Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 29: ** Kính râm: Nhật Nguyệt Thần Nhãn

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:25:37 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 29: KÍNH RÂM: NHẬT NGUYỆT THẦN NHÃN**

Nắng hạ ở Vân Hải Thành vốn đã gay gắt, hôm nay lại càng giống như có mười mặt trời cùng treo trên đỉnh đầu. Những con phố đá xanh dường như cũng đang tỏa ra hơi nóng hừng hực, khiến không gian bị bóp méo, nhìn không thực.

Trong khi các tu sĩ phải vận dụng linh lực để duy trì sự thanh mát cho cơ thể, thì ở cuối con hẻm nhỏ phía Đông, trước cửa một tiệm tạp hóa cũ kỹ, có một nam thanh niên đang thản nhiên nằm hưởng thụ.

Diệp Trần ngáp một cái dài đến tận mang tai, đôi chân đi dép tổ ong màu vàng rực gác lên chiếc ghế đậu, thân hình gầy thanh tú chìm sâu vào chiếc ghế tựa bằng tre. Bên cạnh anh, chiếc quạt điện mini chạy bằng linh thạch – một món đồ mới nâng cấp của hệ thống – đang xoay tít, thổi ra luồng gió mát rượi.

“Chủ nhân, trà của ngài.”

Thanh Loan bước ra, nhẹ nhàng đặt ly trà sữa đá lạnh xuống bàn gỗ. Hôm nay nàng mặc một bộ đạo bào màu xanh nhạt bó sát, làm tôn lên những đường cong thanh thoát, mái tóc đen được búi gọn bằng một chiếc bút bi Thiên Long. Ánh mắt nàng khi nhìn Diệp Trần không còn là sự nghi ngờ của ngày đầu, mà là một loại sùng bái gần như cuồng tín.

Diệp Trần mắt nhắm mắt mở, tay quờ quạng lấy một vật phẩm mới vừa “quay thưởng” được từ hệ thống sáng nay. Đó là một chiếc kính râm hiệu Ray-Ban, gọng đen bóng loáng, tròng kính đen kịt như mực, phản chiếu ánh nắng chói chang thành những tia sáng sắc lạnh.

“Nắng quá, đeo cái này vào cho đỡ mỏi mắt.”

Diệp Trần lẩm bẩm, đeo chiếc kính râm lên mặt. Ngay lập tức, thế giới rực rỡ bên ngoài qua lớp tròng kính trở nên dịu lại, một màu xám xanh mát mắt bao phủ lấy tầm nhìn. Anh hài lòng thở hắt ra một hơi, dựa đầu vào thành ghế, chẳng mấy chốc hơi thở đã trở nên đều đặn, đi vào giấc ngủ ngàn thu… à không, giấc ngủ trưa thường nhật.

Thanh Loan đứng bên cạnh, nín thở quan sát.

Trong mắt nàng, hành động đeo kính của Diệp Trần không hề đơn giản là “đỡ mỏi mắt”. Khi chiếc kính đen ngòm kia che đi đôi mắt của chủ nhân, nàng đột ngột cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ trên trời cao đổ ập xuống. Đôi mắt ấy, vốn luôn mang vẻ lười biếng và hờ hững, nay lại bị che lấp bởi hai khối hắc thạch bí ẩn, sâu thẳm như hố đen vũ trụ, dường như có thể hút lấy linh hồn của bất kỳ ai dám nhìn thẳng vào.

“Lại là một loại thần thông nhãn thuật sao?” Thanh Loan thầm nghĩ, lòng đầy chấn động. “Chủ nhân đeo nó, chắc chắn là vì hôm nay khí vận Vân Hải Thành có biến, ngài muốn che giấu thiên cơ, không muốn để thiên đạo nhìn thấu tâm tư của mình!”

Cùng lúc đó, tại đầu phố, một đoàn người đang hùng hổ tiến về phía tiệm tạp hóa.

Dẫn đầu là Dương Phong, thiếu chủ của Dương gia. Hôm nay hắn không đi một mình, mà đi bên cạnh là một lão giả mặc trường bào thêu hoa văn sấm sét, đôi mắt của lão luôn híp lại, đôi khi loé lên những tia sáng vàng kim đầy sắc sảo.

Đây chính là Dương Thiên Quyền, trưởng lão của Dương gia, một đại lão Nguyên Anh kỳ tầng thứ năm, đồng thời là một chuyên gia về nhãn thuật nổi danh khắp vùng Đông Nhất Lục với bí kỹ “Kim Quang Đồng”.

“Phong nhi, ngươi nói kẻ đó chỉ là một người phàm nhưng sở hữu vô số chí bảo?” Dương Thiên Quyền trầm giọng hỏi, bước chân lão đi đến đâu, mặt đất khô nóng đến đó.

Dương Phong run rẩy gật đầu, khuôn mặt vẫn còn vẻ xanh xao sau lần bị “que kem” đóng băng kinh mạch: “Thưa trưởng lão, kẻ đó cực kỳ quái dị. Đồ vật trong tiệm của hắn không có linh khí, nhưng hiệu quả lại vượt xa đan dược lục phẩm. Ngài phải cẩn thận, hắn… hắn rất tà môn.”

Dương Thiên Quyền hừ lạnh một tiếng: “Trên đời này làm gì có vật không linh khí mà có uy lực thần kỳ? Theo ta thấy, hẳn là một loại ảo thuật cao cấp che mắt thế gian. Hôm nay có Kim Quang Đồng của ta ở đây, mọi sự dối trá đều phải lộ diện dưới hình hài nguyên thủy của chúng!”

Khi đoàn người Dương gia dừng chân cách tiệm tạp hóa mười trượng, họ nhìn thấy Diệp Trần.

Bối cảnh thật sự rất… ba chấm.

Một thanh niên mặc áo thun trắng, quần đùi hoa, chân đi dép tổ ong, trên mặt đeo một thứ đen thui lạ lẫm, đang nằm ngáy o o giữa ban ngày ban mặt.

Dương Thiên Quyền dừng bước, đôi lông mày trắng xóa nhíu chặt lại. Lão không cảm nhận được một chút tu vi nào từ Diệp Trần, nhưng lạ thay, lão cũng không thể nhìn thấu được biểu cảm của thanh niên này qua cái “vật đen đen” trên mặt kia.

“Hắn đang làm gì?” Dương Thiên Quyền nghi hoặc hỏi.

“Hình như… hắn đang ngủ?” Một hộ vệ phía sau lên tiếng.

“Láo xược!” Dương Thiên Quyền quát khẽ. “Ngươi nghĩ một vị ‘cao nhân’ sở hữu những bảo vật chấn động như vậy lại đi ngủ giữa lúc chúng ta kéo quân đến sao? Đây rõ ràng là ‘Thiền định thái hư’, hắn đang dùng ý niệm du ngoạn cửu thiên, không xem chúng ta ra gì!”

Dương Thiên Quyền bước lên một bước, linh lực Nguyên Anh kỳ bùng nổ, tạo thành một cơn lốc nhỏ cuốn bay lớp bụi bẩn xung quanh. Lão chấp tay sau lưng, dõng dạc nói:

“Dương gia trưởng lão Dương Thiên Quyền, nghe danh chủ tiệm tạp hóa thần bí đã lâu, hôm nay đặc biệt đến xin giáo hóa! Các hạ vì sao lại dùng vật kia che mắt? Chẳng lẽ không dám dùng chân diện mục đối diện với lão phu?”

Đáp lại lão chỉ là tiếng quạt điện vù vù và tiếng ngáy nhẹ nhàng của Diệp Trần.

Sự im lặng này đối với Dương Thiên Quyền là một loại sỉ nhục cực độ. Lão nghiến răng, đôi mắt bỗng nhiên mở trừng, ánh sáng vàng kim từ trong đồng tử bắn ra rực rỡ như hai vầng thái dương nhỏ.

“Kim Quang Đồng – Phá Vọng!”

Lão quyết định dùng nhãn thuật mạnh nhất để nhìn xuyên qua chiếc kính râm kia, xem thử đôi mắt của Diệp Trần đang chứa đựng cái gì.

Dưới góc nhìn của Kim Quang Đồng, vạn vật đều trở nên trong suốt, kể cả các trận pháp phức tạp nhất. Dương Thiên Quyền tự tin rằng, chiếc kính đen kia dù là pháp bảo bậc nào cũng sẽ phải hiện nguyên hình trước mặt mình.

Nhưng, khi tia sáng từ mắt lão vừa chạm vào tròng kính Ray-Ban của Diệp Trần…

*Bùm!*

Một tiếng nổ trầm đục chỉ nổ ra trong ý thức giới của Dương Thiên Quyền.

Hệ thống của Diệp Trần cảm nhận được một luồng linh lực lạ mang tính chất do thám tấn công vào khuôn mặt chủ nhân. Trong “Tuyệt Đối Lĩnh Vực”, mọi sự do thám không được phép đều bị coi là hành vi thù địch cấp độ 1.

Chiếc kính râm đột ngột phát ra một loại hào quang hắc ám huyền diệu. Tròng kính tráng gương của nó không hề hấp thụ tia sáng của Dương Thiên Quyền, mà là… phản xạ toàn phần kèm theo gia cường uy lực lên gấp mười lần!

Trong tầm mắt của Dương Thiên Quyền, lão không nhìn thấy đôi mắt của Diệp Trần. Lão nhìn thấy một vùng trời đất hỗn độn, nơi âm dương nghịch chuyển, nhật nguyệt cùng lúc hiện ra nhưng lại nhuộm một màu đen sẫm đáng sợ. Hai khối hắc thạch trên mặt Diệp Trần giờ đây biến thành hai con mắt thần của thiên đạo, uy nghiêm, lạnh lùng, nhìn lão như nhìn một hạt bụi nhỏ nhoi giữa đại dương.

“Áaaa!”

Dương Thiên Quyền hét lên một tiếng thê thảm, lão lảo đảo lùi lại mấy bước, hai tay bịt chặt lấy đôi mắt. Từ trong khe tay, những dòng máu tươi đỏ rực chảy xuống, thấm ướt cả bộ râu trắng.

“Trưởng lão! Ngài sao vậy?” Dương Phong hốt hoảng lao đến đỡ lấy lão già.

Dương Thiên Quyền run rẩy, giọng nói tràn đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng: “Không… không thể nào! Đó là Nhật Nguyệt Thần Nhãn! Là đôi mắt của Đạo! Lão phu vừa nhìn thấy sự sụp đổ của thái dương, nhìn thấy vạn giới luân hồi… Ta… đôi mắt của ta bị phản phệ rồi!”

Toàn bộ tu sĩ xung quanh đều kinh hãi đến đứng hình.

Kim Quang Đồng của Dương Thiên Quyền có thể nhìn thấu một ngọn núi lớn, vậy mà chỉ vừa nhìn vào chiếc kính của Diệp Trần liền bị phế bỏ?

“Nhật Nguyệt Thần Nhãn?” Thanh Loan đứng bên cửa tiệm, nghe vậy liền chấn động. “Thì ra cái ‘kính râm’ này có tên gọi kinh khủng như vậy. Chủ nhân quả nhiên không bao giờ dùng hàng thường.”

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đang nằm gặm xương KFC bên góc tường, khinh bỉ liếc mắt nhìn đám người Dương gia một cái, rồi tiếp tục ngủ. Đám tép riu này, chủ nhân chỉ cần dùng một phụ kiện đi kèm khi ngủ cũng đủ khiến tụi bây mù mắt, thật là không biết lượng sức.

Lúc này, do tiếng hét quá lớn, Diệp Trần giật mình tỉnh giấc.

“Hả? Ai? Đứa nào hét đấy?”

Anh ngồi bật dậy, chiếc kính râm trễ xuống sống mũi, để lộ đôi mắt vẫn còn hơi kèm nhèm vì ngái ngủ.

Nhìn thấy một lão già đang quỳ dưới đất máu me đầy mặt, Diệp Trần ngơ ngác mất vài giây. Anh gãi gãi đầu, tháo kính ra lau vào tà áo thun, rồi lại đeo lên (cho nó ngầu).

“Gì vậy? Mới sáng sớm đã đến trước cửa tiệm tôi ăn vạ à?” Diệp Trần cau mày hỏi.

Dương Thiên Quyền dù đang đau đớn đến xé tâm can, nhưng khi nghe giọng nói trầm thấp “đầy uy nghiêm” của Diệp Trần, lão lập tức quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất *cộp cộp*.

“Tiền bối tha mạng! Tiền bối tha mạng! Là vãn bối có mắt không tròng, dám dùng thuật nhãn hèn mọn xúc phạm đến thần oai của ngài! Vãn bối không biết ngài đang tu luyện thần thông ‘Nhật Nguyệt Thần Nhãn’, xin ngài rộng lòng từ bi, xem như lão phu là một cái rắm mà thả đi!”

Diệp Trần: “???”

Cái gì nhãn? Cái gì thần thông?

Anh liếc nhìn chiếc kính râm trên tay. Cái thứ này giá 50 điểm danh vọng ở cửa hàng hệ thống, chẳng lẽ… nó còn có chức năng nào mình chưa đọc kỹ?

Diệp Trần ho nhẹ một tiếng, cố giữ vẻ mặt bình tĩnh: “Tôi chỉ đeo cái kính này để ngủ cho mát mắt, ông nói cái gì thần thông gì cơ? Ông làm hỏng không khí buổi trưa của tôi rồi đấy.”

“Phải, phải! Ngài nói phải! Thần thông của tiền bối đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân, đối với ngài đó là món đồ bình thường, nhưng đối với vãn bối chính là lôi đình vạn quân!” Dương Thiên Quyền vừa run vừa nói, máu vẫn còn chảy.

Diệp Trần thở dài, đúng là mấy ông tu tiên này não bộ phát triển theo hướng kỳ lạ thật. Nhưng anh là người kinh doanh, nhìn thấy “con mồi” giàu có trước mặt mà không chém đẹp một vố thì không phải là Diệp Trần.

“Được rồi, nể tình ông cũng biết điều. Cửa hàng tôi không nhận sự xin lỗi suông. Muốn chữa mắt không?”

Dương Thiên Quyền như bắt được cọng rơm cứu mạng: “Muốn! Cầu tiền bối cứu độ!”

Diệp Trần quay sang Thanh Loan: “Tiểu Loan, vào kệ số 3, lấy cho ông ta một chai thuốc nhỏ mắt Osla. Giá 10 viên linh thạch trung phẩm.”

Dương Thiên Quyền nghe xong, suýt nữa ngất đi vì hạnh phúc. Chỉ có 10 viên linh thạch trung phẩm? Đối với một món đồ có thể chữa lành phản phệ nhãn thuật từ Nhật Nguyệt Thần Nhãn, cái giá này chẳng khác nào cho không! Tiền bối đúng là thánh nhân đại đức!

Thanh Loan nhanh nhẹn cầm ra một chai nhựa nhỏ nhắn màu trắng xanh, trông hết sức bình thường. Nàng đưa cho Dương Thiên Quyền bằng ánh mắt đồng cảm: “Uống… à không, nhỏ vào mắt, mỗi bên hai giọt. Chủ nhân đã ra tay, ông coi như giữ được mạng rồi.”

Dương Thiên Quyền run rẩy đón lấy chai thuốc nhỏ mắt. Lão mở nắp, cảm nhận được một mùi hương thanh khiết, không hề có linh khí dao động, đúng như phong cách của tiệm tạp hóa này. Lão không ngần ngại, nhỏ ngay vào đôi mắt đang chảy máu của mình.

*Tách! Tách!*

Cảm giác mát lạnh tức thì bùng nổ. Dương Thiên Quyền cảm thấy như có một dòng suối tiên đang len lỏi vào từng kinh mạch bị tổn thương, rửa sạch những vết rách và xoa dịu cơn đau rát kinh khủng. Điều kỳ diệu hơn là, thị lực của lão đang phục hồi với tốc độ không tưởng, thậm chí cảm thấy nhãn quang của mình so với trước đây còn trong sáng hơn vài phần.

“Thần dược! Đúng là thần dược!” Lão vừa nhỏ vừa khóc vì cảm động.

Sau khi thanh toán linh thạch xong xuôi, Dương Thiên Quyền dẫn theo Dương Phong và đoàn người cúi đầu đi giật lùi khỏi tiệm tạp hóa, không dám ho he nửa lời.

“Nhớ đấy, lần sau đừng có nhìn trộm người khác khi người ta đang ngủ. Vô duyên lắm.” Diệp Trần vọng ra một câu cảnh báo cuối cùng trước khi ngả người lại xuống ghế.

Dương Thiên Quyền suýt thì vấp té: “Vãn bối ghi nhớ! Vãn bối ghi nhớ!”

Khi đám người Dương gia đi khuất, không gian tĩnh lặng trở lại.

Diệp Trần lại đeo kính râm vào, xoay chiếc quạt máy cho mát thêm một chút. Anh lẩm bẩm: “Cái kính này cũng xịn thật, đeo vào mấy ông già kia cũng chẳng dám nhìn thẳng mình nữa. Sau này đi dạo phố chắc phải đeo thường xuyên.”

Thanh Loan nhìn dáng vẻ “lười biếng” của Diệp Trần, trong lòng càng thêm kính sợ. Chủ nhân dường như đang cố tình trêu đùa giới tu tiên. Ngài mang đến những vật phẩm cấp thần nhưng lại gắn cho chúng những cái tên kỳ lạ và vẻ ngoài đơn giản nhất. Đây chắc hẳn là một loại thái độ coi khinh đối với cường giả, coi trọng chúng sinh.

Bỗng nhiên, hệ thống vang lên tiếng thông báo quen thuộc trong đầu Diệp Trần:

【Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: ‘Dùng vẻ ngầu lòi dọa sợ tu sĩ’.】
【Phần thưởng: Mở khóa vật phẩm mới trên kệ hàng: Máy nghe nhạc MP3 nội bộ Tiên giới (tặng kèm tai nghe Bluetooth).】
【Hiệu quả: Khi đeo tai nghe, ký chủ có thể nghe được âm thanh của vạn vật và thiên đạo tâm thanh trong bán kính 100 mét. Khách hàng sử dụng sẽ được gia tăng 300% tốc độ tu luyện nhờ vào âm nhạc mang Đạo vận.】

Diệp Trần bật dậy, đôi mắt sau lớp kính râm sáng rực lên: “MP3? Tai nghe Bluetooth? Trời ơi, cuối cùng cũng có cái để giải trí rồi! Chứ ở cái Tiên giới này tối ngày chỉ nghe tiếng chim kêu vượn hú chán chết đi được!”

Anh lập tức vào kho hàng, lấy ra một chiếc tai nghe màu trắng nhỏ xíu nhét vào tai.

Thanh Loan thấy vậy liền tò mò hỏi: “Chủ nhân, cái vật nhỏ nhắn ngài vừa đeo vào tai… đó là loại linh khí gì vậy ạ? Nhìn nó giống như hai hạt ngọc của tiên tộc.”

Diệp Trần cười bí hiểm, chiếc kính râm lại phản chiếu một tia sáng ranh mãnh: “Cái này gọi là ‘Thiên Nhĩ Thông’. Muốn biết nó lợi hại thế nào không? Để tôi mở cho cô nghe một bản nhạc ‘Độ Ta Không Độ Nàng’ phiên bản Tiên giới nhé.”

Thanh Loan chưa kịp phản ứng, Diệp Trần đã nhấn nút Play.

Âm nhạc bắt đầu vang lên trong không gian xung quanh tiệm tạp hóa (do tính năng loa ngoài bí mật của hệ thống). Những âm điệu bass dồn dập, tiếng đàn điện tử sôi động đan xen với những ca từ huyền ảo về nhân thế.

Đối với người hiện đại, đó chỉ là một bài hát nhạc mạng bình thường.

Nhưng đối với tu sĩ Tiên giới như Thanh Loan, tiếng bass kia giống như tiếng sấm nổ vang trong linh hồn, từng nốt nhạc đều như gõ mạnh vào bình cảnh của nàng. Nàng cảm thấy máu trong người cuồn cuộn chảy, những u uất trong lòng bấy lâu nay bỗng chốc tan biến theo điệu nhạc.

“Giai điệu này… nó chứa đựng chân lý của cuộc đời! Người đàn ông trong lời ca sao lại bi ai như vậy? Đó chẳng lẽ là một vị Ma đế đang tâm sự?” Thanh Loan đắm chìm trong âm nhạc, nước mắt chực trào.

Ở đằng xa, những tu sĩ đi ngang qua Vân Hải Thành cũng dừng bước. Họ ngơ ngác nhìn về phía tiệm tạp hóa, nơi đang phát ra những âm thanh “Sập xình sập xình” kỳ lạ mà đầy ma lực.

“Mùi vị gì đây? Vừa có mùi mì tôm, vừa có tiếng nhạc lay động thần hồn…”
“Nghe nói chủ tiệm nơi đó vừa phế đi Kim Quang Đồng của Dương Thiên Quyền bằng đôi mắt ‘Nhật Nguyệt Thần Nhãn’ đấy!”
“Trời ạ, vừa mạnh vừa biết thưởng thức âm nhạc đỉnh cao, đây chắc chắn là một vị Thượng Cổ Chân Tiên hạ phàm rồi!”

Tin đồn cứ thế lan xa. Từ gói mì tôm cho đến chai nước ngọt, rồi đến cái kính râm và giờ là máy nghe nhạc, tiệm tạp hóa của Diệp Trần đã không còn là một cửa hàng bình thường, mà trở thành một “Động Thiên Phúc Địa” huyền bí bậc nhất lịch sử tu tiên.

Diệp Trần thì không quan tâm lắm đến những suy diễn của thế giới bên ngoài. Anh vừa nhún nhảy theo điệu nhạc, vừa đưa tay chỉnh lại chiếc kính râm trên mặt, thầm nghĩ: “Ngày mai nhất định phải bán trà sữa trân châu kèm theo voucher giảm giá nhỏ mắt Osla mới được. Combo này chắc chắn hốt bạc!”

Dưới ánh hoàng hôn, một bóng người mặc áo thun đi dép lê, đeo kính râm đang nhảy những điệu nhảy hiện đại (nhìn hơi giống thể dục nhịp điệu) trước cửa tiệm, tạo nên một khung cảnh quái dị nhưng lại vô cùng hòa hợp với linh khí đang không ngừng biến đổi tại Vân Hải Thành.

Tiểu Hắc nhìn chủ nhân của mình, rên rỉ một tiếng rồi vùi đầu vào mông ngủ tiếp. Nó đã quá quen với cái sự “ngáo” của vị Vô Địch Lĩnh Chủ này rồi.

Và cứ thế, chương 29 kết thúc trong tiếng nhạc “Dee-jay” chấn động cả vùng trời, báo hiệu những ngày tiếp theo giới tu tiên sẽ còn phải đau đầu vì những món đồ kỳ lạ của anh chàng Gen Z Diệp Trần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8