đi bảo vật:
"Ngươi có biết thanh củi này đáng giá bao nhiêu không? Ngươi có biết để chẻ được nó, ta đã phải tốn bao nhiêu mồ hôi không? Hả?!"
Ma Tôn túm lấy cổ áo Dương Phong, giơ tay định tát.
"Dừng tay." Giọng Diệp Trần vang lên đều đều.
Ma Tôn ngay lập tức dừng lại, vẻ mặt cung kính nhìn về phía cửa tiệm.
Diệp Trần bước ra, đi đôi dép tổ ong kêu "lẹt bẹt" trên nền đất. Anh nhìn Dương Phong đang sợ đến tè ra quần, mỉm cười thân thiện:
"Vị khách nhân này, tiệm chúng tôi kinh doanh hòa nhã. Đánh đánh giết giết làm gì cho tổn thọ. Cậu làm hỏng thanh củi của chúng tôi, lại làm bẩn cái hẻm vừa được lau sạch… Chi bằng thế này, vào tiệm mua chút đồ đi. Coi như đền bù tiền vệ sinh, thấy sao?"
Dương Phong nhìn Ma Tôn hung thần ác sát phía sau, lại nhìn Diệp Trần đang cười "hiền hậu", liền gật đầu lia lịa như tế sao: "Vâng, vâng! Tôi mua! Cái gì tôi cũng mua!"
Dương Phong bị đẩy vào trong tiệm. Ngay khi bước qua cánh cửa gỗ, hắn bỗng nhiên cảm thấy một sự tĩnh lặng đến rợn người. Toàn bộ tu vi linh lực của hắn… biến mất hoàn toàn! Hắn giờ đây không khác gì một người phàm trần.
"Này, cậu chủ Dương, cậu xem món này thế nào?" Diệp Trần cầm lên một que kem socola lạnh ngắt, hơi lạnh tỏa ra làm mờ cả không gian.
"Cái này gọi là \'Socola Ngàn Năm\'. Ăn vào sẽ giúp tâm trí tỉnh táo, cực kỳ thích hợp cho những người có thói quen hống hách như cậu."
Dương Phong nhìn cái que gỗ nhỏ xíu, trong lòng nghi ngại: "Cái này… bao nhiêu linh thạch?"
"Không đắt. Mười viên linh thạch cực phẩm một que." Diệp Trần đáp tỉnh bơ.
Ma Tôn ở phía sau trợn mắt. *Cái gì? Que kem đó mình thấy chủ nhân ăn như cơm bữa, vậy mà bán mười viên linh thạch cực phẩm? Gian thương! Đúng là siêu cấp gian thương!*
Nhưng Dương Phong nào dám mặc cả. Hắn vội vàng lôi túi trữ vật ra, cung kính dâng linh thạch, rồi nhận lấy que kem với đôi bàn tay run rẩy.
Hắn cắn một miếng nhỏ.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, rồi nổ tung trong não bộ. Dương Phong cảm thấy tâm ma của mình – vốn luôn bị sự kiêu ngạo dẫn dắt – bỗng chốc bị đóng băng thành băng vụn. Đầu não hắn sáng suốt hơn bao giờ hết. Hắn chợt nhận ra mình vừa làm những hành động ngu xuẩn đến mức nào.
"Đây… đây thực sự là tiên phẩm!" Dương Phong kinh hãi quỳ thụp xuống: "Tiền bối, vãn bối có mắt không tròng! Đa tạ tiền bối ban cho thần dược để vãn bối ngộ ra đại đạo!"
Diệp Trần cười tủm tỉm, phẩy tay: "Biết sai là tốt. Thôi, biến đi cho khuất mắt. Nhớ là lần sau tới nhớ xếp hàng, đừng có mang ngựa vào đây làm bẩn hẻm, bằng không Ma Tôn sẽ bắt cậu ở lại chẻ củi chung đấy."
Dương Phong như được đại xá, vừa khóc vừa chạy biến mất khỏi con hẻm, để lại bốn tên hộ vệ vẫn đang nằm rên rỉ bên ngoài.
Sau khi tiễn khách xong, Ma Tôn quay lại với vẻ mặt tội nghiệp: "Chủ nhân… việc chẻ củi của thuộc hạ…"
Diệp Trần liếc nhìn đống củi đã được Ma Tôn chẻ nhỏ một cách hoàn hảo, gật gù hài lòng. Anh vào tủ lạnh, lấy ra một lon Coca-Cola đỏ rực, bật nắp *Póc* một tiếng thật kêu.
"Được rồi, thưởng cho ông. Hôm nay nghỉ sớm đi. Uống cái này đi rồi đi lau nốt cái sân sau."
Ma Tôn đón lấy lon Coca bằng cả hai tay. Khi chất lỏng màu đen sủi bọt chảy vào họng, lão cảm thấy cả linh hồn mình như được thăng hoa. Cái cảm giác bọt ga nổ li ti trên lưỡi đối với một Ma đầu như lão quả thực là một trải nghiệm "hủy thiên diệt địa".
*Ợ!*
Ma Tôn phát ra một tiếng nấc dài đầy sảng khoái. Một luồng ma khí tinh khiết đột nhiên bộc phát từ đỉnh đầu lão, hóa thành hình bóng một con quỷ thần gầm thét trong hư không trước khi tan biến vào bóng tối của tiệm tạp hóa.
Thanh Loan đang quét dọn gần đó, bình tĩnh nhận xét: "Ma công của ông ta lại tinh thuần hơn rồi. Chủ nhân quả là vĩ đại, dùng một lon nước đen sì cũng có thể giúp người ta thanh lọc tâm ma."
Ma Tôn không quan tâm Thanh Loan nói gì. Lão bây giờ nhìn đống củi với ánh mắt đầy say mê.
"Chẻ củi… chẻ củi chính là tu luyện! Uống Coca chính là ngộ đạo!"
Đêm đó, dưới ánh trăng của Vân Hải Thành, người ta vẫn nghe thấy tiếng rìu *Cắc! Cắc!* đều đặn phát ra từ cuối hẻm.
Cửu U Ma Tôn, một vị Ma tôn thống lĩnh vạn quân, giờ đây đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc của một thợ chẻ củi chuyên nghiệp, chỉ để đổi lấy một lon nước ngọt và một nụ cười lười biếng của vị chủ tiệm đi dép tổ ong kia.
Và trong góc tiệm, chiếc hệ thống lại hiện lên dòng chữ xanh mướt:
【Ting! Danh vọng của cửa hàng tăng thêm 500 điểm. Mở khóa mục mới: Máy xịt rửa xe cao áp (có thể xịt bay linh hồn kẻ địch trong nháy mắt).】
Diệp Trần nằm trên giường, khóe môi hơi nhếch lên: "Ma Tôn à Ma Tôn, chuẩn bị tinh thần đi, sắp tới công việc của ông không chỉ là chẻ củi đâu…"
Cả một đêm bình yên, chỉ có mùi mì tôm thoang thoảng bay trong gió, đánh dấu một ngày bình thường nữa trôi qua tại tiệm tạp hóa mạnh nhất tiên giới.